TruyenVip

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường

Chương 26

Mục lục

Ôn Ninh đâu dám làm phiền Lục Tiến Dương thêm nữa. Cô sợ nợ anh nhiều quá, sau này trả không hết. Hơn nữa, nếu cứ tiếp tục, thân phận thực sự của cô chắc chắn sẽ không giấu được.

Ôn Ninh chỉ vào chiếc xe buýt ở đằng xa: "Không cần làm phiền đâu, tôi đi xe buýt về được rồi. Nhà người thân tôi ở gần khu đại viện, an ninh cũng tốt lắm, sẽ không có nguy hiểm đâu."

Vừa dứt lời, xe buýt vừa đến. Ôn Ninh chào tạm biệt hai người rồi vội vã lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Cửa sổ mở, cô vừa ngồi xuống, một chiếc cặp lồng từ ngoài cửa sổ đưa vào. Lục Tiến Dương đứng bên ngoài, tay hơi nâng, đưa chiếc cặp lồng qua, giọng nói không thể từ chối: "Cô cầm cái này đi."

Ôn Ninh đành phải nhận lấy chiếc cặp lồng, cong môi cười với anh: "Cảm ơn đồng chí Lục. Hôm nay đã làm anh tốn kém rồi. Ngày kia gặp lại nhé."

Chiếc xe buýt khởi động, Ôn Ninh vẫy tay với người bên ngoài cửa sổ.

Ánh mắt đen nhánh của Lục Tiến Dương chăm chú nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, anh "ừm" một tiếng.

Chiếc xe dần dần chạy xa. Tôn Trường Chinh không nhịn được nữa, khuỷu tay thúc vào cánh tay Lục Tiến Dương: "Này, đội trưởng, tình hình thế nào rồi?"

Lục Tiến Dương khẽ mím môi, ánh mắt lạnh lùng quét qua: "Đồng chí Tôn Trường Chinh, tôi chưa tính sổ với cậu đâu. Là một quân nhân, điều gì nên nói, điều gì không nên nói, cậu không có chút ý thức cơ bản nào à?"

Tôn Trường Chinh gãi đầu, nghĩ một lát, hiểu ra anh đang trách mình đã nói quá nhiều lúc ăn cơm. Anh thái độ tốt đẹp nhận lỗi: "Đội trưởng Lục, anh oan cho tôi quá. Tôi là đang giúp anh mà! Nếu tôi không nói nhiều, cô gái kia làm sao hiểu được tình hình cụ thể của anh?"

Lục Tiến Dương nghiêm khắc nhìn anh ta một cái: "Thứ nhất, chuyện của tôi không cần cậu xen vào. Thứ hai, tôi tạm thời không có ý định giải quyết vấn đề cá nhân."

Tôn Trường Chinh vò đầu, bỗng cảm thấy không hiểu nổi đội trưởng nhà mình. Rõ ràng anh ấy đối với đồng chí Ôn Ninh rất khác lạ, anh cứ tưởng đó là dấu hiệu "cây vạn tuế nở hoa", hóa ra chỉ là ảo giác sao? Hay là: "Đội trưởng Lục, chẳng lẽ anh nghi ngờ thân thế cô gái đó có vấn đề? Là điệp viên à?"

Lục Tiến Dương mặt lạnh tanh: "Tôi nghi ngờ cậu mới là điệp viên đấy."

Tôn Trường Chinh: "..."


Mục lục

466 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1