Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư, Được Gã Đàn Ông Thô Kệch Sủng Đến Khóc - Chương 99 Chương 99: Mềm Lòng Hơn
Bạn đang đọc truyện Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư, Được Gã Đàn Ông Thô Kệch Sủng Đến Khóc chương 99 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Báo Động Trước Chương 2: Không Cần Hỏi Nhiều, Dựa Theo Tôi Gửi Mà Làm Đi Chương 3: Vật Tư Chục Tỷ Chương 4: Phòng Đồ Cổ Chương 5: Trở Nên Trẻ Tuổi Chương 6: Trên Thế Giới Này Có Chuyện Trùng Hợp Như Thế Ư? Chương 7: Đại Đội Thịnh Dương Chương 8: Hỏi Đường Chương 9: Nhanh Đưa Đến Bệnh Viện Chương 10: Cứu Người Chương 11: Lý Tố Hoa, Đây Là Con Dâu Tương Lai Nhà Bà À Chương 12: Giáo Huấn Cực Phẩm Chương 13: Hóa Ra Người Ở Niên Đại Này Đều Dùng Rơm Rạ Trải Dưới Giường Sao? Chương 14: Quyết Định Ở Lại Chương 15: Bác Gái Bác Đừng Nghĩ Nhiều Chương 16: Mua Nhà Chương 17: Bác Gái, Trong Đội Có Người Sửa Lại Nhà Không Chương 18: Đây Là Thanh Nghiên Đúng Không Chương 19: Lần Này Chúng Ta Làm Vụ Lớn Được Chưa Chương 20: Chợ Đen Chương 21: Em Gái Muốn Làm Gì Chương 22: Bắt Đầu Phát Tài Từ Bán Đồ Chương 23: Bàn Giá Chương 24: Thanh Nghiên, Cháu Có Ở Nhà Không Chương 25: Tràn Đầy Tự Tin Chương 26: Đi Lên Núi Chương 27: Người Thành Phố Đúng Là Khác Biệt Chương 28: Bảo Nhi Đáng Thương Chương 29: Chị Trao Đổi Với Em, Được Không Chương 30: Dựa Vào Cái Gì Ghét Bỏ Tôi Chương 31: Cô Có Thể Đi Nói Cho Người Khác Thử Xem Chương 32: Xấu Như Vậy Dơ Như Vậy Chương 33: Máu, Thật Nhiều Máu Chương 34: Yên Tâm Người Xấu Sống Lâu Trăm Tuổi Chương 35: Nhanh Lên, Đừng Để Người Xảy Ra Chuyện Chương 36: Trò Hay Chó Cắn Chó Chương 37: Cháu Yên Tâm Đi Chương 38: Kiếm Công Điểm Chương 39: Đúng Là Nên Tới Làm Việc Chương 40: Đừng Sợ, Nhiệm Vụ Hôm Nay Của Chúng Ta Là Mảnh Đất Này Chương 41: Dạo Không Gian Một Ngày Chương 42: Ngoan, Không Ăn Em Chương 43: Bảo Nhi Khiến Người Ta Đau Lòng Chương 44: Một Bát Cơm Như Vậy Cần Bao Nhiêu Gạo? Chương 45: Bà Nội, Cháu Muốn Mặc Quần Áo Mới Chương 46: Sau Này Còn Cần Không Chương 47: Rốt Cuộc Là Mình Đang Nghĩ Cái Gì Thế Này Chương 48: Tiểu Khánh À, Cậu Làm Sao Vậy Chương 49: Chị Không Nói Giỡn Với Em Đúng Không Chương 50: Em Có Chuyện Muốn Bàn Bạc Với Chị Chương 51: Tiệm Cơm Quốc Doanh Chương 52: Sao Anh Không Nể Mặt Em Như Vậy Chương 53: Người Trong Giấc Mơ Chương 54: Chẳng Lẽ Thực Sự Có Bảo Bối Gì Sao? Chương 55: Giao Dịch Ở Thành Phố Chương 56: Đây Là Quà Tặng Chương 57: Nghe Nói Các Cậu Có Hàng Một Vạn Rưỡi Chương 58: Hộ Vạn Nguyên Chương 59: Anh Ta Và Cô Có Quan Hệ Gì Chương 60: Cậu Làm Gì Anh Diên Của Tôi Vậy Chương 61: Anh Diên, Anh Tỉnh Lại Đi Chương 62: Trả Lại Gấp Trăm Lần Chương 63: Con Trai Tôi Có Thể Cứu Chữa Đúng Không Chương 64: Chị Không Tính Là Cứu Cẩu Đản Chương 65: Muốn Ép Buộc Đạo Đức Ư Chương 66: Thím Đường, Thím Còn Có Việc Gì Sao Chương 67: Tôi Phải Về Nhà Chương 68: Tương Lai Là Như Thế Nào Chương 69: Có Thể Có Không Gian, Lại Là Việc May Mắn Cỡ Nào! Chương 70: Cô Muốn Chữa Mặt Không Chương 71: Tĩnh Lan, Mẹ Dẫn Bác Sĩ Lục Tới Khám Cho Con Chương 72: Thôn Xóm Trong Mơ Chương 73: Lần Này Anh Sẽ Không Buông Tay Cô Ra Chương 74: Chu Cảnh Diên, Anh Buông Tôi Ra Chương 75: Anh Nhớ Em Chương 76: Đừng Rời Khỏi Anh, Anh Đợi Em Từ Rất Lâu Rồi Chương 77: Bác Sĩ Lục Của Chúng Ta Đúng Là Nóng Tính Chương 78: Lần Đầu Gặp Mặt Chương 79: Chị Là Tiên Nữ Chương 80: Thím Sẽ Là Người Trừng Trị Đầu Tiên Chương 81: Chu Cảnh Diên Ghen Chương 82: Chu Cảnh Diên Xấu Xa Chương 83: Quả Thực Là Khó Tin, Không Phải Chứ! Chương 84: Lục Thanh Nghiên Phát Uy Chương 85: Cô Muốn Làm Gì Chương 86: Tính Kế Và Tính Kế Ngược Lại Chương 87: Sao Anh Lại Tới Đây Chương 88: Chu Cảnh Diên Âm Áp Chương 89: Cô Bé Trần Ni Này Muốn Làm Chuyện Xấu Chương 90: Anh Ta Sẽ Nằm Trên Giường Cả Đời Chương 91: Thanh Danh Của Trần Ni Bị Hủy Hoại Chương 92: Hai Người Cũng Là Tới Chê Cười Tôi Sao Chương 93: Gặp Thẩm Nguyệt Chuẩn Bị Giúp Đỡ Cô Ấy Chương 94: Cô Lên Núi Là Muốn Nhặt Củi Sao Chương 95: Buổi Tối Anh Tới Chương 96: Ăn Đồ Cô Từng Ăn Chương 97: Anh Nghĩ Là Em Làm Cơ Chương 98: Anh Biết Em Thích Anh Chương 99: Mềm Lòng Hơn Chương 100: Anh Ngủ Trên Giường Cô Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) "Đừng để đứa bé khổ." Một câu khiến La Tiểu Phương nuốt những lời từ chối vào. "Cảm ơn, cảm ơn em." Miệng nói cảm ơn, La Tiểu Phương cúi đầu nhìn Tiểu Khê trong lòng mình, ôm cô bé càng chặt hơn. Cô ấy có thể chịu đói, nhưng mà đám nhỏ và mẹ thì không được. "Tiểu Khê hạ sốt rồi, đây là thuốc dư lại." Lục Thanh Nghiên kê thuốc ba ngày cho La Tiểu Phương, dặn dò cô ấy lượng dùng. La Tiểu Phương đứng dậy, bảo Tiểu Khê đã tỉnh lại chào cô. Tiểu Khê dựa vào trong lòng La Tiểu Phương, ngoan ngoãn gọi: "Cháu chào dì." Dì này thật xinh đẹp! Tiểu Khê ló đầu ra khỏi trong lòng La Tiểu Phương, nhìn lén Lục Thanh Nghiên. "Tiểu Khê ngoan, về nhà nghe lời mẹ nói, rất nhanh sẽ khỏi thôi." Lục Thanh Nghiên cười dịu dàng. Cất bước đi tới tủ ở nhà chính, cô ấy ba quả đào ở bên trong ra. "Tiểu Khê, cầm quả đào đi." "Thanh Nghiên, bọn chị không thể nhận được." "Đây là ở trong sân nhà em, cây đào kia kết quả, chị mang về cho đám nhỏ nếm thử di." Nhắc tới đứa bé, lại thấy được khát vọng trong mắt Tiểu Khê nên La Tiểu Phương nhận lấy đào. "Cảm ơn, cảm ơn em." Trước khi rời đi, La Tiểu Phương không ngừng nói lời cảm ơn nữa. Một tay nắm tay Tiểu Khê tỉnh thần đã tốt hơn, tay khác thì cầm lương thực và tiền Lục Thanh Nghiên cho mình. "Thanh Nghiên, không biết... Không biết em có thu mua dược liệu không?" La Tiểu Phương bởi vì lúng túng mà gương mặt đỏ bừng dò hỏi Lục Thanh Nahiên. "Có." Lục Thanh Nghiên gật đầu, hiểu rõ ý của La Tiểu Phương. Thực ra cô không thiếu mấy thứ này, nhưng mà có thể giúp được một chút thì giúp một chút. Dường như đi đến niên đại này, cả người cô trở nên mềm lòng hơn. Sau khi La Tiểu Phương rời đi, Lục Thanh Nghiên đi vào nhà chính. Tiện tay cầm hộp cũ trên bàn lên, đi vào phòng. Đèn năng lượng mặt trời ở đầu giường sáng lên. Trên giường của cô, Chu Cảnh Diên nằm nghiêng người. Có lẽ là rất mệt mỏi, nên đã ngủ say. Dưới ánh đèn, gương mặt anh vô cùng dịu dàng, bởi vì đi vào giấc ngủ lạnh lẽo quanh người tiêu tán đi. Vẻ mặt Lục Thanh Nghiên ngây ngốc, bước chân không nhịn được dừng lại. Sao anh lại ngủ ở trên giường cô? Chưa bao giờ có người xâm lược địa bàn của cô như vậy, khiến cô còn chưa kịp phản ứng. Đứng trước giường, vẻ mặt Lục Thanh Nghiên rối rắm. Cô nên gọi anh tỉnh dậy, hay là đánh thức anh đây? "Cô ấy đi rồi sao?" Không biết qua bao lâu, có lẽ là cảm nhận được có người tồn tại, Chu Cảnh Diên chậm rãi tỉnh lại. "Anh mau đứng dậy!" Lục Thanh Nghiên lùi về sau một bước, hơi xấu hổ buồn bực. Chu Cảnh Diên đứng dậy, bóng dáng cao lớn bao phủ lấy cô. "Anh đi mau, sau này không được tôi cho phép, không thể lên giường của tôi." "Sau này ư?" Chu Cảnh Diên hơi mỉm cười, hỏi lại Lục Thanh Nghiên. Lục Thanh Nghiên kịp phản ứng, suýt nữa cắn trúng đầu lưỡi mình. Vừa rồi cô nói linh tỉnh gì thế? "Đi mau." Luec Thanh Nghiên phát hiên vâv mà mình không thể tức điân với Chu Cảnh Diên, cô lập tức xoay người không để ý tới anh. Cô trở nên kỳ lạ rồi! Cô trước đây, nếu có người không lễ phép như vậy, đã sớm bị cô từ chối lui tới. Nhưng đối với anh, hình như cô không sinh ra được một chút tức giận. "Em thích cái này ư?" Chu Cảnh Diên nhìn về phía hộp cũ trong tay Lục Thanh Nghiên. Lục Thanh Nghiên giơ hộp lên: "Đây là chị dâu Phương thế chấp chỗ tôi." "Em thích sao?" "Có người nào không thích trang sức xinh đẹp, đáng tiếc lúc này không thể đeo." Lục Thanh Nghiên thở dài một hơi. Mấy thứ trong không gian của cô chỉ có thể nhìn, không thể đeo. "Nghỉ ngơi sớm một chút đi." Chu Cảnh Diên không nói gì nữa, nhẹ nhàng ôm lấy cô, rất nhanh đã buông ra rồi xoay người rời đi. Lục Thanh Nghiên lại bị hành động của anh dọa sợ, đợi đến khi hoàn hồn anh đã sớm không thấy bóng dáng. "Chu Cảnh Diên..." Lục Thanh Nghiên đỏ mặt, thẹn thùng muốn chết. Cô nhanh chóng đóng cửa lại, cả người nhào lên giường nhỏ của mình. Trên gối đầu còn có mùi hương của anh. Lục Thanh Nghiên như bị bỏng, vội ném gối đầu sang một bên. "Điên rồi!" Cô thực sự sắp điên rồi! Kết quả điên rồi chính là, ngày hôm sau tỉnh thần của cô uể oải. Thẩm Nguyệt tới tìm Lục Thanh Nghiên, thấy trạng thái tỉnh thần của cô không tốt lắm, quan tâm hỏi cô. "Cô làm sao vậy, có phải sinh bệnh hay không?" "Không sao, tối hôm qua không ngủ ngon." Lục Thanh Nghiên xoa huyệt thái dương, lấy một cái bánh bao chay ra đưa cho Thẩm Nguyệt.
Đọc full truyện Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư, Được Gã Đàn Ông Thô Kệch Sủng Đến Khóc
Chương 1: Báo Động Trước Chương 2: Không Cần Hỏi Nhiều, Dựa Theo Tôi Gửi Mà Làm Đi Chương 3: Vật Tư Chục Tỷ Chương 4: Phòng Đồ Cổ Chương 5: Trở Nên Trẻ Tuổi Chương 6: Trên Thế Giới Này Có Chuyện Trùng Hợp Như Thế Ư? Chương 7: Đại Đội Thịnh Dương Chương 8: Hỏi Đường Chương 9: Nhanh Đưa Đến Bệnh Viện Chương 10: Cứu Người Chương 11: Lý Tố Hoa, Đây Là Con Dâu Tương Lai Nhà Bà À Chương 12: Giáo Huấn Cực Phẩm Chương 13: Hóa Ra Người Ở Niên Đại Này Đều Dùng Rơm Rạ Trải Dưới Giường Sao? Chương 14: Quyết Định Ở Lại Chương 15: Bác Gái Bác Đừng Nghĩ Nhiều Chương 16: Mua Nhà Chương 17: Bác Gái, Trong Đội Có Người Sửa Lại Nhà Không Chương 18: Đây Là Thanh Nghiên Đúng Không Chương 19: Lần Này Chúng Ta Làm Vụ Lớn Được Chưa Chương 20: Chợ Đen Chương 21: Em Gái Muốn Làm Gì Chương 22: Bắt Đầu Phát Tài Từ Bán Đồ Chương 23: Bàn Giá Chương 24: Thanh Nghiên, Cháu Có Ở Nhà Không Chương 25: Tràn Đầy Tự Tin Chương 26: Đi Lên Núi Chương 27: Người Thành Phố Đúng Là Khác Biệt Chương 28: Bảo Nhi Đáng Thương Chương 29: Chị Trao Đổi Với Em, Được Không Chương 30: Dựa Vào Cái Gì Ghét Bỏ Tôi Chương 31: Cô Có Thể Đi Nói Cho Người Khác Thử Xem Chương 32: Xấu Như Vậy Dơ Như Vậy Chương 33: Máu, Thật Nhiều Máu Chương 34: Yên Tâm Người Xấu Sống Lâu Trăm Tuổi Chương 35: Nhanh Lên, Đừng Để Người Xảy Ra Chuyện Chương 36: Trò Hay Chó Cắn Chó Chương 37: Cháu Yên Tâm Đi Chương 38: Kiếm Công Điểm Chương 39: Đúng Là Nên Tới Làm Việc Chương 40: Đừng Sợ, Nhiệm Vụ Hôm Nay Của Chúng Ta Là Mảnh Đất Này Chương 41: Dạo Không Gian Một Ngày Chương 42: Ngoan, Không Ăn Em Chương 43: Bảo Nhi Khiến Người Ta Đau Lòng Chương 44: Một Bát Cơm Như Vậy Cần Bao Nhiêu Gạo? Chương 45: Bà Nội, Cháu Muốn Mặc Quần Áo Mới Chương 46: Sau Này Còn Cần Không Chương 47: Rốt Cuộc Là Mình Đang Nghĩ Cái Gì Thế Này Chương 48: Tiểu Khánh À, Cậu Làm Sao Vậy Chương 49: Chị Không Nói Giỡn Với Em Đúng Không Chương 50: Em Có Chuyện Muốn Bàn Bạc Với Chị Chương 51: Tiệm Cơm Quốc Doanh Chương 52: Sao Anh Không Nể Mặt Em Như Vậy Chương 53: Người Trong Giấc Mơ Chương 54: Chẳng Lẽ Thực Sự Có Bảo Bối Gì Sao? Chương 55: Giao Dịch Ở Thành Phố Chương 56: Đây Là Quà Tặng Chương 57: Nghe Nói Các Cậu Có Hàng Một Vạn Rưỡi Chương 58: Hộ Vạn Nguyên Chương 59: Anh Ta Và Cô Có Quan Hệ Gì Chương 60: Cậu Làm Gì Anh Diên Của Tôi Vậy Chương 61: Anh Diên, Anh Tỉnh Lại Đi Chương 62: Trả Lại Gấp Trăm Lần Chương 63: Con Trai Tôi Có Thể Cứu Chữa Đúng Không Chương 64: Chị Không Tính Là Cứu Cẩu Đản Chương 65: Muốn Ép Buộc Đạo Đức Ư Chương 66: Thím Đường, Thím Còn Có Việc Gì Sao Chương 67: Tôi Phải Về Nhà Chương 68: Tương Lai Là Như Thế Nào Chương 69: Có Thể Có Không Gian, Lại Là Việc May Mắn Cỡ Nào! Chương 70: Cô Muốn Chữa Mặt Không Chương 71: Tĩnh Lan, Mẹ Dẫn Bác Sĩ Lục Tới Khám Cho Con Chương 72: Thôn Xóm Trong Mơ Chương 73: Lần Này Anh Sẽ Không Buông Tay Cô Ra Chương 74: Chu Cảnh Diên, Anh Buông Tôi Ra Chương 75: Anh Nhớ Em Chương 76: Đừng Rời Khỏi Anh, Anh Đợi Em Từ Rất Lâu Rồi Chương 77: Bác Sĩ Lục Của Chúng Ta Đúng Là Nóng Tính Chương 78: Lần Đầu Gặp Mặt Chương 79: Chị Là Tiên Nữ Chương 80: Thím Sẽ Là Người Trừng Trị Đầu Tiên Chương 81: Chu Cảnh Diên Ghen Chương 82: Chu Cảnh Diên Xấu Xa Chương 83: Quả Thực Là Khó Tin, Không Phải Chứ! Chương 84: Lục Thanh Nghiên Phát Uy Chương 85: Cô Muốn Làm Gì Chương 86: Tính Kế Và Tính Kế Ngược Lại Chương 87: Sao Anh Lại Tới Đây Chương 88: Chu Cảnh Diên Âm Áp Chương 89: Cô Bé Trần Ni Này Muốn Làm Chuyện Xấu Chương 90: Anh Ta Sẽ Nằm Trên Giường Cả Đời Chương 91: Thanh Danh Của Trần Ni Bị Hủy Hoại Chương 92: Hai Người Cũng Là Tới Chê Cười Tôi Sao Chương 93: Gặp Thẩm Nguyệt Chuẩn Bị Giúp Đỡ Cô Ấy Chương 94: Cô Lên Núi Là Muốn Nhặt Củi Sao Chương 95: Buổi Tối Anh Tới Chương 96: Ăn Đồ Cô Từng Ăn Chương 97: Anh Nghĩ Là Em Làm Cơ Chương 98: Anh Biết Em Thích Anh Chương 99: Mềm Lòng Hơn Chương 100: Anh Ngủ Trên Giường Cô 844 từ