Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư, Được Gã Đàn Ông Thô Kệch Sủng Đến Khóc - Chương 78 Chương 78: Lần Đầu Gặp Mặt
Bạn đang đọc truyện Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư, Được Gã Đàn Ông Thô Kệch Sủng Đến Khóc chương 78 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Báo Động Trước Chương 2: Không Cần Hỏi Nhiều, Dựa Theo Tôi Gửi Mà Làm Đi Chương 3: Vật Tư Chục Tỷ Chương 4: Phòng Đồ Cổ Chương 5: Trở Nên Trẻ Tuổi Chương 6: Trên Thế Giới Này Có Chuyện Trùng Hợp Như Thế Ư? Chương 7: Đại Đội Thịnh Dương Chương 8: Hỏi Đường Chương 9: Nhanh Đưa Đến Bệnh Viện Chương 10: Cứu Người Chương 11: Lý Tố Hoa, Đây Là Con Dâu Tương Lai Nhà Bà À Chương 12: Giáo Huấn Cực Phẩm Chương 13: Hóa Ra Người Ở Niên Đại Này Đều Dùng Rơm Rạ Trải Dưới Giường Sao? Chương 14: Quyết Định Ở Lại Chương 15: Bác Gái Bác Đừng Nghĩ Nhiều Chương 16: Mua Nhà Chương 17: Bác Gái, Trong Đội Có Người Sửa Lại Nhà Không Chương 18: Đây Là Thanh Nghiên Đúng Không Chương 19: Lần Này Chúng Ta Làm Vụ Lớn Được Chưa Chương 20: Chợ Đen Chương 21: Em Gái Muốn Làm Gì Chương 22: Bắt Đầu Phát Tài Từ Bán Đồ Chương 23: Bàn Giá Chương 24: Thanh Nghiên, Cháu Có Ở Nhà Không Chương 25: Tràn Đầy Tự Tin Chương 26: Đi Lên Núi Chương 27: Người Thành Phố Đúng Là Khác Biệt Chương 28: Bảo Nhi Đáng Thương Chương 29: Chị Trao Đổi Với Em, Được Không Chương 30: Dựa Vào Cái Gì Ghét Bỏ Tôi Chương 31: Cô Có Thể Đi Nói Cho Người Khác Thử Xem Chương 32: Xấu Như Vậy Dơ Như Vậy Chương 33: Máu, Thật Nhiều Máu Chương 34: Yên Tâm Người Xấu Sống Lâu Trăm Tuổi Chương 35: Nhanh Lên, Đừng Để Người Xảy Ra Chuyện Chương 36: Trò Hay Chó Cắn Chó Chương 37: Cháu Yên Tâm Đi Chương 38: Kiếm Công Điểm Chương 39: Đúng Là Nên Tới Làm Việc Chương 40: Đừng Sợ, Nhiệm Vụ Hôm Nay Của Chúng Ta Là Mảnh Đất Này Chương 41: Dạo Không Gian Một Ngày Chương 42: Ngoan, Không Ăn Em Chương 43: Bảo Nhi Khiến Người Ta Đau Lòng Chương 44: Một Bát Cơm Như Vậy Cần Bao Nhiêu Gạo? Chương 45: Bà Nội, Cháu Muốn Mặc Quần Áo Mới Chương 46: Sau Này Còn Cần Không Chương 47: Rốt Cuộc Là Mình Đang Nghĩ Cái Gì Thế Này Chương 48: Tiểu Khánh À, Cậu Làm Sao Vậy Chương 49: Chị Không Nói Giỡn Với Em Đúng Không Chương 50: Em Có Chuyện Muốn Bàn Bạc Với Chị Chương 51: Tiệm Cơm Quốc Doanh Chương 52: Sao Anh Không Nể Mặt Em Như Vậy Chương 53: Người Trong Giấc Mơ Chương 54: Chẳng Lẽ Thực Sự Có Bảo Bối Gì Sao? Chương 55: Giao Dịch Ở Thành Phố Chương 56: Đây Là Quà Tặng Chương 57: Nghe Nói Các Cậu Có Hàng Một Vạn Rưỡi Chương 58: Hộ Vạn Nguyên Chương 59: Anh Ta Và Cô Có Quan Hệ Gì Chương 60: Cậu Làm Gì Anh Diên Của Tôi Vậy Chương 61: Anh Diên, Anh Tỉnh Lại Đi Chương 62: Trả Lại Gấp Trăm Lần Chương 63: Con Trai Tôi Có Thể Cứu Chữa Đúng Không Chương 64: Chị Không Tính Là Cứu Cẩu Đản Chương 65: Muốn Ép Buộc Đạo Đức Ư Chương 66: Thím Đường, Thím Còn Có Việc Gì Sao Chương 67: Tôi Phải Về Nhà Chương 68: Tương Lai Là Như Thế Nào Chương 69: Có Thể Có Không Gian, Lại Là Việc May Mắn Cỡ Nào! Chương 70: Cô Muốn Chữa Mặt Không Chương 71: Tĩnh Lan, Mẹ Dẫn Bác Sĩ Lục Tới Khám Cho Con Chương 72: Thôn Xóm Trong Mơ Chương 73: Lần Này Anh Sẽ Không Buông Tay Cô Ra Chương 74: Chu Cảnh Diên, Anh Buông Tôi Ra Chương 75: Anh Nhớ Em Chương 76: Đừng Rời Khỏi Anh, Anh Đợi Em Từ Rất Lâu Rồi Chương 77: Bác Sĩ Lục Của Chúng Ta Đúng Là Nóng Tính Chương 78: Lần Đầu Gặp Mặt Chương 79: Chị Là Tiên Nữ Chương 80: Thím Sẽ Là Người Trừng Trị Đầu Tiên Chương 81: Chu Cảnh Diên Ghen Chương 82: Chu Cảnh Diên Xấu Xa Chương 83: Quả Thực Là Khó Tin, Không Phải Chứ! Chương 84: Lục Thanh Nghiên Phát Uy Chương 85: Cô Muốn Làm Gì Chương 86: Tính Kế Và Tính Kế Ngược Lại Chương 87: Sao Anh Lại Tới Đây Chương 88: Chu Cảnh Diên Âm Áp Chương 89: Cô Bé Trần Ni Này Muốn Làm Chuyện Xấu Chương 90: Anh Ta Sẽ Nằm Trên Giường Cả Đời Chương 91: Thanh Danh Của Trần Ni Bị Hủy Hoại Chương 92: Hai Người Cũng Là Tới Chê Cười Tôi Sao Chương 93: Gặp Thẩm Nguyệt Chuẩn Bị Giúp Đỡ Cô Ấy Chương 94: Cô Lên Núi Là Muốn Nhặt Củi Sao Chương 95: Buổi Tối Anh Tới Chương 96: Ăn Đồ Cô Từng Ăn Chương 97: Anh Nghĩ Là Em Làm Cơ Chương 98: Anh Biết Em Thích Anh Chương 99: Mềm Lòng Hơn Chương 100: Anh Ngủ Trên Giường Cô Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Chu Cảnh Diên rút tay về: "Trở về đi, trời sắp tối rồi." Chu Cảnh Diên tự mình đưa Lục Thanh Nghiên về đội một, đứng ngoài cửa nhà cô một lúc lâu. Anh lằng lặng nhìn, nhìn kiểu gì tâm trạng cũng rất tốt. Biết cô đã đến, biết cô đang ở nơi này, biết cô cách anh rất gần. Thật tốt! Anh ngẩng đầu, nhìn thấy bên cạnh triển núi mọc đầy hoa mình không biết, nhìn thấy trên hàng rào nở đầy cây tường vi khắp núi đều có. Đồ bình thường vì có cô mà trở nên không bình thường, anh có thể cảm nhận được rõ thế giới này vì cô mà trở nên có sắc thái. Lục Thanh Nghiên không biết Chu Cảnh Diên đã ở cửa nhà cô rất lâu rất lâu. Sau khi về nhà, cô vào không gian ăn cơm, tắm rửa. Đêm khuya tĩnh lặng, Lục Thanh Nghiên nằm trên giường, nhìn chằm chằm nóc nhà. Cô cho rằng mình sẽ không ngủ được, kết quả nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cô mơ một giấc ngủ, mơ thấy cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt Chu Cảnh Diên. Lúc này ở trong mơ, rõ ràng bổ sung hoàn toàn một số ký ức cô đã quên đi. Vẫn đứng ở trước căn nhà cũ nát không chịu nổi, lung lay sắp đổ. Bốn phía vô cùng hoang vắng, rõ ràng khắp nơi đều là phòng ốc, nhưng không nghe thấy bất cứ âm thanh gì. Cỏ dại trên mặt đất, cây cối phía xa, khô héo ố vàng. Hoa màu ngoài ruộng không thể thu hoạch, đất đai khô nứt. Lục Thanh Nghiên từng nghe ông nội nhắc tới ba năm nạn đói, cũng từng nghĩ tới sẽ là cảnh tượng như thế nào. Hiện giờ mới phát hiện, tưởng tượng ra thế nào cũng kém tận mắt nhìn thấy. Cô mang theo tò mò mở cửa gỗ cũ nát trước mặt, mùi nấm mốc lập tức phả ra. chiếu ánh sáng vào. Một bóng dáng gầy ốm an tĩnh nằm trên giường. Chăn bông của đứa bé đã cũ nát biến thành màu đen, ngực gần như không có phập phồng. Trên cánh tay da bọc xương đều là vết thương, không có chỗ nào hoàn hảo. Lục Thanh Nghiên đã mơ thấy lần thứ hai, rõ ràng sớm đã gặp qua vẫn không có biện pháp đối mặt. Lúc này cuối cùng Lục Thanh Nghiên cũng biết, vì sao khi thấy Bảo Nhi sẽ đối xử khác biệt với cô bé. Bởi vì anh, tất cả đều là vì Chu Cảnh Diên khi còn nhỏ cũng bi thảm như thế. Cô cẩn thận đi qua, không đợi tới gần đứa bé, bóng dáng nho nhỏ mở mắt. Nhìn thấy trong phòng đột nhiên xuất hiện một người, Chu Cảnh Diên nhỏ tuổi lộ ra cảnh giác và sợ hãi. Lục Thanh Nghiên càng ngày càng tới gần Tiểu Cảnh Diên, lúc này đứa bé mới dần thấy rõ dáng vẻ của cô. Lục Thanh Nghiên mặc váy dài màu trắng da thịt tuyết trắng, dung mạo kiều diễm dịu dàng. Khác với người xanh xao vàng vọt ở niên đại này, cô xinh đẹp giống y như tiên nữ từ bầu trời hạ xuống. Tiểu Cảnh Diên nhận định Lục Thanh Nghiên chính là tiên nữ mà mấy ông cụ trong thôn hay nói. "Chị là tiên nữ sao? Chị là đến đưa em đi ư?" Đứa bé đã tuyệt vọng đối với thế giới này, gấp không đợi nổi hi vọng có người có thể dẫn mình rời khỏi thế giới này. Cậu bé không muốn bị đánh, không muốn mỗi ngày ăn đói mặc rách nữa. "Đúng vậy, chị là tiên nữ." Bởi vì biết mình đang nằm mơ, cho nên Lục Thanh Nghiên căn bản không coi Tiểu Cảnh Diên trước mắt là người thật, trái lại còn tự mình trêu chọc. Cảnh trong mơ này đúng là chơi vui! "Chị có thể dẫn em rời đi không?" Tiểu Cảnh Diên cố chống người dậy, quần áo khắp nơi đều là lỗ rách không che được cơ thể gầy yếu của cậu bé. Lục Thanh Nghiên nhìn rất hụt hãng, tiến lên ôm lấy Tiểu Cảnh Diên sắp ngất xỉu, bảo cậu bé nằm yên. "Chị không thể dẫn em đi, nhưng mà chị có thể khiến em sống sót." Lục Thanh Nghiên ngồi ở mép giường của Tiểu Cảnh Diên, lấy một bát cháo trắng trong không gian của mình ra. Đúng là kỳ lạ, vậy mà trong mơ cũng có thể dùng không gian. Nhìn cô đột nhiên biến ra đồ ăn, Tiểu Cảnh Diên trợn to đôi mắt đen nhỏ, dáng vẻ khiếp sợ vô cùng đáng yêu. Mùi thơm của đồ ăn khiến Tiểu Cảnh Diên không nhịn được nhìn qua, gian nan nuốt nước bọt. Cậu bé đã lâu không được ăn đồ ăn ngon. "Chị đút cho em." Lục Thanh Nghiên dáng vẻ suy yếu của Tiểu Cảnh Diên, cầm lấy thìa tự mình đút cho cậu bé, lần đầu tiên phát hiện mình có kiên nhẫn như vậy. Tiểu Cảnh Diên thực sự quá đói, cho nên không từ chối ăn từng miếng. Cậu bé chưa từng được ăn đồ ăn ngon như vậy, dù đây chỉ là một bát cháo trắng.
Đọc full truyện Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư, Được Gã Đàn Ông Thô Kệch Sủng Đến Khóc
Chương 1: Báo Động Trước Chương 2: Không Cần Hỏi Nhiều, Dựa Theo Tôi Gửi Mà Làm Đi Chương 3: Vật Tư Chục Tỷ Chương 4: Phòng Đồ Cổ Chương 5: Trở Nên Trẻ Tuổi Chương 6: Trên Thế Giới Này Có Chuyện Trùng Hợp Như Thế Ư? Chương 7: Đại Đội Thịnh Dương Chương 8: Hỏi Đường Chương 9: Nhanh Đưa Đến Bệnh Viện Chương 10: Cứu Người Chương 11: Lý Tố Hoa, Đây Là Con Dâu Tương Lai Nhà Bà À Chương 12: Giáo Huấn Cực Phẩm Chương 13: Hóa Ra Người Ở Niên Đại Này Đều Dùng Rơm Rạ Trải Dưới Giường Sao? Chương 14: Quyết Định Ở Lại Chương 15: Bác Gái Bác Đừng Nghĩ Nhiều Chương 16: Mua Nhà Chương 17: Bác Gái, Trong Đội Có Người Sửa Lại Nhà Không Chương 18: Đây Là Thanh Nghiên Đúng Không Chương 19: Lần Này Chúng Ta Làm Vụ Lớn Được Chưa Chương 20: Chợ Đen Chương 21: Em Gái Muốn Làm Gì Chương 22: Bắt Đầu Phát Tài Từ Bán Đồ Chương 23: Bàn Giá Chương 24: Thanh Nghiên, Cháu Có Ở Nhà Không Chương 25: Tràn Đầy Tự Tin Chương 26: Đi Lên Núi Chương 27: Người Thành Phố Đúng Là Khác Biệt Chương 28: Bảo Nhi Đáng Thương Chương 29: Chị Trao Đổi Với Em, Được Không Chương 30: Dựa Vào Cái Gì Ghét Bỏ Tôi Chương 31: Cô Có Thể Đi Nói Cho Người Khác Thử Xem Chương 32: Xấu Như Vậy Dơ Như Vậy Chương 33: Máu, Thật Nhiều Máu Chương 34: Yên Tâm Người Xấu Sống Lâu Trăm Tuổi Chương 35: Nhanh Lên, Đừng Để Người Xảy Ra Chuyện Chương 36: Trò Hay Chó Cắn Chó Chương 37: Cháu Yên Tâm Đi Chương 38: Kiếm Công Điểm Chương 39: Đúng Là Nên Tới Làm Việc Chương 40: Đừng Sợ, Nhiệm Vụ Hôm Nay Của Chúng Ta Là Mảnh Đất Này Chương 41: Dạo Không Gian Một Ngày Chương 42: Ngoan, Không Ăn Em Chương 43: Bảo Nhi Khiến Người Ta Đau Lòng Chương 44: Một Bát Cơm Như Vậy Cần Bao Nhiêu Gạo? Chương 45: Bà Nội, Cháu Muốn Mặc Quần Áo Mới Chương 46: Sau Này Còn Cần Không Chương 47: Rốt Cuộc Là Mình Đang Nghĩ Cái Gì Thế Này Chương 48: Tiểu Khánh À, Cậu Làm Sao Vậy Chương 49: Chị Không Nói Giỡn Với Em Đúng Không Chương 50: Em Có Chuyện Muốn Bàn Bạc Với Chị Chương 51: Tiệm Cơm Quốc Doanh Chương 52: Sao Anh Không Nể Mặt Em Như Vậy Chương 53: Người Trong Giấc Mơ Chương 54: Chẳng Lẽ Thực Sự Có Bảo Bối Gì Sao? Chương 55: Giao Dịch Ở Thành Phố Chương 56: Đây Là Quà Tặng Chương 57: Nghe Nói Các Cậu Có Hàng Một Vạn Rưỡi Chương 58: Hộ Vạn Nguyên Chương 59: Anh Ta Và Cô Có Quan Hệ Gì Chương 60: Cậu Làm Gì Anh Diên Của Tôi Vậy Chương 61: Anh Diên, Anh Tỉnh Lại Đi Chương 62: Trả Lại Gấp Trăm Lần Chương 63: Con Trai Tôi Có Thể Cứu Chữa Đúng Không Chương 64: Chị Không Tính Là Cứu Cẩu Đản Chương 65: Muốn Ép Buộc Đạo Đức Ư Chương 66: Thím Đường, Thím Còn Có Việc Gì Sao Chương 67: Tôi Phải Về Nhà Chương 68: Tương Lai Là Như Thế Nào Chương 69: Có Thể Có Không Gian, Lại Là Việc May Mắn Cỡ Nào! Chương 70: Cô Muốn Chữa Mặt Không Chương 71: Tĩnh Lan, Mẹ Dẫn Bác Sĩ Lục Tới Khám Cho Con Chương 72: Thôn Xóm Trong Mơ Chương 73: Lần Này Anh Sẽ Không Buông Tay Cô Ra Chương 74: Chu Cảnh Diên, Anh Buông Tôi Ra Chương 75: Anh Nhớ Em Chương 76: Đừng Rời Khỏi Anh, Anh Đợi Em Từ Rất Lâu Rồi Chương 77: Bác Sĩ Lục Của Chúng Ta Đúng Là Nóng Tính Chương 78: Lần Đầu Gặp Mặt Chương 79: Chị Là Tiên Nữ Chương 80: Thím Sẽ Là Người Trừng Trị Đầu Tiên Chương 81: Chu Cảnh Diên Ghen Chương 82: Chu Cảnh Diên Xấu Xa Chương 83: Quả Thực Là Khó Tin, Không Phải Chứ! Chương 84: Lục Thanh Nghiên Phát Uy Chương 85: Cô Muốn Làm Gì Chương 86: Tính Kế Và Tính Kế Ngược Lại Chương 87: Sao Anh Lại Tới Đây Chương 88: Chu Cảnh Diên Âm Áp Chương 89: Cô Bé Trần Ni Này Muốn Làm Chuyện Xấu Chương 90: Anh Ta Sẽ Nằm Trên Giường Cả Đời Chương 91: Thanh Danh Của Trần Ni Bị Hủy Hoại Chương 92: Hai Người Cũng Là Tới Chê Cười Tôi Sao Chương 93: Gặp Thẩm Nguyệt Chuẩn Bị Giúp Đỡ Cô Ấy Chương 94: Cô Lên Núi Là Muốn Nhặt Củi Sao Chương 95: Buổi Tối Anh Tới Chương 96: Ăn Đồ Cô Từng Ăn Chương 97: Anh Nghĩ Là Em Làm Cơ Chương 98: Anh Biết Em Thích Anh Chương 99: Mềm Lòng Hơn Chương 100: Anh Ngủ Trên Giường Cô 856 từ