TruyenVip

Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật

Chương 16: 16: Mẹ Phải Đi Sao

Mục lục


Lúc mấy người ông Hàn tan tầm về nhà, trên đường trở về cũng nghe nói vợ lão Thất mang theo một miếng thịt mỡ lớn trở về.Trên mặt ông Hàn không có biểu tình gì, nhưng sau khi trở về bị vợ lão Thất hô một tiếng ba, ba mới về thì ông vẫn hơi kinh ngạc.Phải biết rằng vợ lão Thất trước kia rất ít khi chào hỏi bọn họ.Cố Lệ thấy sắc mặt của ông Hàn thì cũng không để trong lòng, nói với bà Hàn: “Mẹ, ba đã trở lại, chúng ta ăn cơm đi.”“Ăn cơm, ăn cơm.”Giữa trưa làm hai món ăn một món canh, một món trứng gà xào cà chua và cùng món tóp mỡ xào cải trắng, món chính là màn thầu, đương nhiên còn có một món canh.Bữa này đã có thể nói là cực kỳ phong phú, chỉ có khi hai vợ chồng Cố Lệ và Hàn Văn Hồng trở về mới có thể ăn như vậy, nếu chỉ là ngày thường thì hai vợ chồng già tuyệt đối không nỡ ăn như thế.“Ba, ba ăn nhiều một chút đi”.

Cố Lệ dùng cái muỗng múc canh cho cha chồng, bên trong có vài miếng tóp mỡ.Ông Hàn gật đầu, tuy rằng giáp mặt không nói gì nhưng sau lưng sẽ nhỏ giọng hỏi bà Hàn: “Có phải Lệ Lệ cần giúp đỡ gì đó hay không?”“Nào có, Lệ Lệ đây là hiểu chuyện, biết hiếu kính”.


Bà Hàn rất vui vẻ, mới vừa rồi con dâu cũng múc cho bà một muỗng, bảo bà ăn nhiều một chút.Ông Hàn không rõ nguyên do, bà Hàn liền thuật lại lời con dâu một lượt, rồi mới nói: “Nhìn thấy mẹ chồng của đồng nghiệp xong, Lệ Lệ lại nghĩ đến người mẹ chồng như tôi nên mới nhận ra điểm tốt của tôi.

Lần này trở về không chỉ mang cho chúng ta một miếng thịt mỡ lớn, còn cố ý mang cho tôi một cân đường đỏ để tôi bồi bổ.


Đúng rồi, phòng bếp còn có một nồi cháo thịt nạc, Lệ Lệ bảo chúng ta giữ lại để buổi tối ăn, ông nhìn xem, nó hiểu thảo với chúng ta biết bao nhiêu?”Ông Hàn ẫn có chút ngoài ý muốn: “Thật sự không gặp phiền toái gì?”“Làm gì có phiền toái gì, ông đừng có suốt ngày nghĩ theo chiều hướng không tốt”.

Bà Hàn tức giận.Ông Hàn không nói gì nữa, trong lòng cũng có chút hưởng thụ, hai vợ chồng già bọn họ về sau sẽ ăn cùng với Văn Hồng, nếu vợ Văn Hồng có thể tiếp nhận hai vợ chồng họ thì đương nhiên chính là một chuyện tốt.Cố Lệ thì ở phòng cách vách ngủ trưa chung với Đại Bảo và Nhị Bảo, hôm nay hai anh em rất vui, đều có chút dính người, Cố Lệ cũng kiên nhẫn dỗ dành.Bất tri bất giác, Cố Lệ cũng đã ngủ, một giấc ngủ dậy đã là hơn hai giờ chiều.Đại Bảo Nhị Bảo cũng đã ở trong sân chơi, bà Hàn đang đóng đế giày, thấy cô tỉnh lại liền nói: “Lệ Lệ, sao không ngủ nhiều thêm một chút?”“Ngủ đủ rồi, mẹ, đợi thêm một lúc con còn phải đi trở về, nếu như về muộn thì trời sẽ tối mất”.

Cố Lệ múc nước rửa mặt.“Mẹ, mẹ phải đi sao?” Hàn Đại Bảo vội nói.Cố Lệ nhìn khuôn mặt buồn của thằng bé, cũng là có chút luyến tiếc, cô rửa mặt xong cũng tiện thể rửa mặt cho thằng bé luôn: “Mẹ là phải đi về, chờ mẹ trở về liền hỏi lớp mầm non xem, nếu như lớp mầm non đồng ý nhận cả con với em vào học thì mẹ sẽ đón các con trở về”.Bà Hàn vội nói: “Lệ Lệ, con không cần lo lắng cái này, con chỉ lo đi làm, Đại Bảo và Nhị Bảo cứ để mẹ trông là được!”.



Mục lục

662 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1