Thần Y Xuất Chúng Chương 109: “Anh không biết à?”, ‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Vụng Trộm Chương 2: Kế Thừa Và Phát Huy Chương 3: Cô Chủ Nhà Không Mặc Quần Áo Chương 4: Phải Ở Cùng Với Cô Chủ Nhà Chương 5: Khiến Người Ta Dễ Phạm Tội Chương 6: Được Cô Bác Sĩ Ngực To Cấp Cứu Chương 7: Hoàng Hách Ra Tay Chương 8: Cứu Sống Rồi Chương 9: Tiếp Xúc Thân Mật Chương 10: Người Đẹp Tô Trả Đũa Chương 11: Anh Là Bạn Trai Của Tôi Chương 12: Đối Đầu Gay Gắt Chương 13: Hoàng Hách Biết Điểm Huyệt Chương 14: Điểm Huyệt Cười Của Anh Chương 15: Nụ Hôn Của Cô Chủ Nhà Chương 16: Không Ngờ Là Anh Ấy Chương 17: Tình Huống Bất Ngờ Chương 18: Anh Cũng Vào Phòng Phẫu Thuật Chương 19: Tình Hình Nguy Cấp Chương 20: Để Tôi Thử Xem Chương 21: Quỳ Xuống Gọi Tôi Là Ông Nội Đi 1 Chương 22: Sống Lại Rồi Chương 23: Tôi Cũng Nghe Thấy Chương 24: Viên Đá Thần Bí Chương 25: Trường Sinh Tiên Kinh Chương 26: Lần Đầu Tu Luyện Chương 27: Chụp Ảnh Chương 28: Gặp Lại Lưu Đông Chương 29: Không Cần Đền Nữa Chương 30: Cho Anh Cơ Hội Còn Không Lấy Chương 31: Sự Cố Trúng Độc Chương 32: Cao Thủ Chương 33: Khử Độc Chương 34: Không Phải Trúng Độc Chương 35: Cổ Trùng Chương 36: Cửu Cung Mê Hồn Châm Chương 37: Tiêu Diệt Cổ Trùng Chương 38: Chính Nghĩa Của Cảnh Sát Chương 39: Chúng Ta Không Thù Không Oán Chương 40: Sự Tự Tin Của Hoàng Hách Chương 41: Trả Ơn Chương 42: Phóng Viên Phỏng Vấn Chương 43: Làm Loạn Chương 44: Hoàng Hách Là Người Thứ Ba Chương 45: Nổi Giận Chương 46: Đuổi Cậu Ra Khỏi Bệnh Viện Chương 47: Mặt Dày Chương 48: Bằng Chứng Chương 49: Xem Lại Clip Chương 50: Vạch Trần Chương 51: Trương Mộng Mộng Đen Mặt Chương 52: Cuộc Họp Nhằm Vào Lý Yên Chương 53: Quyết Định Đuổi Việc Chương 54: Cùng Đến Buổi Họp Báo Chương 55: Bắt Đầu Họp Báo Chương 56: Lựa Chọn Của Lý Yên Chương 57: Đây Là Ai Chương 58: Uy Phong Chương 59: Cờ Thi Đua Chương 60: Ông Lớn Đến Chương 61: Chẳng lẽ người bạn anh ta đến thăm là Hoàng Hách? Chương 62: “Bí thư Lộ, tôi tiễn anh” Chương 63: “Chị ơi, để chúng tôi nói chuyện một chút” Chương 64: Tôi sẽ cho ông biết tay!” Chương 65: “Một cô gái xinh đẹp” Chương 66: “Anh phải xin lỗi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Chương 67: “Đ�? Lưu manh, nhân cơ hội sờ mông tôi”, Chương 68: “Gã này giỏi phết” Chương 69: “Mày sẽ chết rất thê thảm” Chương 70: “Anh trai hư, đ�? Dê xồm”, Chương 71: “Qua xem đi” Chương 72: “Được, quy định thì tôi hiểu”, Chương 73: “Đương nhiên là không!”, Chương 74: “Bọn họ đang làm gì thế?”, Chương 75: “Ông là bố của ai! Chương 76: “Cậu ấy cũng là khách mà” Chương 77: “Ai không dám, tao lại sợ một thẳng nghèo kiết xác như mày à?” Chương 78: “Cứ làm theo lời cậu ấy đi!”, Chương 79: Lãi to rồi, lãi to rồi!” Chương 80: Cậu thanh niên may mắn đấy Chương 81: “Không bán ạ!” Chương 82: “Không, là hai mươi triệu!” Chương 83: “Thằng khốn, mày không cho tao chút thể diện thật à?” Chương 84: Người không gò bó Chương 85: “Muộn thế này rồi còn ra ngoài à?” Chương 86: “Là ai bảo mày đến giết tao?” Chương 87: Giờ em đưa anh đến bệnh viện luôn!” Chương 88: Tô Lệ đang ngủ rất ngon Chương 89: Điều kỳ lạ đã xảy ra Chương 90: “Trường Sinh Tiên Kinh” Chương 91: “Em đừng quên anh là thần y đó!”, Chương 92: “Chỗ cô có những loại thuốc này không?” Chương 93: “Tôi không phải loại người như vậy!”, Chương 94: Đừng để khách hàng phải chờ!” Chương 95: “Cục phó Khưu, anh vẫn thế nhỉ!” Chương 96: “Cảm ơn phó tổng H�? Nhiều!” Chương 97: “Anh Khưu à, đừng tức giận vội!”, Chương 98: “Phó tổng Hồ, xin hãy dừng bước!”, Chương 99: “Thế này là sao?” Chương 100: “Nham hiểm sao? Chương 101: “Lạ thật, lạ thật đó!” Chương 102: “Hai ông, có gì cứ nói đi ạ!” Chương 103: Đó là vì tôi thấy được sự không tầm thường của cậu Chương 104: Người trẻ tuổi phải học cách nhẫn nhịn” Chương 105: Cường Thân Thang cháu sẽ không bán” Chương 106: Tôi cũng có chút quà tặng cậu Chương 107: Hoàng Hách lúc này cũng hiểu Chương 108: “Thần y, là anh đến sao?” Chương 109: “Anh không biết à?”, Chương 110: “Độ lửa ổn rồi” Chương 111: “Đó là một khoản vốn cực lớn đó, cậu có tiền không?” Chương 112: Yên tâm đi làm đi” Chương 113: “Súng bắn tỉa!” Chương 114: Cơ thể sẽ bại lộ trong tầm mắt của tên bắn tỉa Chương 115: “Đ�? Rác rưởi, bị tiếp cận mà cũng không biết Chương 116: “Chạy đi đâu?” Chương 117: Chuyện kỳ lạ đã xảy ra Chương 118: Hoàng Hách, sao anh về muộn thế?” Chương 119: Rốt cuộc là khách nào mà phải bí mật vậy? Chương 120: Không ai được phép gây sự với hắn!” Chương 121: “Có khi nào là vì Y Tiên Truyền Thừa không?” Chương 122: “Được rồi, anh hiểu rồi”, Chương 123: Đúng là phí phạm trà ngon!” Chương 124: “Cậu định lúc nào bắt đầu?”, Chương 125: “Vì sao lại phải có động tĩnh?” Chương 126: “Mùi đó rốt cuộc là sao vậy?” Chương 127: “Không, ngốc mới ra ngoài!”, Chương 128: Cường Thân Thang này thế mà lại có hiệu quả thần kỳ như vậy!” Chương 129: Nhục Thân Cửu Luyện Chương 130: Kẻ ra tay trước là kẻ mạnh! Chương 131: “Rốt cuộc chị là ai thế?” Chương 132: Vậy thì là một biên độ tăng cực khủng đó Chương 133: Nhục Thân Cửu Luyện Chương 134: “Đúng thế, chính là Khách sạn Cự Long!” Chương 135: Nhưng, Hoàng Hách cậu từng nghĩ chưa?” Chương 136: Ký ức, đau lòng... Chương 137: Anh nhà làm gì thế ạ?” Chương 138: Cho dù là trước kia hay là bây giờ Chương 139: “Đúng là trơ trẽn!” Chương 140: Hứa Tịnh, cô là đ�? Khốn! Chương 141: “Anh mua chiếc xe đó, em tính xem bao nhiêu tiền” Chương 142: Đừng làm ngứa mắt ông mày!” Chương 143: Giờ Hứa Tịnh đang giới thiệu cho cậu ta đó” Chương 144: “Tổng giám đốc, anh đừng có vu oan cho tôi!” Chương 145: “Thằng khốn, mày suy nghĩ cho kỹ đấy! Chương 146: “Mụ đàn bà thối tha, không cần cô lo!”, Chương 147: “Chị yên tâm, em bị vu oan thôi!” Chương 148: Chuyện này khi chưa điều tra rõ Chương 149: “Khỏe... Khỏe quá!” Chương 150: Đây rõ ràng là nụ cười của ác ma! Chương 151: “Bạch tiên sinh, mày chờ tao đi tìm mày đi!” Chương 152: “Cô chính là cô gái số 36 sao? Chương 153: “Vui không?” Chương 154: “Anh độc ác thật!”, Chương 155: “Trộm, để xem mày chạy đi đâu”, Chương 156: Đừng có nói nhảm… Chương 157: “Giờ anh có thể thả tôi ra chưa?” Chương 158: “Điểm huyệt” Chương 159: Mặc kệ lúc này đang ở trong phòng Tô Lệ Chương 160: Không hay rồi, có người bị ngất! Chương 161: “Các anh đừng động vào cậu ấy!” Chương 162: “Không lái tiếp được” Chương 163: “Yêu cầu của tao rất đơn giản đúng không?” Chương 164: Đều là lỗi của cháu hết!” Chương 165: “Nhìn em như vậy, anh không nỡ” Chương 166: “Sao lại là cô?” Chương 167: Cô ấy làm vậy là có ý gì nhỉ?” Chương 168: Anh tôi bảo tôi mời cậu đến nhà chơi Chương 169: Thế mà lại là phật quang!”, Chương 170: “Hoàng Hách, anh chỉ biết ức hiếp người khác thôi” Chương 171: Mọi người có thấy Hứa Tịnh đâu không?” Chương 172: Chính là ở đây sao? Chương 173: Tưởng kiệt là tên của chồng Hứa Tịnh Chương 174: “Là sếp và bạn học của Hứa Tịnh sao!”, Chương 175: “Là anh vô dụng, đã không bảo vệ được em!” Chương 176: Dạo này hai người có đắc tội với ai không? Chương 177: Sao như vậy được, đây là trách nhiệm của tôi mà”, Chương 178: Thuốc thần kỳ là thuốc gì vậy?” Chương 179: Mau lên Hoàng Hách!” Chương 180: “Việc lớn đã xong!”, Chương 181: “Em sẽ uống cùng anh” Chương 182: Sự trả thù thực sự mới vừa bắt đầu thôi! Chương 183: “Đúng là chán chết!” Chương 184: “Xông lên cho tao, chém chết hắn!”, Chương 185: Độc Hạt Bang không đơn giản như vậy đâu” Chương 186: “Anh được ra từ lúc nào thế?” Chương 187: Mau thổi đi!” Chương 188: Đúng là gặp ma rồi Chương 189: “Đội phó Lâu, bình tĩnh đã” Chương 190: Còn không mau mở ra cho Hoàng Hách đi! Chương 191: Tố chất của cậu ở đâu?” Chương 192: “Chuyện là như vậy sao?” Chương 193: ‘mày chết chắc rồi con ạ’ Chương 194: Trịnh Hữu Độ, anh là loại khốn nạn!”, Chương 195: Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường thôi, Chương 196: Anh sẽ cưới Liễu Vi Nhi? Chương 197: Kết (Sang trang mới) Chương sau ›Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Nhị Ngưu trúng độc rồi! Từ gương mặt lộ ra của Nhị Ngưu, Hoàng Hách nhìn thấy điều kỳ lạ. Chỉ thấy gương mặt Nhị Ngưu lúc này đen thui, cứ như bị mực nhuộm màu. Hoàng Hách không kiềm được mà nghĩ nhiều, anh vội vàng đi về phía Nhị Ngưu. Lật mạnh Nhị Ngưu lại, Hoàng Hách bắt mạch Nhị Ngưu, ngay sau đó, trên mặt Hoàng Hách lộ vẻ nghiêm trọng. “Chất độc mạnh thật”, Hoàng Hách thầm kinh ngạc trong lòng, chỉ thấy mạch tượng của Nhị Ngưu vô cùng rối loạn, lúc nhanh lúc chậm, thậm chí còn sẽ dừng mất một lúc. Tình hình thế này đủ để thấy chất độc mà Nhị Ngưu trúng cực kỳ kinh khủng, nếu không kịp thời cứu chữa thì e là sẽ lành ít dữ nhiều. Lúc này, một mùi thơm nồng nặc bay vào mũi Hoàng Hách, khiến Hoàng Hách không kiềm được mà có cảm giác vô cùng thèm ăn. Nhìn theo mùi thơm, chỉ thấy trong một chiếc nồi trên bếp đang hầm canh, mùi thơm đó tỏa ra từ canh đó. “Ơ”, Hoàng Hách sửng sốt, không nén được đi về phía nồi canh kia. Chỉ thấy màu sắc của canh rất lạ, trong đó tỏa ra một màu sắc khác thường. Mà bên cạnh canh, còn đặt một loạt các loại thuốc Bắc khác nhau. Dùng ngón tay chấm một chút canh cho vào miệng, chỉ cảm giác được một vị ngon kì lạ bỗng chốc lấp đầy khoang miệng. Hoàng Hách tự hỏi đời này chưa từng nếm được vị ngon thế này, cảm giác thơm ngon đó chỉ cần nếm một miếng thôi đã khiến người ta không thể nào quên nổi. Song chân mày Hoàng Hách lại cau chặt. Vị của canh này ngon thì ngon thật, nhưng Hoàng Hách có được Y Tiên Truyền Thừa ngay lập tức nhận ra điều khác thường bên trong. “Canh này có độc”, Hoàng Hách nhổ nước canh và cả nước miếng trong miệng ra, sau đó liên tục cho nước vào miệng để súc miệng, đến tận khi nước canh trong miệng bị đẩy ra hết mới dừng lại. “Xem ra anh uống canh này nên mới trúng độc. May mà tôi tự nhiên hứng lên đến thăm anh, nếu không thì hôm nay anh phải đi gặp Diêm Vương rồi”, Hoàng Hách thở dài, sau đó đỡ Nhị Ngưu dậy, đỡ đến bồn nước, để đầu anh ta gục vào bồn nước. Sau đó một tay Hoàng Hách túm Nhị Ngưu để anh ta khỏi ngã, một tay khác thì đưa ra sau lưng Nhị Ngưu, vươn một ngón tay ra, điểm mạnh vào một huyệt nào đó. Bỗng chốc, trong cơ thể Nhị Ngưu vang lên một loạt tiếng ùng ục, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng ọe, Nhị Ngưu há hốc miệng, cứ như một con sông vỡ đê, nôn thốc nôn tháo. Hoàng Hách nhìn thứ Nhị Ngưu nôn ra, trên mặt không nén nổi lộ vẻ thích thú: “Cái tên này không ngờ lại ăn nhiều thế, may mà trong người anh có chân khí miễn cưỡng kiềm chế chất độc giúp anh, nếu không thì đã đi gặp Diêm Vương lâu rồi”. Nhị Ngưu nôn tối mặt tối mày, cuối cùng không nôn ra được gì nữa. Hoàng Hách không nương tay chút nào, trực tiếp cầm ống nước của vòi nước, sau khi bật nước thì nhét thẳng vào mồm Nhị Ngưu. Bỗng nhiên, Nhị Ngưu bị sặc ho khù khụ. Nhưng cũng trong quá trình liên tục bị sặc này, Nhị Ngưu cũng uống không ít nước. Đến khi bụng Nhị Ngưu uống đến căng tròn, Hoàng Hách mới rút ống ra, rồi lại chọc vào lưng Nhị Ngưu. “Ọe”. Nhị Ngưu lại lần nữa bắt đầu nôn ọe điên cuồng, cùng với việc nôn liên tục, màu đen trên mặt anh ta cũng bớt đi nhiều. Lặp lại ba lần, Hoàng Hách mới dừng việc cho Nhị Ngưu uống nước, anh đặt Nhị Ngưu nằm thẳng dưới đất, còn mình thì lại đến cạnh bếp, nhanh chóng lấy mấy loại thuốc trong đống thuốc, sau đó băm nát bằng dao nắm trong tay. Lại lần nữa về cạnh Nhị Ngưu. Hoàng Hách nhét thuốc vào miệng Nhị Ngưu. Sau đó anh kéo một cái ghế ra ngồi xuống, nhìn Nhị Ngưu với vẻ mặt thích thú. Dược liệu bị nước bọt tiết ra trong miệng Nhị Ngưu làm ướt, sau đó mang theo cả dược lực chảy vào dạ dày, được cơ thể Nhị Ngưu hấp thụ từ từ. Qua khoảng nửa tiếng, màu đen trên mặt Nhị Ngưu đã tan hết đi, ngoài sắc mặt hơi tái nhợt ra, thì cuối cùng cũng không có vấn đề gì lớn nữa. Cuối cùng mắt Nhị Ngưu cử động, sau đó từ từ mở ra. “Đù, ông đây làm sao thế này?”, một cách vô thức, Nhị Ngưu nói tục, song anh ta không ngờ trong miệng mình lúc này đều là bã thuốc, bã thuốc đó chạy tọt vào cổ họng anh ta sau khi anh ta nói. Nhị Ngưu nhịn đến mức mặt đỏ bừng, cũng không biết lấy sức từ đâu ra, trở mình bò từ dưới đất dậy, đến cạnh vòi nước, dùng sức nôn khan. Mãi một lúc, Nhị Ngưu mới nôn sạch hết bã thuốc trong cổ họng ra. Anh ta yếu ớt xoay người, nhìn Hoàng Hách với gương mặt cười gượng gạo: “Hoàng Hách, là cậu cứu tôi sao?”. “Anh không biết à?”, Hoàng Hách nói đầy trêu trọc. “Không biết, tôi chỉ mơ một giấc mơ, tôi rơi xuống sông uống rất nhiều nước, sau đó sắp bị chết đuối…”, Nhị Ngưu nói một cách cạn lời. Đột nhiên, anh ta sờ áo đã ướt đẫm của mình, bất giác sửng sốt nói: “Hoàng Hách, chẳng lẽ cậu đã làm gì tôi?”. Hoàng Hách ho khan mấy tiếng, vội vàng đổi đề tài: “Nhị Ngưu, anh biết anh trúng độc kiểu gì không?”. “Haiz, đừng nói nữa”, Nhị Ngưu cười khổ: “Thực ra hai năm qua, tôi đều đang nghiên cứu một loại canh. Rồi lúc buổi sáng, tôi đã tổng hợp một số phương thuốc gia truyền, cuối cùng cũng nghiên cứu ra được canh. Nhưng không ngờ…”. “Ha ha, nếu xét về vị thì anh đã nghiên cứu thành công rồi”, Hoàng Hách không nhịn được mà cổ vũ Nhị Ngưu một phen.
‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Vụng Trộm Chương 2: Kế Thừa Và Phát Huy Chương 3: Cô Chủ Nhà Không Mặc Quần Áo Chương 4: Phải Ở Cùng Với Cô Chủ Nhà Chương 5: Khiến Người Ta Dễ Phạm Tội Chương 6: Được Cô Bác Sĩ Ngực To Cấp Cứu Chương 7: Hoàng Hách Ra Tay Chương 8: Cứu Sống Rồi Chương 9: Tiếp Xúc Thân Mật Chương 10: Người Đẹp Tô Trả Đũa Chương 11: Anh Là Bạn Trai Của Tôi Chương 12: Đối Đầu Gay Gắt Chương 13: Hoàng Hách Biết Điểm Huyệt Chương 14: Điểm Huyệt Cười Của Anh Chương 15: Nụ Hôn Của Cô Chủ Nhà Chương 16: Không Ngờ Là Anh Ấy Chương 17: Tình Huống Bất Ngờ Chương 18: Anh Cũng Vào Phòng Phẫu Thuật Chương 19: Tình Hình Nguy Cấp Chương 20: Để Tôi Thử Xem Chương 21: Quỳ Xuống Gọi Tôi Là Ông Nội Đi 1 Chương 22: Sống Lại Rồi Chương 23: Tôi Cũng Nghe Thấy Chương 24: Viên Đá Thần Bí Chương 25: Trường Sinh Tiên Kinh Chương 26: Lần Đầu Tu Luyện Chương 27: Chụp Ảnh Chương 28: Gặp Lại Lưu Đông Chương 29: Không Cần Đền Nữa Chương 30: Cho Anh Cơ Hội Còn Không Lấy Chương 31: Sự Cố Trúng Độc Chương 32: Cao Thủ Chương 33: Khử Độc Chương 34: Không Phải Trúng Độc Chương 35: Cổ Trùng Chương 36: Cửu Cung Mê Hồn Châm Chương 37: Tiêu Diệt Cổ Trùng Chương 38: Chính Nghĩa Của Cảnh Sát Chương 39: Chúng Ta Không Thù Không Oán Chương 40: Sự Tự Tin Của Hoàng Hách Chương 41: Trả Ơn Chương 42: Phóng Viên Phỏng Vấn Chương 43: Làm Loạn Chương 44: Hoàng Hách Là Người Thứ Ba Chương 45: Nổi Giận Chương 46: Đuổi Cậu Ra Khỏi Bệnh Viện Chương 47: Mặt Dày Chương 48: Bằng Chứng Chương 49: Xem Lại Clip Chương 50: Vạch Trần Chương 51: Trương Mộng Mộng Đen Mặt Chương 52: Cuộc Họp Nhằm Vào Lý Yên Chương 53: Quyết Định Đuổi Việc Chương 54: Cùng Đến Buổi Họp Báo Chương 55: Bắt Đầu Họp Báo Chương 56: Lựa Chọn Của Lý Yên Chương 57: Đây Là Ai Chương 58: Uy Phong Chương 59: Cờ Thi Đua Chương 60: Ông Lớn Đến Chương 61: Chẳng lẽ người bạn anh ta đến thăm là Hoàng Hách? Chương 62: “Bí thư Lộ, tôi tiễn anh” Chương 63: “Chị ơi, để chúng tôi nói chuyện một chút” Chương 64: Tôi sẽ cho ông biết tay!” Chương 65: “Một cô gái xinh đẹp” Chương 66: “Anh phải xin lỗi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Chương 67: “Đ�? Lưu manh, nhân cơ hội sờ mông tôi”, Chương 68: “Gã này giỏi phết” Chương 69: “Mày sẽ chết rất thê thảm” Chương 70: “Anh trai hư, đ�? Dê xồm”, Chương 71: “Qua xem đi” Chương 72: “Được, quy định thì tôi hiểu”, Chương 73: “Đương nhiên là không!”, Chương 74: “Bọn họ đang làm gì thế?”, Chương 75: “Ông là bố của ai! Chương 76: “Cậu ấy cũng là khách mà” Chương 77: “Ai không dám, tao lại sợ một thẳng nghèo kiết xác như mày à?” Chương 78: “Cứ làm theo lời cậu ấy đi!”, Chương 79: Lãi to rồi, lãi to rồi!” Chương 80: Cậu thanh niên may mắn đấy Chương 81: “Không bán ạ!” Chương 82: “Không, là hai mươi triệu!” Chương 83: “Thằng khốn, mày không cho tao chút thể diện thật à?” Chương 84: Người không gò bó Chương 85: “Muộn thế này rồi còn ra ngoài à?” Chương 86: “Là ai bảo mày đến giết tao?” Chương 87: Giờ em đưa anh đến bệnh viện luôn!” Chương 88: Tô Lệ đang ngủ rất ngon Chương 89: Điều kỳ lạ đã xảy ra Chương 90: “Trường Sinh Tiên Kinh” Chương 91: “Em đừng quên anh là thần y đó!”, Chương 92: “Chỗ cô có những loại thuốc này không?” Chương 93: “Tôi không phải loại người như vậy!”, Chương 94: Đừng để khách hàng phải chờ!” Chương 95: “Cục phó Khưu, anh vẫn thế nhỉ!” Chương 96: “Cảm ơn phó tổng H�? Nhiều!” Chương 97: “Anh Khưu à, đừng tức giận vội!”, Chương 98: “Phó tổng Hồ, xin hãy dừng bước!”, Chương 99: “Thế này là sao?” Chương 100: “Nham hiểm sao? Chương 101: “Lạ thật, lạ thật đó!” Chương 102: “Hai ông, có gì cứ nói đi ạ!” Chương 103: Đó là vì tôi thấy được sự không tầm thường của cậu Chương 104: Người trẻ tuổi phải học cách nhẫn nhịn” Chương 105: Cường Thân Thang cháu sẽ không bán” Chương 106: Tôi cũng có chút quà tặng cậu Chương 107: Hoàng Hách lúc này cũng hiểu Chương 108: “Thần y, là anh đến sao?” Chương 109: “Anh không biết à?”, Chương 110: “Độ lửa ổn rồi” Chương 111: “Đó là một khoản vốn cực lớn đó, cậu có tiền không?” Chương 112: Yên tâm đi làm đi” Chương 113: “Súng bắn tỉa!” Chương 114: Cơ thể sẽ bại lộ trong tầm mắt của tên bắn tỉa Chương 115: “Đ�? Rác rưởi, bị tiếp cận mà cũng không biết Chương 116: “Chạy đi đâu?” Chương 117: Chuyện kỳ lạ đã xảy ra Chương 118: Hoàng Hách, sao anh về muộn thế?” Chương 119: Rốt cuộc là khách nào mà phải bí mật vậy? Chương 120: Không ai được phép gây sự với hắn!” Chương 121: “Có khi nào là vì Y Tiên Truyền Thừa không?” Chương 122: “Được rồi, anh hiểu rồi”, Chương 123: Đúng là phí phạm trà ngon!” Chương 124: “Cậu định lúc nào bắt đầu?”, Chương 125: “Vì sao lại phải có động tĩnh?” Chương 126: “Mùi đó rốt cuộc là sao vậy?” Chương 127: “Không, ngốc mới ra ngoài!”, Chương 128: Cường Thân Thang này thế mà lại có hiệu quả thần kỳ như vậy!” Chương 129: Nhục Thân Cửu Luyện Chương 130: Kẻ ra tay trước là kẻ mạnh! Chương 131: “Rốt cuộc chị là ai thế?” Chương 132: Vậy thì là một biên độ tăng cực khủng đó Chương 133: Nhục Thân Cửu Luyện Chương 134: “Đúng thế, chính là Khách sạn Cự Long!” Chương 135: Nhưng, Hoàng Hách cậu từng nghĩ chưa?” Chương 136: Ký ức, đau lòng... Chương 137: Anh nhà làm gì thế ạ?” Chương 138: Cho dù là trước kia hay là bây giờ Chương 139: “Đúng là trơ trẽn!” Chương 140: Hứa Tịnh, cô là đ�? Khốn! Chương 141: “Anh mua chiếc xe đó, em tính xem bao nhiêu tiền” Chương 142: Đừng làm ngứa mắt ông mày!” Chương 143: Giờ Hứa Tịnh đang giới thiệu cho cậu ta đó” Chương 144: “Tổng giám đốc, anh đừng có vu oan cho tôi!” Chương 145: “Thằng khốn, mày suy nghĩ cho kỹ đấy! Chương 146: “Mụ đàn bà thối tha, không cần cô lo!”, Chương 147: “Chị yên tâm, em bị vu oan thôi!” Chương 148: Chuyện này khi chưa điều tra rõ Chương 149: “Khỏe... Khỏe quá!” Chương 150: Đây rõ ràng là nụ cười của ác ma! Chương 151: “Bạch tiên sinh, mày chờ tao đi tìm mày đi!” Chương 152: “Cô chính là cô gái số 36 sao? Chương 153: “Vui không?” Chương 154: “Anh độc ác thật!”, Chương 155: “Trộm, để xem mày chạy đi đâu”, Chương 156: Đừng có nói nhảm… Chương 157: “Giờ anh có thể thả tôi ra chưa?” Chương 158: “Điểm huyệt” Chương 159: Mặc kệ lúc này đang ở trong phòng Tô Lệ Chương 160: Không hay rồi, có người bị ngất! Chương 161: “Các anh đừng động vào cậu ấy!” Chương 162: “Không lái tiếp được” Chương 163: “Yêu cầu của tao rất đơn giản đúng không?” Chương 164: Đều là lỗi của cháu hết!” Chương 165: “Nhìn em như vậy, anh không nỡ” Chương 166: “Sao lại là cô?” Chương 167: Cô ấy làm vậy là có ý gì nhỉ?” Chương 168: Anh tôi bảo tôi mời cậu đến nhà chơi Chương 169: Thế mà lại là phật quang!”, Chương 170: “Hoàng Hách, anh chỉ biết ức hiếp người khác thôi” Chương 171: Mọi người có thấy Hứa Tịnh đâu không?” Chương 172: Chính là ở đây sao? Chương 173: Tưởng kiệt là tên của chồng Hứa Tịnh Chương 174: “Là sếp và bạn học của Hứa Tịnh sao!”, Chương 175: “Là anh vô dụng, đã không bảo vệ được em!” Chương 176: Dạo này hai người có đắc tội với ai không? Chương 177: Sao như vậy được, đây là trách nhiệm của tôi mà”, Chương 178: Thuốc thần kỳ là thuốc gì vậy?” Chương 179: Mau lên Hoàng Hách!” Chương 180: “Việc lớn đã xong!”, Chương 181: “Em sẽ uống cùng anh” Chương 182: Sự trả thù thực sự mới vừa bắt đầu thôi! Chương 183: “Đúng là chán chết!” Chương 184: “Xông lên cho tao, chém chết hắn!”, Chương 185: Độc Hạt Bang không đơn giản như vậy đâu” Chương 186: “Anh được ra từ lúc nào thế?” Chương 187: Mau thổi đi!” Chương 188: Đúng là gặp ma rồi Chương 189: “Đội phó Lâu, bình tĩnh đã” Chương 190: Còn không mau mở ra cho Hoàng Hách đi! Chương 191: Tố chất của cậu ở đâu?” Chương 192: “Chuyện là như vậy sao?” Chương 193: ‘mày chết chắc rồi con ạ’ Chương 194: Trịnh Hữu Độ, anh là loại khốn nạn!”, Chương 195: Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường thôi, Chương 196: Anh sẽ cưới Liễu Vi Nhi? Chương 197: Kết (Sang trang mới) Chương sau ›1,092 từ