Thám Tử Lừng Danh Conan (Tập 6)
Thám tử lừng danh Conan (Tập 6) - Chương 01 - Phần 1
{Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách}
CHƯƠNG THỨ NHẤT: Lời trăng
trối của siêu mẫu
Một chiếc ô tô 4WD lượn lách
trên đường cao tốc vào buổi trưa nóng nực. Ở ghế tài xế là Kishi Masashi với
mái tóc nhuộm vàng và chiếc mũ của đội bóng chày New York Yankees đội sụp xuống
mắt. Anh vừa lái xe vừa nói chuyện điện thoại qua tai nghe di động, vẻ mặt căng
thẳng. Kishi lo lắng như vậy bởi ở đầu dây bên kia là người thầy mà anh hết
lòng ngưỡng mộ - nhiếp ảnh gia nổi tiếng Tsubouchi Yuuhei.
- Em chào thầy ạ.
- Ờ.
Giọng ông Tsubouchi khàn
khàn. Những người biết ông đều đã quá quen với cái giọng này. Họ nói giọng ông
trở nên vậy vì mắng nhiều học trò khó bảo quá. Nhưng thực ra, chất giọng ông
vốn là khàn. Thêm nữa, ông luôn gây cho người đối diện cảm giác mình đang bất
mãn điều gì đó.
- Em... Em sắp đến khu chung
cư Beika Citi Court nơi cô người mẫu Aida sống rồi ạ...
- Thì sao?
- A... - Kishi mắc nghẹn. Anh
khẽ “e hèm” một tiếng. - Thầy có điều gì muốn bàn bạc lại với cô ấy về chủ đề
chụp ảnh lần tới không ạ?
Ông thầy im lặng. Sự im lặng
nặng trịch bao trùm làm Kishi phải vội vàng hỏi lại:
- Thưa thầy?
- Ta vẫn đang nghe. Buổi chụp
hình lần này phải thể hiện được việc cô ấy lột xác và trở thành một người mẫu
gợi cảm, nên có nhiều điều phải chú ý... Thôi, thà để ta tự nói chuyện với cô
ấy, còn hơn phải truyền lời qua cậu.
- Thầy trực tiếp bàn với cô
ấy ạ?
- Ờ.
- Nhưng em tưởng thầy còn
việc điều chỉnh ánh sáng ở phòng chụp?
- Ta xong việc đó rồi. Từ đây
đến căn hộ của cô ta chắc chỉ mất tầm ba mươi phút thôi.
- Vâng. Cuộc hẹn bắt đầu lúc
bốn giờ chiều, nên còn đúng ba mươi phút nữa.
- Ừm. Ta gặp nhau trước cửa
căn hộ. - Điện thoại ngắt đột ngột.
Kishi vuốt ngực thở phào nhẹ
nhõm. Cuộc đối thoại về công việc như vừa rồi không có gì khác thường, nhưng
anh không thể ngừng hồi hộp mỗi lần nói chuyện với ông Tsubouchi, người anh
ngưỡng mộ từ khi còn nhỏ.
Ông Tsubouchi Yuuhei mới
ngoài bốn lăm tuổi, nhưng trong giới nhiếp ảnh rất ít người không biết danh
ông. Số học trò theo ông cũng không thiếu, tất cả đều là những nhiếp ảnh gia
nổi tiếng chuyên chụp ảnh cho các tạp chí, ảnh diễn viên hoặc ảnh quảng cáo cho
các công ty lớn. Đây là năm thứ ba Kishi theo học ông, và anh đã bắt đầu cuống.
Những đàn anh đi trước đều phải trải qua những năm tháng cực nhọc dưới sự chỉ
dạy vô cùng nghiêm khắc của thầy Tsubouchi. Người ta nói, càng bị trách mắng
nhiều, học trò của thầy Tsubouchi càng
thành công sau này. Vậy mà gần đây, không hiểu vì ông Tsubouchi đang dần mất đi
nhiệt huyết trong việc đào tạo học trò, hay vì tuổi tác, mà rất hiếm người được
ông “rửa tội”. Kishi nghĩ nếu tình hình này cứ tiếp diễn, sau này anh chỉ làm
được đến chân trợ lý là cùng. Anh rất sốt ruột, không hiểu đến bao giờ thầy mới
ghi nhận tài năng của mình.
Nếu phải miêu tả ông
Tsubouchi Yuuhei trong một câu thì đó là: “Ông ta có khả năng ghi lại cảm xúc”.
Kishi ngưỡng mộ ông cũng vì lẽ đó. Khi chụp ảnh chân dung, mỗi nhiếp ảnh gia
lại có một cách khai thác riêng: ánh sáng, góc nhìn, độ xa gần..., tất cả đều
phản ánh phong cách và tài năng của người chụp. Dù chụp nghiêng, chính diện,
hay thậm chí từ dưới hất lên, nhiếp ảnh gia cũng phải thể hiện cá tính của
mình. Nhưng ông Tsubouchi không dùng kỹ năng nào trong số đó. Ông ngắm thẳng
vào trái tim con người, vào bản chất bên trong của người mẫu, rồi bấm máy.
Những người mẫu trong ảnh của
ông luôn bộc lộ rõ con người bên trong của mình. Cho nên không ít người nổi
tiếng ghét ông. Các nhiếp ảnh gia khác thường tìm hiểu xem người mẫu muốn chụp
theo phong thái nào, rồi vừa hình dung ra ấn tượng mình muốn mang lại cho người
xem để chọn cách chụp phù hợp nhất. Nhiếp ảnh gia Tsubouchi lại khác. Ông luôn
tập trung vào cá tính của người mẫu, và không hề chần chừ trong việc phơi bày
cá tính ấy.
Lần này, nghe nói ông
Tsubouchi sẽ chụp một bộ ảnh giúp cô Aida Momoko - thần tượng của các cô gái
tuổi đôi mươi - bứt phá khỏi hình ảnh bấy lâu nay của mình. Cô Aida có bố là
bác sĩ ở châu Phi. Cô sinh ra và lớn lên ở đó. Vì thế, cô mang trong mình sự tự
do vốn có của một con người được sống với thiên nhiên, chứ không hề gượng ép
như một số phụ nữ Nhật cố gắng bắt chước vẻ phóng khoáng của phong cách sống
phương Tây. Cô Aida là hình ảnh mà những cô gái trẻ hướng đến, là mục tiêu để
họ phấn đấu. Gần đây, giới nhiếp ảnh đang đồn đãi rằng ngọn lửa nhiệt huyết bên
trong ông Tsubouchi Yuuhei đang bùng cháy trở lại. Ông đang dần tìm lại niềm
đam mê của mình khi chụp ảnh cho Aida. Không hiểu vì sao Kishi rất thích được
thấy dáng vẻ tràn đầy nhiệt huyết khi tác nghiệp của ông Tsubouchi.
- Nào, để xem thầy sẽ khai
thác sự trưởng thành của cô Aida Momoko thế nào! - Kishi nắm chặt tay lái, vừa
cố đè nén sự phấn khích, vừa nhấn ga hết cỡ.
Tòa chung cư Beika Citi Court
cao 40 tầng. Trên một căn phòng được dùng làm cửa hàng chăm sóc móng tay ở tầng
30, Mori Ran đang ngồi yên để một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi xinh đẹp với mái
tóc màu nâu búi sau đầu sơn sửa móng tay.
- Xong rồi đấy cháu gái.
- Ôi, cháu cảm ơn bác
Hasegawa! - Ran đưa bàn tay ra trước ánh sáng, mở to mắt thích thú trước những
đầu ngón tay lấp lánh.
- Pha lê Swarovski rực lắm,
nhưng ta chỉ nên đính vài viên thôi, nếu không nó sẽ phản tác dụng, thể hiện sự
thiếu tinh tế của chủ nhân. Với lại, cháu vẫn còn là học sinh, không nên phô
trương quá.
- Cháu thấy thế này là đẹp
lắm rồi ạ! - Ran đứng dậy soi mình trong tấm gương dài. - Chắc chắn cửa hàng
của bác sẽ đông khách!
- Cháu quá khen rồi. - Bà
Hasegawa Midori biết Ran chỉ mới là học sinh cấp ba, cũng chẳng sành sỏi gì,
nhưng nhận được lời khen bà vẫn thấy vui vui.
- A, có phải bác quen chị
người mẫu nổi tiếng Aida Momoko không ạ?
- Ừ, cô bé đó sống ngay ở
tầng này. Chính cô bé động viên bác mở cửa hàng đấy.
- Chị Aida được hâm mộ lắm.
Mấy anh thanh niên thì chẳng nói làm gì, nhưng con gái bọn cháu cũng nhiều
người coi chị ấy là mẫu người lý tưởng để hướng đến đấy bác ạ!
- Bác biết mà. Tính tình cô
bé ấy phóng khoáng, tự nhiên lắm, nhưng vẫn có nét nữ tính, dịu dàng. Bó hoa
đậu thơm kia là quà của cô bé đấy. - Bà chỉ chiếc lọ cắm đầy những bông hoa
xinh đẹp trên bàn.
- Ôi, hoa nhiều màu quá, nào
hồng, nào da cam, cả màu tím nữa! - Ran say sưa ngắm.
- Sáng nay bác gặp Aida ở cửa
hàng hoa gần đây. Bác kể chuyện sắp mở cửa hàng chăm sóc móng tay, con bé nghe
thế mừng lắm, nên mua thêm một bó hoa giống hệt của nó tặng bác. Con bé còn kể,
hoa đậu thơm mang ý nghĩa “bắt đầu” hoặc “khởi hành” nên rất hợp với dịp khai
trương cửa hàng. - Bà Hasegawa mỉm cười.
- Hóa ra chị Aida không chỉ
xinh đẹp mà còn tốt bụng nữa! - Ran tỏ ra càng thêm ngưỡng mộ cô người mẫu
Aida.
- Nhưng gần đây con bé nổi
tiếng quá, nên cứ gần sáng là lại có mấy kẻ theo dõi lảng vảng quanh căn hộ, cô
thấy sợ lắm... - Bà Hasegawa khẽ cau đôi mày mảnh mai hình trăng khuyết.
- Ôi, thế cơ ạ... - Hình ảnh
Ran trong gương cũng hơi nhăn mặt.
Cô hỏi Shinichi, mắt vẫn
không rời khỏi gương:
- Shinichi thấy thế nào?
Shinichi đang ngồi trên chiếc
ghế ở góc phòng, chăm chú nhìn màn hình chiếc điện thoại cảm ứng. Ran vừa giành
chức vô địch Karate nên cô bắt cậu đi mua sắm cùng mình hôm nay thay quà mừng.
Ran khăng khăng bảo việc mua sắm không mất nhiều thời gian, nhưng ai ngờ bà
Kisaki mẹ Ran biết tin bèn thưởng cho con gái phiếu chăm sóc móng, thành ra
Shinichi phải đi cùng cô bạn đến hơn hai tiếng đồng hồ. Chán quá, Shinichi đành
lôi điện thoại ra xem ảnh mấy tên tội phạm đang bị truy nã trên trang web của
Sở Cảnh sát.
- Chiều cao 180cm, cân nặng
100kg, 30 tuổi... Tóc đen ngắn, trên má có một vết xước lớn... Tên Murosaki
Eiji này đã gây ra nhiều vụ cướp liên tiếp... Ban đầu hắn thường đi tay không,
nhưng sau đó bắt đầu sử dụng vũ khí, trước là một thanh sắt, gần đây là dao,
gây thương tích cho nạn nhân... Cứ thế này chắc hắn sẽ gây án mạng mất... Ủa?
Mấy vụ cướp đều diễn ra quanh tòa nhà này à? - Một giọt mồ hôi chảy dọc thái
dương Shinichi.
- Này, cậu có nghe tớ nói
không đấy?! - Ran phùng má giận dỗi. Cô chen vào giữa mặt cậu và màn hình điện
thoại.
- Cái... Cái gì hả?
- Tớ hỏi cậu thấy thế nào mà!
- Ran cười toe, quay một vòng trước gương.
- Bác ấy sơn móng tay cho cậu
cơ mà, cậu soi cả người làm gì?
- Cậu đúng là chẳng biết
gì... Tới phải soi xem móng tay có hợp với người không chứ!
- Hợp hiếc gì... - Shinichi
ra vẻ thờ ơ, nhưng thực ra bên trong cậu nghĩ khác hẳn. Mười ngón tay mới được
sơn sửa thỉnh thoảng lại sáng lấp lánh, rất hợp với chiếc váy màu hồng nhạt của
Ran, nhưng Shinichi ngượng ngùng không dám nói gì.
- Cháu thích đến thế cơ à?
Cảm ơn cháu đã làm người mẫu đầu tiên của bác nhé. Nhờ cháu mà bác có đủ tự tin
trước ngày mở cửa hàng đấy. Cháu nhớ cảm ơn Eri... à, cảm ơn mẹ cháu hộ bác. -
Bà Hasegawa vui vẻ.
- Cháu mới phải cảm ơn bác
chứ. Mấy hôm vừa rồi cháu chú tâm tập luyện cho cuộc thi Karate quá đến mức
quên mất mình là con gái, hôm nay có bác sơn móng tay cho cháu mới nhớ ra đấy
ạ!
- Thế thì tốt quá. - Bà
Hasegawa cười.
Bà định tiễn Ran và Shinichi
ra hành lang thì Shinichi bỗng dừng lại, chăm chú ngắm nghía bức ảnh chụp một
phụ nữ trẻ xinh đẹp treo trên tường.
- À, chị Aida Momoko đấy. Chị
ấy đẹp quá nhỉ. Shinichi cũng thích chị ấy đúng không... - Ran liếc cậu bạn, có
chút ghen.
- Tsubouchi Yuuhei... -
Shinichi lẩm bẩm.
- Hả? Ai cơ? - Ran ngơ ngác.
- Người chụp bức ảnh này ấy.
- Sao cậu biết? Trên ảnh làm
gì có tên?
- Ừ. Nhà nhiếp ảnh này có
phong cách đặc biệt lắm. Chỉ bằng ánh sáng và bóng tối, ông có thể chớp được
nội tâm của người mẫu. Người khác không ai làm được điều đó đâu.
- Thế cơ à?
- Ông Tsubouchi ngưỡng mộ
nhiếp ảnh gia thời chiến Robert Capa. Ông Capa đã lặn lội khắp các chiến
trường, chụp lại sự thật phơi bày qua những con người đứng trên bờ vực giữa sự
sống và cái chết. Nhưng cuối cùng, nhiếp ảnh gia Capa lại chết vì dẫm phải mìn.
- Ôi, khổ thân ông ấy quá...
- Ông Tsubouchi không xông
pha trên chiến trường, nhưng cũng có tài khai thác nội tâm của những người sống
trong xã hội bây giờ.
- Cậu có thấy ánh mắt trong
veo của chị Aida Momoko trong ảnh này không? Chắc ngoài đời chị ấy cũng là một
người trong sáng, thuần khiết... - Ran say sưa ngắm bức ảnh cùng Shinichi.
- Ờ, chắc thế. Thôi, mình đi
đi.
Shinichi vừa mở cửa căn hộ
thì thấy ông Mori Kogoro đứng đó với bộ mặt nghiêm trang, trên tay là một bó
hồng. Ông Kogoro là bố Ran, đang làm nghề thám tử.
- Ối, ông bác đấy ạ?!
- Thằng nhóc thám tử?! Mày ở
đây làm gì? - Ông Kogoro trợn tròn mắt.
- Cháu phải hỏi bác câu đó
mới đúng chứ!
- Ta nghe nói cô Hasegawa
xinh đẹp bạn Eri, à không, bạn ta nữa chứ, sắp khai trương cửa hàng chăm sóc
móng tay, vì thế dĩ nhiên ta phải đến chúc mừng...
- Bác lại tranh thủ nhìn ngó
mấy cô gái quanh đây chứ gì? - Shinichi nói toẹt ra ý định thực sự của ông
Kogoro. Cậu đã biết chuyện vợ chồng ông đang ly thân.
- Thì... Thì làm sao nào?
Chuyện đó liên quan gì đến chú mày! - Ông Kogoro đột nhiên ấp úng. Ông đẩy
Shinichi ra, định vào trong căn hộ.
- Bố định làm thế thật ạ? -
Ran lừ đừ xuất hiện sau lưng Shinichi.
- Ran...! Sao con cũng ở đây?
- Mặt ông Kogoro trắng bệch. - Lẽ nào hai đứa...
- Hả? - Shinichi bỗng đỏ mặt
tía tai.
Ngược hẳn với bạn, Ran nổi
cơn tam bành:
- Bố suy diễn cái gì thế! Mẹ
tặng con phiếu làm móng, nên con đến đây để bác Hasegawa sơn móng tay cho mà! -
Cô chìa bàn tay được trang trí xinh xắn ra.
- Phù, thì ra là thế... - Ông
Kogoro vuốt ngực.
- Con mách mẹ đấy! Bố không
thèm tặng quà mẹ bao giờ, mà lại đi mua bó hoa hồng to thế này cho bác Hasegawa
à?
- Cậu đừng quên điệu bộ vênh
váo của bác ấy nữa... - Shinichi ngán ngẩm.
- Này này! Ta chỉ đến chúc
mừng thôi mà! Tặng hoa xong ta sẽ ra về ngay, như một người đàn ông chân chính.
Hì...!
- Chân chính á?... Cháu quen
bác cũng lâu rồi mà chưa thấy cái sự “chân chính” đó ra làm sao cả... -
Shinichi dài mặt.
- Mày nói cái gì? - Ông
Kogoro quát.
Bỗng có giọng nam vọng đến,
át cả tiếng ông Kogoro:
- Mày là ai?
- Mày làm gì thế hả? Đừng!
Ối!
Shinichi và bố con Ran giật
mình. Họ đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng chạy về hướng có tiếng hét.
Cả ba vừa đến trước căn phòng
cuối hành lang thì thấy hai người đàn ông, một khoảng hai mươi, người kia
khoảng bốn mươi tuổi, đang nằm trên sàn. Người đàn ông trẻ hơn bị một vết tím
bầm trên cánh tay. Trán anh ta cũng bị thương, đang chảy máu đầm đìa. Người kia
thì đang ôm bụng, rên rỉ vẻ đau đớn. Cạnh họ có chiếc hộp làm từ chất liệu
duralumin(1)mà các nhiếp ảnh gia
chuyên nghiệp vẫn dùng đựng đồ nghề.
(1) Duralumin là một trong
các hợp kim của nhôm; có thành phần hóa học chủ yếu là nhôm, đồng, mangan và
magie.
Shinichi vội hỏi:
- Có chuyện gì thế ạ?
- Đầu gấu... Tôi vừa mở cửa
thì hắn từ trong xông ra... - Người đàn ông trẻ tuổi vừa ôm trán vừa nhăn nhó
vì đau.
- Đầu gấu sao?! - Shinchi
nhìn quanh nhưng không thấy ai. - Hay là ở đằng này?
Cậu mở cánh cửa dẫn ra lối thoát
hiểm ở ngay gần đó, quan sát cầu thang đi lên lẫn đi xuống. Trên cầu thang
không có lấy một bóng người. Shinichi lắng nghe, nhưng thậm chí còn không thấy
tiếng bước chân bỏ chạy. Cậu bối rối nghĩ thầm:
“Không có ai cả, lạ thật...
Đây là tầng 30, mình vừa chạy tới chỗ này từ hướng thang máy. Vậy hắn chỉ còn
đường tháo chạy qua lối thoát hiểm, mà như thế thì ít ra cũng phải có tiếng
bước chân chứ...”
Người đàn ông trung niên đang
nằm trên sàn bỗng mở miệng:
- Cô Aida...! Trong phòng có
một cô gái nữa! - Ông vừa ôm bựng vừa hất hàm.
- Cái gì, trong đó có một cô
gái trẻ sao? - Ông Kogoro nhảy dựng lên. Ông vội vàng cởi giày, xông vào phòng.
Shinichi cũng đuổi theo, nhưng Ran thì nán lại, lấy khăn tay trong túi áo ra
thấm máu cho người đàn ông trẻ bị thương.
- Ối! - Shinichi và ông
Kogoro kêu lên khi vào phòng khách.
Trên sàn, một phụ nữ trẻ
trong trang phục quần bò và áo phông đơn giản đang nằm úp mặt xuống đất, máu
chảy lênh láng từ vết thương sau đầu.
- Sao lại nông nỗi này... -
Ông Kogoro chau mày.
Shinichi dùng chiếc bút trong
túi áo ngực chạm thử vào vũng máu đọng trên sàn nhà. Tiếp đó, cậu vừa kiểm tra
vết thương ở đầu nạn nhân vừa lẩm bẩm:
- Vết thương sâu mà hẹp thế
này, chắc hung khí là một vật dạng thanh dài, rất cứng...
Ông Kogoro nhòm mặt cái xác:
- Ôi, đây chẳng phải là cô
người mẫu Aida Momoko nổi tiếng hay sao?! - Ông ngạc nhiên.
- Vâng, có vẻ như vậy. -
Shinichi tỏ ra bình thản, nhưng trong đầu cậu thoáng qua hình ảnh cô gái tràn
đầy sức sống trong bức ảnh ở cửa hàng chăm sóc móng tay vừa nãy. Cậu nhìn căn
phòng thì thấy bó hoa đậu thơm, giống hệt bó trong nhà bác Hasegawa. Những cánh
hoa đủ màu hồng, trắng, tím rơi vãi khắp phòng.
- Ta không thể tha thứ cho kẻ
làm hại một cô gái xinh đẹp thế này! - Ông Kogoro giận dữ. - Mà căn hộ bị lục
lọi kinh quá nhỉ...
Ánh mắt của ông Kogoro đã trở
nên sắc lẻm như ánh mắt của “kẻ săn mồi” đang truy tìm hung thủ. Ông quan sát
khắp căn hộ thì thấy hệ thống bếp và tủ đựng bát đĩa đều bị mở tung. Bát đĩa
lăn lóc trên sàn, lọ gia vị đều bị mở hết ra. Ông khẳng định chắc nịch:
- Rõ ràng đây là trò của bọn
trộm, mà còn là mấy tên trộm nghiệp dư nữa. Ê, chú mày cũng nghĩ thế đúng
không? - Ông định tìm kiếm sự đồng tình nhưng không thấy Shinichi đâu. - Ủa,
thằng nhóc thám tử đâu rồi?
- Cháu ở trong phòng ngủ.
Phòng này cũng bị phá phách kinh lắm... - Tiếng Shinichi vọng ra từ sau cánh
cửa nối giữa phòng khách với phòng ngủ.
Ông Kogoro đi theo tiếng nói
thì thấy Shinichi đang mở tiếp một cánh cửa khác trong phòng ngủ.
“Đây là phòng tắm à? À đâu,
hình như không phải...” - Trong phòng có vòi hoa sen và bồn rửa mặt, nên thoạt
nhìn trông giống phòng tắm. Nhưng thực ra căn phòng đã được tu sửa làm phòng
tối để tráng ảnh.
“Chỗ này có vẻ không bị lục
lọi gì... Trên kệ đầy hóa chất rửa ảnh, ánh sáng là tia hồng ngoại... Thì ra chị
Aida không chỉ là người mẫu mà còn biết chụp ảnh nữa...”Trên tường phòng tối có
giăng một sợi dây thừng mảnh. Trên dây treo khá nhiều ảnh, có lẽ đều là tác
phẩm của cô Aida.
“Đây là khối kiến tạo Ayers
Rock ở Úc, bên này là dãy núi Kilimanjaro ở châu Phi... Còn đây là sông Nile
phải không nhỉ... Bức ảnh nào cũng chụp cỡ thật lớn để nhấn mạnh vào sự hùng vĩ
của thiên nhiên, đúng là phong cách của người đã từng lớn lên ở châu Phi. Bức
nào cũng đẹp, có lẽ chị ấy thật sự là một thiên tài...” - Shinichi ngẩn ngơ
trước những bức ảnh. Cậu nhìn sang bên thì thấy có vài bức chụp bản thân Aida.
“Chị ấy dùng máy ảnh
Contax... Hình như Robert Capa cũng dùng loại máy này...” - Có một bức ảnh chụp
Aida Momoko trong chiếc áo giản dị, tay cầm máy ảnh Contax cười thật tươi.
Bỗng có tiếng khàn khàn của
ông Kogoro ngoài phòng tắm:
- Vâng, vừa có một vụ án mạng
ở khu chung cư Beika Citi Court, thưa thanh tra Megure... Không hiểu sao thám
tử lừng danh Mori Kogoro này cứ đi đến đâu là có vụ án tới đó... Có lẽ đây cũng
là cái giá phải trả của một thám tử thiên tài, há há há...
Shinichi lắc đầu chán nản
trước thói khoe mẽ của ông Kogoro. Cậu ra khỏi phòng tối, định ra hành lang kể
lại mọi chuyện với hai người ngồi ngoài đó nhưng vừa đến gần cửa ra vào thì
phát hiện cửa phòng để quần áo hé mở. Shinichi mở to cửa ra thì thấy ngoài quần
áo các loại, trong phòng còn có hai chiếc đèn chuyên dụng dùng để tạo ánh sáng
khi chụp ảnh trong studio.
- Ối, nóng quá... - Shinichi
giật nảy người khi chạm thử vào bóng đèn. - Sao cả hai bóng đều nóng nhỉ...
Cậu khoanh tay nghĩ ngợi.
Chiếc xe cảnh sát chở nhân
viên đội Điều tra số 1 của sở Cảnh sát phanh gấp trước khu chung cư Beika Citi
Court. Thanh tra Megure cùng các thành viên trong đội lập tức xuống xe và nhanh
nhẹn làm công tác khám nghiệm hiện trường, bắt đầu tiến hành điều tra.
- Nhiếp ảnh gia Tsubouchi
Yuuhei và trợ lý Kishi Masashi có cuộc hẹn bàn công việc với cô người mẫu Aida
Momoko tại căn hộ riêng của cô. Họ vừa đến nơi thì bị một tên đầu gấu từ trong
nhà xông ra đánh, có đúng không? - Thanh tra Megure tay cầm sổ, hỏi Kishi.
- Vâng. Chúng tôi có hẹn với
cô Aida vào lúc 16 giờ. Tôi và thầy Tsubouchi hẹn gặp nhau trước căn hộ của cô
ấy. Đúng 16 giờ, tôi bấm chuông cửa nhưng không có ai trả lời. Tôi vặn thử nắm
đấm cửa thì thấy cửa không khóa, nên định bước vào. Đúng lúc đó hung thủ xuất
hiện và tấn công tôi.
- Anh bị thương ở đầu khi ấy
hả? - Thiếu úy Sato Miwako đứng gần đó cũng đang ghi chép.
- Vâng. - Vết thương của
Kishi đã được băng bó cẩn thận, nhưng máu vẫn còn rỉ ra. Anh chốc chốc lại nhăn
mặt đau đớn. - Tôi thấy đầu mình như trắng xóa vậy. Giờ tôi mới biết thế nào là
“nổ đom đóm mắt”...
- Thấy trong đầu trắng xóa ư?
Anh có nhầm không đấy? - Shinichi giật mình.
- Sao cậu học sinh này lại
hỏi chuyện tôi? - Kishi nghi ngờ.
- Anh có thể trả lời câu hỏi
của em được không? - Shinichi nhẹ nhàng nhắc lại.
- Nhưng mà cậu là ai mà dám
hỏi cung tôi như thế! - Kishi có vẻ tức tối.
Ông Tsubouchi đứng cạnh anh
cũng cáu kỉnh:
- Kishi nói đúng đấy. Thanh
tra, Momoko vừa bị giết, đề nghị ông làm ăn chuyên nghiệp, đừng để trẻ con làm
ảnh hưởng đến việc bắt hung thủ!
- Cậu ấy là một thám tử xuất
sắc. - Thanh tra Megure nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
- Hả? Thám tử xuất sắc á? -
Ông Tsubouchi và Kishi đồng thanh.
Trung sĩ Takagi giải thích:
- Tên cậu ấy là Kudo
Shinichi. Hiện cậu đang học trường trung học Teitan, nhưng đã nhiều lần hợp tác
với chúng tôi trong việc điều tra. Suy luận của cậu ấy đã giúp cảnh sát bắt
được rất nhiều tội phạm. Nói cậu ấy là thám tử lừng danh quả không sai chút
nào. - Trung sĩ Takagi có vẻ tự hào.
- Hóa ra cậu là Kudo
Shinichi? - Kishi ngạc nhiên.
- E hèm! Thằng nhóc này chỉ
hơi có tiếng tăm thôi, làm sao bằng thám tử lừng danh Mori Kogoro này được, há
há há! - Ông Kogoro lớn tiếng chen ngang.
- Tôi chưa từng nghe tên thám
tử Mori bao giờ... - Kishi ngập ngừng.
- Cái gì? Lạ thật, ta nổi
tiếng lắm cơ mà...
- Sao bố lại ganh đua với
Shinichi vào lúc này! Việc quan trọng bây giờ là bắt hung thủ cơ mà - Ran
trách.
- Ừ nhỉ... - Ông Kogoro xị
mặt.
Shinichi nghiêm nghị hỏi lại:
- Vừa rồi bác gọi chị Aida là
“Momoko” nghe có vẻ thân mật. Nếu không phiền, bác có thể cho cháu biết hai
người quen biết nhau thế nào không ạ?
- Cô Aida là em vợ thầy
Tsubouchi. - Kishi giải thích thay.
- Thì ra là thế. - Mọi người
ngạc nhiên.
- Kia là ảnh đám cưới phải
không? - Trung sĩ Takagi chỉ bức ảnh treo trong phòng khách. Trong ảnh là ông
Tsubouchi mặc bộ vét, cùng một phụ nữ xinh đẹp mặc váy cưới, trông có nét giống
Aida Momoko.
- Ôi, ảnh cưới đẹp quá... Giá
mà mình cũng có được những bức ảnh cưới tuyệt vời thế này thì... - Ran mơ màng.
- Công nhận là đẹp thật, cô
Sato nhỉ? - Trung sĩ Takagi hỏi thiếu úy Sato Miwako đứng cạnh.
- Thế hả? Tôi chẳng quan tâm.
- Cô Miwako vẫn đang đọc ghi chú.
- Ơ, thật à? - Anh Takagi có
vẻ hụt hẫng.
- Mori, Shinichi và Ran nghe
thấy tiếng kêu của hai người này nên mới chạy đến xem... - Thanh tra Megure
tiếp tục.
- Vâng. Chúng cháu tới ngay,
nhưng khi đó ở đây đã không còn bóng dáng hung thủ, chỉ có hai người này nằm
trước cửa căn hộ.
- Không ai thấy mặt hung thủ
sao?
- Không ạ.
- Hừm... - Thanh tra Megure
thất vọng.
- Căn hộ này ở góc, nên rất
gần với cầu thang thoát hiểm ở phía bên trái hành lang...
Trung sĩ Takagi chưa dứt lời
thì ông Kogoro đã “e hèm” rõ to rồi xen ngang.
- Chắc hẳn hung thủ đã tấn
công hai người này rồi chạy trốn qua lối thoát hiểm, nên mới không bị ai nhìn
thấy.
Ông Tsubouchi nói:
- Tôi có thoáng thấy mặt hung
thủ mà.
- Hả? - Tất cả cùng quay sang
nhìn ông.
- Hung thủ cao khoảng một mét
tám, chắc phải nặng đến cả tạ. Tóc hắn đen và ngắn, thái độ thì rất hung dữ...
- Ông Tsubouchi rùng mình.
- Chiều cao mét tám, nặng một
trăm cân, tóc ngắn màu đen à... Sao ta cứ thấy quen quen nhỉ... - Thanh tra
Megure vuốt cằm.
- Nghe có vẻ giống tên cướp
Murosaki Eiji đang bị truy nã. - Cô Sato nói.
- Đúng rồi! - Trung sĩ Takagi
đồng ý ngay.
- Tên này ấy ạ? - Shinichi
cho ông Tsubouchi xem tấm ảnh tên tội phạm trên điện thoại.
- Có thể... Mọi chuyện diễn
ra nhanh quá nên tôi không nhớ kĩ... Nhưng đúng là hắn khá giống tên này. - Ông
Tsubouchi trầm ngâm.
- Kishi, anh thấy sao? -
Shinichi chĩa điện thoại ra trước mặt Kishi.
- Tôi bị đánh đột ngột, đau
tới mức trong đầu trống rỗng, nên không nhớ gì... Tôi xin lỗi... - Kishi ôm
đầu.
- Vậy ạ.
- Sao mọi người có vẻ chán
nản thế? Chắc chắn tên Murosaki này là hung thủ rồi. Ai cũng biết gần đây hắn
toàn đi cướp ở khu vực quanh căn hộ này còn gì? Đã thế càng ngày hắn càng hung
hăng hơn... Sếp ra lệnh truy nã hắn ngay đi! - Ông Kogoro kêu lên.
Thế nhưng thanh tra Megure
lại tỏ ra bối rối:
- Mori, tên Murosaki đang nằm
trong diện truy nã rồi mà.
- À, ừ nhỉ. Vậy sếp phải cho
phong tỏa toàn bộ khu chung cư Beika Citi Court này để bắt hắn cho bằng được! -
Ông Kogoro giục.
Shinichi phản đối:
- Suy luận của bác chưa chắc
chắn đâu. Đúng là tên Murosaki ngày càng hung hăng; lúc đầu hắn chỉ cướp tay
không, vậy mà sau đó chuyển sang dùng gậy, rồi dùng cả dao, gây thương tích cho
nạn nhân...
- Thế nên ta mới khẳng định
hắn là hung thủ mà!
- Nhưng chị Aida Momoko chết
cho bị đánh vào đầu bằng một vật cứng và dài. Trong khi Murosaki đã dùng đến dao
rồi. Nếu hắn là hung thủ vụ này, nghĩa là hung khí của hắn đã bớt nguy hiểm
hơn. Vấn đề là một khi đã thành công với một phương thức nào đó, tội phạm
thường không quay lại với cách thức gây án trước đó. Dùng dao gây án rõ ràng là
nhanh gọn hơn hẳn...
- Hơ... - Ông Kogoro chùn
bước.
- Kudo có lí đấy. Ta không
nghĩ Murosaki chuyển sang dùng gậy như trước đâu. - Thanh tra Megure trầm ngâm.
- Vậy ai đã ra tay hại cô
Aida Momoko? - Ông Kogoro thắc mắc.
Đúng lúc đó, một cảnh sát trẻ
dẫn một gã đàn ông to lớn đội mũ sụp xuống mắt tới trước mặt thanh tra.
- Đây là ai? - Ông thanh tra
hỏi.
- Bảo vệ của khu chung cư vừa
chuyển giao hắn lại cho chúng tôi.
- Anh ta cao khoảng mét tám,
trông thế này chắc cũng phải nặng tới trăm cân... Đã thế còn có mái tóc ngắn
màu đen nữa, nghe giống người ông Tsubouchi nhìn thấy quá. - Trung sĩ Takagi
nhận xét.
- Sao ông lại nói thế? Tôi có
làm gì đâu! - Người đàn ông to cao lên tiếng thanh minh. Anh ta có giọng hốt
hoảng của một đứa trẻ, khác hẳn với thân hình đồ sộ của mình.
- Ngươi nói dối! Bảo vệ ở đây
nói ngươi đã theo dõi cô Aida Momoko lâu lắm rồi! - Viên cảnh sát quát.
- Chuyện đó... - Người kia
cúi gằm mặt xấu hổ.
- Anh ta có tiền án tiền sự
gì không? - Thanh tra Megure hỏi.
- Không có...
- A, tôi hiểu rồi! - Ông
Kogoro bỗng nhe răng cười. - Ngươi theo đuổi cô Aida Momoko phải không?
- Vâng...
- Ngươi đem lòng yêu cô ấy
nhưng không được đáp lại nên tức tối. Hôm nay ngươi quyết tâm nói rõ lòng mình
nên mò tới tận đây, không ngờ cửa ra vào đã mở sẵn. Thực ra cô Aida không khóa
cửa vì đang chờ anh Kishi tới, nhưng ngươi lại nghĩ đó là dấu hiệu chấp thuận
của cô ấy, nên tự tiện vào nhà. Ngươi tỏ tình nhưng bị từ chối thẳng thừng, có
lẽ còn bị mắng là kẻ biến thái, thậm chí cô ấy còn dọa sẽ gọi cảnh sát. Nghe
những lời đó, ngươi uất ức quá nên vô tình đánh chết cô ấy...
- Người này nói cái gì thế? -
Người đàn ông nhăn mặt nhìn thanh tra Megure vẻ cầu cứu.
- Mày đừng có giả vờ, đồ dối
trá! Thám tử Mori Kogoro đại tài này không bao giờ sai. Khôn hồn thì quỳ xuống
nhận tội đi! - Ông Kogoro túm cổ áo người kia.
- Này, dừng lại đi! - Trung
sĩ Takagi can ngăn.
- Đúng là ngoại hình của anh
ta khớp với lời khai của ông Tsubouchi... - Shinichi nói.
- Thì ta đã bảo hắn là hung
thủ mà! - Ông Kogoro vừa thở hồng hộc vừa nói một cách kích động. Ông nhìn
Shinichi đắc thắng. - Với lại, có một điểm nữa mà chú mày chưa để ý.
- Cách lục lọi căn phòng
không giống như của một tên trộm. - Shinichi nói ngay.
- Ủa, mày biết à? - Ông
Kogoro xịu xuống.
- Những tên trộm quen nghề
thường mở ngăn kéo từ dưới lên trên, để không mất công đóng lại.
- Đúng thế. Đằng này ở đây
chỉ có ngăn kéo dưới cùng bị mở, chứng tỏ thủ phạm đã lục lọi theo thứ tự từ
trên xuống, nên sau khi tìm ở ngăn trên lại phải đóng vào mới xem ngăn dưới
được. - Ông Kogoro nhìn tủ trong phòng khách.
- Ý cậu là vụ này do một kẻ
không chuyên gây ra. Hay nói cách khác, người này vô tình giết cô Aida Momoko
nên phải dàn dựng hiện trường để giả vờ như có một vụ trộm? - Thanh tra Megure
hỏi.
- Đúng thế đấy. Tên này là
hung thủ! - Ông Kogoro trừng mắt lườm.
Người đàn ông to lớn run lẩy
bẩy:
- Tôi... Tôi không giết người
đâu... - Anh ta rưng rưng nước mắt.
- Thế còn hung khí? Cô Aida
bị giết bằng một vật cứng dạng thanh dài. - Ông Megure hỏi tiếp.
- Hung khí chắc nằm trong túi
giấy này của hắn. - Ông Kogoro cướp lấy chiếc túi trên tay người đàn ông. - Ủa?
Trong này toàn ảnh cô Aida Momoko!
- Ông làm gì thế hả! Túi của
tôi mà! - Người đàn ông giật lại.
- Ối, đau quá... Người đâu mà
khỏe thế không biết... - Ông Kogoro kêu lên, nhìn cánh tay đỏ lựng của mình.
5,838 từ






