
Giới thiệu
Thể loại: hiện đại, phúc hắc trung khuyển công x bị động tuấn mỹ thụ, mỹ cường, ngọt văn, HE
Nhân vật: Lê Tuần – Sở Diệc Mạc
Edit: Nagy Nguyễn.
Bề ngoài thì Lê Tuần cao lớn đẹp trai, hướng nội nhưng tự tin, tự nhận không phải đồng tính luyến, nhưng người thanh niên tuấn mỹ này nói thích cậu, không chỉ vào lúc cậu say rượu cường hành chiếm hữu cậu, còn tìm kiếm cơ hội để ăn đậu hủ của cậu, ánh mắt nóng rát khiến hai chân cậu nhũn ra──
“Anh, anh không được qua đây!”
Thân thể trốn tránh thanh niên đang hung hăng áp đảo mình, ngón tay thon dài tà mị dò xét xuống dưới: “Cứng ngắc như thế, còn không muốn anh tới, hả?”
“Cút ngay ── Anh lầm đối tượng!”
“Một chút cũng không có lầm, anh thích em, em vĩnh viễn là tài sản của anh.”
“Dừng tay!” Cảm thấy xấu hổ mà giãy dụa.
“Anh dừng tay không phải em sẽ rất khó chịu sao, chỗ này đã ướt như vậy, háo sắc nha.”
“Anh ── anh ──” Thở hồng hộc rên rỉ.
Thanh niên tà ác liếm liếm cậu: “Ngoan, nói yêu anh, chỉ thích được anh ôm.”
Lại một lần nữa bị ăn xong lau sạch, Lê Tuần khóc không ra nước mắt, trong nội tâm lại không bài xích thanh niên này, ngược lại trong lúc bất tri bất giác quen thuộc với sự hiện hữu của anh, tham luyến sự quan tâm của anh, tham luyến độ ấm trong lồng ngực anh── cái này, cái này, cái này có phải là lầm rồi hay không?
Nhân vật: Lê Tuần – Sở Diệc Mạc
Edit: Nagy Nguyễn.
Bề ngoài thì Lê Tuần cao lớn đẹp trai, hướng nội nhưng tự tin, tự nhận không phải đồng tính luyến, nhưng người thanh niên tuấn mỹ này nói thích cậu, không chỉ vào lúc cậu say rượu cường hành chiếm hữu cậu, còn tìm kiếm cơ hội để ăn đậu hủ của cậu, ánh mắt nóng rát khiến hai chân cậu nhũn ra──
“Anh, anh không được qua đây!”
Thân thể trốn tránh thanh niên đang hung hăng áp đảo mình, ngón tay thon dài tà mị dò xét xuống dưới: “Cứng ngắc như thế, còn không muốn anh tới, hả?”
“Cút ngay ── Anh lầm đối tượng!”
“Một chút cũng không có lầm, anh thích em, em vĩnh viễn là tài sản của anh.”
“Dừng tay!” Cảm thấy xấu hổ mà giãy dụa.
“Anh dừng tay không phải em sẽ rất khó chịu sao, chỗ này đã ướt như vậy, háo sắc nha.”
“Anh ── anh ──” Thở hồng hộc rên rỉ.
Thanh niên tà ác liếm liếm cậu: “Ngoan, nói yêu anh, chỉ thích được anh ôm.”
Lại một lần nữa bị ăn xong lau sạch, Lê Tuần khóc không ra nước mắt, trong nội tâm lại không bài xích thanh niên này, ngược lại trong lúc bất tri bất giác quen thuộc với sự hiện hữu của anh, tham luyến sự quan tâm của anh, tham luyến độ ấm trong lồng ngực anh── cái này, cái này, cái này có phải là lầm rồi hay không?
Danh sách chương (35)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35