TruyenVip

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Chương 2207

Mục lục

Rốt cuộc nó là loài gì vậy? Tại sao nó lại bỏ chạy khi nhìn thấy Tần Minh Nguyệt?  

Thú dữ nhỏ yếu sao?  

Nghĩ vậy, cảm giác lo lắng ở trong lòng của Trương Minh Vũ dần giảm bớt.  

Tần Minh Nguyệt tỏ vẻ thất vọng quay lại.  

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: “Cô có thấy rõ nó là loài thú dữ gì không?”  

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.  

Một lúc sau mới từ từ nói: “Không”.  

Trương Minh Vũ nghe thấy thế thì khóe mắt hiện lên sự thất vọng.  

Nhưng....  

Bây giờ cô ta cũng không biết nên làm gì.  

Tần Minh Nguyệt từ tốn nói: “Yên tâm đi, đừng lo vấn đề thú dữ, chúng ta rời khỏi chỗ này trước đã”.  

Nói rồi cô lại đi về phía trước.  

Trương Minh Vũ nhìn một vòng xung quanh, sau khi xác định không có gì bất thường mới lặng lẽ đi theo bước chân của Tần Minh Nguyệt.  

Hai người tiếp tục đi về phía trước.  

Mưa đã tạnh.  

Nhưng bầu trời vẫn còn âm u.  

Không khí ẩm thấp, những giọt nước mưa đọng lại trên cây thi nhau rơi xuống.  

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: “Hôm nay chúng ta có thể ra ngoài được không?”  

Dù sao cũng không có việc gì để làm nên tán gẫu một chút...  

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng nói: “Lát nữa mới biết được”.  

Hừ...  

Trương Minh Vũ trợn mắt.  

Nói như không nói vậy.  

Hai người nhanh chóng đi về phía trước, không lâu sau đã đi được ba cây số.  

Trương Minh Vũ ngạc ngạc nhiên nhận ra khe rãnh đang hẹp dần.  

Đây là...  

Trương Minh Vũ hí hửng nói: “Chúng ta sắp đi tới điểm cuối của khe rãnh rồi hả?”  

Tần Minh Nguyệt nhẹ giọng nói: “Có lẽ vậy”.  

Sau khi nói xong, đôi mắt xinh đẹp của cô ta lại hiện lên sự phức tạp.   

Không biết tại sao trong lòng lại có cảm giác không nỡ.  

Không nỡ gì?  

Tần Minh Nguyệt suy nghĩ một lúc nhưng không thể đưa ra câu trả lời.  

Trương Minh Vũ không nhận ra.  

Chỉ cảm thấy phấn khích ở trong lòng!  

Tiếp tục bước về phía trước.  

“Á!”  

Đột nhiên một tiếng hét yếu ớt vang lên từ sau lưng!  

Hả?  

Trương Minh Vũ cau mày, ngay lập tức nhìn về hướng âm thanh phát ra.  

Không thấy gì hết.  

Cho dù âm thanh rất nhỏ nhưng chắc chắn là không hề xa họ.  

Đuổi kịp rồi hả?  

Trương Minh Vũ nhíu mày, trong mắt hiện lên sự lo lắng.  

Tần Minh Nguyệt cũng nghiêm túc nhìn chằm chằm.  

“A!”  

Tiếng kêu gào thảm thiết lại vang lên.  

Hả?  

Đôi mắt của Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghi ngờ.  

Bên kia... đang đánh nhau sao?  

Viện bình tới rồi à?

Nhưng... 

Mục lục

479 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1