TruyenVip

Sau Khi Tôi C.h.ế.t, Anh Ấy Điên Rồi

Chương 4: Chương 5 + 6

Mục lục

05

Ngày thứ hai sau khi tôi c.h.ế.t.

Sắc mặt Hình Dục ngày càng tệ.

Vừa về đến nhà, anh đã gom hết những món đồ nhỏ xinh từng thuộc về tôi, rồi thẳng tay quăng hết vào thùng rác.

Quá đáng!

Anh tặng chị tôi toàn kim cương, trang sức đắt đỏ, còn tôi? Mấy món quà khuyến mãi, tặng kèm, tôi cũng chưa từng chê, vẫn coi như bảo bối mà giữ gìn cẩn thận.

Vậy mà bây giờ anh ấy lại dám vứt sạch không chút do dự.

Bà Vương, quản gia của nhà anh, nhìn cảnh đó mà cũng sốt ruột, thấp thỏm lên tiếng:

“Cậu chủ, hay là cậu gọi cô Lâm về đi?”

Tôi đứng cạnh mà không nhịn được phải lắc đầu.

Tôi c.h.ế.t rồi. Gọi kiểu gì được nữa?

Với cả, cũng đâu phải là “gọi”, mà là “vớt” thì đúng hơn.

Hình Dục lạnh mặt, chẳng thèm nhìn bà Vương lấy một cái, chỉ xoay người bước thẳng lên lầu.

“Không cần.”

Thế mà kỳ lạ thay.

Đêm hôm đó, anh ấy lại ngủ trong căn phòng của tôi.

Vòng tay ôm chặt lấy chiếc gối tôi hay dùng, chìm vào giấc ngủ.

06

Ngày thứ ba sau khi tôi c.h.ế.t, thứ Bảy.

Hình Dục nghỉ làm, ở nhà… và đốt hết ảnh của tôi.

Tuy hai nhà Hình – Lâm là bạn bè lâu năm, nhưng từ năm tôi mười tuổi, tôi đã không còn sống cùng ba mẹ nữa.

Vì thế, so với chị tôi – người lớn lên cùng anh, tôi chẳng thể nào sánh bằng.

Khó khăn lắm, làm “thế thân” suốt ba năm, vậy mà tôi và anh còn chẳng có nổi một bức ảnh chụp chung đàng hoàng.

Những bức ảnh bị thiêu rụi này đều là tôi lén chụp, phải tốn bao công sức mới có được.

Vậy mà anh ấy chỉ cần một mồi lửa đã xóa sạch tất cả.

Hay là anh đốt luôn cả tôi đi cho rồi?

Dưới đáy sông lạnh lắm…

Ngày thứ tư sau khi tôi c.h.ế.t, Chủ Nhật.

Hình Dục cầm rìu, chặt sạch hàng cây tôi đã dày công vun trồng suốt ba năm.

Anh ấy tận tay nhổ bật từng gốc hoa hồng mà tôi đã nâng niu, chăm sóc như báu vật.

Cành gãy, lá rơi, cánh hoa tả tơi…

Cứ như thể anh muốn xoá sạch mọi dấu vết về tôi.

Anh ấy đúng là kẻ không có trái tim.

Rõ ràng anh ấy biết đây đều là tâm huyết của tôi.

Vì chị tôi thích hoa, nhưng chỉ thích những bông hoa rực rỡ nhất, vậy nên mẹ tôi ép tôi đổi nguyện vọng thi đại học, bắt tôi học ngành làm vườn. Sau khi đi theo Hình Dục, anh ấy còn bỏ ra một số tiền lớn, dành riêng một mảnh đất trong vườn để tôi trồng hoa. Ngày nào tôi cũng lựa những bông hoa đẹp nhất, tươi nhất đưa đến phòng bệnh của chị tôi. Giờ chị ấy sắp khỏi bệnh rồi, anh ấy bèn thẳng tay nhổ sạch tất cả?

Thôi vậy, tôi không tính toán nữa.

Dù sao tôi cũng c.h.ế.t rồi, không còn ai chăm sóc chúng, sớm muộn gì chúng cũng c.h.ế.t thôi.

Giống như tôi vậy. Nếu năm xưa không có bà nội nhặt tôi về nuôi, ngày ngày nhặt ve chai, mót từng miếng ăn để nuôi tôi khôn lớn thì một tiểu thư nhà họ Lâm như tôi chắc cũng c.h.ế.t đói ngoài đường không ai nhặt x.á.c từ lâu rồi.

Giờ không còn bà, tôi cũng c.h.ế.t rồi. Những bông hoa này cũng thế.


Mục lục

575 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1