Sau Khi Thế Thân Cuỗm Mất Tâm Ma Của Nhân Vật Chính - Chương 117 Chương 117: (Hạ): Ta Nhất Định Sẽ Cho Tất Cả Mọi Người Biết,..
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Thế Thân Cuỗm Mất Tâm Ma Của Nhân Vật Chính chương 117 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Ta Đã Thích Chàng Ngay Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Chương 2: Gã Là Tình Nhân Của Ngươi, Ngươi Xuống Tay Được Sao? Chương 3: Ngươi Nói Xem, Ngươi Có Đáng Chết Không? Chương 4: Quần Áo Của Ma Tộc Đều Như Vậy Chương 5: Thứ Ta Từng Chơi Không Thích Bị Người Khác Đụng Vào Chương 6: Ta Dạy Ngươi Vô Vọng Kiếm Quyết, Ngươi Dám Học Không? Chương 7: (Thượng): Đây Chính Là Uy Hiếp, Một Sự Uy Hiếp Trắng Trợn Chương 8: (Hạ): Vậy Mà Thật Sự Cam Tâm Tình Nguyện Liều Mạng Vì Hắn Chương 9: Tiểu Ma Đầu Đúng Là Trong Nóng Ngoài Lạnh Mà Chương 10: Ta Chỉ Đành Hạ Mình Làm Người Hầu Của Tần Công Tử Chương 11: Nô Nhi, Dạy Cho Hắn Ta Một Bài Học Chương 12: Đúng Là Một Đóa Bạch Liên Hoa To Đùng Biết Giả Ngầu! Chương 13: Cho Ta Ít Máu Chương 14: Nô Nhi, Ngươi Rất Được Săn Đón Nha Chương 15: Hắn Thị Tẩm Với Ngươi Bằng Cách Nào?! Chương 16: Ủa, Sao Mặt Chàng Đỏ Thế? Chương 17: Nó Có Màu Xanh Sẫm Giống Hệt Hạt Giống Ma Của Cậu! Chương 18: Gã Thật Sự Là Yểm Ma Còn Hiếm Gặp Hơn Cả Thiên Ma Sao? Chương 19: Ngươi Không Phải Thiên Ma, Ngươi Là -- Chương 20: Các Vị, Đừng Có Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt Chương 21: (Thượng): Nửa Đêm Rồi, Chàng Đừng Có Kể Chuyện Ma Chương 22: (Trung): Ta Ngủ Là Được Chứ Gì? Chương 23: (Hạ): Ta Cũng Không Đánh Chết Ngươi, Ngươi Chạy Làm Gì? Chương 24: (Thượng): Mém Xíu Nữa Cậu Đã Hoài Nghi Văn Lăng Yêu Cậu Mất Rồi Chương 25: (Hạ): Ta Có Đau Hay Không Ngươi Không Cảm Nhận Được Sao? Chương 26: Hoàng Tử Phi Tương Lai Của Ta Chương 27: (Thượng) Được Đó, Chiến Thôiii- Chương 28: (Trung): Chết Tiệt, Đây Chính Là Năng Lực Siêu Nhiên Của Yểm Ma Sao? Chương 29: (Hạ): Đến Cùng Gã Là Ai... Chương 30: Muốn Ta Nhận Thua, Đừng Hòng! Chương 31: (Thượng): Giá Như, Giải Trừ Đồng Tâm Sinh Tử Khế Thì Tốt Biết Mấy... Chương 32: (Hạ) Ta Muốn Ăn Chè Chương 33: Nó Chẳng Phải Núi Vô Vọng Gì Hết, Nó Chính Là Thần Sơn! Chương 34: Ta Muốn Phiêu Bạt Cùng Chàng Chương 35: Chúng Tinh Phủng "Nguyệt" Chương 36: Ta Như Vậy Làm Sao Có Thể Bán Sắc Được Chương 37: Cậu Lạc Mất Văn Lăng Rồi Chương 38: Nếu Ta Có Ý Quyến Rũ Tôn Thượng, Ta Sẽ Bị Thiên Lôi Đánh Chết Chương 39: Chịu Đánh Chịu Mắng Nhưng Vẫn Không Thay Lòng Đổi Dạ? Chương 40: Mẹ Nó!! Chương 41: Buổi Tối Chàng Nhất Định Phải Đến Chỗ Ta Ngủ, Ta Sợ Có Người Hại Ta Chương 42: (Hạ): Cố Minh Tiêu Tu Ma?! Chương 43: Dưới Một Người Trên Vạn Người Chương 44: Cái Tên Cố Minh Tiêu Kia Đúng Là Trong Ngoài Bất Nhất Chương 45: (Thượng): Ngươi Chưa Có Ý Trung Nhân? Chương 46: (Hạ) Mau! Hôn Ta Đi!! Chương 47: (Thượng): Cuối Cùng Gã Bị Ta Thiến, Chặt Hết Chân Tay,.. Chương 48: (Hạ): Hôn Cũng Hôn Rồi, Còn Giả Vờ Cái Gì Chứ Chương 49: Ta Sẽ Biến Thái Cho Ngươi Xem Chương 50: Sư Đồ Huyết Khế Chương 51: (Thượng): Rốt Cuộc Hắn Là Ai? Chương 52: (Hạ): Tìm Đường Sống Trong Chỗ Chết Chương 53: Kiếm Quang Như Tuyết, Soi Rọi Đất Trời Chương 54: (Thượng): Vì Sao Cố Minh Tiêu Lại Muốn Bảo Vệ Họ? Chương 55: (Hạ): Cậu Mặc Kệ Tất Cả, Cúi Đầu Hôn Mạnh Lên Môi Văn Lăng Chương 56: Nếu Chàng Thật Sự Thấy Ngại Thì Cứ Để Ta... Chương 57: Một Bức... Xuân Cung Đồ Vẽ Đàn Ông Với Đàn Ông Chương 58: Người Đẹp Nha, Còn Là Một Mỹ Cường Thảm Nữa Chứ Chương 59: (Thượng): Sư Huynh Đừng Sợ, Ta Lập Tức Cứu Ngươi Ra Ngoài Chương 60: (Hạ): Ta Còn Tưởng Chàng Không Cần Người Yêu Bé Bỏng Của Mình Nữa Chứ Chương 61: Ta Không Thích Bạch Thần Băng Chương 62: Cho Dù Bạch Sư Huynh Có Tốt Cỡ Nào Thì Cũng Không Bằng Chàng Chương 63: (Thượng): Đây Là Lời Mà Một Thiên Ma Có Thể Nói Ra Sao? Chương 64: (Hạ): Cố Sư Huynh Đã Từng Cứu Ta Một Lần, Cũng Đẹp Trai Lắm Chương 65: Có Ta Ở Đây, Hắn Sẽ Không Dám Động Đến Ngươi Chương 66: Ngươi Cảm Thấy Ta Thiếu Hiểu Biết? Chương 67: (Thượng): Hắn Muốn... Người Trước Mặt Này Chương 68: Hạ): Eo Nhỏ Thì Có Gì Sai? Chương 69: Dáng Người Của Đại Sư Huynh Đẹp Thiệt Đó Chương 70: (Thượng): Kiếm Tu Tu Vô Tình Đạo Chương 71: (Hạ): Như Thể Tâm Ma Của Hắn Đang Bị Người Khác Theo Dõi Và Thao Túng Chương 72: (Thượng): Vì Sao Cố Minh Tiêu Lại Đối Xử Với Cậu Tốt Đến Vậy? Chương 73: (Hạ): Thiếu Chút Nữa, Hắn Đã Không Nhịn Nổi... Chương 74: Ta, Thích Chàng Chương 75: (Thượng): Nhìn Bạn Trai Của Ta Đó Chương 76: (Hạ): Chủng Tộc Của Bọn Họ Không Thuộc Về Giới Tu Chân Của Chúng Ta Chương 77: Nếu Không Thì Sao Hồi Đó Ta Có Thể Tính Kế Tiểu Thiên Ma Chứ Chương 78: (Thượng): Đại Sư Huynh Cười Lên Trông Rất Đẹp, Chương 79: (Hạ): Vậy Để Ta Cười Cho Em Xem Nhé? Chương 80: Ta Họ Giang, Ta Là Vị Hôn Phu Của Văn Lăng Chương 81: Không Phải Em Muốn Ngắm Mỹ Nhân Sao? Lát Nữa Ngắm Cho Đã Đi Chương 82: (Thượng): Thủ Lĩnh Của Tam Tộc Năm Xưa Đều Là Thiên Tài Chương 83: (Hạ): Giả Ngầu Thì Cậu Đứng Hạng Hai Không Ai Dám Đứng Hạng Nhất Chương 84: (Thượng): Khổng Tước Minh Vương Tôn Giả Chương 85: (Hạ):,Chẳng Khác Gì Khổng Tước Minh Vương Tôn Giả! Chương 86: Mọi Sự Giả Dối Đều Biến Thành Chân Thật Chương 87: ...Em Sẽ Còn Vì Gương Mặt Này Mà Thích Ta Không? Chương 88: (Thượng): Khi Nào Thì Chúng Ta Chính Thức Song Tu Á? Chương 89: (Hạ): Kiếm Cốt Chương 90: Thủ Đoạn Lấy Sắc Dụ Người, Trước Lạ Sau Quen ~ Chương 91: Nếu Em Còn Giả Vờ, Ta Sẽ Hôn Em Ngay Trước Mặt Túc Huynh Và Quỷ Lão Chương 92: Hôn Phu Nhỏ Của Ta Đối Với Ta Tốt Lắm... Chương 93: Thuộc Hạ Không Nghe Lời Giữ Lại Để Làm Gì? Cứ Giết Sạch Hết Đi Chương 94: Thiếu Tộc Trưởng Chết Non Của Linh Tộc Chương 95: Con Người Của Giang Công Tử Tốt Thật... Chương 96: Chỉ Trong Một Đêm, Đám Yêu Vương Đã Giết Chết Khổng Phạn Thánh! Chương 97: (Thượng): Sao Lúc Này Lại Xảy Ra.. Chương 98: (Hạ): Thiên Tài Dù Có Ở Đâu Thì Cũng Không Bị Bài Xích Chương 99: (Thượng): Thỉnh Vô Vọng Kiếm Linh! Chương 100: (Hạ): Thỉnh Hư Ảnh Của Tôn Giả Hạ Phàm, Chương 101: (Thượng): Con Không Chọn Túc Huynh Cũng Không Chọn Cố Sư Huynh Chương 102: (Hạ): Ta Muốn Nhìn Em Mặc Hỉ Phục Chương 103: (Thượng): Ta Thấy Hơi Nóng Rồi, Chàng Cởi Ra Giúp Ta Đi Chương 104: (Hạ): Thực Ra Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này Chương 105: Chàng Cũng Nên Luyện Kỹ Thuật Cho Tốt Đi Chương 106: Ta Thích Em Lúc Đeo Những Sợi Xích Này Chương 107: Hắn Ước Gì Mình Chỉ Là Văn Lăng... Chương 108: Những Kẻ Cao Cao Tại Thượng Một Khi Ngã Xuống Thường Rất Thảm Chương 109: Nếu Ta Ở Chung Với Đại Sư Huynh, Chàng Phải Làm Sao? Chương 110: (Thượng): Em Cảm Thấy Hắn Tốt Hơn Ta? Chương 111: (Hạ): Kiếm Phái Đúng Là Ngọa Hổ Tàng Long Chương 112: (Thượng): Ta Đã Từng Lừa Dối Một Người Chương 113: (Hạ): Kích Thích Không? Chương 114: Từng Là Của Cậu! Là Của Cậu! Chương 115: Làm Ở Đây, Sẽ Kích Thích Hơn Chương 116: (Thượng): Cố Minh Tiêu Nhìn Thấy Hết Rồi... Chương 117: (Hạ): Ta Nhất Định Sẽ Cho Tất Cả Mọi Người Biết,.. Chương 118: Cấm Địa Thần Ma Chương 119: Đồng Hương Ơi--!!! Chương 120: Sao Cậu Biết Tôi Là Tiến Sĩ Toán Học Kiêm Tiến Sĩ Thiên Văn Học? Chương 121: Truyền Thừa Của Tổ Thần! Chương 122: (Thượng): Ta Sẽ Ở Đây Đợi Em Ấy... Chương 123: (Hạ): Giang Sở Dung Nhẹ Nhàng Hôn Lên Đôi Môi Nhuốm Máu Của Văn Lăng Chương 124: (Thượng): Ta Nhân Tộc Giang Sở Dung,... Chương 125: (Hạ): Chàng Có Bằng Lòng Cùng Ta Đại Nghịch Bất Đạo Một Lần Không? Chương 126: Đời Người Nếu Như Có Một Đạo Lữ Như Vậy... Chương 127: Gay Chết Tiệt, Show Ân Ái Mau Chết Đi Chương 128: Ma Thần Xảo Quyệt Chương 129: Trả Hạt Giống Ma Lại Cho Ta!!! Chương 130: Văn Lăng Chương 131: Đã Lâu Không Gặp, Đại Sư Huynh Chương 132: (Thượng): Chàng Ấy Là Người Mà Đệ Muốn Ở Bên Cạnh Cả Đời Chương 133: (Hạ): Ta Như Thế Này Em Không Thích Sao? Chương 134: Ta Vốn Dĩ Không Phải Người Tốt Gì,.. Chương 135: Đến Cả Thần Tiên Cũng Bị Cậu Ta Dụ Dỗ Động Lòng Phàm Chương 136: (Thượng): Thấy Chàng Giống Như Một Trưởng Bối, Rất Mất Hứng Chương 137: (Hạ): Một Khi Phong Ấn Mở Ra, Ta Sẽ Biến Thành Bộ Dạng Gì? Chương 138: Ma Thần Chuyển Thế, Đáng Chết Chương 139: (Thượng): ..Là Ma Thần Diệt Thế Kia Thì Sao? Chương 140: (Hạ): Mẹ Của Ta Vẫn Còn Sống? Chương 141: (Thượng): ...Ta Vẫn Sẽ Luôn Ở Bên Chàng Chương 142: (Hạ): Giang Sở Dung Đã Bị Cố Minh Tiêu Chiếm Đoạt Rồi! Chương 143: Em Thích Hình Dạng Nào Của Ta Hơn? Chương 144: Ngọt Ngào Như Đại Sư Huynh Vậy Chương 145: Bà Là Mẹ Của Giang Sở Dung, Linh Toàn Anh! Chương 146: Một Chiêu Thắng Chục Chiêu, Một Kiếm Phá Vạn Phép, Chính Là Như Thế Chương 147: (Thượng): Có Lẽ Giang Sở Dung... Chương 148: (Hạ): Lúc Trước Linh Hồn Trong Cơ Thể Con Là Ai Thế? Chương 149: Làm Cách Nào Mới Có Thể Ăn Được Cơm Mềm Ngon Đến Vậy? Chương 150: (Thượng): Hy Vọng Người Đừng Chia Cắt Con Với Sở Dung... Chương 151: (Hạ): Chào Buổi Sáng Ông Xã, Đẹp Trai Quá Đi Chương 152: (Thượng): Ta Đúng Là Một Tên Si Tình Mà, Chương 153: (Hạ): Đây Là Địa Bàn Của Ta, Ta Không Cho Phép Ngươi Phá Hỏng Nó! Chương 154: (Thượng): Mọi Chuyện Là Như Thế Đó Chương 155: (Trung): Chuyện Gì Cũng Có Thể Chương 156: (Hạ): Người Đó Không Còn Là Cố Minh Tiêu Nữa, Mà Là Ma Thần Ba Tuần! Chương 157: Khiến Em Chìm Đắm Trong Ái Tình Không Thể Siêu Thoát Chương 158: (Thượng): Ma Niệm Của Em Chính Là Sợ Mất Ta Chương 159: (Hạ): Huynh Để Ta Đi Đi Chương 160: (Thượng): Phải, Ta Vẫn Luôn Yêu Em Chương 161: (Hạ): Bản Đồ Này Đã Thiếu Mất Một Mảnh Ngay Từ Đầu? Chương 162: Sao Đại Sư Huynh Có Thể Làm Như Thế! Quá Đáng Lắm Luôn! Chương 163: Sư Tôn, Ta Bắt Được Ông Rồi Chương 164: (Thượng): Khóc Rồi Lại Cười, Cười Rồi Lại Khóc Chương 165: (Hạ): Lễ Chiêu Thân Thú Vị Như Này, Chương 166: Khai Thiên Lộ Chương 167: (Hoàn Chính Văn): Nguyện Người Một Đời Bình An Chương 168: PN1: Trường Xuân Giới Chương 169: PN2: Trường Xuân Giới Chương 170: PN3 (Tiểu Long X Tổ Thần) Thượng Chương 171: PN4 (Tiểu Long X Tổ Thần) Hạ Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Trong động phủ thu nhỏ. Ánh trăng trong như nước, gió mát thổi hiu hiu. Giang Sở Dung để chân trần ngồi bên cạnh suối nước nóng, vừa đá nước vừa uể oải nhìn hai tiểu yêu tinh đang đánh lộn ở phía đối diện. Mấy ngày không gặp, hai tiểu yêu tinh này đã đột phá cảnh giới Ngưng Thần trung kỳ rồi. Nhưng thoạt nhìn tiến độ càng về sau càng chậm lại. Tuy nhiên cũng là lẽ thường tình, cho dù là thiên tài thì cũng không thể chớp mắt cái biến thành người khổng lồ được. Hai tiểu yêu tinh có thể tiến bộ như vậy thì Giang Sở Dung đã rất hài lòng rồi. Những thứ khác, cậu cũng rất hài lòng. Chỉ có duy nhất một thứ không hài lòng, chính là Văn Lăng. Hiện trường xấu hổ ngày hôm nay thật sự khiến cậu có bóng ma tâm lý. Nếu Cố Minh Tiêu thực sự không nhìn thấy gì, Giang Sở Dung còn có thể giảm bớt một chút xấu hổ, nhưng cố tình Cố Minh Tiêu lại nhìn thấy hết rồi... Loại chuyện này tự mình chơi gọi là tình thú, bị người ngoài biết được thì có hơi không biết tự trọng. Giang Sở Dung:... Không biết Cố Minh Tiêu sẽ nghĩ cậu như thế nào nữa... Vậy mà Văn Lăng còn cố tình hết lần này đến lần khác nói sang chuyện khác, một bộ vô trách nhiệm càng khiến cậu tức giận hơn. Bây giờ cậu cảm thấy như có thứ gì đó đang mắc kẹt trong lồng ngực, xuống cũng không được mà lên cũng không xong. Khó chịu quá, khó chịu quá! Đang nghĩ ngợi, dưới chân Giang Sở Dung đột nhiên ngưng tụ một chút linh lực, "ào" một tiếng đá bay gần nửa ao nước! Nước bắn tung lên giống như một làn sóng lớn, đập về phía hai tiểu yêu tinh đang đánh nhau—— Một tiếng "Ầm" vang lên, hai tiểu yêu tinh lập tức bị xối ướt như chuột lột, sững sờ ngay tại chỗ. Sau đó chúng nó liền chít chít quang quác nhìn sang, tức tối vô cùng. Giang Sở Dung bĩu môi: "Vừa nãy ta đã nói tâm trạng ta không tốt, tụi mi lại cứ khăng khăng đánh nhau ở chỗ này." Hai tiểu yêu tinh:... Ngay lập tức, chúng nó quay đầu chuồn đi với cái đầu ướt nhẹp. Thấy vậy, Giang Sở Dung nhếch khóe môi, tâm trạng không hiểu sao lại thấy đỡ hơn một chút. Nhưng đúng lúc này—— "Còn chưa hết giận sao?" Nghe thấy giọng nói này, khóe môi đang nhếch lên của Giang Sở Dung lại rũ xuống, sau đó cậu quay mặt đi nói: "Chàng vô đây làm gì?" Văn Lăng đi tới trước mặt Giang Sở Dung, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra rất nhiều thứ. Vốn dĩ, khi Văn Lăng lấy ra thứ đầu tiên, Giang Sở Dung còn không thèm để ý, nhưng dần dần, đồ vật càng ngày càng nhiều, vẻ mặt của Giang Sở Dung cũng ngày càng trở nên vi diệu. Cuối cùng, cậu bất giác mím môi, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc gợn sóng. Những thứ Văn Lăng mang đến đều là những thứ họ đã từng ăn và chơi khi đến Yêu Vực, còn là những thứ cậu thích ăn. Trời mới biết Văn Lăng đã dành bao nhiêu thời gian và công sức để làm việc này. Đặc biệt là...còn có một bát trứng gà đường đỏ. Không ngờ Văn Lăng còn nhớ món này. Giang Sở Dung giờ đã quen ăn những món ngon tinh xảo, thực sự đã không còn hứng thú với trứng gà đường đỏ từ lâu rồi. Nhưng bây giờ nhìn thấy Văn Lăng bưng món này ra, không hiểu sao cậu lại cảm thấy xúc động một trận. Nhưng ngoài miệng cậu vẫn nói: "Bây giờ ta không có đói bụng, chàng mang mấy thứ này tới làm gì?" Văn Lăng cũng không khó chịu, chỉ thấp giọng hỏi: "Vậy em muốn cái gì, ta tìm cho em." Đôi môi của Giang Sở Dung mấp máy, mở ra rồi lại khép lại. Cuối cùng, cậu cụp mi mắt, nhàn nhạt nói: "Thôi bỏ đi." Thấy vậy, Văn Lăng biết cơ hội tới rồi, liền chậm rãi tiến lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai của Giang Sở Dung, thấp giọng nói: "Chuyện hôm nay là tại ta không suy nghĩ kỹ, đã quá l* m*ng." "Lần sau nếu không có sự cho phép của em, ta nhất định sẽ không mạo phạm em như vậy, em tha thứ cho ta, có được không?" Nghe thấy những lời này của Văn Lăng, hàng mi dài của Giang Sở Dung khẽ run lên. Thực ra, khi Văn Lăng lấy những thứ này ra, trái tim của Giang Sở Dung đã mềm đi rồi. Mà khoảnh khắc Văn Lăng nói ra lời xin lỗi, Giang Sở Dung không có cốt khí gần như đã tha thứ cho hắn ngay lập tức. Nhưng nét mặt của cậu vẫn rất trầm lặng. Lặng im một lúc, cho đến khi Văn Lăng có chút khẩn trương, Giang Sở Dung mới giương mắt lên nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Thôi được, lần này không xảy ra chuyện gì, ta không tính toán với chàng nữa. Nhưng nếu còn có lần sau —— " "Sẽ không có lần sau." Văn Lăng đột nhiên nói. Không biết vì sao, Giang Sở Dung nghe ra được hàm ý khác trong lời nói của Văn Lăng, lúc này vẻ mặt cậu nhìn Văn Lăng có thêm ý tứ dò hỏi. Văn Lăng mặt mày bình tĩnh dịu dàng đối mặt với cậu, nói: "Đợi đến khi ra khỏi Cấm địa Thần Ma, ta sẽ nói cho em biết hết mọi chuyện về ta, đến lúc đó chúng ta không cần phải giấu giấu giếm giếm nữa." "Ta nhất định sẽ cho tất cả mọi người biết, em không thích nhầm người." Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Văn Lăng, Giang Sở Dung sững sờ trong giây lát, sau đó lại không kìm được mà bật cười. Văn Lăng:? Ngay lập tức, Giang Sở Dung cố gắng hết sức nhịn cười nói: "Xin lỗi, vừa rồi ta đột nhiên nghĩ đến một câu "Chớ khinh thiếu niên nghèo"." "Chớ khinh thiếu niên nghèo?" Văn Lăng vẻ mặt vi diệu, "Hình như ta chưa bao giờ nghèo cả." Giang Sở Dung sửng sốt một lúc, sau đó lại bật cười ha ha, vừa cười vừa ôm lấy cánh tay của Văn Lăng dựa vào bờ vai hắn, cười ra cả nước mắt. Văn Lăng thấy vậy ngẩn ra, hắn cũng cười cười, im hơi lặng tiếng ôm chặt lấy vòng eo của Giang Sở Dung. Giang Sở Dung ôm cánh tay Văn Lăng cười một hồi, rồi lại lặng im một lúc mới đột nhiên chìa tay ra than thở với Văn Lăng: "Tay đau, chàng xoa cho ta đi." Giang Sở Dung làm nũng, vừa hay thả cho Văn Lăng một bậc thang đi xuống. Văn Lăng lập tức nói: "Để ta xem xem." Giang Sở Dung đưa tay ra. Văn Lăng nhẹ nắm lấy tay Giang Sở Dung, vén tay áo cậu lên, thấy cánh tay cậu có một vết bầm tím, may là không tổn thương đến xương cốt. Lúc này, Văn Lăng nhớ đến cảnh tượng Giang Sở Dung chiến đấu, sắc mặt hơi lạnh xuống, trên người thấp thoáng sát khí. Giang Sở Dung cảm giác được, cố ý nhếch lên khóe môi: "Mau lên." Văn Lăng biết Giang Sở Dung muốn chuyển hướng sự chú ý của hắn, hắn cũng không nói thêm gì —— Vừa lúc hắn cũng thực sự không muốn nhắc tới chuyện này. Chuyện Linh Nhãn dính líu quá nhiều, lúc này thực lực của hai người vẫn chưa đủ, nhắc đến chuyện này chỉ càng khiến bản thân thêm lo lắng. Hắn không muốn Giang Sở Dung hao tổn tinh thần vì những chuyện này. Vì vậy Văn Lăng ngậm miệng không nói gì, chỉ im lặng nắm tay Giang Sở Dung, lấy thuốc mỡ ra, bôi lên tay cậu, cẩn thận xoa bóp cho cậu. Giang Sơ Dung hưởng thụ Văn Lăng xoa bóp cho mình, nghiêng đầu tựa vào vai hắn, khóe môi lại nở nụ cười nhẹ. Một lúc sau, Giang Sở Dung không thành thật lại đưa bàn tay còn lại của mình ra chọc vào mặt và cằm của Văn Lăng. Văn Lăng lần này không né không tránh, để cho Giang Sở Dung chà đạp mình. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua hai người, bầu không khí hết sức yên tĩnh và tốt đẹp. Cứ như vậy, hai người đã làm hòa lại như trước. ——— Tác giả – Giang Sở Dung: Uầy, tiểu Thiên Ma nhà ta thiệt là Long Ngạo Thiên. – Văn Lăng muốn nói lại thôi: Ta vốn là như thế mà...
Đọc full truyện Sau Khi Thế Thân Cuỗm Mất Tâm Ma Của Nhân Vật Chính
Chương 1: Ta Đã Thích Chàng Ngay Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Chương 2: Gã Là Tình Nhân Của Ngươi, Ngươi Xuống Tay Được Sao? Chương 3: Ngươi Nói Xem, Ngươi Có Đáng Chết Không? Chương 4: Quần Áo Của Ma Tộc Đều Như Vậy Chương 5: Thứ Ta Từng Chơi Không Thích Bị Người Khác Đụng Vào Chương 6: Ta Dạy Ngươi Vô Vọng Kiếm Quyết, Ngươi Dám Học Không? Chương 7: (Thượng): Đây Chính Là Uy Hiếp, Một Sự Uy Hiếp Trắng Trợn Chương 8: (Hạ): Vậy Mà Thật Sự Cam Tâm Tình Nguyện Liều Mạng Vì Hắn Chương 9: Tiểu Ma Đầu Đúng Là Trong Nóng Ngoài Lạnh Mà Chương 10: Ta Chỉ Đành Hạ Mình Làm Người Hầu Của Tần Công Tử Chương 11: Nô Nhi, Dạy Cho Hắn Ta Một Bài Học Chương 12: Đúng Là Một Đóa Bạch Liên Hoa To Đùng Biết Giả Ngầu! Chương 13: Cho Ta Ít Máu Chương 14: Nô Nhi, Ngươi Rất Được Săn Đón Nha Chương 15: Hắn Thị Tẩm Với Ngươi Bằng Cách Nào?! Chương 16: Ủa, Sao Mặt Chàng Đỏ Thế? Chương 17: Nó Có Màu Xanh Sẫm Giống Hệt Hạt Giống Ma Của Cậu! Chương 18: Gã Thật Sự Là Yểm Ma Còn Hiếm Gặp Hơn Cả Thiên Ma Sao? Chương 19: Ngươi Không Phải Thiên Ma, Ngươi Là -- Chương 20: Các Vị, Đừng Có Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt Chương 21: (Thượng): Nửa Đêm Rồi, Chàng Đừng Có Kể Chuyện Ma Chương 22: (Trung): Ta Ngủ Là Được Chứ Gì? Chương 23: (Hạ): Ta Cũng Không Đánh Chết Ngươi, Ngươi Chạy Làm Gì? Chương 24: (Thượng): Mém Xíu Nữa Cậu Đã Hoài Nghi Văn Lăng Yêu Cậu Mất Rồi Chương 25: (Hạ): Ta Có Đau Hay Không Ngươi Không Cảm Nhận Được Sao? Chương 26: Hoàng Tử Phi Tương Lai Của Ta Chương 27: (Thượng) Được Đó, Chiến Thôiii- Chương 28: (Trung): Chết Tiệt, Đây Chính Là Năng Lực Siêu Nhiên Của Yểm Ma Sao? Chương 29: (Hạ): Đến Cùng Gã Là Ai... Chương 30: Muốn Ta Nhận Thua, Đừng Hòng! Chương 31: (Thượng): Giá Như, Giải Trừ Đồng Tâm Sinh Tử Khế Thì Tốt Biết Mấy... Chương 32: (Hạ) Ta Muốn Ăn Chè Chương 33: Nó Chẳng Phải Núi Vô Vọng Gì Hết, Nó Chính Là Thần Sơn! Chương 34: Ta Muốn Phiêu Bạt Cùng Chàng Chương 35: Chúng Tinh Phủng "Nguyệt" Chương 36: Ta Như Vậy Làm Sao Có Thể Bán Sắc Được Chương 37: Cậu Lạc Mất Văn Lăng Rồi Chương 38: Nếu Ta Có Ý Quyến Rũ Tôn Thượng, Ta Sẽ Bị Thiên Lôi Đánh Chết Chương 39: Chịu Đánh Chịu Mắng Nhưng Vẫn Không Thay Lòng Đổi Dạ? Chương 40: Mẹ Nó!! Chương 41: Buổi Tối Chàng Nhất Định Phải Đến Chỗ Ta Ngủ, Ta Sợ Có Người Hại Ta Chương 42: (Hạ): Cố Minh Tiêu Tu Ma?! Chương 43: Dưới Một Người Trên Vạn Người Chương 44: Cái Tên Cố Minh Tiêu Kia Đúng Là Trong Ngoài Bất Nhất Chương 45: (Thượng): Ngươi Chưa Có Ý Trung Nhân? Chương 46: (Hạ) Mau! Hôn Ta Đi!! Chương 47: (Thượng): Cuối Cùng Gã Bị Ta Thiến, Chặt Hết Chân Tay,.. Chương 48: (Hạ): Hôn Cũng Hôn Rồi, Còn Giả Vờ Cái Gì Chứ Chương 49: Ta Sẽ Biến Thái Cho Ngươi Xem Chương 50: Sư Đồ Huyết Khế Chương 51: (Thượng): Rốt Cuộc Hắn Là Ai? Chương 52: (Hạ): Tìm Đường Sống Trong Chỗ Chết Chương 53: Kiếm Quang Như Tuyết, Soi Rọi Đất Trời Chương 54: (Thượng): Vì Sao Cố Minh Tiêu Lại Muốn Bảo Vệ Họ? Chương 55: (Hạ): Cậu Mặc Kệ Tất Cả, Cúi Đầu Hôn Mạnh Lên Môi Văn Lăng Chương 56: Nếu Chàng Thật Sự Thấy Ngại Thì Cứ Để Ta... Chương 57: Một Bức... Xuân Cung Đồ Vẽ Đàn Ông Với Đàn Ông Chương 58: Người Đẹp Nha, Còn Là Một Mỹ Cường Thảm Nữa Chứ Chương 59: (Thượng): Sư Huynh Đừng Sợ, Ta Lập Tức Cứu Ngươi Ra Ngoài Chương 60: (Hạ): Ta Còn Tưởng Chàng Không Cần Người Yêu Bé Bỏng Của Mình Nữa Chứ Chương 61: Ta Không Thích Bạch Thần Băng Chương 62: Cho Dù Bạch Sư Huynh Có Tốt Cỡ Nào Thì Cũng Không Bằng Chàng Chương 63: (Thượng): Đây Là Lời Mà Một Thiên Ma Có Thể Nói Ra Sao? Chương 64: (Hạ): Cố Sư Huynh Đã Từng Cứu Ta Một Lần, Cũng Đẹp Trai Lắm Chương 65: Có Ta Ở Đây, Hắn Sẽ Không Dám Động Đến Ngươi Chương 66: Ngươi Cảm Thấy Ta Thiếu Hiểu Biết? Chương 67: (Thượng): Hắn Muốn... Người Trước Mặt Này Chương 68: Hạ): Eo Nhỏ Thì Có Gì Sai? Chương 69: Dáng Người Của Đại Sư Huynh Đẹp Thiệt Đó Chương 70: (Thượng): Kiếm Tu Tu Vô Tình Đạo Chương 71: (Hạ): Như Thể Tâm Ma Của Hắn Đang Bị Người Khác Theo Dõi Và Thao Túng Chương 72: (Thượng): Vì Sao Cố Minh Tiêu Lại Đối Xử Với Cậu Tốt Đến Vậy? Chương 73: (Hạ): Thiếu Chút Nữa, Hắn Đã Không Nhịn Nổi... Chương 74: Ta, Thích Chàng Chương 75: (Thượng): Nhìn Bạn Trai Của Ta Đó Chương 76: (Hạ): Chủng Tộc Của Bọn Họ Không Thuộc Về Giới Tu Chân Của Chúng Ta Chương 77: Nếu Không Thì Sao Hồi Đó Ta Có Thể Tính Kế Tiểu Thiên Ma Chứ Chương 78: (Thượng): Đại Sư Huynh Cười Lên Trông Rất Đẹp, Chương 79: (Hạ): Vậy Để Ta Cười Cho Em Xem Nhé? Chương 80: Ta Họ Giang, Ta Là Vị Hôn Phu Của Văn Lăng Chương 81: Không Phải Em Muốn Ngắm Mỹ Nhân Sao? Lát Nữa Ngắm Cho Đã Đi Chương 82: (Thượng): Thủ Lĩnh Của Tam Tộc Năm Xưa Đều Là Thiên Tài Chương 83: (Hạ): Giả Ngầu Thì Cậu Đứng Hạng Hai Không Ai Dám Đứng Hạng Nhất Chương 84: (Thượng): Khổng Tước Minh Vương Tôn Giả Chương 85: (Hạ):,Chẳng Khác Gì Khổng Tước Minh Vương Tôn Giả! Chương 86: Mọi Sự Giả Dối Đều Biến Thành Chân Thật Chương 87: ...Em Sẽ Còn Vì Gương Mặt Này Mà Thích Ta Không? Chương 88: (Thượng): Khi Nào Thì Chúng Ta Chính Thức Song Tu Á? Chương 89: (Hạ): Kiếm Cốt Chương 90: Thủ Đoạn Lấy Sắc Dụ Người, Trước Lạ Sau Quen ~ Chương 91: Nếu Em Còn Giả Vờ, Ta Sẽ Hôn Em Ngay Trước Mặt Túc Huynh Và Quỷ Lão Chương 92: Hôn Phu Nhỏ Của Ta Đối Với Ta Tốt Lắm... Chương 93: Thuộc Hạ Không Nghe Lời Giữ Lại Để Làm Gì? Cứ Giết Sạch Hết Đi Chương 94: Thiếu Tộc Trưởng Chết Non Của Linh Tộc Chương 95: Con Người Của Giang Công Tử Tốt Thật... Chương 96: Chỉ Trong Một Đêm, Đám Yêu Vương Đã Giết Chết Khổng Phạn Thánh! Chương 97: (Thượng): Sao Lúc Này Lại Xảy Ra.. Chương 98: (Hạ): Thiên Tài Dù Có Ở Đâu Thì Cũng Không Bị Bài Xích Chương 99: (Thượng): Thỉnh Vô Vọng Kiếm Linh! Chương 100: (Hạ): Thỉnh Hư Ảnh Của Tôn Giả Hạ Phàm, Chương 101: (Thượng): Con Không Chọn Túc Huynh Cũng Không Chọn Cố Sư Huynh Chương 102: (Hạ): Ta Muốn Nhìn Em Mặc Hỉ Phục Chương 103: (Thượng): Ta Thấy Hơi Nóng Rồi, Chàng Cởi Ra Giúp Ta Đi Chương 104: (Hạ): Thực Ra Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này Chương 105: Chàng Cũng Nên Luyện Kỹ Thuật Cho Tốt Đi Chương 106: Ta Thích Em Lúc Đeo Những Sợi Xích Này Chương 107: Hắn Ước Gì Mình Chỉ Là Văn Lăng... Chương 108: Những Kẻ Cao Cao Tại Thượng Một Khi Ngã Xuống Thường Rất Thảm Chương 109: Nếu Ta Ở Chung Với Đại Sư Huynh, Chàng Phải Làm Sao? Chương 110: (Thượng): Em Cảm Thấy Hắn Tốt Hơn Ta? Chương 111: (Hạ): Kiếm Phái Đúng Là Ngọa Hổ Tàng Long Chương 112: (Thượng): Ta Đã Từng Lừa Dối Một Người Chương 113: (Hạ): Kích Thích Không? Chương 114: Từng Là Của Cậu! Là Của Cậu! Chương 115: Làm Ở Đây, Sẽ Kích Thích Hơn Chương 116: (Thượng): Cố Minh Tiêu Nhìn Thấy Hết Rồi... Chương 117: (Hạ): Ta Nhất Định Sẽ Cho Tất Cả Mọi Người Biết,.. Chương 118: Cấm Địa Thần Ma Chương 119: Đồng Hương Ơi--!!! Chương 120: Sao Cậu Biết Tôi Là Tiến Sĩ Toán Học Kiêm Tiến Sĩ Thiên Văn Học? Chương 121: Truyền Thừa Của Tổ Thần! Chương 122: (Thượng): Ta Sẽ Ở Đây Đợi Em Ấy... Chương 123: (Hạ): Giang Sở Dung Nhẹ Nhàng Hôn Lên Đôi Môi Nhuốm Máu Của Văn Lăng Chương 124: (Thượng): Ta Nhân Tộc Giang Sở Dung,... Chương 125: (Hạ): Chàng Có Bằng Lòng Cùng Ta Đại Nghịch Bất Đạo Một Lần Không? Chương 126: Đời Người Nếu Như Có Một Đạo Lữ Như Vậy... Chương 127: Gay Chết Tiệt, Show Ân Ái Mau Chết Đi Chương 128: Ma Thần Xảo Quyệt Chương 129: Trả Hạt Giống Ma Lại Cho Ta!!! Chương 130: Văn Lăng Chương 131: Đã Lâu Không Gặp, Đại Sư Huynh Chương 132: (Thượng): Chàng Ấy Là Người Mà Đệ Muốn Ở Bên Cạnh Cả Đời Chương 133: (Hạ): Ta Như Thế Này Em Không Thích Sao? Chương 134: Ta Vốn Dĩ Không Phải Người Tốt Gì,.. Chương 135: Đến Cả Thần Tiên Cũng Bị Cậu Ta Dụ Dỗ Động Lòng Phàm Chương 136: (Thượng): Thấy Chàng Giống Như Một Trưởng Bối, Rất Mất Hứng Chương 137: (Hạ): Một Khi Phong Ấn Mở Ra, Ta Sẽ Biến Thành Bộ Dạng Gì? Chương 138: Ma Thần Chuyển Thế, Đáng Chết Chương 139: (Thượng): ..Là Ma Thần Diệt Thế Kia Thì Sao? Chương 140: (Hạ): Mẹ Của Ta Vẫn Còn Sống? Chương 141: (Thượng): ...Ta Vẫn Sẽ Luôn Ở Bên Chàng Chương 142: (Hạ): Giang Sở Dung Đã Bị Cố Minh Tiêu Chiếm Đoạt Rồi! Chương 143: Em Thích Hình Dạng Nào Của Ta Hơn? Chương 144: Ngọt Ngào Như Đại Sư Huynh Vậy Chương 145: Bà Là Mẹ Của Giang Sở Dung, Linh Toàn Anh! Chương 146: Một Chiêu Thắng Chục Chiêu, Một Kiếm Phá Vạn Phép, Chính Là Như Thế Chương 147: (Thượng): Có Lẽ Giang Sở Dung... Chương 148: (Hạ): Lúc Trước Linh Hồn Trong Cơ Thể Con Là Ai Thế? Chương 149: Làm Cách Nào Mới Có Thể Ăn Được Cơm Mềm Ngon Đến Vậy? Chương 150: (Thượng): Hy Vọng Người Đừng Chia Cắt Con Với Sở Dung... Chương 151: (Hạ): Chào Buổi Sáng Ông Xã, Đẹp Trai Quá Đi Chương 152: (Thượng): Ta Đúng Là Một Tên Si Tình Mà, Chương 153: (Hạ): Đây Là Địa Bàn Của Ta, Ta Không Cho Phép Ngươi Phá Hỏng Nó! Chương 154: (Thượng): Mọi Chuyện Là Như Thế Đó Chương 155: (Trung): Chuyện Gì Cũng Có Thể Chương 156: (Hạ): Người Đó Không Còn Là Cố Minh Tiêu Nữa, Mà Là Ma Thần Ba Tuần! Chương 157: Khiến Em Chìm Đắm Trong Ái Tình Không Thể Siêu Thoát Chương 158: (Thượng): Ma Niệm Của Em Chính Là Sợ Mất Ta Chương 159: (Hạ): Huynh Để Ta Đi Đi Chương 160: (Thượng): Phải, Ta Vẫn Luôn Yêu Em Chương 161: (Hạ): Bản Đồ Này Đã Thiếu Mất Một Mảnh Ngay Từ Đầu? Chương 162: Sao Đại Sư Huynh Có Thể Làm Như Thế! Quá Đáng Lắm Luôn! Chương 163: Sư Tôn, Ta Bắt Được Ông Rồi Chương 164: (Thượng): Khóc Rồi Lại Cười, Cười Rồi Lại Khóc Chương 165: (Hạ): Lễ Chiêu Thân Thú Vị Như Này, Chương 166: Khai Thiên Lộ Chương 167: (Hoàn Chính Văn): Nguyện Người Một Đời Bình An Chương 168: PN1: Trường Xuân Giới Chương 169: PN2: Trường Xuân Giới Chương 170: PN3 (Tiểu Long X Tổ Thần) Thượng Chương 171: PN4 (Tiểu Long X Tổ Thần) Hạ 1,444 từ