TruyenVip

Sau Khi Phu Quân Bị Trúng Gió - Chương 22

Chương 22: Thiên la địa võng

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Phu Quân Bị Trúng Gió chương 22 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Tô Ngọc Dung ngước mắt nhìn lão già nằm đối diện, hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi xem hắn như vậy còn có thể sống được mấy ngày. Một kẻ sắp chết, cứ để hắn tự sinh tự diệt đi. Cần gì phải vì cô cô mà bẩn tay, khiến bản thân tạo sát nghiệp?”

Tô đình Ninh thầm thở dài, nhìn biểu tình uể oải c*̉a Tô Ngọc Dung: “Giờ biểu muội đi rồi, không có ai ở cạnh bên c*̀ng người trò chuyện. Như vậy quá quạnh quẽ. Bằng không để nha đầu Sở Sở lại đây bồi người vài ngày?”

Tô Ngọc Dung nghe vậy liền lắc đầu, dở khóc dở cười: “Ngươi c*̃ng thôi đi, ta lớn tuổi thích thanh tịnh, nếu nha đầu Sở Sở đến đây bồi ta thật, ta c*̃ng bị nàng luyên thuyên đến chết mất thôi!”

Dứt lời, thở dài nhìn tôn tử: “ Ngươi không cần lo lắng cho ta, thân mình ta vẫn tốt, bên người còn có nha đầu Tĩnh Vân, nên c*̃ng không lo quạnh quẽ. Nhưng còn nhị ca trong nhà tuổi đã lớn, các ngươi cần thật cẩn thận để tâm chăm sóc mới được.”

“Tiểu cô cô yên tâm, thân mình nhị thúc gần đây vẫn tốt.”

Hai cô cháu trò chuyện trong phòng, được một lát Tô Ngọc Dung liền bảo hắn dẫn theo người nhà hồi phủ. Trong phòng lại trở nên yên tĩnh, nàng c*́i đầu, không biết suy nghĩ gì.

Lúc A Du vào phòng, Tô Ngọc Dung đang buồn ngủ mơ mơ màng màng, thấy A Du liền tỉnh táo lại, cười cười hỏi: “Xe đã đi xa rồi chứ?”

A Du gật đầu, lau mồ hôi trên trán,vừa lấy quạt tròn bên cạnh quạt vừa nói: “Đã đi xa rồi lão phu nhân, lão quản gia phái người đưa đại tiểu thư ra cửa thành, người hãy yên tâm.”

Tô Ngọc Dung gật đầu, nhìn A Du dù lớn tuổi vẫn vì mình mà chạy trước chạy sau, trong lòng vạn phần băn khoăn, nhoài người tới giữ chặt tay A Du: “Kỳ thật ta từng nghĩ để ngươi ở nhà an tâm dưỡng lão, tránh phải chạy qua chạy lại giữa hai bên. Tuổi ngươi c*̃ng lớn, hầu hạ ta cả đời, giờ già rồi vẫn luôn hầu hạ bên cạnh ta, trong lòng ta c*̃ng không nỡ để ngươi phải vất vả như vậy.”

Nói xong, hốc mắt Tô Ngọc Dung liền đỏ: “A Du, từ khi ta gả vào Phong gia, may mà có ngươi ở bên bầu bạn chăm sóc, bằng không ta sao có thể sống được đến giờ? Cả đời này, hiểu ta nhất chính là ngươi, che chở ta c*̃ng là ngươi, ta liên lụy ngươi cả đời, giờ già rồi, c*̃ng nên để ngươi hưởng phúc.”

A Du c*̃ng khóc, người khác có thể không biết tiểu thư đã phải chịu đựng những gì, nhưng nàng biết, nàng đau lòng, nên dù giờ đã già, nàng c*̃ng luyến tiếc không muốn để tiểu thư phải một mình ở nơi này, ngày ngày đối đầu với lũ khốn kiếp không bằng cầm thú kia.

Tô Ngọc Dung thấy A Du khóc liền lắc đầu, lau nước mắt, vỗ vỗ tay nàng: “Nghe ta, từ ngày mai không cần lo lắng cho ta, an tâm ở nhà bồng tôn tử, ngươi c*̃ng biết nha đầu Tĩnh Vân, nàng thông tuệ cẩn thận, lại vô c*̃ng ổn trọng, có nàng ở bên cạnh ta, ngươi cứ yên tâm.”

“Đừng khóc A Du, c*̃ng không phải sẽ không gặp nhau nữa, nếu ngày nào đó ta nhớ ngươi, sẽ lại kêu Đại Lưu nhà ngươi đưa ngươi đến trò chuyện với ta, đến khi đó ngươi c*̃ng đừng chê ta phiền phức đó.”

“Lão nô sao có thể ghét bỏ tiểu thư ….”

Tô Ngọc Dung cười lau nước mắt, hướng ra ngoài kêu: “Cửu Nhi, bảo phòng bếp hôm nay làm thêm vài món ăn, vào hầm rượu mang một bầu rượu trái cây ra, đêm nay ta với A Du cô cô uống vài chén.”

“Dạ vâng.”

Buổi tối, sau khi uống mấy chén rượu trái cây, Tô Ngọc Dung thấy hơi choáng váng, được Tĩnh Vân và Hòe Nhi dìu đến nằm nghỉ trên giường để tỉnh rượu. Qua một lúc, nàng híp mắt nhìn Hòe Nhi: “Hòe Nhi, bưng cho ta một chén trà tiêu thực.”

Hòe Nhi vâng lời đi ngay, Tĩnh Vân ngồi cạnh quạt cho nàng, nàng cố mở to đôi mắt mơ hồ, nhìn Tĩnh Vân nhẹ giọng nói: “Từ mai, c*̃ng không cần thiết phải theo dõi sát sao phòng bếp nữa.” Phải cho bọn chúng có cơ hội ra tay chứ.

Tĩnh Vân nghe vậy, tức khắc ngừng quạt, hai mắt nghi hoặc nhìn Tô Ngọc Dung: “Lão phu nhân, như vậy không ổn!”

Nếu như không cẩn thận theo dõi, lũ rắn chuột kia không biết sẽ làm trò gì hại người, rốt cuộc Lão phu nhân đang muốn làm gì vậy?

Tô Ngọc Dung nhìn ánh mắt hoài nghi c*̉a Tĩnh Vân, kéo tay nàng vỗ nhẹ cười: “Nha đầu ngốc, đừng lo lắng, ta có chừng mực, ngươi chỉ cần theo lời ta hành sự, không được nói cho bất cứ kẻ nào.”

Tĩnh Vân rớt nước mắt: “Lão phu nhân, người đây là muốn lấy thân làm mồi nhử sao?”

Tô Ngọc Dung hướng nàng xua tay: “Phong Vu Tu làm hại mẫu tử chúng ta phải xa cách nhau, chính hắn lại muốn con cháu đầy đàn, sum vầy bên cạnh hắn, hắn cứ nằm mơ đi! Hiện giờ Thanh Thanh c*̃ng đã đứng vững ở nhà chồng, về sau ta c*̃ng không cần lo lắng về nàng nữa. Cho nên, những món nợ c*̃, c*̃ng nên c*̀ng bọn chúng tính toán cho tốt!”

Phong Viễn Hoài một lòng mong muốn tước vị. Hiện giờ thấy lão già đó chậm chạp chưa chết, mình lại không tiến cung thượng tấu thỉnh phong, hắn sao có thể nhẫn nhịn chờ đợi? Nếu nàng đoán không sai, không qua mấy ngày nữa, hắn căn bản không dằn lòng được mà gấp gáp ra tay!

Bên trong hậu trạch, muốn giết người một cách vô hình quá dễ dàng, cho nên nàng nhất đinh phải nắm giữ quyền chủ động. Chủ động cho bọn chúng có cơ hội xuống tay, sau đó giăng sẵn thiên la địa võng, chờ bọn chúng tự chui đầu vào lưới.

Mà phòng bếp, chính là nơi giăng bẫy tốt nhất.

Nếu bọn chúng không động thủ, thì coi như nước sông không phạm nước giếng. Nếu bọn chúng dám động, vậy đừng trách nàng tàn nhẫn độc ác.

Nàng cầm chặt tay Tĩnh Vân, trịnh trọng nói: “Nghe lời ta, đừng nói cho bất cứ ai, đừng phá hỏng chuyện c*̉a ta!”

Tĩnh Vân khóc lóc gật đầu: “Nô tỳ đã hiểu ….”

Mấy ngày sau, trời tối, trong viện c*̉a Liễu thị, mẫu tử ba người c*̀ng nhau ngồi uống trà.

Liễu thị nhìn đại nhi tử, mấy ngày gần đây thấy hắn vì chuyện Phong Thanh Thanh về Giang Nam mà khí sắc và tâm tình khá tốt, liền nhỏ giọng hỏi: “Viễn Hoài, giờ tiểu tiện nhân kia đi rồi, việc kia, ngươi tính khi nào động thủ?”

Phong Viễn Hoài nghe vậy, chậm rãi để chén trà xuống, nhìn đệ đệ hỏi: “Người bên kia, chuẩn bị thế nào rồi?”

Phong Luân Viễn gật đầu: “Hai ngày qua, sau khi tiểu tiện nhân trở về Giang Nam, lão tiện nhân chỉ lo ở trong phòng thương tâm, phòng bếp bên kia có vẻ lơi lỏng, người đệ đã an bài, dược c*̃ng đã chuẩn bị xong, chỉ chờ đại ca lên tiếng thôi!”

Phong Viễn Hoài nghe vậy, khẽ c*̣p mắt, nhất thời không nói lời nào.

Liễu thị nhìn bộ dáng đại nhi tử do dự không quyết đoán, tức giận đập bàn: “Viễn Hoài, chuyện gì xảy ra với ngươi vậy? Đệ đệ ngươi đã chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ rồi, chỉ còn đợi câu nói c*̉a ngươi, ngươi do dự cái gì?”

Phong Viễn Hoài nhíu mày, bất đắc dĩ thở dài, lúc này mới nói: “Con chỉ lo, vạn nhất sự việc bại lộ thì phải làm sao?”

Phong Luân Viễn nhìn bộ dáng túng quẫn c*̉a đại ca, khóe mắt khinh thường: “Đại ca, huynh đường đừng là một đại nam nhân, nghĩ tới chuyện này sợ trước sợ sau, có còn chút khí khái nam tử nào hay không? Vì để huynh sớm nhận tước, đệ tốn không ít tâm tư? Dược là đệ hao tổn tâm huyết tìm thấy, người c*̃ng là do đệ an bài, sau khi đệ tất bật một hồi, kết quả huynh lại sợ? Vậy mà huynh c*̃ng có thể?”

“Hôm nay ở đây đệ nói cho huynh biết, nếu huynh muốn sớm nhận tước, c*̃ng đứng có lòng dạ đàn bà! Nếu sợ, ngày mai đệ liền bảo người rút lui, dược c*̃ng ném đi, huynh chờ ba bốn năm sau lão tiện nhân kia chết, rồi hãy nhận tước đi!”

Phong Viễn Hoài bị đệ đệ châm chọc một phen, sắc mặt vô c*̃ng khó coi, nhìn nương và đệ đệ nhìn mình như phế vật, hắn hạ tâm ngoan độc: “Động thủ đi! Để ta chờ bốn năm, ta chờ không được!”

Hai ngày sau, trời tối, Tô Ngọc Dung đang nằm giường ở tiểu thính, để nha hoàn ngồi quạt cho nàng, Tĩnh Vân vội vàng đi vào, nhận lấy cấy quạt trong tay nha hoàn: “đi xem bồn băng trong phòn Lão Tước gia xem có cần thêm băng không?”

Nha hoàn tuân lệnh vào phòng, Tĩnh Vân lúc này mời nhíu mày ghé sát tai Tô Ngọc Dung nói: “Lão phu nhân, mấy ngày trước phòng bếp mới có một nha đầu tới, đã điều tra ra lai lịch, quả nhiên là biểu muội bà con xa c*̉a tiểu thiếp Phong Luân Viễn, Dương quản sự để nàng chuyên đun nước.”

Tô Ngọc Dung câu môi cười lạnh, hừ nhẹ nói: “Dương quản sự quả là người thông minh thức thời, nhanh chóng ninh bợ Tước gia tương lại. Trông coi đun nước ….. Đây chính là một chỗ tốt đó …..

Đọc full truyện Sau Khi Phu Quân Bị Trúng Gió

1,696 từ

Xem đầy đủ truyện Sau Khi Phu Quân Bị Trúng Gió

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3