TruyenVip

Sao chiếu mệnh

Sao chiếu mệnh - Chương 06

Mục lục

Chương 6

Charles Cohn đi xem thử năm toà nhà do Công ty Nova Scotia
đã xây cất.

- Đúng là một công ty làm ăn nghiêm túc, - ông nói với Lara.
- Cô sẽ không phải lo lắng gì về họ đâu.

Bây giờ Lara, Charles Cohn và Buzz Steele đến khảo sát
khoảnh đất mới.

- Tuyệt vời, Buzz Steele nói. - Diện tích toàn bộ là 43,560
bộ vuông(1) vậy là cô sẽ có hai mươi ngàn bộ vuông diện tích xây dựng.

Charles Cohn nói:

- Ông bảo đảm toà nhà xây cất xong trước ngày 31 tháng 12
chứ? - Cohn vẫn còn lo cho Lara.

- Trước nhiều - Buzz Steele nói. - Tôi hứa sẽ hoàn thành
công trình trước ngày Nôen, hai mươi nhăm.

Lara mừng rỡ:

- Bao giờ chú bắt đầu khởi công, chú Buzz?

- Tôi cho đội làm móng đến đây vào giữa tuần sau. Cô ứng
trước một khoản chứ, Lara?

Cohn nhìn Lara gật đầu.

- Vâng. Cháu sẽ đưa chú một khoản trước, - Lara sung sướng
nói.

***

Ngắm toà nhà cao lên dần là việc Lara thích thú nhất, điều
chưa bao giờ nàng được hưởng. Ngày nào nàng cũng ra đó ngắm.

- Cháu cần phải học, - nàng bảo Charles Cohn. Đây là bước
khởi đầu. Cháu phải biết cách thức để sau này còn phải xây cất một trăm toà nhà
nữa.

Cohn băn khoăn, không biết Lara đã hiểu như thế nghĩa là thế
nào chưa?

Tốp đầu tiên đặt chân lên khoảnh đất là đội khảo sát. Họ cắm
các cột mốc ở các góc toà nhà tương lai.

Họ quét thứ sơn lân tinh lên các cột mốc ấy để dễ nhận. Tốp
khảo sát làm việc trong hai ngày. Sáng sớm ngày thứ ba, xe ủi nhãn Carterpillar
đến làm.

Lara đã có mặt ở đó, đang chờ.

- Bây giờ đến công việc gì? - Nàng hỏi Buzz Steele.

- San nền và đào móng.

Họ đào các hố móng, các đường ngầm để lắp ống nước. Tốp thứ
ba đến lắp ống dẫn nước và thoát nước.

Bây giờ khách trọ đều đã nghe được câu chuyện và trong bữa
điểm tâm cũng như bữa ăn tối, đề tài chính họ trò chuyện, trao đổi xung quanh
chuyện xây dựng toà nhà trên phố Chính. Họ rất mừng cho Lara.

- Tình hình đã ra sao rồi? - Họ luôn hỏi nàng.

Lara đã trở thành "chuyên gia".

- Sáng nay lắp nốt hệ thống cấp và tiêu nước. Mai bắt đầu
xây móng và dựng khung sàt để đổ bê tông, - nàng cười tươi. - Tôi nói các vị có
hiểu không nhỉ?

Đổ bê tông xong phần móng, họ bắt đầu làm dàn giáo và bây
giờ khắp công trường lúc nào cũng vang động khủng khiếp. Tiếng ồn làm mọi người
phải bịt tai, nhưng đối với Lara thì đấy lại là âm thanh đáng yêu như âm nhạc.
Tiếng búa máy đập uỳnh uỳnh, tiếng gõ, tiếng trộn bê tông... Hai tuần sau,
khung toà nhà đã dần dần hiện lên trên khoảng đất trước đây trống trải.

Đối với người khác thì đây là cả một khối sắt thép, bê tông
kệch cỡm, nhưng đối với Lara thì đây là giấc mơ của nàng đang biến dần thành sự
thật.

Sáng nào và cả tối nào cũng vậy, nàng đến đây để hưởng niềm
sung sướng. Tất cả những thứ này là của mình, nàng thầm nghĩ. Của mình?

Sau vụ hiến thân cho lão chủ nhà băng McAllister, Lara rất
lo mình có thai. Mỗi lần nghĩ đến khả năng đó, nàng thấy ruột quặn đau. Và đến
kỳ kinh nguyệt, nàng thở phào nhẹ nhõm. Vậy là xong. Tất cả trí óc mình bây giờ
sẽ chỉ tập trung vào việc xây cất nữa thôi.

***

Nàng tiếp tục thu tiền thuê của khách trọ để nộp cho lão
Sean McAllister bởi nàng vẫn cần nơi để ở, nhưng nàng tìm mọi cách để khỏi giáp
mặt với lão.

- Cô và tôi đã được hưởng một lần vui vẻ với nhau ở Hahfax,
đúng không nào? Tại sao chúng ta không tiếp tục hưởng nữa?

- Tôi rất bận, - nàng kiên quyết từ chối.

Việc xây cất được tiến hành khẩn trương. Bắt đầu đổ mái và
cả mấy đội thợ cùng làm một lúc. Số vật hệu xây dựng, máy móc và thợ tăng lên
gấp ba.

Charles Cohn đã rời khỏi Glace Bay, nhưng tuần nào ông cũng
điện thoại cho Lara.

- Tình hình xây dựng đến đâu rồi, - lần gần đây nhất, ông
hỏi nàng trong máy điện thoại.

- Tốt lắm, - nàng phấn khởi đáp.

- Tiến hành đúng lịch đấy chú?

- Vâng, thậm chí còn sớm hơn lịch.

- Tốt lắm. Phải nói với cô rằng bây giờ thì tôi hoàn toàn
tin là cô có thể làm được.

- Nhưng đấy là nhờ ông, thưa ông Charles. Chính nhờ ông tạo
cơ hội mà cháu làm được như thế này. Rất cảm ơn ông, Charles.

- Ở hiền gặp lành thôi. Lara, cô hãy biết rằng, tôi vô cùng
mến cô và tôi sẵn sàng làm mọi việc vì cô đấy.

***

Thỉnh thoảng lão Sean McAllister cũng đến xem toà nhà đang
xây.

- Nhà sẽ đẹp lắm đấy, cô công nhận chứ?

- Vâng, đúng thế, - Lara nói:

- Lão có vẻ hài lòng. Lara thầm nghĩ: ông Charles Cohn đã
nghi oan cho lão ta. Lão không hề chơi xỏ mình.

Cuối tháng 11, toà nhà được xây cất rất nhanh.

Đã lắp xong các cửa sổ và cửa ra vào. Những bức tường bên
ngoài đều trát xong. Toà nhà hầu như đã đầy đủ để bắt đầu tiến hành những phần
việc trang bị và trang trí.

Thứ hai, tuần đầu của tháng 12, công việc trên công trường
xây dựng giảm bớt tốc độ. Một buổi sáng Lara đến xem và thấy chỉ có hai người
làm ở đó và làm rất hờ hững.

- Những thợ khác đâu hết cả rồi, - Lara hỏi.

- Họ sang làm ở công trình khác, - một trong hai người nói.
- Họ sẽ không làm ở đây nữa.

Hôm sau cũng vậy. Không có ai làm.

Lara vội đáp xe buýt đến thành phố Halifax tìm Buzz Steele.

- Có chuyện gì vậy? Lara hỏi. - Sao lại ngừng công việc lại
thế?

- Cô không phải lo gì hết. - Buzz Steele trấn an nàng. -
Chúng tôi chuyển sang làm một công trình nhỏ, nhanh thôi, tiếp đó sẽ trở lại
làm nốt công trình của cô.

- Bao giờ chú mới cho họ trở lại làm việc ở công trình của
cháu?

- Tuần sau. Tôi đã tính toán kế hoạch xít xao rồi. Chỗ mới
này nhỏ, làm tranh thủ ấy mà.

- Buzz, chú biết chuyện này hệ trọng đối với cháu thế nào
rồi chứ?

- Tất nhiên rồi, Lara.

- Nếu toà nhà của cháu không hoàn thành đúng thời hạn, cháu
sẽ mất hết. Cháu sẽ mất mọi thứ.

- Ôi cô đừng lo. Tôi sẽ không để xẩy ra như vậy đâu.

Lúc chia tay với Buzz Steele xong, Lara thấy rất bồn chồn.

Tuần sau, các đội thợ vẫn không thấy đâu. Nàng lại đến
Halifax tìm Buzz Steele.

- Tôi rất tiếc, - thư ký của ông ta nói. - ông Steele đi
vắng.

- Tôi cần gặp ông ấy. Bao giờ ông ấy về?

- Ông Steele đi xa, hiện không có mặt trong thành phố này,
và tôi không biết bao giờ ông ấy về.

Lara cảm thấy một nỗi kinh hoàng làm đầu óc nàng rối tung.

- Việc rất quan trọng, - nàng năn nỉ. - ông Steele đang xây
một toà nhà cho tôi và công việc buộc phải hoàn thành sau đây ba tuần lễ.

- Cô đừng lo, thưa cô Cameron. Nếu ông Steele đã hứa với cô
thì tất ông ấy sẽ phải có trách nhiệm.

- Nhưng hiện nay tôi không thấy ai làm ở đấy cả - Lara hét
lên. - Không có một mống nào hết.

- Hay cô gặp ông Ericksen, trợ lý của ông Steele.

- Tốt lắm.

Ericksen là một người đàn ông to lớn như hộ pháp nhưng lành
hiền dễ thương. Ông ta niềm nở tiếp nàng.

- Tôi hiểu tại sao cô đến đây, thưa cô Cameron. Nhưng ông
Steele đã dặn tôi là nói với cô để cô không phải lo lắng gì hết. Chúng tôi phải
tạm ngưng công trình của cô ít ngày vì có việc khác quan trọng hơn. Nhưng chúng
tôi xin đảm bảo, chỉ trong ba tuần nữa là công trình của cô sẽ hoàn tất.

- Còn bao nhiêu việc nữa chưa làm...

- Cô đừng lo. Sáng thứ hai tới là sẽ có thợ đến đó làm tiếp
thôi.

- Cảm ơn ông, - Lara thở phào. - Xin lỗi đã làm phiền ông,
nhưng tính tôi hay lo, ông hiểu cho. Bởi công trình đó vô cùng quan trọng đối
với tôi.

- Không sao, - Ericksen cười. - Cô cứ yên tâm về nhà mà nghỉ
ngơi. Công ty chúng tôi không bao giờ sai hẹn với khách hàng.

Sáng thứ hai sau vẫn không có một bóng người thợ nào trên
công trường. Lara hoảng hốt. Nàng gọi điện cho Charles Cohn.

- Họ ngừng lại rồi, - nàng nói với ông - và cháu không hiểu
được là tại sao. Họ đã hứa mà rồi lại sai hẹn.

- Tên Công ty xây dựng ấy là gì nhỉ? Công ty xây dựng Nova
Scotia phải không?

- Vâng, đúng thế.

- Tôi sẽ gọi điện cho cô, Lara? - ông Cohn nói.

Hai tiếng đồ hồ sau, Charles Cohn gọi điện lại.

- Ai giới thiệu công ty xây dựng ấy cho cô, Lara?

Lara cố nhớ lại.

- Lão Sean McAllister.

- Vậy thì chẳng có gì là lạ. Công ty ấy là sở hữu của lão.

Lara đột nhiên suýt ngất ngay tại chỗ.

- Và chính lão ra lệnh cho công ty đình chỉ công việc lại để
cháu vi phạm điều khoản về thời hạn...

- Tôi e chính là như thế.

- Ôi lạy Chúa?

- Lão ta là loại rắn độc mà.

Charles Cohn ngày đó đã chẳng nhắc nàng cẩn thận sao? Ôi,
ông đúng là người rất quan tâm tới nàng.

Cohn thán phục đầu óc thông minh của Lara và sự táo bạo
quyết tâm của nàng và ông ghê tởm lão chủ nhà băng Sean McAllister. Nhưng bây
giờ thì ông không có cách nào khác. Ông bất lực.

Đêm đó Lara không ngủ được. Nàng ân hận về sự liều lĩnh dại
dột của mình. Bây giờ thì toà nhà nàng bỏ công xây cất đó sẽ rơi vào tay lão
Sean McAllister khốn kiếp kia. Trong khi đó nàng vẫn nợ lãi hai trăm ngàn đô
cùng với lãi mẹ đẻ lãi con chồng chất bao giờ mới trả được. Mải nghĩ đến ngoài
trời hửng sáng, mệt quá, nàng mới thiếp vào giấc ngủ.

Thức dậy, nàng đến tìm lão Sean McAllister.

- Chào cô em. Hôm nay trông cô xinh đẹp quá.

Lara đi thẳng vào vấn đề.

- Tôi cần ông gia hạn. Nhà không thể hoàn thành trước ngày
31 tháng 12.

Lão chủ nhà băng ngả người ra lưng ghế, cau mặt:

- Thật ư? Vậy là tai hại cho cô rồi, Lara.

- Tôi muốn ông gia hạn sang tháng Giêng.

Lão McAllister thở dài:

- Tôi e là không được. Đúng là không được đâu. Cô đã ký vào
bản hợp đồng. Công việc là công việc.

- Nhưng...

- Rất tiếc, cô Lara ạ. Ngày ba mươi mốt này, nếu không hoàn
thành, công trình đó sẽ là sở hữu của nhà băng.

Khi đám khách trọ nghe tin xẩy ra, họ vô cùng phẫn nộ.

- Lão khốn kiếp? - Một người khách thét lên. - Lão không thể
làm hại cô như thế được.

- Lão đã làm rồi, - Lara tuyệt vọng nói, - không thể gỡ được
nữa.

- Chúng ta chịu để lão làm như vậy sao? - Một người nói.

- Nhất định không! - Một người khác nói. - Thời gian còn lại
bao nhiêu nữa? Ba tuần lễ phải không?

Lara lắc đầu:

- Đến hôm nay thì chỉ còn hai tuần rưỡi thôi.

Người khách trọ quay sang nói với mọi người:

- Chúng ta cùng kéo đến đó xem tình hình ra sao đi.

- Để làm gì kia chứ?

- Thì cứ xem rồi nghĩ cách.

Lát sau nửa tá khách trọ đã đến nhìn công trình đang dở
dang. Họ tính toán với nhau xem còn những phần việc nào phải làm nốt.

Một khách trọ quay sang nói với Lara:

- Lão chủ nhà băng của cô là thằng đểu. Lão để toà nhà làm
gần xong rồi cho đình lại, cốt để sau khi quá hạn, toà nhà thuộc về lão, lão
không phải mất công gì nhiều để hoàn tất, - anh quay sang nói với các bạn. -
Tôi dám nói rằng chỉ hai tuần rưỡi là chúng ta sẽ hoàn tất!

Mọi người nhất trí tán thành.

Lara vẫn còn bàng hoàng.

- Các ông nói gì tôi chưa hiểu. Thợ có đến làm đâu mà xong?

Cô biết là ở nhà trọ có đủ cả thợ mộc, thợ nề, thợ điện, thợ
ống nước và bao nhiêu người khác. Tất cả đều sẽ làm được những công việc cần
thiết cho cô.

- Nhưng tôi không có tiền để trả các ông. Lão McAllister sẽ
không chịu đưa thêm tiền cho tôi đâu...

Chúng tôi xin biếu cô công thợ, coi như quà Nôen tặng cô..

Sự việc gì xẩy ra sau đó thật khó có thể tin được.

Khắp thị trấn Glace Bay lan truyền câu chuyện lão chủ nhà
băng McAllister lừa cô gái trẻ Lara Cameron, định cướp trắng tiền nong, nhà cửa
của cô. Thế là thợ ở khắp các công trường khác kéo đến giúp nàng.

Một số vì quý nàng, số khác vì căm ghét lão McAllister.

- Phải làm cho lão thất bại! - Họ kháo nhau như thế.

Họ tranh thủ giúp Lara vào ngoài giờ làm việc, suốt đêm, cả
kỳ nghỉ cuối tuần: thứ bảy, chủ nhật.

Không khí lao động tưng bừng náo nhiệt như ngày hội. Khi tin
đến tai lão chủ nhà băng, lão vội chạy đến xem.

Lão sững người:

- Cái gì thế này? - Lão hỏi. - Đây không phải thợ của tôi.

- Đây là thợ của tôi, - Lara đối đáp lại. - Trong hợp đồng
không có điều khoản nào quy định là tôi không được dùng thợ của tôi.

- Được, tôi... lão McAllister lắp bắp. - Toà nhà phải đạt
đúng những quy định kỹ thuật.

- Ông yên tâm, - Lara nói.

Ngày hôm trước đêm Nôen, toà nhà đã được hoàn thành. Nó vươn
cao sừng sững trên nền trời, vững chãi và đồ sộ. Chưa bao giờ Lara được thấy
một toà nhà đẹp đến thế. Nàng ngây ngất nhìn nó.

- Đây nhà của cô đây, Lara? - Một người thợ hãnh diện nói. -
Cô khao chúng tôi một bữa chứ?

Tối hôm đó dường như toàn thể thị trấn Glace Bay ăn mừng toà
nhà đầu tiên của Lara Cameron.

Đó là bước khởi đầu.

Sau đấy Lara không chịu dừng lại. Đầu óc nàng đầy ắp ý đồ.

Nàng bảo Charles Cohn:

- Nhân viên của cửa hiệu sẽ cần có chỗ ở tại Glace Bay. Cháu
muốn xây cư xá cho họ. Ông nghĩ sao, ông Charles? Công ty ông có đầu tư không?

Cohn gật đầu:

- Có chứ.

Lara đến tìm một chủ nhà băng ở thành phố Sydney, hỏi vay đủ
số tiền để xây khu nhà cư xá.

Khi nhà xây xong, Lara nói với Charles Cohn:

- Ông thấy thị trấn này còn cần công trình xây dựng nào nữa?
Những nhà nghỉ cho khách mùa hè đến đây câu cá được không? Cháu biết một địa
điểm rất đẹp và thuận tiện cho họ ngay gần vịnh...

***

Charles Cohn trở thành cố vấn tài chính không chính thức của
Lara. Trong ba năm sau đấy nàng xây được một toà nhà dùng làm văn phòng cho các
công ty thuê, sáu nhà nghỉ ven biển và một loạt cửa hiệu: Các nhà băng ở hai
thành phố Sydney và Halifax đều sẵn sàng cho nàng vay tiền. Hai năm sau, khi
Lara bán đi toàn bộ các bất động sản do nàng sở hữu, nàng có một tấm ngân phiếu
ba triệu đô la. Nàng mới hai mươi mốt tuổi đầu.

Ngày hôm sau, nàng chào tạm biệt thị trấn Glace Bay để ra
thành phố Chicago.

Chú thích:

(1) Mỗi bộ - 0,30m. Mỗi bộ vuông - 0,09m2


Mục lục

2,906 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1