TruyenVip

Rừng Răng-Tay

Rừng Răng-Tay - Chương 05

Mục lục

5

Ngày hôm
sau tôi được gọi lên chăm sóc bệnh nhân. Người này cả đêm hôm qua không còn
thấy kêu gào nữa.

- Chúng
ta có rất nhiều việc phải làm, Mary.


Tabitha bảo tôi thế khi bà đến phòng dẫn tôi đến sảnh chính rồi chui xuống dãy
hành lang, trèo lên những bậc cầu thang hẹp và lại xuống một hành lang khác rất
dài với những cánh cửa gỗ đóng kín mít ở hai bên.

- Chỉ khi
nào học được cách hiến dâng đời mình cho Chúa thì con mới biết cách chăm sóc
những con chiên của Người. Nhưng hãy nhớ rằng. - Bà nhìn quanh và nâng cằm tôi
lên bằng những ngón tay lạnh giá. - Con vẫn phải cầu nguyện trong im lặng. Con
chưa có được đặc ân đâu.

Tôi gật
đầu. Tôi không nói với bà rằng tôi đã đọc cuốnKinh thánh đến lần
thứ năm cách đây từ một tuần kia. Còn giờ thì tôi quá bận rộn với việc thưởng
thức nỗi cô độc của chính mình.

Xơ mở một
cánh cửa và tôi nghe thấy tiếng rên rỉ gợi nhắc tới những sinh vật của Vùng vô
định. Trong khoảnh khắc, tôi đứng đờ người trong hành lang, nhớ lại lúc mẹ tôi
Tái sinh và những tiếng thét của bà nhanh chóng chuyển thành âm thanh rên rỉ
không rõ nghĩa.

Ánh mặt
trời tràn vào ô cửa sổ đối diện cửa ra vào và hắt lên những bức tường lát gỗ,
một sự tương phản với dãy hành lang tối tăm chật hẹp. Mọi thứ trong phòng trông
tươi tắn, sáng sủa hơn phòng của tôi. Chiếc giường nhỏ trải ga trắng với cái
mền xơ rách ở trên được đẩy tít vào trong góc tường và người thanh niên thì cứ
cào xé nó.

- Nước! -
Anh ta cầu xin và xơ Tabitha quay sang bảo tôi ra ngoài kiếm ít tuyết sạch cho
vào bát mang cho anh ta ngậm trong khi bà đi lấy băng gạc mới.

Khi quay
lại, bàn tay tôi đỏ lên và phồng rộp vì bốc tuyết. Tôi chậm chạp tiến lại gần
chiếc giường. Lúc này bệnh nhân nằm yên. Nhưng khi nghe thấy tiếng đế giày của
tôi chạm vào sàn gỗ, anh ta quay lại và tôi nhận ra đấy là ai.

- Travis.
- Tôi há hốc miệng. Giọng nói khó khăn lắm mới thoát được ra khỏi cổ họng và
tôi lướt nhanh xung quanh để chắc chắn xơ Tabitha không nghe thấy tôi nói gì.
Tôi không nghi ngờ việc bà ta sẽ tống cổ tôi vào trong rừng nếu bà thấy đó là
điều cần thiết.

- Mary. -
Cậu ta thì thầm. - Ôi, Mary.

Cậu vươn
tới chộp lấy tay tôi và áp nó vào má khiến cả người tôi cũng bị kéo về phía
trước. Tôi khuỵu gối xuống cạnh giường. Một ít tuyết rơi ra khỏi bát và vãi
xuống sàn nhưng cậu đã nhắm mắt lại nên không nhìn thấy tuyết đang tan chảy
trên mặt gỗ sần sùi.

Má cậu
nóng rực lên. Tôi áp tay lên trán cậu như cách mẹ vẫn làm mỗi khi tôi hay anh
Jed bị ốm hồi còn nhỏ. Lúc nào tôi cũng nghĩ đến những khoảnh khắc từng chạm
vào Travis một cách ngẫu nhiên khi đang chơi đùa trên cánh đồng hay trên đường
tới trường, nhưng lúc này thì da thịt cậu rất lạ. Trưởng thành hơn. Giống một
người đàn ông hơn là một cậu bé.

Tôi vốc
một chút tuyết ra khỏi bát và kề tay lên miệng cậu. Lưỡi cậu lướt dọc lên những
ngón tay và lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy da thịt mình tan chảy ra như
thế. Tự nhiên, cậu không giống một người bạn của tôi nữa mà trở thành điều gì
đó khác hơn. Cuối cùng tôi phải tự nhắc nhở mình rằng cậu không phải là của tôi
để mà khao khát. Cậu thở dài và người lại thả lỏng trên tấm đệm.

- Xin
cậu, Mary, thêm chút nữa.

Đôi mắt
cậu vẫn nhắm nghiền. Tôi gật đầu và tiếp tục cho cậu thêm một chút tuyết. Hơi
thở của cậu lại tan ra trên những ngón tay tôi. Người cậu nóng rực, khô khốc và
mất nước.

- Đau
quá, Mary ơi. - Cậu thì thầm. - Lạy Chúa, đau kinh khủng.

Tôi vô
cùng muốn an ủi cậu và hỏi xem chuyện gì tồi tệ đã xảy ra nhưng tôi sợ xơ
Tabitha nghe thấy rồi cách ly tôi ra khỏi cậu, sẽ không bao giờ tôi được gặp
lại cậu nữa. Tôi áp trán vào má cậu, da tôi mát lạnh chạm vào da cậu và chúng
tôi cứ để nguyên như thế cho đến khi cánh cửa bật mở phía đằng sau và xơ
Tabitha bước vào, khuôn mặt cau lại giận dữ.

Im lặng
trong khoảnh khắc và Travis cất lời.

- Cảm ơn
vì cô đã cầu nguyện cho tôi, Mary. Tôi cảm thấy khá hơn rồi.

Đôi lông
mày của xơ Tabitha dãn ra được chút ít.

- Cầu
nguyện luôn là liều thuốc tốt nhất. - Xơ tiến lại giường bệnh với vẻ ngọt ngào
đến không thể tưởng tượng được. Sau đó xơ kéo chăn ra khỏi người Travis để kiểm
tra vết thương.

Máu trên
tấm vải băng ở bắp chân trái đã chuyển thành màu thâm đen, nhưng đó lại là dấu
hiệu tốt. Xơ Tabitha bảo tôi giữ chặt tay cậu trong lúc bà tháo băng và tôi cố
nén mình để nhìn những gì ở bên dưới.

Tôi đã
chứng kiến quá nhiều sự kinh khủng và phi lý vậy mà lần này tôi đã quay cuồng
đến rủn cả gối khi nhìn thấy vết thương của Travis. Những người không lớn lên ở
một nơi rừng rậm bao phủ thế này sẽ không thể chứng kiến những hình ảnh ghê rợn
nhất: Những sinh vật từ Vùng vô định với các vết thương rỗng ra lở loét sẽ gây
nên sự lây nhiễm, những ngón tay của chúng rạn nứt và gẫy mắc vào hàng rào khi
chúng cố tình cào xé, cuối cùng chỉ còn trơ khấc lại mỗi xương sụn.

Travis
siết chặt tay tôi, giống như là đang an ủi tôi hơn là chờ đợi sự an ủi của tôi.
Vết rạch đỏ lòm trên bắp chân cậu vẫn rỉ ra ít chất lỏng trông như máu. Người
ta đã khâu chúng lại bằng những mũi to xiên thành hàng lớn. Xơ Tabitha đặt tay
lên hai bên vết rạch và ấn mạnh khiến Travis rên lên, mắt cậu trợn ngược.

- Chưa bị
nhiễm. - Bà nói với tôi mà không nhìn lên. - Vẫn còn chút hy vọng.

Bà đặt
tấm băng mới lên vết thương.

- Nhưng
vết thương rất nặng và ta không biết liệu chúng ta điều trị thế này có ổn
không. Đành phải chờ đợi thôi. - Xơ kéo chăn lên tận cằm Travis. - Tuy nhiên có
một điều ta biết chắc là Travis sẽ phải nằm lại trên giường trong suốt cả mùa
đông này thì may ra mới đi lại được. Giờ tất cả mọi chuyện sẽ phụ thuộc vào
Chúa Trời.

- Có
thể... - Travis ngần ngừ, nuốt nước miếng, mặt cậu xanh xao với những giọt mồ
hôi đang ứa ra từ trên trán. - Mary đến cầu nguyện cho tôi có được không?


Tabitha nhìn Travis rất lâu một cách nghiêm khắc rồi lại nhìn sang tôi, lúc này
vẫn đang nắm tay cậu. Bà gật đầu rất nhanh, nhanh hơn cả một cái chớp mắt.

- Được,
nhưng giờ thì cô ấy phải về học. Và cậu cũng nên biết, Travis, cô ấy không được
phép nói gì ngoài việc cầu nguyện, cho nên cậu không được lôi kéo cô ấy làm những
việc gì khác hơn thế.

Tôi nhìn
xuống những ngón tay Travis đang cuộn lấy tay tôi. Tôi nhớ lại cái ngày của
nhiều tháng trước đây, lúc Harry anh trai cậu đã nắm tay tôi ở dưới nước và mời
tôi đi dự Lễ hội Ngày mùa, cái lễ hội ấy đã qua lâu rồi. Tôi so sánh bàn tay
béo phị của Harry với bàn tay cứng cáp của Travis đang chạm vào da thịt tôi mềm
mại.

Tôi buông
Travis ra, ngắm nhìn những đường chỉ tay của cậu và băn khoăn không biết liệu
có phải mình đã lầm đường lạc lối trong lòng bàn tay ấy.

Tôi đến
phòng Travis mỗi sáng. Tôi giúp xơ Tabitha rửa vết thương cho cậu. Vết thương
vẫn còn sần sùi và đỏ lừ khiến các xơ lo lắng. Mỗi khi đi qua phòng cậu họ lại
rì rầm cầu nguyện Chúa. Ai cũng mong cho cậu chóng bình phục. Tôi rất muốn biết
chuyện gì đã xảy ra với cậu nhưng tôi phải giữ im lặng theo mệnh lệnh. Tất cả
những gì tôi cần hiểu là có một chấn thương ở xương dẫn đến xuyên thủng cả da
thịt và nó không thể liền theo cách thông thường.

Càng ngày
Travis càng nằm lịm trong chăn, mê sảng và sốt bừng bừng. Phần lớn thời gian
cậu không nhận ra tôi. Những lúc tỉnh, cậu chộp lấy tay tôi xin uống nước và cứ
thế uống không ngừng.

Những lúc
có thể, tôi quỳ gối xuống bên giường cậu, cầm lấy tay cậu và thu nó vào lòng
bàn tay mình. Tôi nghiêng người thì thầm sát tai cậu. Tôi biết rằng mình nên
cầu nguyện vì các xơ tuyệt đối tin tưởng việc cầu nguyện là liều thuốc duy nhất
sẽ giúp cậu sống sót. Nhưng tôi không thể làm được việc đó. Tôi không thể phó
thác sinh mệnh của bạn mình cho một thứ mà tôi không biết chắc chắn. Tôi vẫn
hận cái thứ đã cướp mất gia đình tôi và bỏ mặc tôi trong thế giới này.

Và cuối
cùng thay vì cầu nguyện, tôi lại nói với cậu những điều mà tôi tin chắc đấy là
sự thật. Tôi kể cho cậu nghe những câu chuyện mà mẹ đã từng kể cho tôi về cuộc
sống trước Thời tái sinh.

Tôi kể
cho cậu nghe về đại dương.

Tôi biết
mình đã thực sự yêu Travis mất rồi. Tôi thấy mình đau đớn thế nào trong lúc chờ
đợi cậu hồi phục trở lại. Ví thử tôi có thể rút hết cuộc sống của mình để chia
sẻ cho cậu dễ chịu hơn thì tôi cũng không ngần ngừ mà làm điều đó. Và tôi cũng
không hiểu tại sao, ngày lại ngày, tôi đến phòng cậu, ngả mặt vào sát cậu, khi
ấy môi tôi chạm vào má, vào tai cậu, vậy mà cậu cũng không khá hơn tẹo nào.

Những lúc
không ở bên Travis mà chỉ một mình trong phòng riêng, tôi lại nhớ đến cái ngày
bên bờ suối, cái ngày mẹ tôi bị nhiễm. Tôi nhớ lúc Harry bảo rằng Travis đã
chọn Cass, cô bạn thân nhất của tôi chứ không phải tôi. Vậy mà Cass thậm chí
còn chưa đến nhà thờ để ngồi bên Travis như cách mà tôi đã làm. Cô ấy không xứng
đáng được như thế. Tôi lại nhớ ra rằng Travis đã đính ước với người khác mất
rồi. Nếu giờ này không bị gãy chân thì cậu đã đang hẹn hò cùng Cass. Những ý
nghĩ ấy khiến tôi vừa tức giận vừa khao khát. Những cảm xúc bện chặt lấy tôi
khiến tôi không thể phân biệt được hai cảm giác đó nữa. Cuối cùng tất cả những
gì còn lại chỉ là nỗi khao khát.

Giờ thì
tôi biết rằng mình sẽ không bao giờ trở thành người đầy tớ trung thành của
Chúa, rằng tại sao tôi không thể dâng mình cho các xơ. Bởi vì tôi yêu Travis
đến độ lúc nào cũng muốn giữ cho cậu ở lại bên mình.


Mục lục

2,044 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1