TruyenVip

Rừng Răng-Tay

Rừng Răng-Tay - Chương 36 (Hết)

Mục lục

36

Tôi thức
dậy vì tiếng gió xào xạc qua những ngọn cây. Tôi nằm ngửa, nước chờn vờn trên
những ngón chân. Đất dưới lưng tôi rất khác thường. Nó ẩm ướt, mềm mại và trơn
nhẵn.

Tôi cố mở
to mắt nhưng ánh mặt trời khiến tôi chói lòa. Đầu tôi đau như búa bổ. Toàn thân
nhức nhối và đau đớn khiến tôi phải buột ra một tiếng rên khẽ.

Một lúc
lâu tôi cứ nằm như thế. Chỉ hít thở, nhớ lại giấc mơ vừa qua và gặm nhấm nỗi
day dứt vì để mất Jed. Tôi muốn co mình lại, muốn giật mạnh tóc nhưng người tôi
đau quá. Tôi đành để yên cho nước cù vào gan bàn chân, để cho ánh mặt trời làm
ấm áp đôi má và cơ thể thì không ngớt run lên. Tiếng gió thổi qua ngọn cây êm
đềm như dỗ dành, như xoa dịu. Suýt nữa tôi lại trôi vào giấc ngủ lịm, khoan
khoái khi quên được cảm giác về khu rừng, về Jed, về niềm hy vọng, Vùng vô định
và giấc mơ kinh khủng vừa rồi.

Nhưng rồi
có tiếng ai đó sượt qua đầu tôi. Đó là tiếng đào bới, tiếng một cái thuổng đang
va vào vào những rễ cây và ngập lưỡi vào đất mềm. Lưỡi thuổng được rút ra khỏi
đất rồi lại cắm ngập xuống.

Thứ âm
thanh quen thuộc ấy làm tôi thoáng mỉm cười. Mùa gặt. Đây là lúc chào đón mặt
trời và mùa xuân. Âm thanh rõ dần rồi lặp đi lặp lại, hòa cùng tiếng gió xào
qua những tán cây như một bản nhạc du dương.

Một cái
bóng đổ xuống mặt và tôi mở choàng mắt đúng vào lúc nhìn thấy một người đàn ông
cầm cái thuổng đứng phía trên. Anh ta đang nâng lưỡi thuổng lên quá đầu.

Theo bản
năng, tôi lăn người sang phải. Lưỡi thuổng sượt qua cổ họng và cắm phập vào
cát, đúng chỗ đầu cổ tôi vừa nằm đó.

Người đàn
ông hơi bị mất thăng bằng vì cái lưỡi thuổng ngập rất sâu xuống cát.

Tôi cố
nhổm người dậy và khi người đàn ông giật mạnh cán thuổng lại thì tôi vội giơ
tay lên.

- Chờ đã,
chờ đã.

Tôi hét
lên và anh ta dừng ngay lại rồi nhìn tôi với một vẻ tò mò, bối rối.

- Cô... -
Anh ta ngừng lại. - Cô chưa chết à?

- Suýt
nữa thì tôi đã chết vì bị anh giết rồi. - Tôi vẫn giơ tay lên và lùi ra xa.

Một cái
gì đó đằng sau anh ta sượt qua mắt tôi: Một sinh vật Vùng vô định có mái tóc
bết dính đang loạng choạng đi lại phía sau.

- Cẩn
thận đấy! - Tôi hét lên.

Người đàn
ông quay lại chém ngang cổ mụ ta bằng một đường quay lành nghề. Mụ ta từ từ
khuỵu xuống đất.

Anh ta
lại quay sang tôi và bắt đầu nói gì đó nhưng lời lẽ hình như không khiến tôi
bớt hoang mang. Đột nhiên tôi trở nên choáng váng khi nhận ra khung cảnh xung
quanh. Nước trước mặt tôi trải dài dường như vô tận.

- Đại
dương! - Tôi thì thầm. Và mọi hình ảnh đêm hôm qua hiện lên rõ ràng trên vỏ não
tôi. - Jed!

Tôi đứng
lên, lảo đảo suýt ngã rồi bắt đầu chạy dọc bờ biển. Tôi kiểm tra từng cái xác
bị đánh dạt vào bờ. Hầu hết những cái xác này đều bị toác đầu. Không nghi ngờ
gì nữa, đó là vết tích của cái thuổng mà người đàn ông đang réo gọi sau lưng
tôi đã sử dụng.

- Cô đang
tìm gì thế? - Anh ta hét lên.

- Anh
trai tôi. - Tôi cũng hét lại. - Anh ấy đi cùng tôi và bây giờ...

Có đến
hàng vài trăm cái xác của các sinh vật Vùng vô định rải rác trên bãi biển và
tôi đang định lật một cái xác lên để xem mặt thì người đàn ông đã đuổi kịp và
ngăn tôi lại.

- Thôi
nào. Xem cô đang làm gì kìa. Một số Mudo trong đám này vẫn chưa hết nguy hiểm
đâu.

Anh ta
đẩy tôi sang bên và lấy cây thuổng lật cái xác lại. Tôi đưa tay lên ôm mặt
nhưng vẫn nhìn hé qua những kẽ ngón tay. Nhưng đó không phải là Jed. Chúng tôi
làm thế với tất cả những cái xác dạt vào bãi biển. Lòng dạ tôi nhộn nhạo và tôi
cầu trời rằng mình không phải là người đã gây ra cái chết của anh trai. Người
đàn ông kiên nhẫn dẫn tôi đi qua hết cái xác nọ đến cái xác kia, lật chúng lên
cho tôi xem mặt rồi sau đó nhanh chóng cắt đầu chúng, thản nhiên như khi đào
đất.

Chúng tôi
đã xem xét toàn bộ những cái xác nhưng không tìm thấy Jed.

- Ở đây
có nhiều bờ biển lắm. - Cuối cùng người đàn ông cũng lên tiếng. - Biết đâu anh
ta đã bị dạt vào một khúc khác. Rời khỏi vịnh này rất nguy hiểm nhưng tôi có
thể đưa cô đi nếu cô muốn. Hoặc có thể anh ta vẫn đang ở đâu đó quanh đây. Làm
sao mà biết được. Thường thì sau những cơn bão như đêm qua, sẽ còn rất nhiều
thứ bị đánh dạt vào bờ rải rác trong vài ngày nữa.

Tôi bước
ra sát mép nước khiến người đàn ông phải đi theo.

- Tại sao
anh lại gọi chúng là Mudo?

Người đàn
ông có vẻ bất ngờ vì câu hỏi của tôi. Thậm chí còn hơi đỏ mặt nữa.

- Tôi
nghĩ là tôi thích gọi thế. - Anh ta nhún vai. - Tụi cướp biển hoành hành dọc eo
biển này vẫn gọi chúng như thế. Nó chẳng có nghĩa gì cả. Thấy vui thì gọi thôi.

- Tôi
đang ở đâu đây? - Mắt tôi dán vào đường chân trời, ở chỗ trời và nước gặp nhau.

- Bãi
biển này thực ra cũng không có tên. Ít ra là từ Thời tái sinh.

Tôi vùi
chặt ngón chân vào trong cát mịn. Một con sóng nữa đánh vào mắt cá, khiến bàn
chân tôi lại lún xuống sâu hơn một chút. Những con sóng vỗ ngang bắp chân làm
cho muối mặn ngấm vào vết thương.

- Tôi
chưa nhìn thấy đại dương bao giờ! - Tôi nói.

Tôi tự
hỏi rằng Jed sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy những dòng nước bất tận này. Liệu Travis
có tự hào vì cuối cùng tôi cũng làm được điều đó hay không, tự hào vì tôi vẫn
còn sống sót. Tôi khuỵu gối xuống khiến người đàn ông giật bắn mình.

Anh ta
cũng quay sang ngồi cạnh tôi và chúng tôi cùng nhìn ánh mặt trời lấp lánh trên
mặt nước.

- Thường
thì không nhiều rác rưởi thế này đâu. - Anh ta nói. - Những cơn bão như đêm qua
đã làm cành cây rớt xuống dòng sông, đánh lộn nhào mọi thứ lên và khiến cho
nước đục ngầu. Nhưng tôi chưa nhìn thấy Mudo nhiều đến thế bao giờ.

Tôi thích
giọng nói của anh ta. Thích chiều sâu và âm sắc của nó. Giọng nói ấy khiến tôi
nhớ đến Travis và cách nói của anh.

- Tôi
sống ở ngọn hải đăng trên kia. - Anh chỉ tay lên quả đồi quá bờ cát, ở trên
đỉnh có một cái tháp cao sơn sọc đen chéo. - Công việc của tôi sau những cơn
bão là phải xuống chém hết những kẻ bị dạt vào bờ để chúng không thể vào thị
trấn được.

Tôi nhìn
ra xung quanh, những cái xác đang ngổn ngang trên bờ cát.

- Xác
chết nhiều quá. - Tôi nói.

Anh nhún
vai.

- Thủy
triều sẽ lên và cuốn chúng thôi mà. - Anh nói. - Trong vòng sáu tiếng nữa, cô
sẽ chẳng còn nhìn thấy gì ngoài cát và sóng. Bãi biển sẽ còn lại những gì như
trước đây từng thế. Vẫn là một bãi biển.

- Nhưng
rồi sẽ lại có thêm những cái xác nữa. Bọn chúng luôn xuất hiện nhiều hơn.

- Cuộc
sống là như thế. Rồi một ngày nào đó khi cô thức giấc, bãi biển này lại sạch sẽ
và cô sẽ quên hết những gì đang xảy ra xung quanh đây. Rồi lại có ngày cô thức
giấc và nhìn thấy cảnh hệt thế này. Điều đó cũng tự nhiên như những con sóng
thủy triều vậy. - Anh hơi đổi chân. - Điều đó không có nghĩa là nơi này không
còn giá trị nữa.

Tôi đưa
người ra sát mặt nước và nhúng những ngón tay xuống nước biển.

- Có an
toàn không? - Tôi hỏi. - Ngoài kia ấy?

Anh lại
nhún vai.

- Đủ độ
an toàn. Một con sóng sắp quay vào, nhưng nó không mang theo Mudo nào từ đại
dương nữa đâu.

Tôi nhúng
người vào nước. Những con sóng xô đẩy và tôi phải chống lại chúng để có thể đi
xa hơn, cho tới khi chân tôi không còn chạm đất.

Người đàn
ông vẫn đứng trên bờ nhìn theo, mũi thuổng chôn sâu vào đám cát trước mặt, còn
đôi bàn tay anh vịn lấy cán thuổng. Chờ đợi tôi quay trở lại.

Tôi đá
chân, nằm ngửa trên mặt nước và để cho sóng dập dềnh trên cơ thể. Tôi đưa ngón
tay lên miệng nếm thử vị muối.

Tôi cứ để
nước xô đẩy như thế một hồi lâu. Nước nâng tôi lên rồi đỡ tôi lại. Tôi ngắm bầu
trời, ngắm những đám mây, mặt trời và những con chim đang bay lượn phía trên.
Tôi chờ đợi cảm giác an lành và hạnh phúc ùa đến nhưng cuối cùng chỉ nhìn thấy
Travis, Harry, Cass và Jacob. Tôi đã mất tất cả mọi thứ trừ cái đại dương này.
Tôi nghĩ về Jed, cảm thấy day dứt khi nhớ lại anh đã đi theo tôi, đã liều chết
để cứu tôi. Nhưng một phần nào đó, tôi cũng cho rằng anh sẽ cảm thấy tự hào khi
biết tôi đã làm được điều đó, và tôi vẫn sống sót. Anh tự hào vì biết rõ việc
anh đang làm khi lao vào rừng theo tôi.

Tôi cảm
thấy niềm hy vọng của anh cũng song hành cùng tôi từ khi ấy.

Tôi nghển
đầu lên khỏi mặt nước và nhận ra rằng mình đã bị cuốn ra xa khỏi bờ rồi. Tôi
nương theo dòng chảy để những con sóng đẩy lại vào bãi cát. Tôi bước lại phía
người đàn ông. Chân tôi nặng như chì khi lên khỏi mặt nước. Anh mỉm cười khi
thấy tôi tiến lại gần và tôi cũng mỉm cười đáp lại.

- Cô có
phiền không nếu tôi muốn hỏi cô từ đâu đến? - Anh nói khi chúng tôi cùng nhìn
ngắm những ngọn sóng xô vào bờ cát.

- Từ
trong rừng rậm. Rừng Răng-Tay.

Anh liếc
nhìn tôi.

- Tôi
luôn tự hỏi rằng không biết trong đó có người ở không? - Anh nói. - Mặc dù tôi
chưa bao giờ nghe thấy người ta gọi khu rừng này bằng cái tên ấy. Nhưng dù sao thì
cũng thích hợp đấy, tôi nghĩ thế.

- Ý anh
là gì? - Tôi hỏi.

- Ý tôi
là tôi lớn lên ở đây. Ở ngay bìa rừng này. Và tất cả mọi người đều nói rằng qua
khỏi cái dòng sông ấy, qua khỏi dãy hàng rào ấy sẽ chẳng có gì ngoài lũ Mudo
cả. Đó là lý do tại sao từ hồi ông nội tôi còn nhỏ, người ta đã phá sạch những
con đường mòn được rào kín dẫn từ rừng rậm vào thị trấn. Tất cả trẻ con đều
nghĩ rằng những con đường mòn ấy sẽ dẫn đến một nơi nào đó rất đặc biệt và rùng
rợn. Cây cầu thì vẫn còn đấy. Phía trên dòng thác kia. Cuối cây cầu có một cánh
cổng và chỉ có thế thôi, không có gì ở phía bên kia cả.

Tôi nghĩ
về cánh cổng mà hôm qua chúng tôi đã đứng đó tranh cãi. Cơn mưa đã làm cho
chúng tôi không nghe thấy tiếng thác chảy mãi cho đến khi đứng ngay trên đó.
Đêm hôm qua trời quá tối và không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì quá vài bước
chân. Chúng tôi chỉ chú ý đến lũ sinh vật để tìm cách trốn thoát. Tôi rùng mình
khi nghĩ rằng thực ra chúng tôi đã ở rất gần nhau. Rằng ở đó cũng từng có một
con đường mòn nữa nhưng rồi cuối cùng chúng tôi cũng bị rơi vào bóng đêm mịt
mùng mưa gió.

- Người
dân ở đây không thích nhắc đến những điều đó. - Anh khum tay che nắng để nhìn
ra ngoài biển, bao quát và kiểm tra hết mọi thứ xung quanh.

- Có lẽ
họ làm thế là đúng. - Tôi bảo anh.

Tôi nghĩ
đến Cass, Harry, Jacob và tính xem làm thế nào để cứu họ thoát khỏi rừng
Răng-Tay. Tôi nghĩ đến con Argos và những giấc mơ của nó về một quãng thời gian
hạnh phúc hơn. Chân nó co giật và tai đập đập trong một giấc mơ buổi sáng, một
tai vểnh ngược lên. Tôi nghĩ tới Jed và nụ cười của anh đêm hôm trước. Ánh sáng
lấp lánh trong đôi mắt khi anh nói về cuộc sống sắp tới và một tương lai ở phía
trước.

Và rồi
tôi nhớ lại khoảnh khắc Travis kéo tôi vào lòng và nói về niềm hy vọng. Trong
hồi ức của tôi, giọng anh rất nhẹ, chỉ đi quá một tầm với là âm thanh đã kịp
nhòe đi. Tôi không biết liệu những hồi ức này có phải là một thứ tài sản để cất
giữ hay không. Là tài sản hay là gánh nặng. Và rồi tôi sẽ sử dụng chúng như thế
nào đây.

Đại dương
vẫn phủ sóng lên những xác sinh vật nằm rải rác, kéo chúng lại vào nước, đòi
chúng quay trở lại. Tôi đứng đó một hồi lâu, mãi cho tới khi bãi biển trống
rỗng chẳng còn cái xác nào và rồi người đàn ông cầm tay tôi dìu lên ngọn hải
đăng phía trên cao đỉnh đồi.

LỜI CẢM
ƠN

Nhiều
người nói rằng viết là một công việc cô đơn. Tôi thì thấy mình may mắn một cách
kỳ lạ khi tìm thấy sự ủng hộ tuyệt vời và cả những người bạn trong suốt quá
trình sáng tác. Tôi dành sự biết ơn cho tất cả những người đã khuyến khích tôi,
cho tôi những lời khuyên và lắng nghe tất cả những điều phức tạp.

Tôi cũng
gửi lời cảm ơn đặc biệt tới người đã giới thiệu tôi, Jim McCarthy. Anh là người
cẩn thận và vui nhộn. Chính anh đã mang lại cho tôi cơ hội để Rừng
Răng-Tay
có thể thoát ra khỏi đống giấy vô dụng. Tôi cũng đầy lòng
biết ơn với người biên tập thiên tài, Krista Marino. Sự nhiệt tình hết lòng của
chị thật đáng kinh ngạc. Tôi rất cảm ơn đội ngũ của nhà xuất bản Delacorte
Press, họ đã làm việc không biết mệt mỏi để chắc chắn rằng bản thảo sẽ chính
xác đến từng chi tiết, cảm ơn Vikki Sheatsley và Jonathan Barkat vì trí tưởng
tượng của họ, cảm ơn Beverly Horowitz, Orly Henry và Colleen Fellingham vì họ
đã dành hết thời gian cho Mary.

Diana
Peterfreund và Erica Ridley đã đưa ra những lời phê bình tuyệt vời và sự nhiệt
tình của họ đã khuyến khích tôi sáng tác. Gia đình Davis đã hiểu khi nào thì
đầu óc tôi rối bời và Jason Davis đã giúp tôi một lượng kiến thức chuyên môn
chính xác về sinh học và ký sinh trùng để giúp tôi kiểm soát được không gian
nghệ thuật trong cuốn sách.

Tôi cũng
vô cùng tự hào và vinh dự khi nhận được sự ủng hộ của gia đình. Hơn cả lòng
biết ơn, tôi xin gửi lời này đến mẹ Bobby Kidd của tôi, người luôn tin rằng một
ngày nào đó sẽ có thể mua được một cuốn sách của tôi trong hiệu sách. Và cha
tôi, ông Tony Ryan, ông đã luôn dành cho tôi những cuộc nói chuyện rất lâu về
cách hình thành thế giới, các em gái của tôi, Jenny Sell và Chris Warnick. Họ
chính là những fan hâm mộ lớn nhất cho dù tôi đã chọn con đường mòn nào đi
chăng nữa. Cảm ơn mọi người. Tôi yêu tất cả mọi người.

Cuối
cùng, tôi dành lời cảm ơn này đến John Parke Davis. Anh đã mời tôi đi xem bộ
phim Zombie (thây ma sống) đầu tiên, đã nắm chặt tay tôi và
báo trước những cảnh kinh hãi để tôi có thể xem cho hết bộ phim và rồi chúng
tôi đã tranh luận nhiều giờ không dứt về việc làm thế nào duy trì được sự khải
huyền trong một thế giới toàn những thây ma sống. Và trên hết, anh đã khuyến
khích tôi viết những gì mà tôi yêu thích, cho dù là viết về những thây ma sống
đi chăng nữa. Không có anh, cuốn sách này sẽ không tồn tại.

NHÀ VĂN
CARRIE RYAN

SỰ LÃNG
MẠN CÓ THỂ TỒN TẠI Ở BẤT CỨ ĐÂU

Carrie
Ryan là một nữ tác giả đặc biệt khi sáng tạo ra một thế giới vô cùng khác
thường trong “Rừng Răng-Tay”. Cách mà chị kết hợp giữa chất lãng mạn và kinh dị
trong câu chuyện của mình cũng vô cùng thú vị. Là tác phẩm được bình chọn vào
danh sách của “New York Times Bestseller”, được chuyển ngữ ra nhiều thứ tiếng
khác nhau ở 10 nước trên thế giới như Australia, New Zealand, Anh quốc, Đức,
Tây Ban Nha và châu Mỹ La tinh, Pháp, Hy Lạp, Cộng hòa Séc, Bồ Đào Nha, Thổ Nhĩ
Kỳ, tiểu thuyết “Rừng Răng-Tay” đã thu hút được những thành công kinh ngạc cho
dù tác giả của nó là một tên tuổi hoàn toàn mới. Liền theo đó, Carrie Ryan đã
viết ngay phần hai của cuốn sách (phát hành vào tháng ba năm 2010 vừa rồi) và
dự tính phần ba của serie kinh dị này sẽ ra mắt vào mùa xuân năm 2011. Nhà văn
Di Li, người đã chuyển ngữ cuốn tiểu thuyết sang tiếng Việt, có cuộc trò chuyện
cùng nhà văn Carrie Ryan.

Di Li:
Tại sao có một ngày chị lại cầm bút viết, Carrie?

Carrie
Ryan:
Lúc
nào tôi cũng thích đọc sách. Tôi thích lặn vào những thế giới khác và sống cuộc
đời của những người khác. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã mơ ước được trở thành nhà
văn nhưng điều đó chỉ trở thành hiện thực khi tôi đã tốt nghiệp trường luật và
nhận ra rằng tôi cần phải sống vì lý tưởng của mình. Giờ thì tôi cực kỳ ngạc
nhiên và phấn khích vì đã biến giấc mơ của mình trở thành hiện thực.

Di Li:
Nghe có vẻ rất giống nhân vật Mary ở trong truyện. Và câu chuyện này được chị
hoàn thành trong bao lâu?

Carrie
Ryan:
Tôi
mất sáu tháng để viết cuốn “Rừng Răng-Tay” và bốn tháng để đọc sửa trước khi
gửi nó cho người đại diện. Sau khi người đại diện của tôi đã bán thành công
cuốn sách cho nhà xuất bản, tôi lại mất thêm vài tháng nữa để biên tập lại. Đại
khái là tôi bắt đầu từ tháng 11/2006 với “Rừng Răng-Tay” và nó được in lần đầu
tiên tại Mỹ vào tháng 3/2009.

Di Li:
Ai là độc giả đầu tiên của cuốn sách vậy?

Carrie
Ryan:
Chồng
tôi luôn là người đọc đầu tiên. Thực ra tôi viết cuốn này cũng là vì anh. Tôi
luôn luôn tránh xem những bộ phim kinh dị và khi chúng tôi hẹn hò nhau lần đầu
tiên thì chồng tôi có đề nghị tôi xem bộ phim “Bình minh của người chết”. Đó là
bộ phim về zombie (thây ma sống) đầu tiên mà tôi xem và lúc đó tôi cực kỳ sợ
hãi nhưng cũng không kém phần thích thú. Tôi muốn biết chúng đã tồn tại như thế
nào và đó là chủ đề mà sau đó chúng tôi luôn thích đề cập đến. Trong lúc tôi
đang tìm kiếm ý tưởng cho một cuốn sách mới thì anh khuyên tôi nên viết những
gì mà mình yêu thích nhất. Lúc đó tôi đã nói đùa rằng đó là sẽ là thời khải
huyền của zombie. Một tối nọ, trên đường từ sở làm về nhà, dòng đầu tiên của
cuốn sách đã lóe lên trong đầu và tôi nghe theo lời khuyên của anh để viết về
zombie. Tối nào tôi cũng đọc to lên cho anh ấy nghe những gì tôi đã viết được
trong ngày. Đó là cuốn sách mà tôi luôn muốn chia sẻ với anh và anh cũng hồ hởi
động viên tôi.

Di Li:
Và cuốn sách dành tặng người bạn đời của chị lại là một câu chuyện kinh dị chứ
không phải lãng mạn thuần túy?

Carrie
Ryan:
Tôi
chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ viết truyện kinh dị, nhưng tôi cho rằng nó mang
đến rất nhiều cảm xúc. Tôi cũng thích đọc sách của các tác giả như Christopher
Pike và RL Stine. Họ đã sáng tạo nên những câu chuyện kinh dị đáng kinh ngạc.

Di Li:
Như vậy thần tượng văn chương của chị sẽ là…?

Carrie
Ryan:
Tôi
chẳng thể chọn được cho mình một thần tượng đâu. Tôi yêu quý quá nhiều tác giả
và không bao giờ có thể quyết định được ai là người mà tôi yêu thích nhất. Tôi
thích cách hành văn của Nabokov và không gian nghệ thuật mà Scott Westerfeld và
Holly Black đã sáng tạo nên.

Di Li:
Cá nhân tôi thực sự kinh ngạc về thế giới của Mary, nhưng chị nghĩ sao nếu có
độc giả nói rằng câu chuyện của chị có chút gì đó tương đồng với bộ phim kinh
dị “Ngôi làng” của M. Night Shyamalan?

Carrie
Ryan:
Tôi đã
thực hiện một sự so sánh kỹ lưỡng giữa tác phẩm của tôi và bộ phim “Ngôi làng”,
nhưng tôi cho rằng đấy là hai câu chuyện khác nhau. Những con quái vật trong
câu chuyện của tôi và nỗi sợ hãi mà chúng gây ra là có thật. Trong khi ngôi
làng ở bộ phim kia là do những người có ý thức tạo dựng nên. Ngôi làng trong
cuốn sách của tôi bắt nguồn từ những hồi ức của thế hệ trước truyền cho thế hệ
sau.

Di Li:
Thế giới của Mary lãng mạn nhưng cũng bí ẩn và đầy chất kinh dị. Chị có chút gì
đó giống cô gái đặc biệt ấy không, Carrie?

Carrie
Ryan:
Tôi
nghĩ là chúng ta luôn phải đối mặt với những sự lựa chọn như Mary và tất cả
chúng ta đều phải quyết định xem chúng ta sẽ sẵn sàng hy sinh những gì để theo
đuổi giấc mơ của mình, hay liệu những hy sinh ấy có xứng đáng không. Mary không
bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi chọn một cuộc sống an toàn trong ngôi làng của
mình, nhưng đồng thời cũng có vô số những người khác thấy thỏa mãn với cách
sống ấy. Mỗi người có một cách lựa chọn khác nhau và tôi cho rằng phải lựa chọn
luôn là điều khó khăn nhất.

Di Li:
Mọi chân lý đều phải trả giá. Tôi thích ý tưởng này khi mà Mary đã mất tất cả
trừ đại dương mà cô ấy tìm kiếm. Nếu chị là Mary, chị có sẵn sàng hy sinh tất
cả vì sự lựa chọn của mình như cô ấy?

Carrie
Ryan:
Một
câu hỏi vô cùng khó. Tôi cũng không biết nữa. Tôi nghĩ rằng người ta không thể
biết được điều gì cho đến chừng nào chúng ta phải đối mặt với nó.

Di Li:
Khi quyết định để cho Travis phải “tái sinh”, chị có chút gì đó nuối tiếc cho
tình yêu tuyệt đẹp của họ?

Carrie
Ryan:
Tôi vô
cùng tiếc nuối. Tôi cũng rất buồn khi nhận ra rằng trường đoạn đó quan trọng
biết bao đối với câu chuyện, nhưng tôi biết sớm muộn gì điều đó cũng phải xảy
ra.

Di Li:
Bất kỳ cô gái nào trên thế giới này đều có thể là Mary. Thế giới của những thây
ma sống chỉ là một biểu tượng về một cuộc sống đầy những giới hạn, quy tắc,
định kiến, khao khát và ám ảnh. Chị có ý muốn nhắc đến một thế giới biểu tượng
có thật nào đó như vậy đang tồn tại trên nước Mỹ hay không?

Carrie
Ryan:
Tôi
cho rằng ngay trong thời đại bây giờ cũng có quá nhiều điều tương tự như vậy.
Trong quá khứ, những kẻ có quyền lực đã thao túng những người không chút quyền
hạn nào trong tay chỉ bằng cách bưng bít thông tin và tri thức. Vấn đề chính là
nếu không có đầy đủ thông tin, người ta sẽ không thể quyết định được bất kỳ
điều gì cho cuộc sống của mình cũng như thế giới xung quanh mình. Đó chính là
điều mà Mary đã phải vật lộn và đấu tranh trong khi những kẻ có quyền lực là
các bà xơ thì không đơn thuần giấu diếm sự thật vì ác tâm mà còn vì tình thương
và nỗ lực bảo vệ sự sinh tồn của dân làng.

Di Li:
Khi bắt đầu dịch cuốn sách, tôi cảm thấy vô cùng khó khăn khi phải chuyển ngữ
từ “Unconsecrated” (những kẻ không được thờ cúng) mà tôi tạm dịch là “Những
sinh vật của Vùng vô định”. Chị có thể giải thích rõ hơn ý tưởng của mình khi
sáng tạo nên khái niệm này?

Carrie
Ryan:
Thực
ra, “Những kẻ không được thờ cúng” chính là những zombie, nhưng tôi muốn tạo ra
một từ mà dân làng hay sử dụng để phản ánh thế giới quan của họ. Ngôi làng và
cách sống của họ được định vị bởi tôn giáo và điều đó đã ảnh hưởng mọi mặt lên
đời sống của họ, bao gồm cả những từ ngữ mà họ sử dụng để miêu tả thế giới xung
quanh. Tôi đã quyết định chọn từ “Unconsecrated” (chính chồng tôi là người đã
gợi ý từ này) bởi vì tôi biết rằng những người làng sẽ coi zombie là một thứ
ghê sợ, một thứ không đáng được tôn trọng và thờ cúng như những người đã chết
khác. Tôi muốn rằng từ “Unconsecrated” được dùng để miêu tả cái nơi mà ở đó
những người chết không còn được sự quan tâm của nhà thờ nữa.

Di Li:
Cuốn tiểu thuyết không được viết theo cách thông thường của thể loại kinh dị.
Nó vô cùng lãng mạn và đầy chất thơ. Có khó lắm không khi chị kết hợp hai điều
tưởng chừng như rất trái ngược này?

Carrie
Ryan:
Mới
đầu tôi thực sự không định biến cuốn sách của tôi thành một tiểu thuyết kinh
dị. Tôi chỉ nghĩ về nó như một sự tồn tại trong một thế giới đầy rẫy những khó
khăn thôi. Tôi thích cái ý tưởng rằng sự lãng mạn có thể tồn tại ở bất cứ đâu,
thậm chí trong cả những tình cảnh khó khăn nhất.

Di Li:
“Rừng Răng-Tay” là một trong số không nhiều tác phẩm mà tôi khó có thể bỏ xuống
dở chừng. Khi bắt tay vào viết, chị có hình dung đến sự thành công sau này của
cuốn sách?

Carrie
Ryan:
Khi
viết “Rừng Răng-Tay”, tôi thực sự nghĩ rằng nó sẽ không bao giờ được ai xuất
bản hết. Tôi còn nghĩ rằng người ta sẽ cười nhạo những thây ma sống của tôi.
Nhưng giờ thì tôi vô cùng phấn khởi khi mọi người ủng hộ nhiệt tình cho cuốn
sách. Như vậy là giấc mơ của tôi đã trở thành hiện thực. Tôi cũng vẫn chưa hết
ngạc nhiên rằng nó được xuất bản ở nhiều nước đến thế và tôi rất thích được
ngắm nhìn những bìa sách khác nhau ở mỗi quốc gia.

Di Li:
Còn về cuốn sách thứ hai “Xác chết trôi dạt”, nó có thành công như cuốn đầu
tiên không?

Carrie
Ryan:
Tôi
thực sự vui mừng về phản hồi tích cực của độc giả đối với cuốn “Xác chết trôi
dạt”. Tôi rất thích đọc những lời bình luận của độc giả khi họ nói rằng thậm
chí họ thích cuốn này hơn cuốn trước. Và tôi biết một điều là doanh thu của một
cuốn sách sẽ nói lên độ hấp dẫn của nó.

Di Li:
Và dự định về cuốn sách thứ ba? Cả ba cuốn này có liên quan gì đến nhau không?

Carrie
Ryan:
Tôi
luôn nhắc đến cuốn sách thứ hai như là phần tiếp theo của cuốn trước bởi vì
cuốn này xuất hiện thêm một nhân vật mới, là một câu chuyện độc lập nhưng vẫn
tiếp nối theo “Rừng Răng-Tay” và giải đáp nhiều câu hỏi được nảy sinh. Cuốn thứ
ba, “Vùng hõm tối”, có quan hệ mật thiết nhiều hơn đến cuốn thứ hai và gần như
là phát triển trực tiếp từ phần kết của “Xác chết trôi dạt”.

Di Li:
Chị có thể chia sẻ chút gì đó về cuộc sống của mình?

Carrie
Ryan:
Tôi
từng là một luật sư nhưng luôn mơ ước sẽ trở thành một nhà văn chuyên nghiệp.
Ngay trước khi cuốn “Rừng Răng-Tay” được xuất bản, tôi đã quyết định từ bỏ công
việc luật sư và giờ thì tôi dành trọn vẹn thời gian ở nhà viết lách. Một ngày
thường nhật của tôi là ngồi viết giữa hai con mèo đang ngủ và một con chó đang
ngáy. Tôi yêu thích điều đó.

Di Li:
Chị có biết gì về Việt Nam không?

Carrie
Ryan:
Tôi
luôn nghe nói rằng Việt Nam rất tuyệt. Tôi và chồng đang nghiên cứu để chọn
Việt Nam làm điểm đến cho tuần trăng mật của chúng tôi.

Di Li:
Giờ thì chị hãy nói một điều gì đó với những độc giả Việt Nam đang cầm trên tay
cuốn sách này?

Carrie
Ryan:
Tôi
cảm thấy vô cùng may mắn khi mình lại có quá nhiều độc giả thú vị đến thế, đặc
biệt là những độc giả đến từ khắp nơi trên thế giới. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ
tại www.gacsach.com - gác nhỏ
cho người yêu sách.]

Thực hiện bởi
nhóm Biên tậ
p viên Gác Sách:
Mai –
Minh Nguyt – Tiểu Bảo Bình
(Tìm - Chỉ
nh sửa - Đăng)


Mục lục

5,294 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1