TruyenVip

Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả

Chương 319

Mục lục

Chương 319

Lý Dục Thần không động vào bùa trên thành giếng, mà tiếp tục xuống dưới.

Vượt qua cang khí, khí âm sát dày đặc ập đến.

Lý Dục Thần vừa xuống đến mặt nước, bỗng nhiên không khí trước mặt méo mó.

Từ trên mặt nước hình thành một luồng sát khí đen nhánh như mực.

Con nhím trong lòng bàn tay hét lớn: “Thượng tiên cẩn thận, hiện giờ anh Hồ không có ý thức rõ ràng, anh ta sẽ không nhận thượng tiên, sẽ tấn công bừa bãi”.

Khí đen đó ngưng tụ thành một hình người, hình thành một khuôn mặt mơ hồ và hung dữ, lao về phía Lý Dục Thần.

Đương nhiên Lý Dục Thần không sợ một oán linh, tay trái kết ấn, mặc niệm khẩu quyết.

Oán linh đó dường như bị thứ gì trói buộc, nhe ranh múa vuốt, nhưng lại không tiến lên được nửa phân.

Lý Dục Thần vung tay phải, đưa con nhím đó đến trước mặt oán linh, hỏi: “Anh còn nhận ra nó không?”

Oán linh dường như ngẩn người.

Con nhím vui mừng, kêu lên: “Anh Hồ! Anh Hồ! Là tôi đây, tôi là Gai Nhọn đây!”

Oán linh dường như rất đau khổ, ôm chặt đầu mình, đứng ở đó không ngừng xua lắc.

Sau đó, bỗng nhiên trở nên hung dữ, nhe răng múa vuốt muốn lao đến.

Con nhím nóng ruột đến suýt òa khóc: “Anh Hồ! Anh Hồ! Là tôi đây!”

Lý Dục Thần nói: “Anh ta chỉ có một chút linh tri còn sót lại trước khi chết, nhưng bị oán khí đeo bám, mày càng gọi anh ta, anh ta càng đau khổ”.

Con nhím nói: “Vậy làm tiêu tan hết oán khí của anh ta là được phải không?”

Lý Dục Thần lắc đầu: “Oán khí tiêu tan, linh tri cũng mất. Đây là oán linh, vì linh mà sinh ra oán, vì oán mà linh tồn tại. Anh đã không phải là anh Hồ nữa rồi”.

Con nhím lặng lẽ rơi nước mắt.

Nhìn dáng vẻ đau khổ của oán linh, Lý Dục Thần cũng cảm thấy buồn.

Đương nhiên anh có thể đưa oán linh ra ngoài, cũng có cách khiến nó tồn tại mãi mãi.

Nhưng nó gần như tà thuật, như những thuật sĩ Nam Dương, thích thu thập oán linh của con người, để nuôi thành ‘gia quỷ’, dùng để tạo may mắn.

Đặc biệt là oán linh của trẻ con, rất dễ nuôi dưỡng, đây chính là nguyên nhân thuật “nuôi tiểu quỷ” của Nam Dương rất thịnh hành.

Còn có những kẻ gi3t chết những trẻ em khỏe mạnh bằng cách thức cực kỳ tàn nhẫn bán cho những thuật sĩ đó.

Thuật sĩ lại bán những ‘tiểu quỷ’ cho các minh tinh, nhà giàu.

Việc này đã hình thành chuỗi sản nghiệp.

Cũng không phải tất cả thuật sĩ Nam Dương đều là người xấu.

Thuật pháp Nam Dương, bắt nguồn từ vu đạo, nền tảng vốn là chính phái, tuy nhiên Nam Dương thiếu các phái lớn duy trì, không đủ chính khí, dần dần biến thành tà, đây cũng là lý do đại phái tu hành coi thường bọn họ.

Anh Hồ này, bị người ta giết rồi cho chìm xuống giếng, còn phong tỏa giếng bằng bùa trận.

Mục đích của kẻ giết người rất rõ ràng, chính là không để oán linh của anh ta tiêu tan.

Oán linh mà không tan, đau khổ không dứt.


Mục lục

591 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1