TruyenVip

Pháo Đài Số

Pháo đài số - Chương 024 - 025 - 027 - 028

Mục lục

Chương 24

David Becker đứng trong buồng điện thoại
ven đường La Clinica de Salud Publica; anh vừa bị tống ra khỏi bệnh viện vì đã
làm phiền bệnh nhân số 104, ông Cloucharde.

Mọi chuyện dường như phức tạp hơn rất
nhiều so với suy đoán của anh. Yêu cầu nhỏ của ngài Strathmore, tìm vài vật
dụng cá nhân, nay đã biến thành cuộc truy lùng một chiếc nhẫn kỳ quái.

Anh vừa gọi cho ngài Strathmore và thông
báo cho ông biết về vị khách du lịch người Đức. Tin tức của anh khiến ông ta có
vẻ không vui. Sau khi yêu cầu anh kể chi tiết sự việc, Strathmore im lặng một
lúc lâu.

- David! - Strathmore cuối cùng cũng nói,
rất nghiêm trọng - Tìm chiếc nhẫn là vấn đề an ninh quốc gia. Tôi giao nhiệm vụ
này cho anh. Đừng làm tôi thất vọng.

Và David nghe tiếng cúp máy.

David đứng trong buồng điện thoại và thở
dài. Anh bắt đầu lật tìm những trang vàng trong cuốn danh bạ điện thoại Guia
Telefonica tả tơi.

- Chẳng đi đến đâu cả - Anh lẩm bẩm một
mình - Ở đó chỉ có ba số điện thoại của "dịch vụ bạn đồng hành", và
anh cũng không có nhiều thông tin lắm. Tất cả những gì anh biết là bạn gái của
tên người Đức đó có mái tóc đỏ, màu tóc thuộc loại hiếm ở Tây Ban Nha. Ông
Cloucharde mê sảng đã gọi tên cô gái là Dewdrop. Becker rùng mình - Dewdrop?
Nghe giống như tên một con bò hơn là một cô gái đẹp. Đây không phải là tên của
người theo đạo thiên chúa. Cloucharde chắc đã nghe nhầm.

Becker quay số đầu tiên.

- Cơ quan dịch vụ xã hội Sevilla… - một
giọng phụ nữ nhẹ nhàng cất lên.

Becker nói tiếng Tây Ban Nha với giọng Đức
nặng.

- Chào, có nói được tiếng Đức không?

- Không. Nhưng tôi nói được tiếng Anh - Có
tiếng đáp lại.

Becker giả vờ nói tiếng Anh một cách khó
khăn:

- Cảm ơn, không biết cô có thể giúp tôi
được không?

- Chúng tôi rất sẵn lòng - Người phụ nữ
nói chậm nhằm giúp đỡ khách hàng của mình.

- Có lẽ anh cần một người bạn đồng hành?

- Vâng, đúng vậy. Hôm nay anh trai tôi
Klaus có một cô gái rất đẹp Tóc đỏ. Tôi cũng muốn một cô như vậy vào ngày mai,
làm ơn!

- Anh trai anh đã đến đây - Giọng cô gái
đột nhiên trở nên sôi nổi, như thể họ đã là bạn từ lâu.

- Vâng, anh ta rất béo, cô có nhớ anh ta
không? Không à? Anh nói là anh ta đến đây hôm nay?

Becker nghe thấy tiếng cô gái đang kiểm
tra sổ sách. Có thể không có tên Klaus, nhưng Becker biết rằng khách hàng ít để
lại tên thật của mình.

- Hmm, xin lỗi! - Cô gái nói. - Tôi không
thấy anh ta đến đây. Thế tên cô gái mà anh trai anh đi cùng là gì?

- Tóc đỏ. - Becker có né tránh câu hỏi.

- Tóc đỏ - Cô gái nhắc lại. Ngừng một chút
- Đây là Cơ quan dịch vụ xã hội Sevilla. Ông có chắc là anh trai ông đã đến
đây?

- Chắc chắn.

- Senor, chúng tôi không có ai tóc đỏ cả,
Chúng tôi chỉ có vẻ đẹp Andalusian thuần khiết thôi.

- Tóc đỏ - Becker nhắc lại, cảm thấy thật
ngu xuẩn.

- Tôi xin lỗi, chúng tôi không có ai tóc
đỏ cả. Nhưng nếu ông…

- Tên cô ta là Dewdrop - Becker thốt ra,
cảm thấy ngu xuẩn hơn.

Cái tên buồn cười này chẳng có nghĩa gì
với cô gái cả. Cô ta xin lỗi và nói rằng Becker đang nhầm lẫn cô ấy với một
dịch vụ khác.

Cô gái lịch sự cúp máy.

Cuộc gọi một.

Becker nhăn mặt và quay số tiếp theo.
Đường được nối ngay lập tức:

- Xin chào Hội những cô gái Tây Ban Nha,
tôi có thể giúp gì cho ngài?

Becker diễn lại vở kịch. Một người Đức sẵn
sàng trả nhiều đô la cho một cô gái tóc đỏ, người đã đi cùng với anh trai mình
ngày hôm nay.

Lần này, giọng trả lời là một giọng Đức
lịch sự, nhưng cũng không tìm thấy ai tóc đỏ cả.

- Keine Rotkopfe, tôi xin lỗi - Người phụ
nữ cúp máy.

Cuộc gọi hai.

Becker nhìn xuống danh bạ điện thoại. Chỉ
còn một số điện thoại cuối cùng. Cái phao cứu tinh cuối cùng đây.

Anh bấm số.

- Escortes Belen - giọng đàn ông trơn tru
trả lời.

Một lần nữa Becker kể lại câu chuyện bịa
của mình.

- Si, si senor. Tôi tên là Senor Roldan.
Tôi rất vui được giúp ngài. Chúng tôi có hai cô gái tóc đỏ. Những cô gái xinh
đẹp.

Tim Becker đập rộn lên.

- Rất đẹp - Anh hỏi lại bằng giọng Đức.

- Tóc đỏ?

- Vâng, thế tên anh trai ông là gì - Tôi
sẽ nói cho anh biết ai là người bạn đồng hành của anh ấy trong ngày hôm nay. Và
ngày mai tôi có thể sẽ cử cô ấy đến chỗ anh.

- Klaus Schmidt - Becker thốt ra cái tên
mà anh nhớ có trong một quyển sách cũ. Sau một lúc.

- Thưa ngài, chúng tôi không thấy có tên
Klaus Schmidt trong danh sách đăng ký, nhưng có lẽ anh trai ngài muốn giữ bí
mật, vì có một bà vợ ở nhà chăng? - Anh ta cười một cách vô duyên.

- Đúng vậy, Klaus đã lập gia đình. Nhưng
anh ấy béo quá. Vợ anh ta không ngủ với anh ta nữa - Becker nháy mắt với bóng
của mình trong tấm kính trước mặt. Nhỡ bây giờ Susan nghe thấy câu này thì sao?
Anh nghĩ, "Dù có béo và cô đơn, mình vẫn muốn ngủ với cô ấy. Dù phải trả
thật nhiều tiền.

Becker đã tạo một ấn tượng quá mạnh, nhưng
anh đã đi quá xa. Gái điếm là bất hợp pháp ở Tây Ban Nha. Và Senor Roldan là
một người cẩn thận. Anh ta đã bị một nhân viên điều tra thẩm tra về những khách
du lịch quá nhiều ham muốn. Tôi muốn ngủ với cô ta. Roldan biết đây là một vụ
sắp đặt. Nếu anh nói có, anh có thể bị phạt rất nặng, và phải cung cấp những cô
gái thông minh nhất cho những tên cảnh sát miễn phí cho những ngày cuối tuần.

Khi Roldan trả lời. Giọng của anh không
còn thân thiện nữa.

- Thưa ngài, đây là Escortes Belen. Tôi có
thể hỏi là ai đang gọi vậy?

- Aah… Sigmund Schimidt - Becker nói yều
ớt.

- Làm thế nào ngài có số điện thoại của
chúng tôi?

- La Guia Telefonica, những trang vàng.

- Vâng thưa ngài, bởi vì chúng tôi là dịch
vụ bạn đồng hành.

- Đúng tôi cần một người bạn đồng hành -
Becker cảm thấy có điều gì không ổn.

- Thưa ngài, Escortes Belen là một dịch vụ
cung cấp bạn đồng hành cho các thương gia, cùng đi ăn trưa, ăn tối. Đó là lý do
vì sao chúng tôi có trong danh bạ điện thoại. Công việc của chúng tôi là hợp
pháp. Cái ngài muốn tìm đó là một gái điếm - Từ đó được anh ta nói với vẻ kinh
tởm.

- Nhưng anh trai tôi…

- Thưa ngài, nếu anh trai ngài hôn một cô
gái trong công viên, thì cô gái đó không phải là người của chúng tôi. Chúng tôi
có những quy định nghiêm ngặt về quan hệ giữa khách và người đồng hành.

- Nhưng….

- Ngài đã nhầm chúng tôi với công ty nào
khác rồi. Chúng tôi chỉ có hai cô gái tóc đỏ, Inmaculada và Rocio, không ai
trong số họ cho phép đàn ông ngủ với họ dù vì tiền. Đó là làm điếm, và việc này
là bất hợp pháp ở Tây Ban Nha. Chúc ngài một buổi tối tốt lành.

- Nhưng….

Cúp máy.

Becker chửi thề và ném cuốn danh bạ về chỗ
cũ. Cuộc gọi thứ ba. Anh chắc chắn rằng Cloucharde đã nói tên người Đức thuê cô
gái đó trong suốt những ngày nghỉ cuối tuần.

Becker bước ra khỏi bốt điện thoại ở khu
nối giữa đường Calle Salado và Averủda Asuncion. Mặc dù xe cộ nườm nượp, nhưng
mùi hương cam ngọt ngào của Serville vẫn bao quanh anh. Giờ là hoàng hôn, thời
điểm lãng mạn nhất. Anh lại nghĩ đến Susan.

Những lời trở lại trong tâm trí anh. Hãy
tìm chiếc nhẫn. Becker đau khổ ngồi xuống chiếc ghế băng và cân nhắc hành động
tiếp theo.

Làm gì tiếp theo đây?

Chương 25

Trong bệnh viện Clinica de Salud Publica,
giờ vào thăm đã hết. Ánh sáng trong phòng tập thể dục đã tắt. Pierre Cloucharde
đang ngủ. Ông không nhìn thấy một bóng người đang cúi xuống phía ông. Chiếc kim
tiêm loé sáng trong bóng tối. Sau đó nó được cắm vào tĩnh mạch ngay trên cổ tay
của ông. Mũi tiêm dưới da chứa 30 cc chất lỏng được ăn cắp trong xe thuốc của
người trông coi. Một cách thô bạo, một ngón tay cái ấn đầu kim xuống và tiêm
chất lỏng màu xanh vào ven của người bệnh. Cloucharde chi tỉnh dậy sau đó vài
giây, nhưng không thể hét lên đau đớn đang bịt chặt miệng ông. Ông đã bị mắc
bẫy trên chính giường bệnh của mình, bị trói chặt bởi một sức nặng dường như
không thể chống cự được. Ông cảm thấy một luồng lửa đang thiêu đốt dọc cánh
tay. Cơn đau tột cùng đang lan truyền khắp cánh tay, ngực, rồi giống như hàng
triệu mảnh thuỷ tinh đang ghim vào não ông. Cloucharde nhìn thấy một ánh sáng
loé lên… và sau đó tối đen.

Người khách đến thăm nới lỏng tay, qua
bóng tối, nhìn soi mói vào tên ông ghi trên bệnh án treo ở đầu giường. Sau đó
hắn nhẹ nhàng chuồn đi.

Trên đường phố, có một người đàn ông đeo
kính gọng kim loại với một thiết bị nhỏ gắn vào dây lưng. Một vật hình chữ nhật
to bằng chiếc thẻ tín dụng. Đó là một một chiếc máy tính Monocle mới nhất do
Hải quân Mỹ chế tạo để giúp các kỹ thuật viên kiểm tra điện áp của ắc qui trong
những khu vực nhỏ chật trong tàu ngầm.

Chiếc máy đắt tiền này được gắn một modem
siêu nhỏ và những công nghệ siêu nhỏ tiên tiến nhất. Còn gồm có một màn hình
tinh thể lỏng trong suốt, được gắn trên mắt trái của người sử dụng.

Chiếc máy Monocle cho thấy một thời đại
hoàn toàn mới của máy tính cá nhân. Người sử dụng có thể xem số liệu trong khi
vẫn liên lạc với môi trường xung quanh.

Mặc dù vậy hoạt động của máy Monocle không
phải là màn hình thu nhỏ, mà là hệ thống nhập dữ liệu của máy. Người sử dụng có
thể nhập dữ liệu thông qua bộ phận tiếp xúc siêu nhỏ được gắn ở đầu ngón tay.
Người sử dụng ấn ngón tay vào bộ phận tiếp xúc theo kiểu liên lạc bằng điện đài
trong thế chiến thứ nhất. Máy tính sẽ dịch những tín hiệu tốc ký đó sang tiếng
Anh.

Kẻ giết người ấn một nút nhỏ, cặp kính của
hắn lập loè. Tay của hắn cử động khéo léo bên cạnh sườn. Hắn bắt đầu ấn những
đầu ngón tay khác nhau rất nhanh. Thông điệp xuất hiện trước mắt hắn.

MỤC TIÊU: P. CLOUCHARDE -THANH TOÁN XONG

Hắn cười thầm. Chuyển những thông báo về
các vụ giết người là công việc của hắn. Nhưng việc nêu tên nạn nhân…đối với gã
đàn ông đeo kính gọng kim loại này, thì lại là một thú tao nhã. Ngón tay của
hắn lại loé sáng lên lần nữa. Modem siêu nhỏ được kích hoạt.

TIN NHẮN ĐÃ ĐƯỢC GỬI

Chương 26

Ngồi trên một chiếc ghế băng trước cổng
bệnh viện công cộng, Becker băn khoăn không biết phải làm gì bây giờ. Các cuộc
gọi của anh đến các trung tâm cung cấp bạn đồng hành chẳng đem lại kết quả gì.
Còn ngài chỉ huy có vẻ không hài lòng trong cuộc nói chuyện vừa rồi, không tin
tưởng các máy điện thoại công cộng, đã yêu cầu anh không gọi lại cho đến khi
nào tìm thấy chiếc nhẫn.

Becker định đến gặp cảnh sát địa phương
nhờ giúp đỡ, có thể họ sẽ có các báo cáo về một gái điếm tóc đỏ. Nhưng ngài
Strathmore đã đưa ra một quy định hết sức nghiêm ngặt.

- Anh không được để mình bị phát hiện.
Không ai được biết về sự tồn tại của chiếc nhẫn.

Becker lưỡng lự không biết có nên lang
thang đến khu nghiện ngập Triana để tìm cô gái lạ mặt đó không. Hay có nên kiểm
tra tất cả các khách sạn để tìm tên người Đức phì nộn đó không. Cách nào cũng chỉ
tốn thời gian vô ích mà thôi.

Các câu nói của Strathmore lại vang lên
tâm trí anh: "Đây là vấn đề an ninh quốc gia… anh phải tìm bằng được chiếc
nhẫn".

Từ sâu thẳm trong lòng anh cảm thấy mình
đang thiếu một cái gì đó một thứ rất quan trọng - nhưng anh không thể gọi tên
nó một cách chính xác. Mình là giảng viên, chứ không phải một điệp viên ngầm!
Và anh tự hỏi tại sao Strathmore không cử một người chuyên nghiệp.

Becker đứng dậy thơ thẩn đi dọc phố Calle
Delicas nghĩ xem mình nên làm gì. Những viên đá rải đường hiện ra lờ mờ dưới
mắt anh. Màn đêm đang buông xuống.

Dewdrop.

Cái tên này có gì thật kỳ lạ. Dewdrop.
Giọng nói trơn tuột của gã Senor Roldan ở Escortes Belen cứ vang lên trong tâm
trí anh: "Chúng tôi có hai cô gái tóc đỏ… Hai cô tóc đỏ, lnmaculada và Rocio… Rocio…
Rocio…".

Becker dừng lại, tìm ra rồi. Mình là một
chuyên gia ngôn ngữ cơ mà! Anh không thể tin nổi mình lại bỏ sót chi tiết đó.

Rocio là một cái tên con gái phổ biến nhất
ở Tây Ban Nha. Nghĩa là một cô gái thiên chúa giáo thuần khiết, trinh tiết, với
vẻ đẹp tự nhiên. Theo nghĩa rộng của từ thuần khiết đều bắt nguồn từ nghĩa đen
của tên - Drop of Dew! (Giọt sương Mai)

Giọng ông già người Canada vang vọng bên
tai Becker. "Dewdrop". Rocio đã dịch tên mình sang thứ tiếng mà cả
hai cùng biết, tiếng Anh. Quá phấn khích, Becker chạy vội đi tìm bốt điện
thoại.

Gã đàn ông đeo kính gọng kim loại bên kia
đường biến mất.

Chương 27

Trên sàn nhà Crypto, bóng nắng trải dài và
mờ dần. Phía trên đầu hệ thống chiếu sáng tự động dần dần sáng lên vẫn ở chỗ
của mình, Susan im lặng chờ đợi tin từ phần mềm tìm địa chỉ. Không ngờ lại mất
nhiều thời gian thế này. Cô suy nghĩ miên man - nhớ David và mong Greg Hale ra
về. Mặc dù Hale không gây tiếng động, ơn chúa anh ta chỉ im lặng, mê mải công
việc đang làm. Susan chẳng cần biết anh ta đang làm gì, miễn là không truy cập
màn hình chạy Run Monitor. Rõ ràng là anh ta đã không làm thế. "16
tiếng" có thể gây ra một tiếng kêu kinh ngạc.

Susan đang nhấm nháp tách trà thứ ba thì
có chuyện xảy ra - cuối cùng máy tính của cô kêu một tiếng bíp. Tim cô đập
nhanh hơn. Một biểu tượng lá thư hiện ra trên màn hình thông báo cô có thư,
Susan vội liếc nhìn Hale. Anh ta vẫn chúi mũi vào công việc.

Cô hít sâu và kích đúp vào biểu tượng lá
thư.

- North Dakota… - Cô thì thầm - Để xem
ngươi là ai?

Trong thư chỉ có một dòng chữ duy nhất.
Susan đọc đi đọc lại lần nữa.

ĂN TỐI TẠI NHÀ HÀNG ALFREDO? 8PM?

Đi ngang qua phòng, Hale cố giấu một nụ
cười. Susan kiểm tra tên người gửi.

Từ… [email protected]

Susan rất tức giận nhưng cô cố kìm nén. Cô
xoá bức thư.

- Ấn tượng đấy, Greg ạ!

- Họ làm món gỏi cá ngừ tuyệt lắm - Hale
mỉm cười - Cô thấy thế nào? Sau đó chúng ta có thể…

- Quên giấc mơ ấy đi, Greg.

- Thật hợm hĩnh - Hale thở dài và quay trở
về chỗ của mình. Đó là lần thứ 89 với Susan Fletcher. Người phụ nữ thông minh
của Crypto luôn cuốn hút anh ta. Hale thường tưởng tượng cảnh mình ghì chặt
Susan vào vỏ TRANSLTR và cả hai cùng ân ái ngay trên nền gạch đen của toà nhà.
Nhưng Susan chẳng bao giờ thèm ngó ngàng gì tới anh ta. Trong suy nghĩ của
Hale, điều tồi tệ hơn cả là cô ta đang yêu một giảng viên đại học, suốt ngày
cắm mũi vào cuốn sách. Thật đáng tiếc là Susan không đem nguồn gen quý của mình
kết hợp với những người thông minh khác - đặc biệt là với Greg. Chúng ta sẽ có
những đứa con hoàn hảo. Anh ta nghĩ thầm.

- Cô đang làm gì vậy - Hale hỏi, đang cố
tiếp cận theo cách khác.

Suran không trả lời.

- Liệu tôi có hy vọng nào không Susan? -
Hale đứng dậy và tiến về phía Susan.

Susan thấy rằng sự tò mò của Hale có thể
gây ra nhưng vấn đề nghiêm trọng trong lúc này. Cô quyết định nhanh chóng.

- Một cách giải mã mới đây - Cô bắt chước
cách nói dối của ngài chỉ huy.

Hale dừng lại.

- Cách giải mã - Anh ta nghi ngờ - Cô dùng
cả ngày thứ bảy chỉ để chạy thử chương trình giải mã mới thay vì đi chơi với
chàng giáo sư của cô?

- Tên là gì chả được! - Susan lườm anh ta
- Anh không có việc gì khác để làm à?

- Cô đang đuổi tôi sao - Hale bĩu môi.

- Thực ra là đúng như thế.

- Thôi nào, Sue, tôi buồn đấy!

Susan Fletcher nheo mắt lại. Cô ghét bị
gọi là Sue. Cô không ghét cái tên đó. Nhưng chỉ có Hale là người duy nhất gọi
cô như vậy.

- Tại sao tôi lại không giúp cô nhỉ - Hale
đề nghị. Bỗng nhiên anh ta lại đi về phía cô.

- Tôi giỏi về giải mã lắm đấy. Hơn nữa tôi
rất tò mò, cách giải mã nào có thể bắt một nhân viên tài giỏi như Susan
Fletcher đi làm vào thứ bảy đây?

Susan lo cuống lên. Cô nhìn xuống chương
trình đang chạy trên màn hình. Cô biết không thể để Hale nhìn thấy được. Anh ta
sẽ hỏi hết câu này đến câu khác.

- Vừa xong rồi, Greg! - Susan nói.

Nhưng Hale vẫn bước tới. Cô biết mình cần
phải hành động ngay. Chỉ còn vài bước chân nữa thôi. Cô đứng dậy chắn ngay
trước thân hình lực lưỡng của Hale. Mùi nước hoa Cologne của anh ta càng ngào
ngạt.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta.

- Tôi nói không!

Hale nghển cổ, rõ ràng ngạc nhiên vì cô tỏ
ra bí mật. Anh ta tinh nghịch bước tới. Greg Hale không chuẩn bị cho điều gì có
thể xảy ra tiếp theo.

Với vẻ mặt nghiêm nghị, cô ấn ngón tay trỏ
vào bộ ngực cứng như thép của Hale, ngăn không cho anh ta bước đến.

Hale ngớ người ra, dừng lại và quay trở về
chỗ của mình. Rõ ràng Susan Fletcher rất nghiêm túc, cô ấy chưa bao giờ chạm
vào anh ta. Thế này không giống tưởng tượng của Hale về sự gần gũi giữa hai
người; nhưng đây có thể là điểm mở đầu. Anh ta nhìn cô một lúc lâu không khỏi
kinh ngạc, rồi quay trở về chỗ của mình và ngồi xuống, có một điều rất rõ ràng:
Susan Fletcher đang làm một điều gì đó rất quan trọng, chứ không phải là cách
giải mã quái quỷ gì đó.

Chương 28

Senor Roldan ngồi sau chiếc bàn làm việc
của mình ở trung tâm Escortes Belen, đang rất hài lòng với bản thân vì đã khôn
khéo chặn một âm mưu đáng khinh bỉ của cảnh sát nhằm bẫy anh ta. Một nhân viên
giả mạo giọng Đức để yêu cầu một cô gái cho một đêm, đúng là một cái bẫy. Không
biết bọn họ còn nghĩ ra trò gì nữa đây.

Điện thoại trên bàn bỗng reo chuông. Senor
Roldan tự tin cầm lấy ống nghe.

- Buenas noches, Escortes Belen.

- Xin chào buổi tối - Người bên kia đáp
lại bằng một giọng Tây Ban Nha hơi nhanh. Anh ta nói giọng mũi, giống như hơi
bị cúm - Đây có phải là khách sạn không?

- Không, thưa ngài, số điện thoại ngài vừa
gọi là số nào thưa ngài - Senor Roldan không muốn rơi vào một cái bẫy lần nữa
trong tối hôm nay.

- 34 62-10 - người bên kia trả lời.

Roldan tức giận. Giọng nói này nghe rất
quen. Anh ta đang cố nhớ xem - có thể là người vùng Burgos chăng?

- Ngài đã bấm đúng số thưa ngài - Roldan
tò mò - Nhưng đây là dịch vụ bạn đồng hành.

Bên kia ngừng một lúc.

- Ồ… tôi hiểu. Tôi xin lỗi. Có ai đó viết
số điện này xuống, tôi nghĩ đó là số điện khách sạn. Tôi đang thăm quan khu vực
này, từ Burgos đến. Xin lỗi đã làm phiền anh. Chúc buổi tối…

- Espere! Xin đợi một lát - Senor Roldan
không thể ngăn mình được; bản năng săn tiền trong anh ta trỗi dậy. Đây có thể
là người mới đến? Một khách hàng từ miền Bắc? Anh ta không thể để sự hoài nghi
của mình làm tụt doanh số kinh doanh.

- Anh bạn - Roldan nói - Tôi nhận ra giọng
vùng Burgos của anh bạn rồi. Tôi cũng từ Valentica đây. Cái gì đã đưa anh bạn
đến với Seville vậy?

- Tôi bán đồ trang sức. Ngọc trai
Majorica.

- Majorica! Thật chứ! Chắc anh đi rất
nhiều nơi?

Giọng bên kia ho húng hắng.

- Ô, vâng, đúng thế.

- Anh đến Seville vì công việc à - Roldan
nhấn mạnh. Không còn nghi ngờ gì nữa, người này không phải là cảnh sát. Anh ta
còn là khách sộp chẳng biết chừng - Để tôi đoán xem - một người bạn đưa cho anh
số của chúng tôi? Anh ta nói với anh hãy gọi cho chúng tôi. Đúng vậy không?

Giọng bên kia rõ ràng hơi bối rối.

- Ô, thực ra không hẳn là như thế.

- Không có gì phải ngượng cả, Senor. Chúng
tôi là dịch vụ bạn đồng hành. Không có gì xấu hổ cả. Những cô gái đáng yêu, bữa
tối, chỉ vậy thôi. Ai đưa cho anh số điện thoại của chúng tôi vậy? Có lẽ anh ta
là khách hàng thường xuyên. Tôi có thể giảm giá cho anh khá đấy!

Giọng bên kia hơi bối rối.

- Ah… thực ra không có ai đưa cho tôi số
điện thoại này cả. Tôi nhìn thấy nó trong một tấm hộ chiếu. Tôi đang cố tìm chủ
nhân của nó.

Tim Roldan trùng xuống. Người đàn ông này
không phải là khách hàng.

- Anh vừa nói là anh tìm thấy số điện
thoại này phải không?

Đúng vậy, tôi tìm thấy trong công viên. Số
của anh được viết trong một tờ giấy kẹp bên trong. Tôi nghĩ có thể đó là số
điện thoại khách sạn của anh ta. Tôi định trả lại hộ chiếu cho anh ta: Xin lỗi.
Tôi sẽ gửi chuyển cho cảnh sát trên đường đến…

- Perdon - Roldan ngắt lời ngay - Tôi có
một ý hay hơn - Roldan rất tự hào về sự nhanh nhạy của mình. Đến cảnh sát ở
Guardia có nghĩa là anh ta bị mất một khách hàng.

- Thử cách này xem - Anh ta gợi ý - Vì
người chủ tấm hộ chiếu đó có có điện thoại này nên anh ta chắc là khách hàng ở
của chúng tôi. Có lẽ anh sẽ khỏi phải đến đồn cảnh sát.

Giọng bên kia lưỡng lự.

- Tôi không biết. Có lẽ tôi nên…

- Đừng vội vàng anh bạn. Tôi thật xấu hổ phải thú thật với
anh rằng cảnh sát ở Seville không hoạt động hiệu quả như ở miền Bắc đâu. Cho
tôi tên của anh ta đi. Tôi có thể giúp anh ta lấy lại được hộ chiếu ngay lập
tức.

- Vâng,… Tôi nghĩ là không có vấn đề gì… -
Tiếng vài tờ giấy được lật, và giọng nói cất lên - Đó là tên tiếng Đức. Tôi
không biết phát âm từ đó… Gusta… Gustafson?

Roldan không nhận ra cái tên đó. Nhưng
khách hàng của anh ở khắp nơi trên thế giới. Họ không bao giờ để lại tên thật.

- Ông ta trông như thế nào, trong ảnh ấy?
Có lẽ tôi có thể nhận ra ông ta chăng?

- Oh…- Giọng nói cất lên - Khuôn mặt ông
ta rất rất béo.

Roldan lập tức nhận ra ngay người này. Anh
vẫn nhớ khuôn mặt phì nộn đó. Đó là người cặp với Rocio. Thật tồi tệ. Có hai
cuộc gọi về tên người Đức này trong một đêm.

- Ông Gustafson - Roldan cố cười mỉm.

- Tất nhiên, tôi biết rất rõ người này.
Nếu anh mang hộ chiếu đến đây, tôi sẽ chuyển cho anh ta.

- Tôi không có xe ô tô - Giọng nói cắt
ngang - Hay là anh nên đến chỗ tôi?

- Thực ra… - Roldan nói nước đôi - Tôi
không thể rời máy điện thoại được. Nhưng nếu không quá xa, nếu anh có thể…

- Tôi xin lỗi, muộn quá rồi. Có một sở
cảnh sát ở gần đây. Tôi sẽ ghé vào đó. Vậy nếu anh gặp ông Gustafson, nhờ ông
nhắn lại cho ông ấy tên đồn cảnh sát cũng được.

- Không, xin đợi một chút! - Roldan kêu
lên - Cảnh sát không can phải tham gia vào việc này. Anh nói là anh đang trên
đường vào thành phố đúng không? Anh có biết khách sạn Alfonso XIII không? Đó là
khách sạn xịn nhất thành phố.

- Có, tôi biết - Giọng nói trả lời - Tôi
biết khách sạn Alfonso XIII. Gần đây thôi!

- Tuyệt vời! Tối nay ông Gustafson là
khách ở đó. Có thể ông ta vẫn còn ở đó.

Giọng nói lưỡng lự.

- Tôi hiểu… tôi cho là không vấn đề gì.

- Tuyệt vời! Ông ấy đang dùng bữa với một
trong những người đồng hành của chúng tôi trong nhà hàng của khách sạn đó -
Roldan biết có thể bây giờ hai người đó đang ở trên giường. Nhưng anh ta cần
phải cẩn thận không làm mất lòng khách hàng phật ý - Chỉ cần đưa hộ chiếu cho
nhân viên bảo vệ, tên anh ta là Manuel. Nói với anh ta là tôi cử anh đến. Yêu
cầu anh ta chuyển nó cho Rocio. Tối nay Rocio là bạn đồng hành của ông
Gustafson. Cô ấy sẽ đưa hộ chiếu cho ông ta. Anh có thể ghi lại tên và địa chỉ
- có lẽ ông Gustafson sẽ gửi lởi cảm ơn đến anh.

- Một ý kiến hay. Khách sạn Alfonso XIII.
Rất tốt. Tôi sẽ đến đó ngay bây giờ. Cảm ơn anh đã giúp đỡ!

David Becker gác máy - Alfonson XIII. - Anh
cười thầm - Chỉ cần biết cách hỏi thôi.

Một lúc sau, một bóng đen lặng lẽ theo sau
Becker trên đường Calle Delicias hoà mình vào ban đêm tĩnh lặng ở Andalusian.


Mục lục

4,840 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1