TruyenVip

Pháo Đài Số

Pháo đài số - Chương 126 - 127 - 128 (Hết)

Mục lục

Chương 126

- Còn một phút!

Jabba không rời mắt khỏi hệ thống thực tại
ảo.

- Hệ thống bảo mật PEM đang bị phá huỷ rất
nhanh. Chúng ta chỉ còn lớp bảo vệ cuối cùng. Một lũ tin tặc đang chầu chực ở
ngoài chờ xâm nhập kia kìa.

- Tất cả tập trung vào việc nào! - Ông
Fontaine ra lệnh.

Soshi ngồi trước màn hình và đọc to.

- …Quả bom tại Nagasaki không sử dụng
pluton mà sử dụng một nguyên tố nhân tạo - đồng vị bão hoà neutron của urani
238.

- Chết tiệt! - Brinkerhoff bực dọc - Cả
hai quả bom đều sử dụng urani. Các nguyên tố sử dụng trong quả bom tại
Hiroshima và Nagasaki đều là Urani. Chẳng có gì khác nhau cả!

- Chúng ta tiêu rồi - Midge rên rỉ.

- Khoan - Susan nói.

- Xem lại phần cuối đi!

Soshi đọc lại: "… nguyên tố nhân tạo,
đồng vị bão hoà neutron của urani 238".

- 238 - Susan kêu lên - Chúng ta vừa thấy
cái gì đó nói quả bom tại Hiroshima sử dụng một đồng vị khác của urani phải
không?

Tất cả lúng túng nhìn nhau. Soshi nhanh
chóng trở lại đoạn văn bản và phát hiện ra dấu vết.

- Phải! Nó nói rằng quả bom tại Hiroshima
sử dụng một đồng vị khác của Urani!

Midge há hốc miệng ra trong kinh ngạc.

- Cả hai đều là urani - nhưng khác loại!

Jabba chúi mắt vào màn hình và kinh ngạc
không kém:

- Cả hai cùng là urani à? Đúng là táo với
táo rồi. Tuyệt quá.

- Hai đồng vị này khác nhau ở chỗ nào -
Ông Fontaine hỏi.

- Chắc chắn đó phải là một cái gì đó rất
cơ bản.

Soshi rà trên khắp đoạn văn bản.

- Bình tĩnh nào… đang tìm đây, được rồi….

- Bốn mươi lăm giây! - một giọng nói vang
lên.

Susan nhìn lên. Tấm lá chắn cuối cùng lúc này
đã gần như tan biến.

- Đây rồi! Soshi hét lên.

- Đọc đi! - Jabba toát mồ hôi.

- Điểm khác biệt là gì? Chắc chắn giữa
chúng phải có điểm khác biệt nào đó!

- Đúng vậy! - Soshi chỉ tay lên màn hình
vi tính.

- Nhìn này!

Tất cả chúi đầu vào dòng chữ… hai quả bom
sử dụng hai nguyên liệu khác nhau… với các tính chất hoá học hoàn toàn giống
nhau. Không một phương pháp chiết hoá thông thường nào có thể phân biệt được 2
đồng vị này. Ngoại trừ một sự khác biệt nhỏ về khối lượng, chúng giống nhau một
cách hoàn hảo.

- Khối lượng nguyên tử - Jabba nói, giọng
không giấu được vẻ phấn khích.

- Chính là nó! Sự khác biệt duy nhất chính
là khối lượng nguyên tử của chúng! Đó chính là chìa khoá của chúng ta! Cho tôi
biết khối lượng của chúng! Chúng ta sẽ tìm hiệu số của chúng!

- Khoan nào - Soshi nói, kéo chuột lên
phần trên văn bản.

- Hình như là đây rồi! Phải rồi!

Tất cả cùng lướt qua dòng chữ trên màn
hình. sự khác biệt về khối lượng giữa chúng rất nhỏ… phải dùng đến phương pháp
khuếch tán ánh sáng ở dạng khí mới phân tách được chúng… 10,032498x10?134 và
19,39484x10?23.*

- Chúng đây rồi! - Jabba kêu lên.

- Đúng rồi! Đó chính là khối lượng nguyên
tử của chúng!

- Còn ba mươi giây!

- Bắt đầu nào - Ông Fontaine thì thào.

- Tìm hiệu số của chúng đi! Mau lên!

Jabba cầm chiếc máy tính trong lòng bàn
tay và bắt đầu bấm.

- Cái dấu hoa thị kia nghĩa là gì vậy -
Susan hỏi - Đằng sau các con số có một dấu hoa thị!

Nhưng Jabba không để ý đến câu hỏi của cô.
Ông bấm chiếc máy tính một cách điên loạn.

- Cẩn thận đó! - Soshi giục.

- Chứng ta cần một con số chính xác.

- Dấu hoa thị - Susan nhắc lại.

- Có một phần chú thích ở đây.

Soshi click chuột vào phần cuối trang.

Susan đọc phần chú thích cho dấu hoa thị.
Mặt cô tái nhợt.

- Ôi lạy Chúa.

Jabba ngước lên. Ông hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Tất cả hướng mắt vào màn hình rồi thở một
cách bất lực. Phần chú thích nhỏ li ti ghi: ** Tỷ lệ sai số là 12%. Con số các
phòng thí nghiệm khác nhau đưa ra có thể có chênh lệch ở mức độ nhỏ.

Chương 127

Sự im lặng đáng sợ đột nhiên bao trùm khắp
căn phòng. Không khí lúc này chẳng khác gì cảnh mọi người ngắm nhật thực hay
một trận phun trào của núi lửa - họ đang đứng trước một chuỗi các sự kiện lạ
nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Thời gian nặng nhọc trôi từng bước.

- Chúng ta tiêu rồi! - một kĩ thuật viên
kêu lên - Những kẻ xâm nhập đang tiến vào, trên tất cả các đường truyền.

Trên màn hình phía góc trái đằng xa, David
cùng hai đặc vụ Smith và Coliander thẫn thờ nhìn vào camera của mình.

Trên hệ thống thực tại ảo, bức tường lửa
cuối cùng giờ chỉ còn mong manh như tờ giấy. Một màu đen kịt bao trùm xung
quanh, hàng trăm đường kết nối đang nhăm nhe tiến vào. Bên phải hệ thống là
hình ảnh của Tankado. Những đoạn phim về khoảnh khắc cuối cùng của hắn được
chiếu đi chiếu lại. Vẫn một vẻ mặt tuyệt vọng - vẫn các ngón tay đang cố rướn
ra với chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Susan chăm chú nhìn những hình ảnh chập
chờn của đoạn phim. Cô nhìn thẳng vào mắt Tankado - dường như trong đó đang
tràn đầy sự hối hận. Chính anh ta cũng chưa bao giờ muốn đẩy mọi chuyện đi xa
đến mức này, cô tự nhủ với mình. Anh ta muốn cứu chúng ta.

Tankado hướng ngón tay về phía trước, giơ
chiếc nhẫn lên trước mắt mọi người. Anh ta cố gắng nói ra một điều gì đó nhưng
không thể. Anh chỉ có thể giữ ngón tay mình hướng ra phía trước.

Tại Seville, tâm trí Becker cũng đang rối
bời. Anh lẩm bẩm một mình.

- Họ nói hai đồng vị này là gì nhỉ? U238
và U… - Anh buông một tiếng thở dài nặng nhọc - nó chẳng có nghĩa gì cả. Anh là
một giáo viên ngôn ngữ chứ không phải là một nhà hoá học.

Những kẻ xâm nhập đang chuẩn bị tiến vào!

- Chúa ơi! - Jabba thất vọng kêu lên.

- Hai cái đồng vị chết tiệt này khác nhau
ở điểm nào vậy? Không có ai biết chúng khác nhau ở chỗ quái quỷ nào à?

Không một ai đáp lại. Các nhân viên kĩ
thuật trong phòng đứng như trời trồng, bất lực nhìn lên hệ thống thực tại ảo.
Jabba quay trở lại màn hình máy tính rồi giơ tay thất vọng.

- Lúc cần lại chẳng thấy thằng cha vật lý
hạt nhân quái nào!

Susan vẫn không rời mắt khỏi đoạn phim
trên màn hình gắn trên tường. Cô hiểu mọi chuyện đã kết thúc. Cô đã xem đi xem
lại đoạn phim quay chậm cảnh Tankado hấp hối. Hắn đang cố nói, nhưng những từ
ngữ như bị nghẹn lại, hắn đưa bàn tay tật nguyền của mình ra…cố gắng diễn đạt
một điều gì đó. Anh ta đang cố gắng cứu ngân hàng dữ liệu, Susan tự nhủ. Nhưng
chúng ta sẽ không bao giờ biết phải làm việc đó như thế nào.

- Những kẻ xâm nhập đã vào được bên trong!

Jabba nhìn chằm chằm vào màn hình.

- Tiêu thật rồi!

Mồ hôi túa ra trên mặt ông.

Trên màn hình trung tâm, phần sót lại của
bức tường lửa cuối cùng đã gần như biến mất. Tập hợp những đường thẳng màu đen
bao quanh trung tâm màn hình đang mờ dần và run rẩy trong cơn hấp hối. Midge
ngoảnh mặt đi chỗ khác. Ông Fontaine đứng bất động, mắt nhìn thẳng về phía
trước còn Brinkerhoff trông như người sắp phát ốm.

- Còn mười giây!

Susan không rời mắt khỏi hình ảnh Tankado.
Sự tuyệt vọng và hối tiếc. Lần nào cũng vậy, bàn tay anh ta với ra giơ chiếc
nhẫn lấp lánh trên những ngón tay dị dạng đang co quắp trước mặt những con
người không quen biết. Anh ta muốn cho họ biết cái gì đó.

Nhưng là cái gì mới được chứ

Ở màn hình phía trên, David đang miên man
suy nghĩ.

- Sự khác biệt - anh lẩm bấm.

- Sự khác biệt giữa U238 và U235. Đó chắc
hẳn chỉ là một điều hết sức đơn giản.

Một kĩ thuật viên bắt đầu đếm những giây
cuối cùng.

- Năm! bốn! ba!

Không đến một phần mười giây, cái từ đó
được truyền tới Tây Ban Nha.

- Ba…ba.

David Becker giật nẩy mình như bị trúng
đạn gây tê. Anh bình tĩnh nghĩ lại. Ba…ba…ba. 238 trừ đi 235! Điểm khác biệt
chính là con số 3! Anh chậm rãi với lấy chiếc microphone.

Cũng chính ngay lúc đó, Susan đang tập
trung vào bàn tay của Tankado. Bất chợt, cô nhìn qua chiếc nhẫn… qua những chi
tiết chạm khắc trên chiếc nhẫn… rồi dừng ở những ngón tay của hắn.

Ba ngón tay. Không phải là chiếc nhẫn.
Không phải là phần thịt trên bàn tay. Không phải Tankado đang nói với họ. Anh
ta đang chỉ cho họ. Anh ta đang tiết lộ bí mật của mình, tiết lộ mã số chìa
khoá - và cầu xin người ta hiểu được mình… cầu cho bí mật của anh ta đến với
NSA đúng lúc.

- Số 3 - Susan kinh ngạc thì thầm.

- Số 3! - Từ Tây Ban Nha, Becker đồng thời
hét lên.

Tuy nhiên trong lúc hỗn loạn đó, chẳng có
ai buồn nghe cả.

- Chúng ta tiêu rồi! - một nhân viên kĩ
thuật hét lên.

VR bắt đầu nháy loạn xạ khi trung tâm dữ
liệu bắt đầu không thể ngăn được các kết nối xâm nhập ồ ạt vào. Còi báo động rú
lên phía trên đầu.

- Dữ liệu tràn ra ngoài!

- Chúng đang xâm nhập tốc độ cao vào tất
cả các khu vực!

Nhanh như cắt, Susan xoay người về phía
bàn phím của Jabba.

Cô dừng lại và nhìn thẳng vào vị hôn phu
của mình, David Becker.

Một lần nữa giọng anh lại vang lên phía
trên đầu.

- Ba! Điểm khác biệt giữa U235 và U238 là
con số 3!

Mọi người trong phòng đều ngước mắt lên.

- Số 3! - Susan hét lên, cố át mớ âm thanh
hỗn độn của tiếng còi báo động lẫn với tiếng la ó của các nhân viên kĩ thuật. Cô
chỉ tay lên màn hình trên tường. Tất cả các ánh mắt hướng theo cô, nhìn vào bàn
tay của Tankado, nó cố vươn ra, ba ngón tay vẫy một cách tuyệt vọng trong ánh
nắng của vùng Seville.

Jabba sững sờ.

- Ôi Chúa ơi! - Ông chợt hiểu, hoá ra từ
nãy đến giờ anh chàng thiên tài tật nguyền này đã cho họ câu trả lời.

- 3 là số nguyên tố! - Soshi thốt lên.

- 3 là một số nguyên tố! - Ông Fontaine
bàng hoàng - Đơn giản vậy sao?

- Dữ liệu đang bị tràn - Một nhân viên lã
thuật kêu lên - Tràn rất nhanh!

Tất cả mọi người đổ xô về phía màn hình và
bàn phím. Tất cả đều vươn tay ra. Susan, nhanh như một tiền đạo đang đua tốc độ
với đối phương, vượt qua đám đông lao tới trước và ấn phím 3. Bây giờ thì mọi
ánh mắt lại đổi hướng sang phía bức tường có gắn màn hình theo dõi. Trên màn
hình, một dòng chữ hiện lên.

NHẬP MẬT KHẨU? 3

- Đúng rồi! - Ông Fontaine ra lệnh.

- Làm đi!

Susan nín thở hạ ngón tay xuống phím
ENTER. Chiếc máy tính phát ra một tiếng "bíp".

Im lặng.

Ba giây nặng nề trôi qua song vẫn không có
gì xảy ra.

Tiếng còi báo động vẫn tiếp tục vang lên.
5 giây, rồi 6 giây.

"Dữ liệu đang tràn"

- Chẳng có gì thay đổi!

Bỗng nhiên Midge cuống cuồng chỉ lên trên
màn hình.

- Nhìn kìa!

Trên màn hình, một thông báo xuất hiện.

MÃ HOÁ GIẢI ĐÃ ĐƯỢC XÁC NHẬN

- Tải tường lửa lên! - Jabba ra lệnh.

Nhưng Soshi đã nhanh hơn ông một bước. Cô
vừa nhập lệnh xong.

- Dữ liệu tràn đã bị chặn! - một nhân viên
kĩ thuật hét lên - Đã cắt đứt các kết nối xâm nhập.

Trên màn hình VR, bức tường lửa đầu tiên
trong số năm bức tường đã bắt đầu xuất hiện trở lại, những đường truyền màu đen
đang cố tấn công vào trung tâm hệ thống đã bị chặn lại ngay lập tức.

- Đang cài đặt lại! - Jabba kêu lên - Mấy
thứ đồ khỉ gió này đang được cài lại rồi!

Lúc đầu mọi người có vẻ như chưa thể tin
vào một chiến thắng bất ngờ đến vậy. Dường như mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc
nào.

Nhưng rồi bức tường lửa thứ 2 bắt đầu xuất
hiện… rồi đến cái thứ 3. Một lát sau toàn bộ hệ thống lọc đã xuất hiện trở lại.
Ngân hàng dữ liệu đã được an toàn.

Căn phòng như muốn nổ tung lên trong vui
sướng. Các nhân viên kĩ thuật ôm chặt lấy nhau, tung đầy giấy in lên cao để ăn
mừng. Những tiếng còi báo động nhỏ dần. Brinkerhoff chộp lấy Midge và ôm ghì
lấy bà ta, còn Soshi thì bật khóc.

- Jabba - Ông Fontaine lên tiếng - Chúng
lấy được bao nhiêu rồi?

- Rất ít - Jabba kiểm tra lại máy tính của
mình rồi nói - Rất ít, và chẳng có gì đầy đủ cả.

Ông Fontaine chậm rãi gật đầu với một nụ
cười hiếm hoi bên khoé miệng. Ông nhìn xung quanh để tìm Susan Fletcher. Cô đã
bước đến trước ống kính tự lúc nào. Trên bức tường phía trước cô, khuôn mặt của
David Becker đang choán hết cả màn hình.

- David!

- Chào người đẹp - Anh mỉm cười.

- Anh về nhà đi - cô nói - Về đi, ngay bây
giờ.

- Gặp em ở Stone Manor nhé? - Anh hỏi.

Cô gật đầu, những giọt nước mắt của cô
đang trào ra.

- Anh hứa rồi đấy nhé!

- Đặc vụ Smith - Ông Fontaine gọi.

Smith xuất hiện trên màn hình sau Becker.

- Tôi đây, thưa ngài có chuyện gì ạ?

- Hình như anh bạn Becker của chúng ta có
hẹn. Anh có thể đưa anh ấy về nhà ngay được không?

Smith gật đầu.

- Máy bay của chúng tôi đang ở Malaga -
Anh vỗ nhẹ vào lưng Becker.

- Anh đáng được thưởng đấy, giáo sư. Đã
bao giờ bay trên một chiếc Learjet 60 chưa?

Becker cười.

- Tính đến hôm qua thì chưa.

Chương 128

Susan tỉnh giấc khi nắng đã lên cao. Những
tia nắng mềm mại luồn qua tấm màn cửa và trải đều trên chiếc giường trải đệm
lông ngỗng. Cô vươn người ôm choàng lấy David. Mình đang mơ ư? Toàn thân cô vẫn
mỏi nhừ, mệt lử và choáng váng từ sau đêm hôm trước.

- David à - Cô rên rỉ.

Không có tiếng trả lời. Cô mở mắt, da cô
vẫn còn cảm giác như bị kim châm. Chỗ đệm bên cạnh cô lạnh ngắt. David đâu rồi?

Mình đang mơ, Susan nghĩ. Cô ngồi dậy. Căn
phòng được bài trí theo kiểu cách thời Victoria với rất nhiều giải đăng ten và
đồ cổ những đồ gỗ tốt nhất của Stone Manor. Túi ngủ của cô được đặt ở giữa sàn
nhà gỗ cứng… còn trên chiếc ghế kiểu của nữ hoàng Anne bên cạnh giường là đồ
ngủ của cô.

Có thực là David đang ở đây? Cô vẫn nhớ -
thân thể của anh, nụ hôn nhẹ nhàng của anh đã đánh thức cô. Phải chăng tất cả
những điều đó chỉ là một giấc mơ? Cô quay lại chiếc bàn, trên đó có một chai
sâm-panh đã cạn, hai chiếc cốc và …một mẩu giấy nhỏ.

Đưa tay lên dụi mắt cho tỉnh ngủ, Susan vơ
lấy tấm chăn, quấn quanh người và đọc mẩu giấy.

SUSAN YÊU QUÝ CỦA ANH,

ANH YÊU EM.

Không có sáp ong, DAVID.

Cô áp mẩu giấy vào ngực mình, trông sắc
mặt cô rạng rỡ hẳn lên. Phải rồi, đúng là David rồi. Không có sáp ong… đây
chính là mật mã cô vẫn chưa giải được.

Có cái gì đó động đậy phía trong góc. Susa
ngước lên. Trên chiếc trường kỷ bằng nhung lông chan hoà ánh nắng ban mai, David Becker đang ngồi yên lặng ngắm cô, mình mặc một chiếc áo choàng tắm
dày. Susan đưa tay vẫy, ra hiệu cho anh đến với cô.

- Không có sáp ong ư? Cô thì
thầm khi đã kéo anh vào trong lòng.

- Không có sáp ong - Anh mỉm
cười.

Cô hôn anh thật sâu.

- Nói cho em biết điều đó nghĩa là gì đi.

- Không bao giờ - Anh cười. - Một đôi tình
nhân cần phải có những điều bí mật - điều bí mật này sẽ khiến chúng ta luôn cảm
thấy thú vị.

Susan mỉm cười một cách duyên dáng.

- Chỉ cần thú vị hơn tối hôm qua một chút
thôi là em sẽ không đi nổi nữa đâu đấy.

David ôm cô vào lòng. Anh cảm thấy lòng
lâng lâng. Ngày hôm qua suýt nữa thì anh đã chết, vậy mà bây giờ anh đã ở đây,
được tận hưởng cuộc sống một cách vô cùng trọn vẹn.

Susan gục đầu lên ngực anh và nghe từng
nhịp đập nơi trái tim anh. Cô không thể tin nổi có lúc tưởng rằng sẽ mất anh
mãi mãi.

- David - cô thở dài, đưa mắt nhìn mẩu
giấy cạnh bàn.

- Cho em biết "Không có sáp ong"
là gì đi - Anh biết là em chúa ghét những mật mã chưa giải được mà.

David vẫn im lặng.

Susan bĩu môi phụng phịu.

- Nói cho em biết hoặc là anh sẽ không bao
giờ có được em nữa.

- Nói dối.

Susan lấy gối đánh David.

- Nói cho em mau! Ngay bây giờ!

Những David biết anh sẽ không bao giờ nói
ra. Điều bí mật ẩn sau mật mã "Không có sáp ong" quá ngọt ngào. Nó
bắt nguồn từ thời xa xưa. Trong thời kì Phục hưng, những nghệ nhân điêu khắc
Tây Ban Nha thường sử dụng gốm trộn sáp ong để khắc phục các lỗi trên những bức
tượng cẩm thạch đắt tiền mà mình đang thực hiện. Một bức tượng không có vết nứt
và không cần chắp vá gì sẽ được người ta gọi là "một tác phẩm điêu khắc
không có sáp ong". Về sau, cụm từ này được sử dụng để chỉ bất cứ thức gì
có nghĩa trung thực hay đích thực. Từ "chân thành" (1) trong tiếng Anh bắt nguồn từ từ
"Không có sáp ong" (2) trong
tiếng Tây Ban Nha. Mật mã bí mật của David không phải là một điều quá bí ẩn -
nó đơn giản chỉ là chữ "chân thành", anh ký ở cuối thư mà thôi. Anh
nghĩ ra trò dùng mật mã kiểu này để khiến cô luôn vui.

(1) Sincere (Người dịch)

(2) Sincera (Người dịch)

Để thay đổi đề tài, David chuyển hướng:

- Em sẽ rất vui nếu biết được rằng trên
đường bay về nhà, anh đã gọi cho ông hiệu trưởng trường đại học.

Susan ngước lên với vẻ hi vọng.

- Hãy nói với em là anh đã từ bỏ cái ghế
trưởng khoa đi.

David gật đầu.

- Anh sẽ trở lại với bục giảng vào học kì
tới.

Cô thở dài nhẹ nhõm.

- Đúng vị trí của anh lúc ban đầu.

David nở nụ cười dịu dàng.

- Phải rồi, anh nghĩ Tây Ban Nha đã cho
anh biết điều gì là quan trọng.

- Lại trở về để cho các cô sinh viên
ngưỡng mộ à - Susan hôn lên má anh - Ít nhất thì anh cũng có thời gian giúp em
biên tập bản thảo của mình.

- Bản thảo ư?

- Đúng, em vừa quyết định sẽ cho xuất bản.

- Xuất bản? - David nhìn một cách nghi ngờ
- Xuất bản cái gì?

- Một vài ý tưởng của em về các giao thức
lọc biến thể và thặng dư bậc hai.

Anh lầm bẩm.

- Có vẻ sẽ là một cuốn sách ăn khách nhất
đây?

Cô bật cười.

- Anh sẽ bất ngờ đấy.

David đưa tay vào túi chiếc áo choàng tắm
của mình và lấy ra một vật nhỏ.

- Em nhắm mắt lại đi. Anh có cái này cho
em.

Susan nhắm mắt.

- Để em đoán xem nhé: một chiếc nhẫn vàng
với hoa văn cầu kì và chữ La-tinh vòng quanh?

- Sai rồi - David cười thầm - Anh đã nhờ
ngài Fontaine trả lại nó vào số tài sản của Ensei Tankado.

Anh cầm lấy tay Susan và đeo nhanh một vật
vào ngón tay cô.

- Đồ nói dối - Susan cười và mở mắt ra -
Em biết rồi…

Nhưng Susan dừng lại ngay. Chiếc nhẫn trên
ngón tay cô không hề giống của Tankado, đó là một chiếc nhẫn bạch kim được tô
điểm bằng một viên kim cương lấp lánh.

Susan há hốc miệng vì kinh ngạc.

David nhìn sâu vào trong mắt cô.

- Em sẽ lấy anh chứ?

Hơi thở của Susan như nghẹn lại ở cổ họng.
Cô nhìn anh rồi lại quay lại với chiếc nhẫn. Mắt cô bỗng cay sè.

- Ôi, David… Em không biết phải nói gì…

- Hãy nói em đồng ý đi! - David cầu xin.

Susan quay đi và không nói một lời.

David chờ đợi.

- Susan Fletcher, anh yêu em. Hãy lấy anh
đi!

Susan ngước lên, mắt cô thấm đẫm lệ.

- David, em xin lỗi - cô thì thầm - Em… em
không thế.

David mở to mắt trong sự bàng hoàng. Anh
nhìn thẳng vào mắt cô, cố tìm trong đó một ánh mắt nghịch ngợm, song nó không
có ở đó. Anh lắp bắp:

- Su... Susan, anh… anh không hiểu.

- Em không thể - cô nhắc lại - Em không
thể lấy anh.

Cô quay đi chỗ khác. Hai bờ vai cô bắt đầu
rung lên. Cô lấy tay bưng mặt mình.

David ngơ ngác.

- Nhưng, Susan… anh tưởng…

Anh ôm lấy bờ vai đang rung lên của cô và
xoay cô lại phía anh. Ngay lúc đó anh nhận ra. Susan Fletcher không hề khóc; cô
chỉ đang quá xúc động:

- Em sẽ không lấy anh đâu! - Cô bật cười
rồi lại tiếp tục dùng gối tấn công anh - Cho đến khi nào anh chịu giải thích cho
em về vụ "Không có sáp ong"! Anh đang làm em phát điên lên đây này!

Phần kết

Người ta nói rằng trước cái chết tất cả
mọi thứ đều trở nên sáng tỏ. Bây giờ Tokugen Numataka đã hiểu điều đó là sự
thật. Đứng trước bình đựng tro hoả táng tại Sở hải quan Osaka, ông đang cảm
thấy một sự thật cay đắng chưa bao giờ nếm trải trong đời. Tôn giáo dạy ông ta
về luân hồi và về những mối liên kết của cuộc sống, tuy nhiên Numataka chưa bao
giờ có thời gian cho tôn giáo của mình.

Các quan chức hải quan đưa cho ông ta một
phong bì trong đó có giấy chứng nhận và các giấy tờ khai sinh đã ố vàng. Họ
nói:

- Ông là người họ hàng duy nhất hiện còn
sống của chàng trai này. Chúng tôi vất vả mãi mới tìm được ông.

Đầu óc Numataka quay cuồng với những hình
ảnh của cái đêm mưa sũng nước 32 năm về trước, hình ảnh phòng bệnh viện nơi ông
ta bỏ rơi đứa con tật nguyền cùng người vợ đang hấp hối của mình. Ông ta đã làm
điều đó vì danh dự của mình - thứ giờ đây chỉ còn là một cái bóng vô nghĩa.

Trong tập giấy tờ còn có cả một chiếc nhẫn
vàng. Trên đó có khắc những từ mà Numataka không hiểu được. Nhưng điều đó có
nghĩa gì đâu cơ chứ! Những từ ngữ không còn có ý nghĩa gì đối với Numataka nữa.
Ông đã vứt bỏ đứa con trai duy nhất của mình. Và giờ đây, định mệnh nghiệt ngã
đã đưa hai bố con đến với nhau.

Hết

Thực hiện bởi
nhóm Biên tậ
p viên Gác
Sách:
sienna – Kaitoukiddo1412 – thao1011
(Tìm - Chỉ
nh sửa - Đăng)


Mục lục

4,310 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1