TruyenVip

Những cú siêu lừa của Arséne Lupin

Những cú siêu lừa của Arséne Lupin - Chương 9 phần 2 (Hết)

Mục lục

- Nhưng bài đăng trên báo "Nước Pháp" dường như nói rằng...

- Anh em nhà Valon là người biết rõ sự tình.

- Bà có đồng ý với nhận định này không?

- Đúng thế.

- Bà có căn cứ nào không?

- Khi tạm biệt chúng tôi, trên người ông Luis có mang theo một cặp công văn đựng toàn bộ giấy tờ về phương án nghiên cứu. Hai ngày sau, một trong hai anh em Valon, chính là người bây giờ còn sống tới tìm chồng tôi, nói rằng những tài liệu kia đã nằm trong tay bọn họ rồi.

- Chồng bà có đi tố cáo họ không?

- Không.

- Tại sao vậy?

- Bởi bên trong cái cặp đó ngoài phương án chế tạo của Luis ra, còn có thứ khác.

- Là cái gì vậy?

Bà ấy ngừng lại, không nói gì cả. Das hỏi tiếp:

- Chồng bà, chính là vì lý do đó mà không báo cảnh sát, chỉ thuê người theo dõi họ? Ông ấy muốn đồng thời lấy được cả "phần" phương án và "phần" có liên quan đến danh dự của ông ấy. Anh em họ đã lấy chúng để uy hiếp ông nhà.

- Không chỉ ông ấy, mà... cả tôi nữa.

- Ồ! Vậy sao?

- Chủ yếu là uy hiếp tôi- Giọng bà nghẹn ngào.

Das nhìn phu nhân, bước lên vài bước rồi hỏi:

- Bà đã viết thư cho Luis chưa?

- Đương nhiên rồi... Vì công việc của chồng tôi có liên quan tới ông ta...

- Ngoài việc bà thay chồng viết công văn ra, bà có từng viết... lá thư nào khác cho Luis không? Xin hãy thứ lỗi, vì tôi cứ khăng khăng muốn hỏi rõ điểm này. Nhưng tôi nhất định phải tìm hiểu toàn bộ chân tướng sự việc. Bà đã từng viết bức thư nào khác chưa?

Mặt bà đỏ ửng lên, nói khe khẽ:

- Rồi.

- Vậy thứ nằm trong tay anh em Valon chính là bức thư đó?

- Đúng vậy.

- Ông nhà có biết chuyện này không?

- Ông ấy chưa từng nhìn thấy nó, nhưng Alfred đã nói với chồng tôi rồi, còn uy hiếp rằng nếu không hợp tác với bọn họ thì họ sẽ công bố nội dung bức thư. Chồng tôi rất hoảng sợ... Cứ nghĩ đến chuyện đó xảy ra sẽ làm đảo lộn tất cả thì ông ấy lại buộc phải nhượng bộ.

- Nhưng đồng thời, ông ấy cũng tìm đủ mọi cách giành được bức thư này từ tay bọn họ.

- Tìm đủ mọi cách... ít nhất thì tôi cũng nghĩ vậy. Từ sau gặp Alfred, ông ấy đã nhiều phen nặng lời với tôi, rằng giữa tôi và ông ấy không còn tình nghĩa hay sự tin tưởng nào nữa. Bây giờ tuy sống cùng nhau, nhưng chúng tôi không khác gì hai người xa lạ, không hề quen biết.

- Nếu như vậy, liệu bà sẽ vì thế mà mất đi cái gì đó, tức là có gì khiến bà lo sợ không?

- Mặc dù bây giờ ông ấy đối xử rất lạnh nhạt với tôi, nhưng ông ấy đã từng yêu tôi, sau này vẫn có thể sẽ lại yêu tôi. Ôi! Tôi vẫn tin vào điều đó- Bà ta có vẻ rất kích động- Ông ấy sẽ lại yêu tôi, chỉ cần ông ấy không nhìn thấy bức thư đáng ghét kia...

- Điều này thì khó nói... Hai anh em nhà họ có phải vẫn đề phòng ông ấy?

- Đúng vậy. Bọn họ hình như nói rằng đã giấu bức thư ở một nơi tuyệt đối bí mật và an toàn

Trong bức thư này sử dụng nhiều tiếng lóng. Còn người viết thì dường như biết tôi sẽ không từ chối. Đối với nhã ý như vậy, tôi không thể để ông ta mất hứng được.

Thế là tôi liền cho tất cả người giúp việc đi xem kịch vào buổi tối. Tám giờ, khi mọi người vừa đi thì Das tới. Tôi đưa bức thư ấy cho ông ta xem.

- Ngài có dự định gì chưa? - Ông ta hỏi.

- Ừm, tôi đã bảo người giúp việc đừng khóa cổng, để tiện cho ông ta vào.

- Ngài phải tránh đi một lát chứ?

- Nhìn ngài kìa!

- Nhưng trong thư nói ngài phải...

- Ông ta không muốn tôi loan tin ra, tôi sẽ im như thóc. Nhưng tôi phải xem xem, rốt cuộc vở kịch là như thế nào.

Das cười phá lên:

- Nói thật, tôi và ông suy nghĩ giống nhau. Được tôi cũng ở lại, có lẽ chúng ta không đến nỗi làm khó người ta.

Lúc này, chuông cửa reo lên.

- Đến rồi ư? - Ông ấy hỏi khẽ- Sớm hơn hai mươi phút! Không thể như thế được.

Tôi chạy đến mở cửa. Bóng dáng một người phụ nữ bước qua sân: đó là phu nhân Andermatt. Bà ta rất hốt hoảng, nói gấp:

- Chồng tôi... ông ấy... có người hẹn ông ấy đến... giao lại bức thư.

- Sao bà biết? - Tôi hỏi.

- Tôi chỉ tình cờ biết mà thôi. Lúc ăn tối, ông ấy nhận được một bức thư.

- Một bức chuyển phát nhanh màu xanh ư?

- Một bức thư màu xanh. Người hầu không để ý nên đưa nó cho tôi. Chồng tôi đã giật nó lại, nhưng mà tôi... đã kịp đọc rồi.

- Bà đọc thấy...

- Đại thể là: 9h tối nay mời ngài mang theo tài liệu có liên quan tới phố Major để trao đổi! Sau khi ăn tối xong, tôi chỉ nói muốn lên phòng nghỉ ngơi rồi bí mật tới đây ngay.

- Bà không để ông Andermatt biết chứ?

- Đúng vậy.

Das nhìn tôi thăm dò:

- Ông nghĩ thế nào?

- Giống ông. Ngài Andermatt sẽ là bên được mời đến trước.

- Còn bên kia?

- Đây là những sự việc mà chúng ta cần là rõ.

Tôi dẫn hai người vào phòng khách. Chỗ lò sưởi có một tấm màn to rộng, ba người chúng tôi nấp sau đó, phu nhân Andermatt ngồi ở giữa tôi và Das. Từ đây, chúng tôi có thể quan sát được hết cả căn phòng.

Đồng hồ đã điểm chín giờ. Sau đó vài phút, từ ngoài vườn truyền vào tiếng cót két mở cửa sắt. Tôi thực sự bị kích động, dường như không thể kìm nén được. Bí ẩn cuối cùng cũng sắp có lời giải đáp!

Das nắm chặt tay phu nhân Andermatt, nói khẽ:

- Không được gây ra tiếng động! Cho dù bà nhìn thấy hay nghe thấy bất cứ thứ gì, cũng phải yên lặng.

Có người bước vào. Người đó rất giống với Etlenne, tôi ngay lập tức nhận ra ông ta là Alfred. Vẫn dáng đi ấy, vẫn bộ râu ấy, vẫn bộ mặt đen xạm ấy...

Ông ta bước vào phòng với tâm lý không thoải mái, dường như ông ta luôn nghi ngờ xung quanh là cạm bẫy sắp đặt trước, vô cùng cảnh giác, rất sợ sập bẫy. Ánh mắt ông ta đảo nhanh một lượt quanh căn phòng, tôi thấy có vẻ ông ta không để ý chút gì tới tấm màn cạnh lò sưởi. Ông ta bước gần tới phía chúng tôi nhưng dường như bỗng nghĩ ra điều gì đó liền quay người bước về phía bức tường, ngắm nghía một hồi vị hoàng đế râu bạc tay cầm bảo kiếm. Sau đó ông ta kéo một chiếc ghế ra và đứng lên, rồi dùng ngón tay vê vê lên khuôn mặt và vai vị hoàng đế, có lúc lại gõ nhẹ vài lần.

Đột nhiên ông ta nhảy xuống ghế, đứng ra xa bức tường. Ông Andermatt đang dần xuất hiện cùng với tiếng bước chân đang tiến gần.

Nhà ngân hàng kêu thất thanh:

- Là ông! Là ông gọi tôi đến ư?

- Tôi á? Đâu có? - Alfred trả lời với giọng khàn khàn, giọng nói này khiến tôi nhớ đến em ông ta- là người viết thư mời tôi đến mà.

- Tôi viết thư?

- Trong thư có chữ ký của ông, ông muốn đưa cho tôi...

- Tôi thật sự không viết thư cho ông

- Ông không viết thư cho tôi?

Valon biết rằng nguy hiểm không phải đến từ nhà ngân hàng, mà là kẻ thù vô danh đã bày ra cạm bẫy này. Ánh mắt ông ấy một lần nữa nhìn về phía chúng tôi nhưng rồi ông ta lập tức đi ra.

- Ông muốn làm gì vậy?

- Cách bài trí căn phòng này khiến tôi có cảm giác bất an. Tôi đi đây. Tạm biệt!

- Khoan đã!

- Thôi đi, ông Andermatt, ông đừng níu kéo tôi nữa, chúng ta chẳng còn chuyện gì để nói cả.

- Chúng ta có rất nhiều chuyện, cơ hội thật hiếm có...

- Hãy để tôi đi...

- Không, không được, ông không thể đi được.

Valon đành bước lùi lại. Thái độ dứt khoát của nhà ngân hàng khiến ông ta trấn tĩnh lại, ông ta lẩm nhẩm:

- Được thôi, có gì hãy nói mau!

Có một việc mà tôi rất ngạc nhiên, tôi nghĩ hai người ngồi cạnh nhau cũng cảm thấy thất vọng như vậy. Tại sao Salva lại không tới? Lẽ nào ông ta cho rằng chỉ cần Andermatt và Valon đối chất với nhau là đủ? Tôi thật không hiểu.

Andermatt bước lại gần Valon, nhìn thẳng vào mắt đối phương một cách thách thức mà nói rằng:

- Bao năm đã trôi qua, ngài đã không còn phải sợ gì nữa, nên ngài hãy thành thật trả lời câu hỏi của tôi. Valon, rốt cuộc thì ngài đã làm gì Lucien?

- Ông hỏi gì vậy? Chuyện đó làm sao tôi biết được.

- Ông phải biết chứ! Ông không thể không biết. Hai anh em ông suốt ngày theo ông ta, còn ở chung với nhau chính ở căn phòng này. Buổi tối cuối cùng, khi tôi tiễn Lucien ra cửa, có hai bóng người vụt qua. Tôi thề rằng đó là hai anh em ông.

- Bằng chứng đâu?

- Chứng cứ có sức thuyết phục nhất là hai ngày sau, các ông đã mang phương án chế tạo trong cặp tài liệu của Lucien tới cho tôi xem, muốn tôi mua nó. Tại sao phương án này lại rơi vào tay các người chứ?

- Chẳng phải tôi đã nói cho ông rồi sao, ông Andermatt. Đó là buổi sáng thứ hai sau khi Lucien mất tích, chúng tôi đã chúng ở trên bàn cảu ông ta.

- Giả dối - Andermatt đanh giọng lại nói như quát.

- Ông dựa vào đâu mà dám nói vậy? - Valon cũng không vừa.

- Quan tòa sẽ nói cho ông biết là dựa vào đâu.

- Vậy sao ông không tố cáo tôi?

- Để làm gì? Làm gì... - Ông ấy bỗng dừng lại, sắc mặt đột nhiên trở nên vô cùng đau đơn.

Valon nói một cách thách thức:

- Hãy xem lại mình đi! Nếu trong tay ông có chút chứng cứ thật sự nào thì sự đe dọa không mấy uy lực kia của chúng tôi không đến nỗi khiến ông...

- Đe dọa? Những bức thư ấy à? Lẽ nào ông cho rằng chúng làm tôi phải băn khoăn sao?...

- Nếu không, sao ông phải dùng một số tiền khổng lồ để chuộc lại bức thư ấy? Và lại còn cho người theo dõi chúng tôi nữa?

- Là để lấy lại phương án quí báu đó.

- Được thôi! Về những bức thư ấy, ông chỉ cần lấy lại được là sẽ đi tố cáo chúng tôi. Tôi sẽ không đời nào giao nó! - Ông ấy cười lớn, nhưng đột ngột dừng lại. - Thôi đủ rồi, cứ vẫn mãi mãi những lời lẽ ấy thì thật vô nghĩa. Kết quả thì cũng chỉ có thế mà thôi.

- Không phải vậy- Nhà ngân hàng không khoan nhượng- Ngài đã nói đến những bức thư ấy, nếu ngài không giao nó cho tôi thì đừng nghĩ đến điều đó...

- Tôi phải đi.

- Không được, không thể được!

- Ông nghe đây, ông Andermatt, tôi khuyên ông...

- Ông đừng nghĩ là có thể ra khỏi đây.

- Chúng ta thử đi xem - Valon tức giận thét lên.

Bộ dạng đầy sát khí ấy khiến phu nhân Andermatt sợ hãi, bất giác ho vài tiếng.

Ông ấy chắc hẳn nghe thấy tiếng ho này vì ông ấy đang rảo bước vội ra cửa. Andermatt kéo mạnh ông ta lại. Lúc này, tôi nhìn thấy ông ta đã thò tay vào túi áo khoác.

- Tôi cảnh cáo ông lần cuối!

- Hãy giao bức thư ra, rồi nói chuyện sau.

Valon rút ra khẩu súng chĩa vào người Andermatt:

- Ông có để cho tôi đi không?

Bỗng Nhà ngân hàng bất giác cúi người xuống.

Một tiếng súng vang lên. Khẩu súng của Valon rơi xuống sàn.

Dường như tôi cứng đờ người ra. Phát súng này được bắn từ phía chúng tôi! Là Das bắn, ông ấy bắn một phát liền làm rơi khẩu súng trong tay Alfred!

Trong nháy mắt, ông ấy đã vọt ra chặn giữa hai đối thủ, cười nhạt với Valon:

- Coi như anh may mắn, anh bạn. Tôi nhằm vào anh nhưng lại bắn trúng khẩu súng.

Hai người kia đều trợn mắt nhìn Das. Ông ta nói với nhà ngân hàng đang sợ hãi không nói được câu nào:

- Thưa ngài, xin hãy tha cho tôi tội... lắm chuyện. Có điều, ngài chơi thật tồi. Hãy cho tôi mượn bộ bài này chơi một chốc!

Nói xong, ông quay lại nói với Valon:

- Hai chúng ta cùng chơi nhé, anh bạn! Quân át chủ bài là cơ, tôi đánh quân bảy này.

Lúc đó, ông ấy giơ ra miếng sắt có bảy hình cơ ra trước mặt Valon. Mặt hắn ta tái mét, hai mắt trợn ngược, dường như bị đồ vật trước mắt đóng đinh tại chỗ.

- Ông là ai?- Ông ta lắp ba lắp bắp.

- Vừa nãy tôi đã nói rồi, tôi là người thích can thiệp vào chuyện của người khác... Tôi còn có đức tính nữa là đã can thiệp thì can thiệp đến cùng.

- Ông muốn gì?

- Tôi muốn đồ vật ông mang theo trên người

- Tôi chả mang theo thứ gì hết.

- Không đúng, nếu không ông sẽ không đến. Sáng hôm nay ông đã nhận được một bức thư, nói rằng 9 giờ tối nay đến đây và còn dặn ông phải mang hết tài liệu đi. Vậy rốt cuộc, tài liệu đâu?

Thái độ và giọng nói của Das đầy uy lực. Người bạn, bình thường luôn điềm đạm, hiền hòa của tôi lúc này như biến thành một người khác. Valon hoàn toàn bị khống chế, ông ta chỉ vào túi áo như một cái máy:

- Tài liệu ở đây.

- Là toàn bộ chứ?

- Đúng.

- Bản gốc hay bản sao?

- Bản gốc.

- Ông ra giá đi!

- 100 ngàn.

Das cười lớn:

- Ông điên à, họ chỉ trả cho ngài 20 ngàn mà 20 ngàn ấy cũng mất trắng vì thí nghiệm bị thất bại.

- Bọn họ không hiểu được tầm quan trọng của đề án - Valon vớt vát biện bạch.

- Vì nó không hoàn chỉnh?

- Vậy sao ông còn phải hỏi tôi cầm theo hay không?

- Tôi tự có cách. Trả cho ông năm nghìn franc, không thêm một đồng xu.

- Mười ngàn, không bớt một xu.

- Quyết thế nhé!

Das bước đến trước mặt Andermatt thương lượng:

- Xin ngài hãy ký một tấm séc, được không?

- Nhưng... tôi không có...

- Quyển... séc ư? Nó ở đây.

Ông Andermatt trợn mắt khi nhận lấy cuốn séc từ tay Das:

- Có thật là... của tôi...? Chuyện gì đang xảy ra vậy?

- Thưa ngài, chúng ta đừng nhiều lời vô ích. Xin hãy ký đi!

Nhà ngân hàng lưỡng lự một thoáng rồi cũng lấy bút máy ra ký. Valon chực thò tay ra cầm tờ séc quý giá đó.

- Đừng vội, sự việc chưa kết thúc đâu.

Das quay lại nói với Andermatt:

- Ngài có muốn lấy lại các bức thư đó không?

- Đúng, những bức thư ấy...

- Nó ở đâu, ông Valon?

- Nó không ở chỗ tôi.

- Nó ở đâu, ông Valon? - Das vẫn không buông tha.

- Tôi không biết. Em tôi đã giữ nó.

- Bức thư được giấu ở đây, trong căn phòng này. Hãy mở hộp bí mật ra!- Das vừa nói vừa giơ miếng sắt lên.

Valon sợ hãi lùi về sau:

- Không... không... tôi không muốn...

- Ông sao thế?...- Das nói xong liền bước tới bức tượng treo tranh vị hoàng đế râu bạc, đứng lên ghế, đặt nó lên hình chiếc bao kiếm, đường viên xung quanh miếng sắt vừa khít vào lưỡi kiếm. Sau đó dùng một chiếc búa đục lỗ ở đầu mỗi hình trái tim đỏ, lấy bẩy miếng đá nhỏ trên tường áp vào đó. Khi miếng đá cuối cùng vừa được ghép vào thì một cái khóa xuất hiện. Phần ngực của hoàng đế xoay chuyển, để lộ ra một cái hốc rộng, trông nó giống như hòm an toàn, bốn mặt là thép.

- Ông nhìn rõ rồi chứ, Valon? Hòm an toàn trống không.

- Vậy... chắc chắn người anh em của tôi đã lấy nó đi.

Das đứng trước mặt ông ta quát:

- Đừng giở trò với tôi nữa. Còn có một cái hòm bảo hiểm khác. Nó ở đâu?

- Làm gì có.

- Ông cần tiền ư? Bao nhiêu?

- Mười ngàn.

- Ông Andermatt, những bức thư có đáng giá mười ngàn franc không?

- Đúng thế - Nhà ngân hàng đồng ý.

Valon đóng cửa hòm lại, chần chừ một chút, rồi cầm lấy tấm sắt hình bảy cơ đặt lên hình bảo kiếm, giống như cách Das vừa làm. Sau đó, đục vào lỗ ở đầu bảy hình tim. Lúc này, trên tường lại xuất hiện một cái hốc nhưng ngạc nhiên ở chỗ, chỉ có một phần của hòm an toàn chuyển động, lộ ra một hòm an toàn khác rất nhỏ.

Bọc thư ở trong đó, Valon đưa nó cho Das. Das quay sang Andermatt hỏi:

- Chi phiếu đã xong rồi chứ, ngài Andermatt?

- Đúng vậy.

- Trong tay ông vẫn còn một phần tài liệu của Lucien, sau khi thêm phần này vào thì phương án chế tạo tàu ngầm sẽ hoàn chỉnh, đúng không?

- Đúng.

Hai bên tiến hành trao đổi. Das nhận lấy phần tài liệu và chi phiếu; đưa thư cho ông Andermatt.

- Thưa ngài, đây là thứ ngài cần.

Nhà ngân hàng do dự một lúc, những bức thư mà ông ta mất bao công sức đi tìm thì giờ đây đối mặt với nó ông lại thấy lo sợ. Chần chừ giây lát rồi ông ta cũng giật lấy chúng.

Lúc này, tôi chỉ nghe thấy tiếng rên khẽ ở bên cạnh. Tôi vội cầm tay phu nhân Andermatt, tay bà ấy lạnh như băng.

- Thưa ông, tôi nghĩ cuộc nói chuyện của chúng ta đã kết thúc. Ồ! Không cần phải cảm ơn. Đây là sự thường tình, tôi có thể giúp được ông.

Ông Andermatt vội vã bước đi. Và mang theo bức thư của vợ gửi cho Lucien.

- Thật tốt quá - Das vui vẻ nói to - Sự việc được giải quyết rất thỏa đáng. Chỉ còn lại món nợ của chúng ta, anh bạn. Phần phương án của anh đâu?

- Tất cả đều đã ở đây rồi. Das lật xem vài trang, sau đó nhét chúng vào túi áo.

- Rất tốt, ông đã giữ đúng lời hứa.

- Nhưng...

- Nhưng sao?

- Hai tấm chi phiếu?... Món tiền đó?...

- Ồ, anh còn nói gì nữa ư, anh bạn. Sao anh còn dám đòi tiền à?

- Tôi muốn thứ vốn thuộc về tôi.

- Anh lấy trộm, còn dám nói người ta nợ mình ư?

Valon tức giận đến mức toàn thân run bắn, mắt đầy những tia máu.

- Tiền của tôi... hai mươi ngàn... - ông ta gằn giọng.

- Làm gì có! Tôi còn phải sắp xếp được khoản chi đã chứ...

- Tiền của tôi! - Valon như con hổ dữ lao vào Das.

- Thôi đi, đừng có hồ đồ, hãy để con dao găm xuống! - Nói rồi ông đập mạnh lên cánh tay đối phương.

Valon đau đớn kêu rú lên.

Lúc này Das mới nói:

- Đi thôi anh bạn, đi hít chút không khi trong lành sẽ rất tốt cho anh! Có cần tôi đi cùng không? Chúng ta ra cánh đồng hoang kia nhé, tôi có thể chỉ cho anh xem một đống đá, ở dưới đó...

- Không phải là thật! Không phải là thật!

- Không là thật! Tấm sắt nhỏ "bảy cơ" này là lấy từ đó ra. Đây là vật mà Lucien luôn mang theo người, chắc ông còn nhớ chứ? Hai anh em ông đã chôn nó cùng người chết... bên cạnh còn có một số thứ, cảnh sát sẽ rất hứng thú với chúng đấy.

Valon nắm tay lại và ghì chặt lên mặt, một lúc sau mới nói:

- Thôi được. Tôi đầu hàng. Đừng nhắc đến chuyện này nữa. Nhưng có một việc... Chỉ có một việc, tôi muốn được biết...

- Hãy nói đi!

- Trong hộp an toàn vốn có cất đồ, đúng không?

- Đúng.

- Hôm 22 tháng 6, lúc ông đến đây vẫn còn?

- Đúng

- Đó là đồ gì vậy?

- Đó là các đồ anh em nhà ông đã cất giấu: bảo vật, đồ trang sức, châu báu, kim cương mà các ông đã cướp được.

- Kết quả ông đã lấy đi?

- Đúng thế! Nếu không, ông sẽ là gì nào?

- Nếu như vậy thì... em tôi vì phát hiện ra đồ không còn nữa nên đã tự sát ư?

- Có lẽ như vậy. Chỉ là thông tin giữa các anh và Felibe không còn, không thì có lẽ không đến nỗi ông ta tìm đến cái chết. Nhưng châu báu cũng không còn... Đây là điều ông muốn dò hỏi sao?

- Còn nữa: Tên của ông là gì?

- Nghe giọng ông kìa, như thể muốn báo thù ấy.

- Ông hãy đợi đấy! Hôm nay tôi bị bắt, ngày mai...

- Là tôi?!

- Tôi cũng nghĩ thế. Tên ông là gì?

- Arséne Lupin.

- Lupin! - Valon quị xuống, như bị ai đó dùng gậy đập mạnh vào đầu. Das cười lớn:

- Anh cho rằng chó mèo cũng thông minh thư vậy sao? Thôi đi, ít ra cũng phải là cỡ như Lupin chứ! Bây giờ ông đã biết tên tôi rồi, nào ông bạn, hãy chuẩn bị báo thù đi! Lupin đợi đó...

Nói rồi, ông ấy dìu Valon lúc này đứng không vững ra cửa.

- Das, Das! - Tôi hét lên. Cho dù tôi đã biết ông ta là ai, nhưng vẫn bất giác gọi to cái tên vốn quen thuộc với tôi.

Tôi vén tấm màn ra.

Ông ta chạy lại:

- Sao vậy? Có chuyện gì?

- Phu nhân Andermatt ngất xỉu rồi!

Ông ta vội nâng phu nhân dậy, đưa bình muối amoniac lên mũi bà ấy, đồng thời hỏi tôi:

- Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

- Là vì những bức thư đó - tôi nói - Những bức thư ông đưa cho chồng bà ấy. Ông ấy vỗ tay vào trán:

- Bà ta cho rằng tôi làm như vậy thật sao? - Cũng khó mà trách được bà ấy. Tôi thật ngốc!

Phu nhân đã tỉnh lại, lo lắng nghe ông ta nói. Ông ấy rút từ trong túi ra một phong bì trông rất giống với bao thư ông ấy đưa cho Andermatt.

- Đây mới là thư của bà, phu nhân; đây là bản gốc đấy.

- Nhưng... những bức thư kia?

- Trông chúng có vẻ rất giống nhau, nhưng đều là do tôi viết lại tối qua. Chồng bà không thể nào biết, vì ông ấy đã tận mắt nhìn thấy tất cả rồi.

- Còn nét bút?

- Bất kỳ nét chữ nào cũng có thể bắt chước được!

Bà ấy vô cùng cảm ơn Das. Tôi nhận ra rằng, cuối cùng Valon và Lupin nói với nhau bà ta không nghe thấy.

Nhưng tôi có chút ngại ngùng với người bạn cũ này, không biết nói gì... Lupin! Người bạn cũ thường xuyên cùng tôi ra vào tòa soạn lại là Lupin! Thật là ly kỳ. Lúc này, ông ấy rất nhẹ nhàng nói:

- Anh hãy nói lời tạm biệt với Das được rồi.

- Hả?

- Đúng vậy. Ông ta đã đi du lịch rồi. Tôi đã đưa ông ấy đi Mônacô rồi. Rất có thể ông ấy sẽ có một căn nhà tốt. Tôi muốn nói kỳ thực đây chính là ý của ông ấy.

- Vậy Lupin ở lại đây ư?

- Ồ! Cuộc sống của Lupin mới bắt đầu, ông ấy còn phải...

Bất ngờ, tôi bước đến kéo ông ấy ra một chỗ, cách xa phu nhận Andermatt

- Đêm 22 tháng 6 ấy, là ông đã đến đây ư?

- Đúng vậy. Tối hôm ấy, sau khi chia tay với anh, tôi lại quay lại đây ngay. Theo tin báo, tôi biết ở đây có chiếc hộp an toàn dùng khóa chìm, chìa khóa chính là quân bài bảy cơ. Nên chỉ cần tìm một chỗ đặt quân bảy cơ đứng lên là được. Tôi quan sát rất kỹ suốt một tiếng, kết quả đã tìm thấy.

- Một tiếng cơ á?

- Vâng, chỉ quan sát kỹ ông già ở trên tường.

- Vị hoàng đế ư?

- Vị hoàng đế này được vẽ y hệt theo quân K cơ, trong bộ bài tú lơ khơ.

- Đúng vậy... Nhưng tại sao vẫn là quân bảy cơ, lúc thì mở ra hộp an toàn to, lúc lại mở hộp nhỏ?

- Chỉ là lộn ngược nó lại, để đầu nhọn của hình cơ hướng lên trên thì sẽ mở được hòm nhỏ.

- Còn nữa, trước khi gặp phu nhân Andermatt, ông còn chưa hề biết những bức thư ấy...

- Đúng. Lúc đầu tôi không thể mở được hộp an toàn nhỏ ra, mà trong hộp to, ngoài châu báu ra tôi chỉ tìm được những thư từ đủ để chứng minh hai anh em họ *********.

- Tóm lại, ông chỉ ngẫu nhiên bắt thóp hai anh em họ; sau đó mới đi truy tìm phương án chế tạo tàu ngầm?

- Là như vậy đấy.

- Nhưng, mục đích của ông là gì?

Das cười vang và ngắt lời tôi:

- Hà hà! Xem ra ông rất có hứng với chuyện này.

- Không chỉ có hứng thôi đâu.

- Vậy lát nữa, sau khi tôi tiễn phu nhân Andermatt và nhờ gửi tin cho báo Nước Pháp xong tôi sẽ nói rõ ràng mọi chuyện cho ông nghe.

Nói xong, ông ấy ngồi xuống, viết đoạn tin ngắn:

"Vấn đề đưa ra đã được Lupin giải quyết ổn thỏa. Ông đã đưa cho bộ Hải quan phương án chế tạo tàu ngầm hoàn chỉnh. Cũng nhân cơ hội này, ông ấy phát động Quỹ ủng hộ việc chế tạo chiếc tàu ngầm đầu tiên của nước ta và là người ủng hộ thứ nhất với hai mươi ngàn franc."

- Chính là hai tờ chi phiếu của ông Andermatt - Tôi xem xong mẩu tin liền hỏi.

- Không sai. Cứ cho như là để Valon chuộc lỗi đi.

Tôi đã quen với Lupin như thế, và biết được rằng người bạn cũ của tôi Das chính là tên trộm nổi tiếng nước Pháp - Arséne Lupin.'

-End-

Thực
hiện bởi

nhóm
Biên tập viên Gác Sách:

freezeheart_6200
– Minh Nguyệt – Diên Vĩ

(Tìm
- Chỉnh sửa - Đăng)


Mục lục

4,801 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1