Những chuyện kì bí của Stine (Chuyện trại Fear)
Chuyện trại Fear - Chương 09 - 10 - 11
Chương 9
- Caroline từng là bạn cũ của Lizzy. -
Amy giới thiệu với cả nhóm.
Pearl nhướn lông mày:
- Từng là bạn ha?
Tuyệt!
Amy đập hai tay vào
nhau:
- Gửi cô ta một thông
điệp với nhớt bùn chúng ta chế ra.
Cô ấy dẫn cả nhóm vào
trong bếp. Trên quầy bếp có đặt một cái xô sắt to trong đựng đầy chất nhớt dẻo
gì đó màu trắng.
- Cái gì vậy? - Tôi hỏi
nhỏ Amy.
- Bột mì, bột ngô và
nước. Giờ chúng ta sẽ trộn lẫm với phẩm thực phẩm màu xanh này. - Vừa nói Amy
vừa dốc ngược chai đổ chất màu xanh vào trong xô.
- Đừng quên thành phần
bí mật của bùn nhớt. - Trudy hét tướng. Cô ấy chen lên và thả một ít bột vào
trong xô. Đống hổ lốn bắt đầu nở ta và kêu xì xì.
- Ôi! Hỗn hợp gì thế? -
Tôi hỏi.
Pearl ấn vào tay tôi
cái muôi trộn bằng gỗ:
- Tin tụi mình đi. Quấy
đống bột này lên và tụi mình sẽ gửi cho Caroline - bạn cậu.
- Đã từng là bạn. - Tôi
sửa lại.
- Ừ, cho người đã từng
là bạn cậu một bất ngờ.
Tôi nhúng chiếc muôi
vào thùng bột nhão và khuấy thật lực. Càng quấy mạnh, đống bột càng nở to và xì
xì mạnh hơn. Mùi bốc ra rất khó ngửi. Như là da chồn hôi ngâm giấm vậy.
Trong đầu tôi thoảng
qua ý nghĩ độc ác là đổ tất cả đống bột này lên đầy Caroline.
Ý nghĩ làm tôi chợt
ngừng quấy. Trời! Tôi chưa từng có ý nghĩ kiểu như vậy trong đời. Cái ý nghĩ
độc ác quái quỉ ấy từ đâu ra nhỉ?
Pearl đập vào vai tôi:
- Quấy tiếp đi. - Cô ta
ra lệnh. - Làm xong bọn mình sẽ qua chỗ Caroline và tặng cho cô ta một món quà
thật ấn tượng.
- Chúng ta sẽ gửi cho
cô ta một thông điệp. Trudy vừa quấy vừa nói. - Một thông điệp mà cô ta sẽ
không bao giờ quên.
Cái ý nghĩ ác độc ấy
lại thoảng qua đầu tôi một lần nữa. Tôi sẽ viết những gì tồi tệ nhất vào cổng
nhà Caroline bằng chất bột dẻo này. Sau đó mình chạy. Hừm, chẳng bao giờ gột
sạch được cái chất phẩm nhuộm màu xanh này ra khỏi cổng. Hay đấy. Tôi thầm
nghĩ.
Priscilla và Violet lễ
mễ bê thùng bột đã ngoáy ngang qua bếp:
- Bọn tớ xong rồi.
Pearl ra lệnh:
- Được rồi, mọi người
hãy đổ ra!
Tất cả có ba xô chất
nhớt. Cả nhóm đi bộ dọc theo phố Fear, tôi và Amy xách xô đi giữa hai đứa.
Tôi bảo họ:
- Caroline sống ở phố
Pone Ridge cách nhà tớ hai dãy.
Bọn tôi vượt qua cầu
Mill, lặng lẽ xuyên qua khu Waynesbridge. Chúng tôi đi nép bên lề đường để
không ai nhìn thấy.
Ngôi nhà hai màu nâu và
trắng của Caroline nằm ở giữa dãy. Cửa sổ tầng hai và bếp phía sau vẫn sáng
đèn. Tôi biết là Caroline vẫn ở nhà.
- Khi đến nơi, - Amy
thì thầm. - Cậu cứ đi thẳng tới cổng. Bọn mình ở ngay sau lưng cậu.
Tôi gật và đưa ngón cái
ra hiệu đông ý với Amy.
Tim tôi đập thình thịch
vì phấn khích. Một vài giây nữa thôi Caroline sẽ nhận được bức thông điệp bùn
nhớt - và thế là mối thù tôi đã trả xong.
Cả bọn tới rìa bãi cỏ.
Vừa bê xô tôi vừa dẫn cả hội tới cổng trước. Cả nhóm theo sau.
Trong tôi lại dấy lên
cảm giác đen tối, tội lỗi. Tôi cảm thấy như một đám mây che phủ suy nghĩ của
mình vậy. Kệ, mặc kệ. Tất cả những gì tôi nghĩ là cho Caroline biết tay. Đổ vào
đầu cô ta.
Tôi quì gối trước cổng
nhà Caroline múc ra một thìa bùn nhớt. Viết gì bây giờ nhỉ? Tôi muốn tìm những
từ ngữ kinh tởm nhất để Carilone thấy đau đớn uất ức.
Bỗng Trudy bước vượt
lên trước tôi.
- Gượm đã! - Tôi thì
thào. - Cậu làm gì đấy?
Không thèm trả lời tôi.
Trudy ấn chuông cửa. Tôi nhổm dậy:
- Cậu điên à? Bố
Caroline sẽ ra và tóm chúng ta mất!
Cùng lúc cả nhóm tản
ra. Một số trốn trong bụi cây. Amy nấp sau xe của bố Caroline.
Tôi chỉ đủ thời gian
đứng khuất dưới bóng cây liễu rủ. Cửa trước kẹt mở. Tôi hơi nhô ra khỏi đám lá
lòa xòa. Có ai đó đang đứng ở bậu cửa.
Từ chỗ nấp của mình tôi
không thể nhìn rõ mặt người đó. Nhưng tôi vẫn thấy cái áo màu xanh nước biển.
Caroline!
Cô ấy bước hai bước ra phía cổng
tối. Có lẽ cô ta đang xem ai vừa bấm chuông.
Không hiểu sẽ diễn ra
cái gì đây? Tôi băn khoăn tự hỏi. Những cô gái trại Fear đang âm mưu gì đây?
Đột nhiên tôi thấy mấy
bụi cây lay động. Toàn bộ nhóm đã đứng lên từ chỗ nấp của họ.
Trudy giơ tay lên trên
hàng rào. Pearl đứng ngay cạnh cổng, mảnh vải chéo bắt sáng từ trong nhà
Caroline phát ra màu tím.
Amy lặng lẽ bước ra từ
sau xe. Cô ta cầm xô bùn nhớt trong tay.
Nhìn bọn họ tôi chợt
nhận ra.
Họ chẳng có vẻ gì là đi
gửi thông điệp. Họ đang chuẩn bị đổ đống bùn nhớt lên Caroline! Đúng cái cách
mà tôi đã nghĩ.
Cái cảm giác đen tối trong đầu tôi giờ
biến mất sạch. Họ không thể làm thế được. Điều gì sẽ xảy ra nếu cái đống bùn
nhớt đó làm Caroline kinh sợ. Tôi thực sự không muốn làm tổn thương cô ấy.
Tôi trườn ra khỏi chỗ
nấp của mình và hét lên:
- Dừng lại.
Nhưng trước khi tôi kịp
ngăn lại.
Toẹt!...
Chương 10
Đống bùn nhớt từ ba
hướng bay vèo tới đập bộp vào Caroline.
Chất lỏng sền sệt màu
xanh chảy nhầy nhụa trên đầu Caroline. Đầy tay và cả chiếc áo phông màu xanh mà
bạn ấy ưa thích.
Tôi mừng khi không nhìn
thấy mặt cô ấy. Tôi biết là cô ấy rất giận dữ. Và sợ nữa.
- Chạy! - Amy hô.
Tôi phóng khỏi nhà
Caroline nhanh hết cỡ. Các thành viên còn lại trong nhóm chạy nhay sau lưng
tôi. Bọn họ vừa chạy vừa cười vang.
Tôi cúi đầu và guồng
chân chạy một mạch. Tôi phải chạy thật nhanh - trước khi Caroline có thể nhìn
thấy tôi! Nếu bạn ấy thấy, bạn ấy sẽ không bao giờ, không bao giờ thèm nói
chuyện với tôi.
Chúng tôi tản ra trên cầu Mill. Chốc lát bọn tôi đã trở lại ngôi nhà
trên phố Fear.
Tôi nặng nhọc bước lên
cái cầu thang ọp ẹp cũ kĩ
và cúi xuống thở hổn hển.
Tôi có cảm giác thật
tồi tệ. Trò Chơi Khăm này ban đầu tôi cứ tưởng là vui nhưng không phải thế tí nào. Tôi có cảm giác nó
thô bạo.
Tôi muốn nói một chút
về điều này. Nói về các cô gái ở đây. Tôi thực sự chẳng thích Đêm Chơi Khăm và
tôi sẽ không bao giờ làm lại điều đó. Nhưng Pearl không cho tôi cơ hội từ chối.
- Nhanh lên, cả hội
đang đợi cậu trong phòng. - Pearl ra lệnh, chỉnh lại cái băng chéo màu tím. -
Đã đến lúc bế mạc cuộc gặp tối nay rồi.
Mười hai cô gái đứng
thành vòng tròn, im lặng. Họ nắm chặt tay nhau.
Và Pearl bắt nhịp bằng
giọng hát trầm, kì bí:
Mười ba cô gái
cắm trại đêm
Rừng thì tối,
dưới chân bùn êm.
Các thành viên
khác đồng ca.
Gia đình đợi
hoài mà không thấy.
Các cô đi đâu
trong sương đêm.
Tóc gáy tôi dựng ngược
cả lên. Họ đang hát về mười ba cô gái cắm trại đêm và mất tích một trăm năm
trước! Quái đản! Họ hát tới câu cuối như một lời cảnh báo:
Nếu cắm trại
đêm trong rừng Fear
Theo mười ba
cô bạn không về.
Cuối cùng, cuộc họp kết thúc.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đúng là toàn chuyện
quái đản!
Amy không đi cùng tôi
trở lại Waynesbridge. Cô ấy nói sẽ ngủ lại nhà Trudy tại Shadyside. Tôi phải đi
qua phố Fear một mình. Bây giờ là mười giờ đêm.
Tôi phi tới cầu trong
khoảng thời gian kỷ lục. Tôi chạy chậm lại trên cầu, bỗng nhiên mắt tôi chói
lòa vì đèn pha ô tô.
Chiếc xe hòm! Nó đỗ
xịch ngay trước mặt tôi. Vẫn cái bà lái xe kỳ quái ngồi sau vô-lăng.
Bà ta không nhìn tôi.
Nhưng bà ta đưa ngón tay cái ra hiệu chỉ ra ghế sau.
- Lên xe. - Bà ta ra
lệnh.
Tôi lưỡng lự.
- Không nghe thấy gì à?
- Bà ta gằn giọng. - Tôi bảo - lên xe.
Tôi trèo lên ghế sau và
kéo sập cửa. Chúng tôi từ từ qua cầu Mill.
Tôi cũng chẳng cố bắt
chuyện với bà ta. Tôi chỉ muốn về ngay nhà và lên giường. Cần có thời gian để
xem xét cái nhóm các cô gái Trại Fear này. Sau những gì đã xảy ra, tôi không
chắc mình còn muốn là thành viên của họ nữa hay không.
Tuy tôi thích truyện
kinh dị nhưng mấy cô gái này làm tôi thấy rùng rợn. Quá lạnh lùng. Quá tàn
nhẫn.
Khi chiếc xe thả tôi
trước nhà, tôi trườn
xuống và phốc ngay vào trong. Rốt cuộc đã tới nhà!
Bố, mẹ tôi đang ngồi
trên ghế xem bản tin cuối ngày. Thấy tôi chốt cửa và luồn dây xích.
Bố tôi nhướn mày:
- Khóa của ngăn lũ quỉ
bên ngoài hả Lizzy?
- Vâng. Bố cứ cho là
thế đi. - Tôi trả lời
- Buổi gặp mặt thế nào?
- Mẹ hỏi.
- Bình thường. - Tôi
nói nhỏ và treo chiếc áo khoác bò lên mắc.
Mẹ tôi cau mày:
- Nghe giọng con có vẻ
không vui.
- Con hơi mệt. - Tôi
đáp lại và quay thẳng về phía cầu thang.
Tôi không muốn nói tí
gì về buổi gặp mặt này. Tôi sợ rằng tôi sẽ lộ ra bí mật về Đêm Chơi Khăm. Thế
thì rắc rối to.
Vừa tới chân cầu thang
lại nghe thấy tiếng bố tôi.
- Ôi Lizzy, bố suýt
quên. Caroline gọi đấy. Nó nói con gọi ngay cho nó.
Tôi thấy như có ai đấm
vào tim tôi vậy.
- Caroline ạ? - Tôi hỏi
lại, giọng hoang
mang.
- Nó bảo con về muộn
cũng gọi ngay cho nó.
- Ôi không! - Tôi lẩm
bẩm, buông tay ra
khỏi lan can cầu thang.
Cô ấy đoán ra tôi.
Đống bùn... Cô ấy biết
tôi làm.
Chương 11
Tôi liếc vào phòng bố
mẹ tôi có điện thoại.
Tôi phải gọi cho
Caroline, tôi thầm nhủ. Tôi phải xin lỗi bạn ấy. Hoặc chí ít thì cũng giải
thích cho bạn ấy rõ.
Tôi đặt tay vào ống
nghe:
- Gọi đi.
Tôi cũng chẳng cần nghĩ
số. Ngón tay tôi tự nó lần nút bấm quen thuộc 555-4239.
Một tiếng chuông. Tim
tôi giật lên trong lúc đợi người nhấc máy.
Hai tiếng chuông.
Nhanh lên, Caroline.
Tôi mong giờ phút này qua mau.
- Nhà ông Hurt,
Caroline nghe ạ.
Đúng là cô ấy. Tôi
không biết mình phải làm gì?
- A lô? - Caroline có
vẻ bực mình. - A lô?
Lúc này hoặc không bao
giờ.
Tôi nói thật nhanh:
- Caroline, tớ Lizzy
đây.
- Lizzy à! - Caroline
hét to.
Tôi co rúm lại. Ôi
không. Bắt đầu rồi.
Nhưng thay vì la hét
với tôi, Caroline phá lên cười:
- Cậu không thể biết
được chuyện gì vừa diễn ra
ở nhà tớ.
Tôi nhăn trán. Sao bạn
ấy lại cười nhỉ?
- Tớ đã gọi ngay cho
cậu. - Caroline tiếp tục. - Thằng Chip, em tớ, nó... nó... ha ha buồn cười
không thể tả. - Caroline lại cười một chập trước khi nói hết câu. - Lizzy, Chip
đã bị một xô bùn ập vào người!
- Chip bị à? - Tôi vội
hỏi. - Thằng Chip em cậu á?
- Ừ! Chà, Lizzy, nếu
cậu nhìn bộ dạng nó. Từ đầu đến chân nó phủ đầy bùn keo xanh nhớt. - Caroline
lại cười đến mức thở khụt khịt.
Tôi cầm ống nghe đứng
trân tại chỗ. Thằng Chip?
Thôi đúng rồi, hẳn là
nó mặc cái áo phông cùng màu với cái áo của Caroline. Hai chị em bạn ấy cao
bằng nhau. Lúc đấy tôi đã quên không nhìn vào mặt người đứng ở cổng...
Tôi thả phịch người
xuống giường. May quá! Không lo nữa rồi.
Đến lượt mình, tôi cũng
bắt đầu cười khúc khích với Caroline. Phần vì tôi thấy nhẹ nhõm. Phần vì nghe
tiếng cười nấc nghẹn của Caroline. Thật là thoải mái khi được nói chuyện trở
lại với cô ấy.
- Này, cậu có tưởng
tượng được không, người nó đầy mùi. - Cô ấy hét tướng lên trong điện thoại. -
Tớ không biết đó là chất gì nữa, nhưng...
- Nghe này Caroline. -
Tôi cắt ngang. - Tớ xin lỗi cậu về chuyện tớ to tiếng với cậu chiều nay, thực
ra tớ rất vui vì cậu được nhận vào nhóm Hướng đạo sinh Waynesbridge. Tớ đã xử
sự như một đứa trẻ con.
Carolin ngưng bặt. Cô
ấy đổi giọng hoàn toàn: Không nghe thấy tiếng cười của Caroline.
- Tớ cũng xin lỗi cậu.
Tớ biết là cậu đã rất buồn mà tớ thì không giúp được gì cả. Lẽ ra cậu phải được
chọn vào nhóm. Thật khồn công bằng.
- Thôi bọn mình không
nói về chuyện này nữa. - Tôi nói giọng kiên quyết. - Cậu là bạn tốt nhất và
thân nhất của tớ. Và tớ muốn mãi mãi như vậy.
- Tớ cũng vậy. -
Caroline đồng ý. Và lại bắt đầu cười khúc khích. - Cậu còn nhớ bài hát tình bạn
mà chúng ta hay hát hồi lớp hai không?
- Có. - Tôi đáp và hát
luôn:
Chúng ta là
bạn thân
Bạn của nhau
mãi mãi.
Caroline hòa nhịp vào
chúng tôi cùng hát cho tới tận lời cuối. - Bạn, bạn thân!
Cả hai cùng cười. Bỗng
nhiên tôi thấy lòng thật nhẹ nhõm và thanh thản. Rốt cuộc chúng tôi lại làm
lành trở lại.
- Thế buổi gặp mặt đầu
tiên với nhóm Hướng đạo sinh Waynesbridge thế nào? - Tôi hỏi.
- Cậu muốn nghe thật
không? - Caroline hỏi.
- Có chứ. - Tôi đáp
lại. Thành thực tôi rất muốn biết như thế nào.
- Nói thực ra buồn chết
đi được. - Caroline nói. - Tớ muốn là thành viên Hướng đạo sinh chừng nào tớ
thấy nhóm còn vui vẻ.
- Cậu đã làm cái gì? -
Tôi hỏi.
- Bọn tớ ngồi vòng
quanh trong phòng khách nhà Sitwell, nhấm nháp mấy tách trà và giới thiệu lẫn
nhau.
- Cậu lại đùa rồi! -
Tôi cười khúc khích.
- Thật đấy. Cậu tưởng
tượng được không? Bọn tớ giới thiệu tên họ như là chưa từng biết nhau vậy. -
Tôi đoán được bằng giọng nói như vậy chắc mắt Caroline đang lộ vẻ thất vọng.
- Sao các cậu lại phải
giới thiệu lẫn nhau?
- Cô Sitwell cho rằng
bọn tớ phải học cách cư xử. Vì thế từng đứa phải đứng lên và kể một câu chuyện
ngắn về bản thân và gia đình. - Caroline kéo dài giọng. – Chán - Chết.
- Các cậu có chơi trò
gì không?
- Không. Arden chia
bánh bích qui và kem màu hồng cho cả hội. Bọn tớ nhấm nháp trà và sau đó về
nhà.
Tôi lắc đầu:
- Thật ngạc nhiên. Cuộc
gặp của tớ hoàn toàn khác.
- Cuộc gặp của cậu? Cậu đi dự buổi gặp nào
vậy?
Tôi quên khuấy mất là
Caroline không biết về nhóm các cô gái Trại Fear. Tôi kể một lèo cho bạn ấy
nghe từ lúc tôi chạy về nhà thế nào. Tôi cũng kể về chiếc giấy mời rùng rợn với
những chữ lờ mờ tự nhiên nổi lên ở cuối tờ giấy. Caroline đồng ý là khá kỳ
quái.
Tôi kể tiếp về ngôi nhà
cổ nát ở phố Fear với căn phòng họp lớn của nhóm bên trong. Tôi nói cả những
chuyện rùng rợn mà tôi được nghe, về cắm trại đêm, nhưng tôi không kể với
Caroline về Đêm Chơi Khăm.
Caroline cười có vẻ
phấn khích:
- Chuyện kinh dị, đồ
vật rùng rợn và cắm trại đêm - nghe thú vị quá đi mất.
- Cực kì thú vị. - Tôi
bốc lên phụ họa. Tôi quả thực không muốn tiết lộ với Caroline rằng nhóm Trại
Fear không đơn giản toàn những chuyện vui vẻ. Với tôi, đôi lúc họ tỏ ra rất tàn
nhẫn. Kỳ thực tôi vẫn thấy bị tổn thương vì không được tham gia nhóm
Waynesbridge. Tôi không thể không nói tốt về Trại Fear. - Tôi muốn chứng tỏ cho
Caroline rằng nhóm của tôi cực kỳ hơn nhóm của bạn ấy.
- Cô Sitwell cho bọn tớ
xem những tấm huy hiệu mà bọn tớ sẽ phải cố. Làm bánh, trông nhà, làm vườn. Vô vị nhỉ?
Mới đầu tớ nghĩ đấy
là nhóm Hướng đạo sinh đầy thử thách, nhưng bây giờ hóa ra là nhóm những học sinh còn bám váy mẹ. - Caroline
kết luận.
Tôi nghĩ ngay tới những
chiếc huy hiệu Trại Fear
và thoáng rùng mình. Mấy cái huy hiệu làm bánh kia chưa hẳn đã chán ngắt.
Nhưng tôi không để
Caroline biết tôi đáng nghĩ gì.
- Thật vô vị. - Tôi
đồng tình.
- Ước gì tớ được tham
gia nhóm của cậu. - Caroline thổ lộ giọng tiếc nuối. - Cậu thật là may. Tớ nghĩ
nhóm của tớ sẽ chẳng bao giờ cắm trại ngoài trời. Trừ phi sân trại là sàn nhà
tiện nghi ngày lễ.
Tôi bật cười. Caroline
nói đúng. Khó mà tưởng tượng ra cảnh Shannan, Arden, hoặc bất kì thành viên nào
của nhóm Waynesbridge đi bộ đi đâu xa hay là ngủ một mình trên đất ngoài trời
giá lạnh.
- Lizzy này. - Caroline
lên tiếng. - Cậu có nghĩ rằng sẽ rất ổn nếu cả hai bọn mình chung một nhóm.
- Ý cậu bảo là nhóm
Hướng đạo sinh Waynesbridge à? - Tôi vội hỏi.
- Ôi quên nó đi. Tớ
muốn gia nhập nhóm những cô gái Trại Fear!
Ôi trời. Tôi há hốc
miệng. Tôi không ngờ kế hoạch của tôi làm Caroline ghen tị lại hiệu quả thế!
- Cậu có nghĩ là họ đồng
ý cho mình tham gia không? Bọn họ nghe có vẻ cực kỳ rùng rợn huyền bí. -
Caroline hỏi.
Rùng rợn, huyền bí. Cô
ấy không hề biết đã nói đúng bản chất nhóm Hướng đạo sinh này.
- Hừm, Caroline. - Tôi
ậm ờ. - Tớ không biết nữa.
- Sao cậu lại không
biết? - Caroline cắt ngang.
- Chậc. - Tôi không
biết nói thế nào. - Ờ. Nhóm các cô gái Trại Fear không phải ai cũng nhận. Phải
được mời đích danh cơ.
- Ý cậu là gì thế. Họ
không muốn nhận tớ phải không?
- Không, tớ không có ý
như vậy. Tớ chỉ...
Caroline lại cắt ngang.
- Lizzy, Tớ biết cậu
đang nghĩ gì. Cậu đang cố lảng tránh tớ. Cậu vẫn còn giận đúng không? Vì thế mà
cậu không muốn tớ tham gia nhóm!
Trời ạ! Ngay cả bản
thân mình, tôi cũng không chắc tôi có muốn ở trong nhóm Trại Fear hay không
nữa. Tôi bây giờ trong tình trạng há miệng mắc quai. Nếu tôi không cố kết nạp
Caroline vào nhóm, chúng tôi sẽ lại cãi nhau. Mà thực tế thì chúng tôi cũng vừa trải qua một bữa hục hặc
với nhau.
- OK. - Tôi rầu rĩ đồng
ý. - Tớ sẽ cố thuyết phục họ.
Tôi quyết định đưa
Caroline đi gặp Pearl. Rốt cuộc thì mẹ của Pearl là người phụ trách nhóm. Vả
lại, tôi cũng chẳng biết tìm Amy và các cô gái khác ở đâu.
Đêm hôm sau, sau khi ăn
tối, Caroline đợi tôi ở đầu đoạn rẽ. Chúng tôi cùng nhau đi bộ qua cầu Mill tới
Shadyside.
- Phố Fear. - Caroline
đọc to khi thấy biển tên phố.
Tôi gật đầu:
- Chúng ta tới số nhà
333.
Caroline run run:
- Phố này là nơi rùng
rợn nhất trong cả hai vùng Shadyside và Waynesbridge. Có khi rùng rợn nhất thế
giới!
Chúng tôi đi qua ngôi
nhà đầu tiên - và nghe thấy một tiếng gào rợn người. Một con gì đó màu sậm chạy
qua bãi cỏ va biến mất trong màn đêm.
- Chỉ là con mèo thôi.
- Tôi nói với Caroline, cố làm ra vẻ tự tin.
Caroline quay trước
quay sau kiểm tra xem có gì đằng trước hay đằng sau cô ấy không.
Hai đứa đi xuôi xuống
phố, lại bắt đầu nghe tiếng cửa sổ đều đều đập vào tường bên cửa căn nhà gỗ nào
đó. C...ạch! Cạch! Cạch!
Sao nó lại kêu kiểu đó
nhỉ? Tôi băn khoăn tự hỏi. Tôi chẳng thấy tí gió nào.
Caroline bấu chặt lấy
tay tôi:
- Còn xa lắm không?
- Ngay đây thôi. - Tôi
trả lời. Tôi nhớ rõ buổi gặp hôm qua khi mấy cơn gió mạnh xô đẩy tôi tơi nghĩa
trang phố Fear. Ngay cạnh chiếc cổng số 333.
Caroline liếc con số
trên ngôi nhà gần nhất 331.
- Đúng rồi. - Tôi nói.
- Có nghĩa là ngôi nhà tiếp theo.
Nhưng khi hai đứa tới ngôi
nhà bên cạnh nó không giống ngôi nhà tôi thấy hôm qua. Những thanh gỗ dán đóng
đinh chặn cửa ra vào. Vòm cửa trước cũng bị sập một đoạn.
- Nó đây à? - Caroline
cau có hỏi.
- Không. - Tôi chỉ tay
vào tấm biển sắt đóng đinh cạnh cửa trước. - Cậu thấy gì không? Số 335.
Caroline quay một vòng.
- Thế 333 ở đâu
- Tớ cũng không rõ. -
Tôi lắp bắp. Tôi bước hai bước ra phố và liếc mấy số nhà bên kia phố: 332 và bên cạnh
334.
Caroline ngẩng đầu nhìn
căn nhà gỗ.
- Vậy nó phải là 333
chứ.
- Nhưng không phải. -
Tôi cãi. - Ở đây biển số là 335.
- Có khi họ đánh số
lại. - Caroline kéo tôi ra đường. - Có cái nào trông giống không?
Tôi lắc đầu. Không.
Chẳng nhà nào giống cả. - Tiếp theo là 337, 339 và sau đó là nghĩa trang.
- Thế số 333 ở đâu? -
Caroline gặng hỏi.
Tôi lúng túng lắc đầu:
- Nó biến mất rồi. -
Tôi lẩm bẩm. - Hoàn toàn biến mất!
3,963 từ






