TruyenVip

Những chuyện kì bí của Stine (Chuyện trại Fear)

Chuyện trại Fear - Chương 15 - 16 - 17 - 18 - 19

Mục lục

Chương 15

Crrắc...

- Gì đấy? - Caroline
chiếu đèn vào cây cối xung quanh.

- Cành cây con. - Tôi
thì thầm. - Cậu vừa giẫm vào cành cây.

- Tớ không hề. -
Caroline chối phắt và chiếu đèn làm tôi lóa mắt. - Cậu chứ gì. Lizzy, tớ hơi
sợ!

Tôi đẩy đèn của
Caroline để khỏi bị chói mắt.

- Caroline, cậu là
người muốn cắm trại đêm mà. Cậu vừa nói cậu muốn về bây giờ đúng không?

- Không, tớ không nói
thế. - Caroline nhấm nhẳng.

Chúng tôi chiếu đèn về
phía trước. Cây cối vặn vẹo đầy mấu chặn kín đường. Dây rợ gai góc cuốn lòng
thòng vào các cành cây vướng cả vào tóc hai đứa.

- Ái! - Caroline bật
kêu khi một cành cây chọc vào mặt cô ấy.

Chúng tôi bước sát
nhau, giẫm lên cả chân nhau. Tôi cố mở to mắt để nhìn rõ mọi vật trong đêm.

Có vật gì đó đang
chuyển động giữa đám cây cối trước mặt chúng tôi.

Tôi khựng lại:

- Cậu có thấy gì không?

- Có theo cậu nó là con
gì nhỉ? - Caroline thì thầm, khó khăn lắm mới mấp máy được môi.

- Tớ không biết. Cứ đi
tìm khu đất cắm trại thôi đã.

Caroline rút tấm bản đồ
ra, cả hai đứa đều rọi đèn vào tờ giấy đã ngả màu.

- Tớ nghĩ rằng bọn mình
lẽ ra phải tìm thấy một con suối chứ. - Cô ấy lẩm bẩm.

Tôi quét đèn một vòng
xung quanh:

- Tớ chẳng thấy con
suối nào cả, cậu thấy không?

- Không. - Caroline đáp
lại.

Bỗng nhiên có vật gì đó
lao thẳng vào bụi cây bên phải.

- Có lẽ bọn mình nên
quên buổi cắm trại đi thì hơn. - Caroline nói, giọng hoảng sợ. - Có lẽ bọn mình
nên về nhà.

- Hừm được thôi. - Tôi
đồng ý. Tôi không muốn lộ ra là mừng chết đi được. Thực sự, tôi thấy vui sướng
khi Caroline đổi ý!

Chúng tôi quay lại theo
đường cũ mà chúng tôi đã đến.

Chỉ chục mét nữa thôi
là chúng tôi sẽ lại ra phố Fear, tôi nghĩ vậy. Nhưng khi tôi quét đèn thì xung
quanh vẫn toàn là cây! Và cảnh vật trông hoàn toàn lạ lẫm!

- Caroline, - tôi thì
thầm. - Bọn mình đi sai đường rồi. Tớ không biết chúng mình đang ở đâu nữa.

Caroline xiết chặt tay
tôi, thút thít.

Đúng lúc đó tôi nghe
thấy tiếng rì rào. Nước! Nước chảy!

- Suối, đúng rồi! Tớ
nghe thấy tiếng suối, Caroline. - Tôi vội trấn an cô ấy.

Chúng tôi vội tiến lên
phía trước. Cành cây móc vào quần áo. Tôi nghe thấy tiếng Caroline lầm bầm vì
điều gì đó. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn tìm thấy nơi cắm trại. Dù
sao thì nhóm Trại Fear vẫn không đáng sợ bằng khu rừng quỉ quái này.

Đến bên con suối, tôi
xem lại bản đồ một lần nữa.

- Nó chỉ dẫn thế nào?
Bọn mình đi đâu bây giờ? - Caroline sốt ruột hỏi.

Tôi nheo mắt nhìn bản
dồ:

- Tớ chẳng biết nữa. Nó
bẩn toàn bộ phía sau.

- Ánh sáng! - Bỗng
Caroline hét lên. - Tớ thấy ánh sáng!

Tôi nhìn lên. Cô ấy nói
đúng. Phía xa, tôi thấy có những ánh vàng yếu ớt.

Crrắc! Lại tiếng động
của vật gì đó đang di chuyển sau lưng chúng tôi.

Lần này không phải là
cành cây con. Tiếng gãy hình như từ một cành cây to. Và con gì đó phải rất to
mới làm nó gãy được.

Không đời nào tôi quay
lại xem nó là cái gì.

- Chạy đi! - Tôi hét
Caroline. - Đừng chần chừ!

Hai đứa lao về hướng
ánh sáng vàng nhạt.

Tai tôi kêu lùng bùng.
Bụi cây, gai đập vào người tôi. Nhưng tôi vẫn chạy.

Ánh sáng dần rõ hơn khi
bọn tôi đến gần.

Bây giờ tôi thấy rõ.
Lửa trại!

Ngọn lửa trại vàng tí
tách ấm áp. Một thoáng nhìn rõ tôi thấy có mấy cô gái đang ngồi quanh.

Tôi vấp vào một cái rễ
cây và ngã khuỵu gối ngay trước đống lửa.

Caroline cũng ngã sau
tôi, thở hổn hển.

Mặt chúng tôi nóng bừng
bừng. Mồ hôi túa ra trên trán làm tôi phải quệt cho khỏi rơi xuống mắt.

Các cô gái Trại Fear
hiện ra lù lù trước mặt chúng tôi. Họ nhìn hai đứa bọn tôi như kiểu nhìn hai
đứa nhát gan vậy.

Priscilla đang ôm cây ghita
nói trước tiên:

- A, các cậu đây rồi.
Sao lại thở không ra hơi thế?

Tôi ấn tay vào ngực.
Tôi vẫn phừng phừng vì chạy quá nhanh:

- Có ai đó đuổi theo
bọn tớ trong rừng.

- Ừ. Tớ đấy. - Amy từ
trong rừng bước ra vùng sáng. - Tớ thấy hai bạn ở chỗ lạch nước. Nhưng khi tớ
cố đuổi theo thì các cậu lao đi mất. Các cậu ở trong đội điền kinh hay gì đó ở
trường à? Các cậu nhanh thật!

Tôi liếc Caroline. Cô
ấy liếc lại tôi. Cô ấy khúc khích cười. Chậc, chúng tôi thấy cả hai thật ngốc.

- Bọn tớ bị lạc và chắc
là, - hừm, cả hai hơi hoảng sợ. - Tôi cố giải thích. - Chúng tớ chưa quen với
rừng lắm.

- Chà, đừng lo vì
chuyện đó. - Trudy an ủi hai đứa trong lúc cắm cọc lều xuống đaát. - Rừng Fear
làm vậy với nhiều người. Nhưng các cậu sẽ quen điều đó thôi.

- Bọn tớ trước cũng
thế. - Violet chêm vào một tay cời lửa to thêm.

Tôi đứng lên và nhìn kỹ
hơn xung quanh. Vài cô trong nhóm Trại Fear đang sửa soạn cuộc liên hoan nhỏ
trong rừng, quả thục quỳ rang, bánh giòn và sôcôla. Priscilla vẫn đang dạo đàn.
Amy thì nhặt hoa dại mọc trên mấy cành cây.

Mọi thứ trông hoàn toàn
bình thường. Không có gì đáng sợ cả.

Có thể nhóm các cô gái
Trại Fear chỉ là một nhóm Hướng đọa sinh bình thường. Ngôi nhà biến mất trên
phố Fear, cái cách nhóm phố Fear lảng tránh câu hỏi của tôi về Pearl - có lẽ là
do tôi tưởng tượng ra.

Violet đưa cho tôi một
cái bánh:

- Caroline sẽ sẵn sàng
trong một phút nữa. Thoải mái đi. - Cô ấy bảo tôi. - Một vài phút nữa Amy sẽ kể
câu chuyện ngày xưa.

- Đồng ý. - Tôi gật đầu
và cắn một miếng bánh. Rạo rạo! Tuyệt vời, nóng, thơm và ngậy sôcôla. Tôi bắt
đầu có cảm giác thư giãn. Có lẽ cuộc đi chơi cắm trại đêm này bắt đầu mang lại
sự thú vị, vui vẻ.

Tôi ngồi xuống cạnh
Caroline. Cô ấy đang xem xét vết cào mạnh ở đầu gối.

Amy đang chất củi vào
lửa ngay cạnh đó. Tôi hỏi:

- Pearl đâu? Tớ muốn
Caroline gặp cậu ấy.

Amy ngửng đầu lên và
cau mày:

- Pearl ư? Tớ không
biết ai tên là Pearl cả.

Chẳng lẽ cô ấy trêu tôi
à? - Tôi cố gắng nở một nụ cười.

- Ồ thôi đi nào. - Tôi
cũng ra vẻ hài hước. - Cậu biết Pearl mà. Hai bím tóc nâu dài. Dải băng tím ấy.

Amy nhìn thẳng vào mắt
tôi.

- Trong nhóm này không
có ai tên là Pearl hết. - Cô ta tuyên bố và bước ra chỗ khác nhặt thêm củi.

Hừ. Trong ngực tôi
nghẹn lại như có cái mấu cây vậy.

- Priscilla, Pearl đâu?
- Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

Priscilla liếc các cô
gái khác và nhún vai:

- Pearl là ai cơ?

Tôi đứng vụt dậy và kéo
Caroline ra xa đống lửa trại.

- Nghe đây, - tôi thì
thầm. - Điều này rất quái dị. Tớ biết có một bạn tên là Pearl trong nhóm này. Tớ đã gặp cô ấy!

- Có thể cậu nghe nhầm
tên cô ấy. - Caroline đáp. - Ý tớ là chuyện này thỉnh thoảng vẫn xảy ra.

- Không! - Tôi khăng
khăng. - Tớ không nhầm. Có gì đó bất thường đang diễn ra ở đây. Tớ...

- Ôi thôi đi. -
Caroline ngắt lời tôi. - Cậu nhìn xem, mọi người đang hưởng thụ những khoảng
khắc thoải mái. Tại sao cậu lại không vui nhỉ? Có vấn đề gì với cậu thế?

Liệu mình có vấn đề gì
không nhỉ? Tôi băn khoăn tự hỏi. Hay mình đang chập cheng.

- Caroline... - Tôi cố
thêm lần nữa.

- Câu chuyện thời gian.
- Priscilla hét to.

- Nào, đi nào. - Caroline
kéo tôi trở lại đống lửa. Amy ngồi vắt vẻo trên tảng đá phía sau Caroline.
Trudy ngồi sau tôi.

Sau đó Amy đứng dậy:

- Một trăm năm trước
đây, một nhóm Hướng đọa sinh vào rừng Fear cắm trại...

Tới bây giờ câu chuyện
này. Tôi được nghe kể trong buổi gặp mặt đầu tiên. Tôi đoán họ lặp lại vì
Caroline là thành viên mới của nhóm.

- Các cô gái dự định
cắm trại trong một đêm. - Amy tiếp tục. - Nhưng họ đã bị rừng nuốt chửng... Và
không bao giờ quay về nữa.

Ôi gượm đã. Tôi chợt
nhớ ra Pearl chính là người đã kể câu chuyện này trong buổi gặp đầu tiên của
tôi. Cô ấy đã tồn tại. Tôi không thể tưởng tượng ra cô ấy được!

- Người ta đồn rằng
những cô gái ấy đã bị biến thành những con quỉ gớm ghiếc. - Amy tiếp tục bằng
một giọng sợ hãi. - Chúng vẫn quẩn quanh vùng Shadyside cho đến tận bây giờ.
Làn da chúng thối rữa và những con mắt rời khỏi hốc mắt. - Amy dường như thích
thú thực sự với những mô tả rùng rợn của mình.

Trong lúc Amy nói, tôi
nhận thây một khuôn mặt gớm ghiếc lờ mờ lấp ló đằng sau Caroline.

Tiếp tục đến phần họ
dọa Caroline bởi chiếc mặt nạ quỉ đây.

Giọng Amy bỗng trầm hẳn
xuống gần như thì thầm:

- Nếu một trong số con
quỉ động vào bạn. - cô ta cảnh cáo. - Hãy coi chừng! Vì chúng giờ là những thần
trùng ăn xác chết Trại Fear!

Cái dáng lờ mờ đặt tay
lên vai Caroline.

Caroline quay lại và
thét lên.

Tôi phá lên cười.

Thì Trudy đặt tay lên
vai tôi.

Tôi quay lại cười với
cô ấy.

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Mặt Trudy! Thật khủng
khiếp!

Da thịt cô ấy rữa ra.
Một khúc xương lởm chởm đâm xuyên qua cái lỗ trên má. Mủ xanh rỉ ra từ cái lỗ
chảy dọc theo khuôn mặt.

Chỉ là cái mặt nạ, tôi
tự nhủ mình.

Tôi thò tay kéo cái mặt
nạ của Trudy. Nhưng ngón tay tôi cắm ngập vào lớp thịt đã bị thối rữa.

Đó không phải là mặt
nạ.

Trudy chính là con quỉ!

Chương 16

- Cứu với! - Tôi thét lên
điên cuồng.

Tôi cầu cứu từ những
khuôn mặt khác quanh đống lửa.

Và tôi lại thét lên lần
nữa.

Các cô gái đã biến
thành một lũ quỉ!

Tất cả nhóm Trại Fear
đang biến đổi thành lũ da thịt thối rữa, gớm ghiếc!

Mắt chúng tụt khỏi hố
mắt. Mủ rỉ ra từ lỗ chân lông. Tôi bắt đầu nín thở vì mùi da thịt thối rữa nồng
lên.

Caroline bấu móng tay
vào tay tôi, la hét lạc cả giọng.

Amy vẫn đứng với mấy
bọn tôi, tiếp tục câu chuyện.

Cô ấy làm sao vậy? Cô
ấy không thấy những gì đang diễn ra sao?

Tôi nhảy dựng lên và
kéo Caroline sang phía cô ấy.

- Amy! - Tôi òa khóc. -
Đi nào! Bọn mình chạy đi!

Amy quay lại và nhìn
tôi chằm chằm. Đôi mắt đen của cô ấy sáng khác thường.

- Amy! - Tôi lại thét
lên. - Chạy ra khỏi đây! Ngay!

Nhưng Amy không trả
lời.

Từ từ, trong lúc tôi
nhìn, cô ta bắt đầu biến đổi.

Da cô ta chuyển sang
màu xúp đậu xanh. Hai má phồng lên nở căng tròn.

Bên má trái bục ra và
có con gì đó bò ra.

Con giun. Một con giun
béo mòng màu tím. Nó bò ngang dọc khuôn mặt Amy.

Hai con ngươi lòi ra.

Mũi nó sụp xuống để lại
cái lỗ đen ngòm trên mặt.

Caroline và tôi nhảy
ngược lại.

Lũ thần trùng Trại Fear
từ từ kết thành vòng tròn bao quanh hai đứa chúng tôi. Chúng nhích chậm rãi
xiết dần vòng vây ngày một gần chúng tôi hơn.

- Bọn... bọn chúng sẽ
làm gì mình? - Caroline nghẹn ngào.

- Tớ không biết! - Tôi
vừa nói vừa khóc. - Thử tìm xem có đường ra không!

Tôi lao cả người vào
con quỉ Trudy rồi xô nó sang một bên và phá vỡ vòng vây.

- Caroline, chạy! - Tôi
hét. - Chạy đi!

Caroline chộp lấy tay
tôi. Hai đứa co cẳng lao về phía lùm cây trong rừng.

Tôi liếc qua vai. Bầy
thần trùng Trại Fear gầm gừ. Chúng bắt đầu lê chân đuổi theo chúng tôi.

Chúng đi rất chậm. Tôi
nghĩ bọn tôi hoàn toàn có thể chạy thoát bọn chúng.

Tôi vừa định nói thì
Amy gầm lên:

- Chúng mày không bao
giờ thoát được!

- Đừng nghe nó! - Tôi
hổn hển trấn an Caroline.

Hai đứa chạy đến ranh
giới mà ánh sáng lửa trại còn lờ mờ. Rừng chỉ cách chúng tôi hơn một mét. Một
bước nữa chúng tôi sẽ được cây cối che phủ và có thể trốn thoát.

Tôi chạy trước. Chúng
tôi nhảy vào bụi cây và va sầm vào cái gì đó rất đặc. Tôi có cảm giác như vừa
lao vào một bức tường gạch cứng.

Nhưng ở đây không có gì
cả.

Tôi xoa đầu, mắt hoa
lên:

- Cái gì thế?

- Lizzy, bọn nó đến
rồi! - Caroline lại òa khóc.

Tôi lao cả thân mình
vào bụi cây một lần nữa.

Một lần nữa tôi đập vào
cái gì đó rất cứng. Mọi thứ tối sầm trước mặt tôi. Hoa mắt, tôi loạng choạng
lùi lại suýt té.

- Cái gì thế? -
Caroline thút thít. - Tại sao bọn mình không ra được?

- Tớ không biết nữa. -
Tôi sụt sịt. - Có cái gì đó - vô hình - chắn đường bọn mình.

Bọn quỉ lê lết tới mỗi
lúc một gần hơn. Chúng tụm lại xung quanh Caroline và tôi.

- Mày muốn gì? -
Caroline ré kên.

- Thả bọn tao ra! - Tôi
hét. - Thả ra.

Tim tôi đập thình thịch
trong lồng ngực.

Amy giơ ngón tay màu
xanh đang rỉ nước chỉ vào chúng tôi:

- Bọn mày không bao giờ
thoát được. Chúng mày sẽ ở lại với bọn tao... mãi mãi!

Chương 17

Amy gí khuôn mặt gớm
ghiếc của nó vào sát mặt tôi. Tôi co rúm người lại cố né xa con quỉ.

- Câu chuyện lửa trại
là thật. - Nó trệu trạo. - Bọn ta chính là những thần trùng Trại Fear. Một trăm
năm trước đây, nhóm ta đi cắm trại trong rừng và không bao giờ về nhà.

- Chúng tao cắm trại
trong ánh lửa này. Bọn ta kiếm củi đốt lửa. Trong bóng tối không ai nhận ra
rằng những cái que bọn ta nhặt không phải là củi. Đó là xương người. Xương của
những kẻ tội lỗi đã chết ở nơi đây.

Tôi nghẹt thở vì kinh
hoàng.

- Ngọn lửa từ những
khúc xương này đã làm bọn ta ngủ thiếp đi rất lâu. - Amy tiếp tục.

- Khi thức dậy, bọn ta
đã... Như chúng mày đang thấy: Thần trùng. Quỉ ăn xác chết Trại Fear! Từ ngày
đó bọn ta lang thang trong rừng. Mười ba cô gái - mãi mãi nằm trong vòng cương
tỏa của quỉ dữ.

- Nhưng khi gặp bọn...
bọn mày chỉ có mười hai. - Tôi lắp bắp. - Mày nói tao là thứ mười ba. Giờ Pearl
biến mất. Bọn mày chỉ có mười một.

- Mày thông minh lắm
Lizzy ạ. - Amy ngoác miệng cười rùng rợn. - Mày là sự thay đổi xứng đáng cho
Rose.

- R... Rose? - Tôi lại
lắp bắp.

- Ừ. Rose định trốn
khỏi những thần trùng. Trại Fear. Bọn ta đã phải tiêu hủy nó. Bọn ta chọn người
thế chỗ nó.

Priscilla lê lại gần
Caroline. Nó nhe răng cười. Cái răng độc nhất của nó bám đầy rêu xanh xơ xác.

Caroline đưa tay lên
che miệng:

- Lizzy... - Cô ấy thút
thít.

Đấy là lỗi của tôi khi
Caroline có mặt ở đây. Tôi đáng bị lên án - nhưng có thể tôi sẽ đưa cô ấy ra
khỏi rắc rối này. Tôi hít một hơi thật sâu.

- Tao được chọn. - Tôi
nói với lũ quỉ Trại Fear. - Nhưng chúng mày không được chọn Caroline. Hãy để cô
ấy đi.

- Ta sợ là không được.
- Priscilla thì thào.

- Mày biết đấy, bọn ta
chọn mày vào nhóm, Lizzy. - Amy giải thích. - Nhưng mày đã cố trốn tránh khi
bọn ta từ chối cho bạn mày tham dự. Nên... - Nó dừng lại một lúc. - Bọn ta đã
tạo khoảng trống cho cô ta tham dự.

Tạo khoảng trống.

- Pearl, - tôi thì
thầm. - Chúng mày đã giết cô ây.

- Đúng. Pearl. - Amy
nhăn nhở. - Nó đã trở nên
quá tự phụ.

- Nói đủ rồi. Bây giờ
là lúc bắt đầu. - Trudy tuyên bố.

Đầu gối tôi bắt đầu
run.

- Chúng mày phải kiếm
ba chiếc huy hiệu. Một chiếc chứng minh sự cam đảm. - Amy nói, đếm bằng mấy
ngón tay thối rữa. - Một cái khác thử thách sức mạnh. Và cái cuối cùng - trí
khôn.

Amy quay về nhóm của
nó.

- Chỉ cần một trong hai
đứa: Lizzy hoặc Caroline không vượt qua thử thách giành huy hiệu, cả hai sẽ trở
thành thần trùng Trại Fear... mãi mãi!

Tôi thấy lạnh xương
sống. Nếu chúng tôi không vượt qua?

- Nếu bọn tao lấy được
hết các huy hiệu thì sao? - Tôi hỏi.

Priscilla bước lên.

- Chúng mày không thể
lấy được. - Nó bảo hai đứa chúng tôi. - Nhưng nếu được, chúng mày sẽ được đi.

Caroline và tôi xiết
chặt tay nhau. Có hi
vọng rồi! Tất cả những gì chúng tôi phải làm là lấy được những huy hiệu đó.

Amy giơ tấm băng chéo
của nó:

- Chọn cái huy hiệu mày
muốn kiếm trước tiên.

Caroline và tôi thì
thầm tính toán.

Giọng tôi run run trong
lúc tôi giải thích ý nghĩa của mấy chiếc huy hiệu cho Caroline nghe:

- Huy hiệu bơi, huy
hiệu nhặt đá. Huy hiệu nghệ thuật và thủ công.

- Lizzy, tớ sợ lắm. Tớ
không muốn tham gia bất cứ thử thách nào. Bọn mình phải về nhà. - Caroline mếu
máo. - Bây giờ phải về thôi.

- Đừng khóc nữa
Caroline! - Tôi lắc vai cô. - Bọn mình phải kiếm được huy hiệu. Nếu không, bọn
mình cũng sẽ có kết cục như lũ quỉ Trại Fear mà thôi.

Khuôn mặt Caroline méo
mó đến tội nghiệp. Tôi biết là cô ấy cố không khóc. Nhưng cô cũng gật đầu đồng
ý với tôi.

Tôi xem xét kỹ những
huy hiệu trên băng vải của Amy.

Chúng tôi nên chọn cái
nào đây? Bơi lội, nghệ thuật và thủ công hay thu thập đá.

Bơi có lẽ hơi sợ. Điều
gì xảy ra nếu họ cố dìm chúng tôi xuống? Tôi quyết định tránh nó thì tốt hơn.

Còn lại nghệ thuật và
thủ công và thu nhặt đá.

- Tớ không giỏi thủ
công. - Tôi thì thầm với Caroline. - Nhặt đá thì sao? Cậu nhặt vài hòn đá, cho
vào túi. Chả khó gì cả?

Caroline gật đầu đồng
ý. Đó có vẻ là giải pháp an toàn nhất.

Tôi cố thở nhẹ và nói:

- Chúng tôi sẽ kiếm huy
hiệu thu nhặt đá.

- Nhặt đá! - Cả lũ quỉ
đều khẽ rú lên cùng lúc. Một nụ cười độc ác làm biến dạng khuôn mặt gớm ghiếc
của Amy. - Lựa chọn tốt, - nó bảo. - Sự lựa chọn tuyệt vời!

Chương 18

- Đi tiếp! - Trudy gắt
lên. Bọn chúng áp tải tôi và Caroline đến một đoạn rừng quang khác trong rừng
Fear.

Chỗ này không có lửa.
Chỉ có mấy chục tảng đá lớn nằm la liệt trên mặt đất.

Amy đưa tôi một cái túi
vải lớn:

- Đổ đầy đá vào đây.

Tôi liếc cái túi và
nhìn mấy tảng đá. Nó đây hả?

- Không vấn đề gì. -
Tôi mấp máy với Caroline.

- Chỉ nhặt những tảng
đá này thôi. - Priscilla ra lệnh, nó cầm lên một tảng đá dài xanh biếc, nóng
rừng rực. - Không lấy loại đá khác.

- Chúng mày có năm
phút. - Violet cấm cảu. - Bắt đầu!

Lũ thần trùng rời khỏi
khu rừng quang.

Ngay khi chúng khuất
tầm mắt, tôi thì thầm:

- Caroline, nhanh lên!
Chúng đi rồi! Thử tìm đường thoát đi. - Caroline không hề do dự. Cô ấy quay
ngay ra phía rừng cây. Tôi theo sát đằng sau.

Nhưng cũng giống như ở
bìa rừng ban nãy, chúng tôi va ngay vào một bức tường vô hình.

Caroline khóc nức nở.

- Bọn mình sập bẫy rồi.
- Tôi bực tức lấy tay xoa trán.

Môi Caroline run run:

- Tớ sợ lắm, Lizzy ạ.
Bọn mình làm gì bây giờ?

- Điều duy nhất có thể
làm, - tôi trả lời. - Là thu nhặt đá. Mà chúng ta chẳng còn nhiều thời gian.

Tôi liếc nhìn đồng hồ.
Gần một phút đã trôi qua.

Caroline bò tới bò lui
quanh khu đất trống bằng tay và đầu gối, khều khều mấy tảng đá:

- Bọn mình phải nhặt
loại nào?

Tôi xem xét mấy tảng cỡ
vừa có vẻ khá nóng trong bóng tối:

- Nhặt mấy hòn này,
Caroline. Mấy hòn hơi xanh xanh ấy.

Caroline ôm tay vào
tảng gần nhất.

- Á! - Cô ấy rụt tay
lại và buông rơi tảng đá. - Nóng quá!

- Tớ thử xem. - Tôi thử
nhấc tảng đá.

Cảm giác bỏng rát xuyên
qua ngón tay tôi. Đến lượt tôi buông rơi tảng đá. Suýt nữa nó rơi vào chân tôi.

- Tớ bị bỏng rồi.

- Bọn mình không thể
nào nhặt mấy hòn đá này được. - Caroline lại khóc hoảng sợ. - Chúng nóng bỏng!
Chúng mình sẽ thua!

- Đừng nói thế. - Tôi
ra lệnh.

- Chúng mình thua mất
thôi! - Cô ấy lặp lại. - Bọn mình không làm được, Lizzy ạ - không thể!

- Mình phải làm! - Tôi
hét lên.

- Chúng nó đang biến hai
đứa mình thành thần trùng! - Caroline than khóc. - Và không gì có thể ngăn
chúng cả!

Chương 19

- Chúng nó không thắng
bọn mình được. - Tôi thét lớn.

- Tớ không cho phép
chúng làm thế!

Tôi nghiến răng và nhằm
một tảng đá khác. Tôi sẽ cố nâng tảng đá đó lần này. Kể cả nó thiêu cháy tay
tôi!

Sức nóng khủng khiếp
làm khô rát lòng bàn tay tôi. Tôi không thể giữ được nữa!

- A! - Tôi ném văng
tảng đá lên không trung.
Nó bay thẳng đến chỗ Caroline. - Coi chừng! - Tôi hét lên.

Không kịp nghĩ,
Caroline bắt ngay tảng đá bằng cả hai tay.

Tôi hổn hển:

- Buông đi, Caroline! -
Tôi hét lên. - Nó đốt cháy cậu mất.

Nhưng Caroline vẫn cầm
khư khư trong tay. Cô ấy nhìn chằm chằm với vẻ kinh ngạc:

- Lizzy, giờ nó lại
lạnh! Băng đá!

- Không thể thế được. -
Tôi băng qua khoảng trống và chộp lấy tảng đá.

Cô ấy đúng! Tôi cũng có
thể cầm nó bây giờ - không có vấn đề gì cả.

- Chính thế! - Tôi hét
lên. - Nếu chúng ta tung tảng đá, nó sẽ lạnh đi! - Tôi chạy đến bên cái túi và
ném tảng đá xanh lạnh vào trong túi. - Đứng yên đấy, Caroline. Nếu phối hợp với
nhau chúng mình sẽ làm được thôi!

Tôi chạy băng qua bãi
đất trống. Sục chân vào một hòn đá nhỏ nóng khác, tôi đá hất nó văng lên trong
không khí. Caroline bắt lấy nó. Cô ấy đút ngay vào túi.

- Hất cho tớ hòn khác!
- Cô hét lên.

Chúng tôi chạy đua với
thời gian, ném hết tảng đá này đến tảng đá khác vào trong túi. Mồ hôi túa ra
trên khuôn mặt chúng tôi. Một giọng nói vang lên trong đầu lặp đi lặp lại:
"Bọn quỉ đừng hòng. Bọn quỉ đừng có hòng".

Chiếc túi dần dần được
đổ đầy. Tôi hất nhanh hết sức có thể. Có mấy hòn bay lên, có mấy hòn cứ lăn
lông lốc - và tôi phải làm lại hết lần này đến lần khác.

Bàn chân tôi bắt đầu ê
ẩm. Giày của tôi bắt đầu có mùi khét. Nhưng tôi vẫn tiếp tục. Mấy con quỉ Trại
Fear sẽ quay lại bất cứ lúc nào.

- Chỉ còn mấy hòn nữa
thôi. - Caroline thổi phù phù.

Hai đứa bắt đầu nghe
thấy tiếng đá xào xạc từ trong rừng.

- Ôi, không! - Caroline
hổn hển. - Chúng đang đến. Túi vẫn chưa đầy!

Tôi lao vội đến mấy hòn
ở tận ngoài cùng.

- Hai hòn nữa này! -
Tôi hét.

Caroline chộp lấy cả
hai và thả vào túi ngay trước khi bọn kia xuất hiện.

- Chúng mày thua chưa?
- Amy làu bàu và bước về phía chúng tôi.

Tôi hổn hển, gần nghẹt
thở đến mức không thể nói được. Tôi cúi gập người xuống thở khò khè:

- Xe... xem... cái túi
đi.

Amy cúi cuống và dòm
vào trong túi. Nó chẳng nói gì cả.

Caroline và tôi nhìn
nhau, cùng chờ đợi.

Trudy từ trong rừng
bước ra. Cái lỗ trên má nó há to. To hơn trước nhiều. Tôi kinh sợ nhìn nó.

- Bọn nó chịu thua
chưa? - Nó hỏi.

Amy từ từ ngửng đầu
lên. Mồm nó vặn vẹo gớm ghiếc.

- Không! - Nó càu nhàu.
- Bọn nó thắng rồi. Chúng đổ đầy túi rồi.

Tiếng phàn nàn thất
vọng từ từ lan trong cả bầy quỉ.

Caroline ôm chặt tôi.
Tôi cũng gần như ngất xỉu.

Amy lồng lộn nhìn chúng
tôi.

- Chúng mày vẫn chưa
thắng cuộc đâu. Bây giờ đến cái huy hiệu thứ hai.

Tôi hầm hừ giận dữ.
Không thể kìm lại được.

Amy cúi khuôn mặt khủng
khiếp của nó sát mặt tôi:

- Có vấn đề gì với mày
thế Lizzy? Không muốn à? - Nó chế nhạo.

Tôi cố nhìn thẳng vào
con mắt đã rơi ra ngoài tròng.

- Bọn tao sẽ vượt qua
bất kỳ thử thách nào của bọn mày. - Tôi đáp qua hàm răng nghiến chặt. - Đúng
không, Caroline?

Caroline run run gật
đầu.

Priscilla quăng mấy cái
huy hiệu ra trước mặt tôi:

- Chọn đi.

Tôi nhắm mắt và chỉ.

- Ồ! Cô ta nhặt huy
hiệu nghệ thuật và thủ công. - Priscilla tuyên bố. Nó xoa hai cánh tay thối rữa
với nhau. - Tao thích trò này lắm.

Bụng tôi kêu lục bục.
Ôi không. Tại sao Pricilla lại thích nghệ thuật và thủ công đến như vậy. Những
chuyện kinh dị gì nữa trong kỳ thử thách này đây?

Violet dẫn tôi và
Caroline tới một cái bàn picnic chỗ rìa đất trống. Trong hộp chứa đầy những dải
nhựa màu mỏng.

- Bọn tao muốn tự chúng
mày làm những chiếc vòng cổ buộc dây. - Violet giải thích. - Liệu có làm được
không?

Tôi biết rằng làm vòng
cổ buộc dây phải xâu chuỗi các dải nhựa lại với nhau. Nhưng cách làm cụ thể thế
nào tôi lại không biết.

Tôi nuốt nước bọt cái
ực. Bỗng Caroline bóp tay tôi dưới gầm bàn.

- Tớ đã xâu thế này cả
triệu lần rồi. - Cô ấy thầm thì. - Tớ sẽ chỉ cho cậu. Giống như là tết tóc ấy,
Đừng lo.

Nhưng tôi vẫn lo lắng.
Thật sự lo lắng.

Tôi nhìn chằm chằm vào
hộp chứa dải nhựa. Rất nhiều người biết làm vòng cổ buộc dây - thậm chí ngay cả
khi tôi không biết. Thử thách này quá đơn giản. Phải có cái bẫy gì đó. Tôi vẫn
chưa biết nó là cái gì?

- Được rồi, các cô gái.
- Priscilla ngọt ngào nói. - Bắt đầu. Các cậu có hai phút.

Caroline với ngay hộp
của cô ấy, cô ấy lấy
ra sáu mảnh. Tôi cũng làm như vậy.

Càng lâu càng tốt.

Caroline bắt đầu tết
cái vòng cửa cô ấy
xâu từng thanh nhựa màu cái trên, cái dưới lồng vào nhau. Tôi bắt chước các
động tác của cô ấy.

Tôi nhìn chằm chằm vào
chuỗi dải trong tay tôi. Có gì đó không ổn. Mấy dải nhựa dường như đang tự
chuyển động!

Chúng bắt đầu trượt
khắp hai tay tôi.

- Caroline! - Tôi hổn
hển. - Chúng còn sống.

Mấy dải nhựa đã biến
thành lũ sâu, giun thật gớm ghiếc.

Những con giun nhớp
nhúa, quằn quại.

Chúng bò ngoàn ngoèo
lên lòng bàn tay, chui vào kẽ tay tôi.

Đống giun bắt đầu bò
lên cánh tay tôi.

- Gỡ chúng ra! - Tôi
thét lên, lắc vẩy tay lung tung.

- Lizzy, đừng để ý đến
chúng! - Caroline ra lệnh. - Lấy cái vòng của tớ. Tớ sẽ làm cái khác.

Cô ấy xọc tay vào trong
hộp kéo ra vài xâu nhựa khác. Caroline cầm tất cả.

Ngay khi cô ây bắt đầu
xâu, tết, lũ giun bắt đầu quằn quại, bò trườn trên tay cô.

- Trông khiếp quá! - Cô
ấy hầm hừ, cố gắng hết sức để tết vòng buộc dây.

- Ba mươi giây nữa! -
Priscilla hét lên vui mừng.

- Nhanh lên, Caroline.
- Tôi thầm thì.

Lũ sâu bò đầy lên tay
Caroline. Cô ấy hất chúng tung tóe khắp nơi. Dính chúng vào chiếc vòng cổ
"Trên, giữa, trên." - Cô ấy lẩm bẩm một cách khẩn trương.

Tôi bất lực đứng nhìn
bạn mình vật lộn.

- Mười! - Priscilla nhe
răng cười. - Chín... tám... bảy... sáu...

- Xong! - Caroline hổn
hển thắt nút hai đầu lũ sâu với nhau và quàng cái vòng ngoằn nghèo đó quanh cổ
của mình.

Tôi cũng quàng vào cổ
mình và rùng mình khi lũ sâu, giun chạm vào da tôi.

- Bọn tao làm được rồi!
- Caroline hét lên giơ hai ngón tay hình chữ V dấu hiệu chiến thắng lên cao. -
Hết sảy!

- Hết...! - Tôi cũng
định hét lên chúc mừng bỗng cổ tôi bị cái gì đó bóp nghẹt lại.

Chiếc vòng cổ thít chặt
lấy họng tôi!

Tôi cố với tay. Tôi
không thể nhét ngón tay vào bên trong chiếc vòng giun, sâu được! Nó làm tôi
ngạt thở.

Tôi quay lại hai mắt
trợn trừng lồi ra nhìn Caroline.

- Cứu! - Tôi cố thét. -
Cứu tớ!

Nhưng đáp lại tiếng kêu
cứu của tôi là khoảng không gian tĩnh lặng.

Hình ảnh Caroline bắt
đầu nhòa dần trước mặt tôi. Những tia sáng màu trắng nhảy múa.

Tôi đang lả dần đi.

- Nghẹt thở! - Tôi phều
phào, hai tay ôm lấy cuống họng. - Không...


Mục lục

5,436 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1