
Giới thiệu
Giới thiệu
Trước khi nhảy lầu tự sát, mẹ của Phương Phức Nùng đã đặt tên cho con trai còn đang quấn tã của mình, khi ấy bà còn rất cao thượng nghĩ rằng tên như vậy có nghĩa là “tặng người hoa hồng, tay vẫn vương hương”, nhưng chẳng thể nào ngờ được Phương Phức Nùng khi lớn lên trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, lại trở thành một thằng khốn nạn “đâm lén người tay không dính máu”.
Phương Phức Nùng kia tự cho rằng có thể sống một đời phong lưu vui vẻ, ngờ đâu lại gặp phải vận nạn lớn nhất đời mình vào tuổi ba mươi ba. Mà kẻ hắn đụng vào lại là một tên khốn rất khó lấy lòng.
Trước khi nhảy lầu tự sát, mẹ của Phương Phức Nùng đã đặt tên cho con trai còn đang quấn tã của mình, khi ấy bà còn rất cao thượng nghĩ rằng tên như vậy có nghĩa là “tặng người hoa hồng, tay vẫn vương hương”, nhưng chẳng thể nào ngờ được Phương Phức Nùng khi lớn lên trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, lại trở thành một thằng khốn nạn “đâm lén người tay không dính máu”.
Phương Phức Nùng kia tự cho rằng có thể sống một đời phong lưu vui vẻ, ngờ đâu lại gặp phải vận nạn lớn nhất đời mình vào tuổi ba mươi ba. Mà kẻ hắn đụng vào lại là một tên khốn rất khó lấy lòng.
Danh sách chương (43)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43