TruyenVip

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1958

Mục lục

Chương 1958:



Bà không dám đi lên trước.



Nếu như là… Lệ Quân Mặc, bà nên làm cái gì bây giờ?



Viền mắt nóng lên, từng viên lớn nước mắt châu liền đập xuống.



Nước mắt trong suôt đọng ở trên gò má, bờ vai oánh nhuận của bà run rẫy, chậm rãi nâng hai tay lên che kín khuôn mặt ẩm ướt của mình.



Đau đớn và khổ sở trong nháy mắt đào núi lắp biển kéo đến.



Lệ Quân Mặc.



Lúc này bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc: “Dao Dao, em khóc cái gì?”



Dao Dao…



Em khóc cái gì…



Thanh âm này…



Lâm Thủy Dao ngắn ra, nhanh chóng ngoái đầu nhìn lại, khuôn mặt anh tuấn kia củaLệ Quân Mặc phóng đại trong tầm mắt bà.



Ngày hôm nay ông mặc áo khoác đen mỏng, phía sau ông đậu chiếc Rolls- Royce limo sang trọng, hiện tại đôi mắt đan phượng sáng rực nhìn bà, tràn đầy ý cười rực rỡ mà mềm mại.



Là ông.



Ông không bị gì cả.



Ông yên lành đứng ở trước mặt bà.



Niềm vui mất lại có được đánh thẳng vào đại não Lâm Thủy Dao, bà nín khóc cười rộ lên, chạy đên vọt vào trong ngực ông.



Lệ Quân Mặc vươn tay đón lấy bà, ôm bà thật chặt trong ngực mình, môi mỏng rơi vào mái tóc dài tản ra mùi hương của bà, dùng sức hôn một cái, ông cười nói: “Khóc cái gì, có phải tưởng anh bị tai nạn không?”



Lâm Thủy Dao ở trong lòng ông dùng sức gật đầu: “Dạ, vừa rồi em còn tưởng rằng là anh, em bị dọa sắp chết…”



Trái tim Lệ Quân Mặc được lấp đầy, bà vì ông rơi nước mắt, bà vì ông rơi nước mắt đấy.



“Dao Dao,” Môi ông rơi trên khuôn mặt của bà, thấp giọng nỉ non: “Anh thực sự rất thích em, em cũng thích anh, đúng không?”



Ông nói cái gì?



Ông nói, ông thích bà.



Ông đây là thổ lộ với bà sao?



Lâm Thủy Dao đột nhiên được tỏ tình nâng đôi mắt đã đẫm lệ lên, bà siết nắm tay, đập về phía lồng ngực to lớn của ông, một cái tiếp một cái: “Anh gạt người, em mới không tin anh thích em… Anh biến mắt nhiều ngày như vậy, cũng không liên lạc với em…”



Mấy ngày này bà tâm thần bất định bắt an, còn không ngừng suy đi nghĩ lại kiểm điểm chính mình, có phải hầu hạ không tốt ở đâu, bà Lâm Thủy Dao từ lúc nào lại biến thành lo được lo mắt như thê chứ?



Lệ Quân Mặc muốn nói nhưng không thể, ông cũng không thể nói đây là…



chủ ý của con gái cưng Lê Hương chứ!?



Sáng sớm hôm đó Lê Hương gọi điện thoại qua đây, cũng không nói gì, chỉ bảo ông đi công tác một chuyến.


Mục lục

500 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1