TruyenVip

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1563

Mục lục

Chương 1564:





Lê Hương cảm thấy hiện tại giọng của Trầm Tiểu Liên quả thực như tiếng tròi, hét ầm ầm cả lên: “Mạc Tuân, anh mau đi gặp em Tiểu Liên đi kìa, buông em ra.”





Mạc Tuân bá đạo giam cô trong lòng mình, sau đó không nhịn được rống lên một câu về phía cạnh cửa: “Ồn ào gì thế, tôi đang làm chuyện vui vẻ!”



vietwriter.vn






Ngoài cửa nhất thời im lặng.





Lê Hương lập tức sợ đến quên từ chối, vừa rồi anh nói cái gì?





Anh thực sự… không biết xáu hổ sao?






vietwriter.vn



Thật là một người đáng sợ.





Lê Hương dụng cả tay chân từ trên đùi anh leo xuống.





Thế nhưng Mạc Tuân rất nhanh đã lôi cô trở về: “Chạy đi đâu? Để anh hôn, muốn em đến chết rồi.”





Anh phủ bên tai cô nỉ non nói.





Sáng sớm hôm sau.





Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương run rẫy, sau đó chậm rãi mở ra.





Hiện tại đã hơn chín giờ, ánh nắng chói chang bên ngoài xuyên qua cửa số thủy tinh tiền đến, hắt ra căn phòng ấm áp.





Bây giò cô đang ngủ trong lồng ngực bộ ấm áp mà rộng lớn, cô ngắng đầu, khuôn mặt điển trai chết người kia của Mạc Tuân phóng lớn trong tầm mắt cô.





Tối hôm qua hai người ngủ quá muộn, hiện tại Mạc Tuân vẫn chưa dậy, trộm vía hôm nay rảnh rỗi, ôm cô ngủ thẳng giấc.





Lê Hương ngẳng khuôn mặt lớn chừng bàn tay nhìn anh, anh còn đang ngủ, tóc mái bên trán rủ xuống làm lui đi vẻ lăng liệt lãnh khốc ngày thường, càng thêm ôn hòa địu dàng.





Lê Hương trong lòng sinh ra vài niềm vui nhỏ, sáng sớm có thể tỉnh giấc trong ngực người mình yêu nhát tỉnh là một việc tôt đẹp dường nào.





Cô chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay rơi trên hàng mày kiếm, trên cánh mũi cao thẳng, dịu dàng m*n tr*n từng cái.





Chợt một bàn tay to thò qua, kéo lại bàn tay tay nhỏ mềm như không xương của cô, Mạc Tuân mở mắt ra.





Lê Hương không nghĩ tới anh lại đột nhiên mở mắt ra, cô chưa kịp thu hồi ánh mắt, Mạc Tuân trong nháy mắt chạm phải ánh mắt cuồn cuộn sóng nước của cô, cô nhìn anh, bên trong là một hồ nước xuân, tràn đầy tình yêu của cô với anh.





“Mạc tiên sinh, anh xấu lắm, có phải anh đã sớm tỉnh rồi không?” Lê Hương muốn rút tay mình về, nhìn lén anh lại bị bắt, cô có chút quẫn bách.





Mạc Tuân một cánh tay ôm cô, thời khắc này trái tim anh mềm nhũn, mềm đến rối tinh rối mù, được bao nhiêu buổi sớm cô ở trong ngực anh tỉnh dậy?





Anh cằm lấy tay cô, đặt bên môi mình hôn một hồi, sau đó lại ôm cô thật chặt vào trong ngực mình: “Anh mới vừa tỉnh, đừng nhúc nhích, để anh ôm ngươi ngủ thêm lát nữa.”





Anh lại nhắm nghiền hai mắt.





Lê Hương nhếch đôi môi đỏ mọng: “Mạc tiên sinh, mặt trời lên đến mông rồi, mau mau rời giường thôi! Đừng lười biếng.”





Mạc Tuân chôn khuôn mặt tuần tú cà cà trên mái tóc dài của cô: “Anh xem như đã hiểu nỗi khổ của Đường Huyền Tông rồi, xuân tiêu khổ đoản, tòng quân bất tảo mi *Bực nỗi đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy.


Mục lục

602 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1