TruyenVip

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 135

Mục lục

Chương 135:

 

“Cố thiếu, ở đây” Lê Hương cười nói.

 

Cố Dạ Cẩn bước tới, đôi mắt đen thanh lãnh nhìn một vòng tiệm nail: “Linh Linh đâu?”

 

“Linh Linh đang làm nail bên trong, sắp xong rồi.”

 

Lê Hương nói xong, đưa quyền nail cho Cô Dạ Cân xem: “Cô thiêu, anh thấy màu nào đẹp?”

 

Cố Dạ Cẩn chăm chú nhìn quyển mẫu sơn móng tay.

 

Lê Hương quan sát gương mặt tuần tú như ngọc của Cố Dạ Cần, anh tuyệt đối không hề thua kém Mạc Tuân, bộ âu phục được cắt may tinh tế ôm trọn lấy thân thể cao lớn, làm nổi lên khí chất nhã nhặn anh tuần, thanh lãnh mà xa cách.

 

Người đàn ông như này khiến cho người khác muốn tới gần nhưng lại không dám.

 

Lê Hương vẫn không thể tin nổi lời Diệp Linh vừa nói, rằng anh thích những cô gái xinh đẹp nhất, sơn móng tay cũng sẽ chọn màu đỏ kiều diễm, nhưng vị Cố thiếu này chắc hẳn không phải người nông cạn như vậy chứ, cho nên Lê Hương mới muốn tự mình đi nghiệm chứng một chút.

 

Lúc này, ngón tay Cố Dạ Cần chỉ vào một chỗ: “Cái này không tệ.”

 

Anh vừa chỉ… màu đỏ.

 

Giống như màu mà Diệp Linh đã nói.

 

Lê Hương: “…”

 

Lúc này Diệp Linh từ bên trong ởi ra: “Anh trai, anh đến rồi à?”

 

Có Dạ Cần ngước mắt lên, ánh mắt liếc xuống bộ móng tay mà cô vừa làm.

 

“Anh trai, sơn móng tay mới của em có đẹp không?” Diệp Linh duỗi hai bàn tay nhỏ ra lắc lư trước mặt anh ta.

 

” đẹp.”

 

Làm sao lại không đẹp chứ?

 

Diệp Linh xuất thân là danh môn, sau đó bước vào cửa lớn của trâm anh thế gia, trước giờ vẫn luôn là bông hoa hồng được nuôi trong nhà kính, nũng nịu đáng yêu.

 

Bàn tay non mềm của cô trước giờ chưa từng phải nhúng tay vào làm bất cứ thứ gì, sau khi sơn lên màu đỏ tươi lệ kia càng khiến da thịt trắng tới lóa mắt, khiến cho ngoại hình trong trẻo kia lại lộ ra chút quyến rũ.

 

Ánh mắt Cố Dạ Cần khẽ tối đi một chút: “Đẹp lắm.”

 

Diệp Linh thu tay lại, sau đó lôi kéo Lê Hương: “Lê Hương, chúng ta đi thôi, anh trai phiền anh cầm giúp quần áo cho bọn em nhé.”

 

Có thể để cho Cố Dạ Cần xách túi hộ, Lê Hương liền cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

 

Ba người ra khỏi cửa hàng, chiếc xe Maybach màu bạc của Có Dạ Cần đã dừng ở bên đường: “Lên xe đi, anh đưa các em về.”

 

Diệp Linh giơ chìa khóa trong tay lên: “Anh trai, bọn em lái xe tới mà, không cần đâu, Lê Nghiên Nghiên với Hoắc Tuyền không phải còn ở bên trong à, anh đưa hai người đó về đi.”

 

Có Dạ Cần nhìn thoáng qua chìa khóa xe trong tay cô ấy: “Em học lái xe lúc nào vậy? Trước kia ném em ở trên đường, còn không phân được đông tây nam bắc cơ mà.”

 

Diệp Linh vén máy lọn tóc xoăn màu trà sang bên tai: “Anh à, em đã lớn rồi mà, cũng không thê ỷ lại vào anh mãi như vậy được.”

 

Có Dạ Cần chỉ nhìn cô, sau đó thong thả nói: “Xe cũng dừng ở đây rồi, để anh đưa hai em về.”


Mục lục

592 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1