TruyenVip

Nghệ Thuật Gia Luyện Ngục - Chương 389

Chương 389: Ngươi hứa đi

Bạn đang đọc truyện Nghệ Thuật Gia Luyện Ngục chương 389 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Sân thi đấu.
"Liễu Bình đâu?" Lilith hỏi.
"Không biết, mới vừa rồi còn ở nơi này mà." Andrea nói.
"Quyển sổ kia không có vấn đề gì chứ?" Lilith lo lắng nói.
Andrea nghe vậy cũng thấp thỏm không yên, nói: "Chắc hẳn là không chứ,
quyển sổ kia đã đi theo ta rất nhiều năm, ta vẫn nhớ nó là để dùng giúp đỡ ta, sẽ
không có nguy hiểm gì cả..."
Ngay sau đó...
Liễu Bình bỗng xuất hiện.
"Ngươi trở về rồi!" Cả hai cô gái đều nói.
"Đúng vậy..." Liễu Bình cười nói: "Đi kết bạn với một người, Andrea, ngươi đợi
ta một lát, ta xử lý một vài chuyện..."
Hắn tiện tay rút một tấm thẻ bài rồi ném ra.
Bụp!
Libertas hiện thân.
"y? Gọi ta ra làm gì? Ta đang ngủ." Hắn ta xoa mắt, nói.
"Ngươi nhìn cảnh tượng xung quanh xem." Liễu Bình nói.
Libertas đi vòng một vòng, giật mình nói: "Đây là nơi nào? Tại sao lại có một
con khỉ hai đầu nằm trên mặt đất? Nó ăn cơm chùa của ngươi rồi sao?"
"Nơi này là Đăng Thần chiến, Libertas." Liễu Bình nói.
"Đăng Thần chiến?"
"Đúng."
Liễu Bình nói mọi chuyện từ đầu tới cuối, sau đó yên lặng quan sát Libertas.
Ánh mắt Libertas nhìn về hư không.
"Nó nói ta thông qua thăm dò, phát hiện một chiến trường Đăng Thần chiến,
cho nên điểm kinh nghiệm đã đủ để thăng cấp."
Libertas lẩm bẩm nói.
"Vậy thì thăng cấp đi." Liễu Bình nói.
Libertas gật đầu, ánh mắt bỗng ngưng kết lại.
Hắn ta nhìn chằm chằm hư không, hét lên: "Vừa thăng cấp đã học được kỹ năng
mới? Quả nhiên nên rời khỏi thế giới Danh Sách 'Ngu Giả' từ sớm mới đúng."
Liễu Bình nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của hắn ta thì không quan tâm nữa, lại đưa tay
rút một tấm thẻ bài khác rồi ném ra bên ngoài.
Bụp!
Chó cỏ Hỏa Nha xuất hiện.
Liễu Bình ngồi xổm xuống, thở dài nói: "Hỏa Nha, cũng may mà có ngươi,
chúng ta mới có thể tiến nhập tòa thành trì ma quỷ này, thậm chí tiến vào Hoàng
cung tìm được Lilith nữa."
Một ống nghiệm chứa đầy máu đang sôi sùng sục xuất hiện trên tay Liễu Bình.
Hắn mở nắp ống nghiệm, đưa tới trước mặt Hỏa Nha.
"Gâu?" Hỏa Nha nghi ngờ hỏi.
Liễu Bình nói: "Đây là một loại ma huyết dược mà ta lấy được từ một người
bạn, thích hợp thay thế huyết mạch loài chó, sau khi uống nó sẽ rất đau đớn, nếu
như ngươi..."
Còn chưa dứt lời, Hỏa Nha bỗng cắn ống nghiệm, ngửa cổ lên.
Ừng ực ừng ực...
Nó uống một hơi cạn sạch ma huyết dược bên trong ống nghiệm.
"Grừ grừ gâu..."
Hỏa Nha nói với vẻ chua xót.
Liễu Bình xoa đầu của nó, an ủi: "Đúng vậy, ta biết khi ngươi từ Huyết Nhục
Thú Khuyển biến thành một con chó cỏ thì tâm lý chênh lệch quá lớn, thế
nhưng hãy yên tâm đi, chai thuốc này là do một cao thủ tuyệt đỉnh điều chế,
chắc hẳn sẽ giúp ngươi thay đổi huyết mạch, ta nghe nói đây là một loại huyết
mạch ma khuyển rất mạnh."
Hỏa Nha bỗng ngã xuống đất, liên tục quay cuồng, phát ra những tiếng gào thét
đau đớn.
Thay đổi huyết mạch đã bắt đầu!
Liễu Bình liếc nhìn, đứng dậy nói: "Cố gắng chịu đựng, ngươi sẽ dần dần mạnh
lên."
Hắn vẫy vẫy tay với Andrea.
Andrea hiểu ý, đi theo hắn đi tới một bên khác của sân thi đấu.
"Đưa ta thanh Phẫu Long đao đi." Liễu Bình nói.
"Này." Andrea nói.
Liễu Bình cầm thanh đao quan sát một lát, nói nhỏ: "Thanh đao này không
được."
"Ơ? Nhưng từ khi ta có ý thức tới nay, cũng đã nhớ được thanh đao này là một
thanh đao phẫu thuật rồng mà." Andrea nói.
"Ngươi nhìn xem, trên thanh đao này có mấy phù văn đặc biệt, ta đã từng trao
đổi với một người bạn của ta, chúng ta nhất trí cho rằng, vào một thời điểm nào
đó thì thanh đao này sẽ xuất hiện vấn đề." Liễu Bình nói.
ắ ế ể ổ ẫ
Không đợi Andrea nói chuyện, hắn lại nói tiếp: "Quyển 'Sổ tay giải phẫu và cải
tạo chúng sinh' trên tay ngươi cũng có vấn đề, nó là tang vật của một vụ trộm,
cũng may ta và chủ nhân quyển sách coi như hợp nhau, đã giải thích rõ ràng
mọi chuyện rồi."
Andrea ngây người, gương mặt dần dần lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
"Liễu Bình..." Cô bé nhỏ giọng nói: "Khi ta có tri giác là khoảng hai tuổi, khi đó
ta đã tới Vĩnh Dạ, thực sự không nhớ rõ lúc còn sống đã xảy ra chuyện gì."
Liễu Bình im lặng gật đầu.
"Chẳng lẽ ta có tội tình gì sao? Tại sao ngay cả ký ức khi còn sống cũng không
có?" Andrea nói.
Liễu Bình xoa đầu cô bé, an ủi:
"Đừng suy nghĩ lung tung, ngươi còn nhỏ như vậy đã tới Vĩnh Dạ, làm sao có
thể có tội nghiệt gì cơ chứ?"
Andrea khàn giọng nói: "Thế nhưng xương sống lưng của ta đã bị đổi mất,
thanh đao và sổ tay mà ta mang theo còn tưởng sẽ có thể thay đổi vận mệnh của
bản thân, ai ngờ bọn chúng lại là công cụ đòi mạng ta, ta cũng không biết thân
nhân của mình là ai, cũng không có bất cứ người nào quan tâm ta cả..."
"Cảnh tượng đầu tiên khi ta mở mắt ra, chính là bóng đêm vĩnh hằng."
"Tại sao lại như vậy?"
Liễu Bình lau nước mắt của cô bé đi, nói nhỏ: "Ta vẫn ở cạnh ngươi, Andrea, ta
vẫn luôn quan tâm tới ngươi mà."
Andrea ngẩng đầu, nói với vẻ khó hiểu: "Rõ ràng ta chẳng hề làm cái gì, tại sao
lại có người muốn giết ta? Tại sao bọn chúng lại muốn ta vĩnh viễn không thể
trở mình?"
"Nghe ta nói này..." Liễu Bình nhếch môi, lộ ra một nụ cười ấm áp: "Thực ra ta
cũng không khác ngươi là bao, khi ta ra đời đã bị ném vào trong sông, suýt chút
nữa bị chết đuối."
"Tại sao?" Andrea hỏi.
"Bởi vì cơ thể ta có khiếm khuyết, bọn họ không cần ta." Liễu Bình nói.
"Thế giới này... tại sao lại cay đắng như vậy..." Andrea cúi gầm mặt xuống, từng
giọt nước mắt rơi trên mặt đất.
Liễu Bình ngồi xổm xuống, ôm cô bé vào trong ngực, ấm áp nói: "Thế nhưng
ngươi nhìn xem, hiện tại ta vẫn khỏe mạnh đứng trước mặt ngươi, ta có thể
quan tâm ngươi, mà ngươi cũng có thể quan tâm ta, hai người chúng ta cùng
thoát khỏi vở kịch hắc ám, lại thoát khỏi Danh Sách Ngu Giả, về sau không còn
bất cứ thứ gì có thể trói buộc vận mệnh của chúng ta nữa, đó mới là chuyện
quan trọng nhất."
Andrea tựa đầu lên vai hắn, nhỏ giọng nói: "Ngươi nói đúng."
Liễu Bình nói: "Trái tim con người giống như một con cá đang bơi, bơi hướng
vực sâu thì thân ở trong vực sâu; cho nên đừng quan tâm về quá khứ, đừng nghĩ
lại nữa, từ giờ trở đi, ta sẽ mãi ở cạnh ngươi."
Andrea đưa tay lau nước mắt, nói với giọng khàn khàn: "Xin đừng... bỏ rơi ta."
"Ừ." Liễu Bình nói.
"Ngươi hứa đi."
"Ta hứa."
Liễu Bình tiện tay rút một tấm thẻ bài ra, rồi ném nó ra ngoài.


Đọc full truyện Nghệ Thuật Gia Luyện Ngục

1,195 từ

Xem đầy đủ truyện Nghệ Thuật Gia Luyện Ngục

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3