TruyenVip

Mùa Hạ Trong Ánh Hoàng Hôn - Chương 21

Chương 21: Đông Hạ, nghe lời đi

Bạn đang đọc truyện Mùa Hạ Trong Ánh Hoàng Hôn chương 21 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Nghe nói?

Hứa Đông Hạ khẽ sững người, cong môi cười nhạt, cố ý hỏi lại:

“Mẹ nghe ai nói vậy?”

Giọng cô lạnh nhạt, xa cách, còn xen cả chút giễu cợt.

Rõ ràng là mẹ con, mà khoảng cách giữa họ lại như cách cả một ngọn núi.

Sắc mặt Quách Uyển Như lập tức sa sầm, nghiêm giọng trách mắng:

“Đông Hạ, con nói chuyện với mẹ mà có thái độ như vậy sao?”

Nghe thế, Hứa Đông Hạ bật cười khe khẽ:

“Vậy ra mẹ vẫn còn nhớ mình là mẹ tôi.”

Cô đổi tư thế ngồi, nhìn thẳng vào bà ta, đôi mắt bình tĩnh như mặt nước mùa thu:

“Tôi tưởng mẹ chỉ còn nhớ đến ‘cô tiểu thư nhà họ Phó’ thôi chứ.”

Câu nói vừa dứt, sắc mặt Quách Uyển Như liền tái đi vài phần.

Bà chau mày, giọng đầy vẻ dạy bảo:

“Đông Hạ, Hy Lâm từ nhỏ đã được nuông chiều, không hiểu chuyện, con là chị, phải bao dung cho em nó một chút.”

Hứa Đông Hạ vốn cúi đầu, nghe đến đó lại chậm rãi ngẩng lên.

Trong đôi mắt cô, như có điều gì đó vụt tắt, lặng lẽ mà bi ai.

Một lúc lâu sau, cô mấp máy môi, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Tôi đã nhường cả mẹ ruột cho cô ấy rồi, thế vẫn chưa đủ sao?”

“Đông Hạ, con…”

Quách Uyển Như mặt mày nghiêm khắc, ánh mắt lộ vẻ giận dữ:

“Con và Hy Lâm không giống nhau, nó không hiểu chuyện, lẽ nào con cũng phải như thế?”

Không giống nhau à…

Tim như bị hàng trăm con kiến cùng gặm nhấm, từng cơn đau nhói lan khắp toàn thân.

Không khí trong phòng im bặt trong vài giây.

Hứa Đông Hạ điềm tĩnh nhìn bà:

“Không giống ở đâu? Là vì cô ấy có cả cha lẫn mẹ yêu thương, còn tôi thì không?”

Câu nói ấy như một lưỡi d.a.o sắc bén, không chút báo trước, đ.â.m thẳng vào tim người đối diện.

Quách Uyển Như kinh ngạc mở to mắt, nhìn đứa con gái mình sinh ra, mấy lần há miệng nhưng lại không nói nổi một lời.

Hứa Đông Hạ khẽ l.i.ế.m đôi môi khô khốc, trong mắt lấp lánh hơi nước, giọng nói càng nhẹ:

“Tại sao lúc nào mẹ cũng phải nhấn mạnh rằng tôi và cô ấy không giống nhau? Tại sao nhất định phải là tôi biết điều?”

“Vì…”

Câu trả lời nghẹn nơi cổ họng, Quách Uyển Như nhất thời chẳng biết phải đáp lại ra sao.

Bà im lặng hồi lâu.

Ánh mắt Hứa Đông Hạ dừng lại trên tấm ảnh gia đình đặt bên chiếc điện thoại bàn – một bức ảnh mà mỗi lần nhìn vào đều thấy chói mắt.

Ánh nhìn cô tối sầm lại, chuyển sang phía người phụ nữ đang ngồi đối diện, giọng nói lạnh băng:

“Mẹ không biết? Vậy để tôi nói cho mẹ biết.

Vì mẹ sợ nếu không phục vụ tốt Phó Hy Lâm thì sẽ bị Phó Hạ Viễn chán ghét.

Vì mẹ sợ mất đi cuộc sống sung sướng hiện tại.

Vì sâu trong lòng mẹ chưa bao giờ tin rằng ca phẫu thuật năm đó chỉ là tai nạn! Mẹ không tin tôi!”

Chát!

Không khí đặc quánh lại.

Hứa Đông Hạ nghiêng mặt đi, sắc mặt tái nhợt, dấu tay đỏ ửng trên má như một cái tát vào lòng tự trọng.

Quách Uyển Như nắm chặt bàn tay vừa đánh ra, run rẩy. Mắt bà hoe đỏ, như bị người ta vạch trần nỗi hổ thẹn giấu kín, vừa giận vừa xấu hổ:

“Con thì biết cái gì! Những gì mẹ làm bây giờ… đều là vì con!”

“Vì tôi sao…”

Hứa Đông Hạ lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch, như đang tự giễu mình:

“Nếu thật sự là vì tôi, thì mẹ đã không bỏ rơi cha tôi rồi.”

Cô vừa nói, không thèm nhìn sắc mặt bà tệ hại đến mức nào, liền đứng dậy bước nhanh về phía cửa.

Thế nhưng mới đi được hai bước, phía sau lại vang lên giọng Quách Uyển Như:

“Nếu được thì con nên xin đổi bác sĩ phụ trách khác đi, con với Lục Hà qua lại quá gần, sớm muộn gì cũng không hay.”

Hứa Đông Hạ khựng lại.

Cô mím môi, đợi cho nước mắt nơi khóe mắt tản đi, mới xoay người lại, cười nhẹ như không có gì:

“Sao vậy? Mẹ sợ tôi cướp mất người cô ta thích à?”

Sắc mặt Quách Uyển Như căng cứng, giọng cũng trầm xuống:

“Đông Hạ, nghe lời mẹ đi.”

“Ừ.”

Hứa Đông Hạ gật đầu không chút do dự, thấy sắc mặt bà dịu đi, cô mới thản nhiên nói tiếp:

“Tôi thì sao cũng được thôi.

Chỉ có điều… có lẽ mẹ hiểu lầm rồi.

Bây giờ không phải tôi muốn làm bác sĩ điều trị chính của anh Lục, mà là chính anh ta muốn tôi làm.

Nếu bác muốn tôi tránh xa anh ta, có lẽ phải tự mình đến hỏi xem anh ta có đồng ý không đã.”

Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn về phía lầu hai – nơi có người đang đứng với gương mặt u ám.

Khóe môi Hứa Đông Hạ cong lên, nở nụ cười nhẹ, nhưng đầy châm chọc.


Đọc full truyện Mùa Hạ Trong Ánh Hoàng Hôn

842 từ

Xem đầy đủ truyện Mùa Hạ Trong Ánh Hoàng Hôn

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3