
Mộng Chiếu
Tác giả: AmBatHoa loanbui126 mongphonhoa ruehrh
📚 40 chương👁 40 lượt xem⭐ 8.6/10Đang ra
Đọc từ đầuGiới thiệu
*Thể loại: Cổ đại, nữ phẫn nam trang, ngôn tình, 1x1
*Văn án:
Ta là Nhiếp Tư Mặc, cũng là tam tiểu thư Nhiếp thị. Cha ta là Phụ quốc thái phó Nhiếp Hoằng, mẹ ta cũng đâu có thua kém. Bà là nữ nhi của Lâm thị, dung mạo tuyệt trần, lại cầm kỳ thi hoạ, là tài nữ xuất chúng! Ấy vậy ta lại chẳng giống người điểm nào.
Từ khi sinh ra ta đã mang ba bốn thứ bệnh nan y khó chữa trong người, chỉ có thể quanh quẩn chốn khuê phòng mà bầu bạn với thuốc đắng, nhưng ta cũng quen rồi! Ta không xinh đẹp cao ráo, cầm kỳ thi hoạ như mẫu thân, lại là một con ma bệnh nên người của Nhiếp thị đều mỉa mai ta, cho rằng ta là kẻ thừa thãi của gia tộc.
Nhưng ta cũng không quá buồn. Ta vẫn còn mẫu thân luôn dịu dàng âm thầm quan tâm, yêu thương ta, có nhị ca yêu chiều ta hết mực, ta muốn gì huynh ấy đều cho ta. Có một thị nữ thân cận chăm lo cho ta từng chút một, ta còn có thầy dạy văn dạy chữ cho ta. Ta cũng đâu bị mọi người lạnh nhạt hoàn toàn, phải không?
Thế nhưng "vật đổi sao dời" ông trời có lẽ cảm thấy cuộc đời của ta còn quá nhàn hạ mà đã cướp đi vận mệnh của ta, cướp đi sự định đoạt của ta, còn cướp đi người ta yêu thương.
Mẫu thân từng nói với ta rằng: Có những chuyện hãy cứ phó mặc cho trời. Mẫu thân, nếu như người nói, vậy có phải ông trời quá tàn nhẫn rồi không? Ta không tin! Ta không tin trời, ta tin sự thành đều do bản thân quyết định.
*Bối cảnh trong truyện là giả tưởng, không có ý nghĩa về mặt lịch sử.
*Văn án:
Ta là Nhiếp Tư Mặc, cũng là tam tiểu thư Nhiếp thị. Cha ta là Phụ quốc thái phó Nhiếp Hoằng, mẹ ta cũng đâu có thua kém. Bà là nữ nhi của Lâm thị, dung mạo tuyệt trần, lại cầm kỳ thi hoạ, là tài nữ xuất chúng! Ấy vậy ta lại chẳng giống người điểm nào.
Từ khi sinh ra ta đã mang ba bốn thứ bệnh nan y khó chữa trong người, chỉ có thể quanh quẩn chốn khuê phòng mà bầu bạn với thuốc đắng, nhưng ta cũng quen rồi! Ta không xinh đẹp cao ráo, cầm kỳ thi hoạ như mẫu thân, lại là một con ma bệnh nên người của Nhiếp thị đều mỉa mai ta, cho rằng ta là kẻ thừa thãi của gia tộc.
Nhưng ta cũng không quá buồn. Ta vẫn còn mẫu thân luôn dịu dàng âm thầm quan tâm, yêu thương ta, có nhị ca yêu chiều ta hết mực, ta muốn gì huynh ấy đều cho ta. Có một thị nữ thân cận chăm lo cho ta từng chút một, ta còn có thầy dạy văn dạy chữ cho ta. Ta cũng đâu bị mọi người lạnh nhạt hoàn toàn, phải không?
Thế nhưng "vật đổi sao dời" ông trời có lẽ cảm thấy cuộc đời của ta còn quá nhàn hạ mà đã cướp đi vận mệnh của ta, cướp đi sự định đoạt của ta, còn cướp đi người ta yêu thương.
Mẫu thân từng nói với ta rằng: Có những chuyện hãy cứ phó mặc cho trời. Mẫu thân, nếu như người nói, vậy có phải ông trời quá tàn nhẫn rồi không? Ta không tin! Ta không tin trời, ta tin sự thành đều do bản thân quyết định.
*Bối cảnh trong truyện là giả tưởng, không có ý nghĩa về mặt lịch sử.
Danh sách chương (40)
Chương 1: Tam tiểu thư Nhiếp thịChương 2: Thủ trạcChương 3: Ân tình xưaChương 4: Ca caChương 5: Thiên lý nguyệtChương 6: Đi xaChương 7: Hai huynh muộiChương 8: Người nhà (Thượng)Chương 9: Người nhà (Trung)Chương 10: Người nhà (Hạ)Chương 11: Bên chậu thanChương 12: Yến tiệcChương 13: 'Khách quý'Chương 14: Lễ vậtChương 15: Mối hận năm xưaChương 16: Xuất chinhChương 17: Sắp có biến?Chương 18: Phong tình vạn chủngChương 19: Khói lửa biên ảiChương 20: Nghị hoàChương 21: Có như khôngChương 22-23Chương 24-25Chương 26: Tranh với trời?Chương 27: Lấy kiếp người đổi xã tắcChương 28: Ta muốn ngắm nhìn Vĩnh Yên lần cuốiChương 29: Là con cháu Nhϊếp thị, cũng con dân một nướcChương 30-31Chương 32-33Chương 34: Vấy bẩnChương 35: Truy tìmChương 36-37Chương 38: Bất tại thiênChương 39: Đi về đâu?Chương 40-41Chương 42: Tóc vàng mắt xanhChương 43: Thiên Cực lâuChương 44: Quy tắcChương 45: Có chỗ đứngChương 46: Bỏ cuộc?