TruyenVip

Mê Vợ Không Lối Về - Chương 1793

Chương 1793

Bạn đang đọc truyện Mê Vợ Không Lối Về chương 1793 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


“Mẹ yên tâm, sẽ ổn thôi.” Tông Ngôn Hi chỉ sợ mẹ mình bị quá kích động, nên còn cố ý nói đùa: “Chẳng lẽ con lại lấy mắt của mình ra để đùa giỡn hay sao? Mẹ cứ yên tâm đi.”

 

Lâm Tử Lạp nghe vậy thì thở dài một tiếng: “Lần này, con có thể nghỉ ngơi thêm một khoảng thời gian được không?”

 

Tông Ngôn Thần gật đầu: “Được ạ, mấy năm rồi con đều chưa được nghỉ ngơi, vậy nên lần này sẽ nghỉ khoảng ba tháng.”

 

Lâm Tử Lạp sờ vào thành bát thuốc, cảm thấy bớt nóng rồi thì mới đặt vào tay Tông Ngôn Thần: “Uống thuốc đi.”

 

Tông Ngôn Thần thấy bầu không khí đã dịu bớt thì mới cười nói: “Mẹ, mẹ giúp con đi.”

 

Lâm Tử Lạp nghe vậy thì bật cười: “Con cũng không xem xem mình bao nhiêu tuổi rồi?”

 

“Có lớn bao nhiêu thì con vẫn là con trai của mẹ.” Sau khi Tông Ngôn Thần trưởng thành, hiếm khi nào Lâm Tử Lạp thấy thằng bé làm nũng với mình. Vậy nên, Lâm Tử Lạp đi lấy cái muỗng tới, cầm lấy bát thuốc từ tay Tông Ngôn Thần rồi múc từng muỗng cho anh ấy: “Đắng lắm không?”

 

Tông Ngôn Thần gật đầu: “Thuốc này thực sự đắng hơn bình thường.”

 

Lời này của Tông Ngôn Thần cũng phải là giả, thực sự đắng hơn thuốc Đông y bình thường, cho nên Mô Diên Nhi mới cho anh ấy uống một hợp thuốc, rồi lại ăn một viên đường.

 

“Nếu có thể trị khỏi đôi mắt thì cho dù đắng con cũng phải nhịn.”

 

Mặc dù Tông Ngôn Thần không nhìn thấy gì, nhưng anh ấy biết rõ Lâm Tử Lạp chỉ hung dữ ngoài miệng như vậy thôi, chứ trong lòng cũng rất thương anh ấy.

 

Sau khi uống thuốc xong, Lâm Tử Lạp rót cho Tông Ngôn Thần một chén nước sôi, rồi lại lột vỏ quýt cho anh ấy: “Ăn đi cho đỡ đắng.”

 

Tông Ngôn Thần nhận lấy một múi rồi cho vào trong miệng, còn cười nói: “Thật sự rất ngọt.’

 

Lâm Tử Lạp đứng ở trước mặt Tông Ngôn Thần, thật sự rất muốn hỏi chuyện của Mộ Diên Nhi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, sau đó lại đi lấy nước giúp Tông Ngôn Thần rửa chân.

 

“Mẹ cứ để Gia Văn làm là được rồi.” Đã lớn như này rồi mà còn để mẹ hầu hạ thế này khiến Tông Ngôn Thần cảm thấy không được thoải mái.

 

“Khi còn bé vẫn luôn là mẹ tắm rửa cho con, bây giờ lại biết then thùng rồi? Vậy còn không mau kiếm bạn gái đi, Gia Văn cũng đã kết hôn rồi. Con làm anh trai mà còn chẳng làm gương cho em được cái gì.”

 

Tông Ngôn Thần: “…”

 

Cuối cùng, Tông Ngôn Thần lựa chọn không nói gì, miễn cho lại nói đến chủ đề bạn gái.

 

Thấy con trai ngậm miệng không nói gì, Lâm Tử Lạp âm thầm thở dài trong lòng.

 

Đứa nhỏ này, chắc chắn lại giấu chuyện gì ở trong lòng rồi. Biết vậy, nhưng Lâm Tử Lạp cũng không vạch trần.

 

Sáng sớm hôm sau, lễ tang được tổ chức.

 

Hiện trường vừa trang trọng lại vừa nghiêm túc.

 

Tất cả những người đàn ông có mặt tại đây đều mặc đồng nhất âu phục màu đen, các quý bà cũng mặc những bộ váy màu đen.

 

Vào buổi trưa, các vị khách mời lục tục đến chia buồn, vòng hoa xếp đầy đường.

 

Tông Triển Bạch và Lâm Tử Lạp, với tư cách là người thân nhất của Trình Dục Ôn nên đứng ở phía bên phải của nhà tang lễ, tiếp đón tất cả khách mời.

 

Lúc này ở phía cổng, một người đàn ông ngồi trên xe lăn được người ta

 

từ từ đẩy đi vào.

 

Mặc dù khoảng cách xa nhưng Lâm Tử Lạp vẫn nhận ra người này, tuy rằng đã rất nhiều năm không gặp nhưng cảm giác quen thuộc này vẫn không lẫn đi đâu được.”

 

Trải qua sự gột rửa của thời gian, trên trán Bạch Dận Trữ đã xuất hiện nếp nhăn, hai bên thái dương cũng lốm đốm tóc bạc, nhưng mà tinh thần ông ấy vẫn có vẻ rất tốt, ngồi lâu trên xe lăn cũng không có phát tướng lên, ngược lại còn gầy hơn trước, hôm nay ông mặc một bộ tây trang màu đen, còn Chu Thuần Thuần mặc một chiếc váy áo liền thân màu đen tuyền, trên người không đeo món trang sức nào, trông rất giản dị.

 

Bà phụ đẩy Bạch Dận Trữ qua, vẫn gọi Lâm Tử Lạp như trước: “Chị.”

 

Lâm Tử Lạp nhẹ nhàng gật đầu.

 

“Mong em đừng quá đau buồn, người quá cố đã đi rồi, em cố giữ gìn cơ thể nhé.” Bạch Dận Trữ nhìn Lâm Tử Lạp, chân thành chia buồn.

 

Lâm Tử Lạp và Tông Triển Bạch cùng gật đầu.

 

“Cảm ơn anh đã không quản ngại đường xá xa xôi đến đây.” Lâm Tử Lạp thì thầm, giọng khàn khàn vì khóc nhiều.


Đọc full truyện Mê Vợ Không Lối Về

871 từ

Xem đầy đủ truyện Mê Vợ Không Lối Về

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Mê Vợ Không Lối Về
Đọc truyện Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo

1,844 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Vô Thượng Thần Đế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6340 chương7.4