Mắt mèo
Mắt mèo - Chương 82 - 83
Chương 82
Cuối cùng Vũ Nhi cũng tỉnh lại, cô từ từ mở mắt, nhận ra mình
đang nằm trong phòng bệnh đặc biệt trong bệnh viện. Bệnh viện đã kiểm tra tổng
thể, cô không hề bị thương, sáng mai cô có thể rời khỏi đây.
Cô chợt cảm thấy khát nước, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bây giờ
đã là nửa đêm, cô không muốn làm phiền người khác vào lúc này, thế nên, cô nhắm
mắt lại, lặng lẽ hồi tưởng lại tất cả mọi việc xảy ra đêm qua. Cô đã vĩnh viễn
mất Đồng Niên rồi, trong óc cô không ngừng hiện lên cái khoảnh khắc cuối cùng
Đồng Niên lao mình nhảy xuống. Anh đã chết rồi sao? Đúng vậy, Vũ Nhi nhớ khi
mình bị khiêng ra khỏi ngôi nhà đen, cảnh sát đã nói với cô: Đồng Niên đã chết
ngay tại chỗ. Nhưng cô vẫn luôn cảm thấy Đồng Niên chưa chết, anh vẫn đang sống
bên cạnh cô, mãi mãi bảo vệ che chở cho cô.
Đột nhiên cửa phòng bệnh bật mở, Vũ Nhi lại mở mắt, cô nhìn
thấy một người đàn ông bước vào, khuôn mặt người đàn ông trông khá quen, Vũ Nhi
cảm thấy mình đã gặp anh ta ở đâu đó. Cô nhớ ngay ra cái hôm ở công ty, sau khi
hết giờ làm, có một người đàn ông lạ đến tìm Hứa Văn Minh, chính là anh ta.
Người đó ăn mặc chỉnh tề, trông rất lịch sự, tay trái cầm một
cốc nước, tay phải ôm một bó hoa tươi màu trắng, mỉm cười với Vũ Nhi và nói: “Chào
em, Vũ Nhi.”
“Anh là ai? Có phải giám đốc Hứa bảo anh đến đây không?” Vũ
Nhi hỏi anh ta.
“Đúng vậy, bây giờ tôi là đồng nghiệp mới của cô, giám đốc
Hứa có chút việc không đến được, anh ấy bảo tôi đến thăm cô.” Người đàn ông
bước đến bên Vũ Nhi, ngồi xuống ghế cạnh giường nói: “Vũ Nhi, tôi nghĩ giờ chắc
cô đang khát.” Anh ta giơ cốc nước ra trước mặt Vũ Nhi.
“Cảm ơn anh, đúng là tôi đang khát.” Vũ Nhi cảm thấy cổ họng
mình khô khốc lạ thường, giống như là bị thiêu vậy, cô đón lấy cốc nước, uống
một hơi hết sạch, dòng nước đã xoa dịu cổ họng cô khiến cô dễ chịu hơn nhiều. Cô
nhận ra người đàn ông đang chăm chú nhìn cô và mỉm cười. Nhưng cô vẫn nói rất
lịch sự: “Cảm ơn anh đã đến thăm tôi, nhưng giờ đã rất muộn rồi.”
“Không, đêm vừa mới bắt đầu thôi.” Người đàn ông nhẹ nhàng
nói, giọng anh ta vô cùng dịu dàng, có sức lôi cuốn mạnh mẽ, sau đó, anh ta
tặng cho Vũ Nhi bó hoa trắng đang cầm trong tay.
Vũ Nhi đón lấy bó hoa, ngửi thấy hương thơm từ các bông hoa,
một luồng hương nhè nhẹ được hít sâu vào cơ thể cô, cô cảm thấy rất dễ chịu,
còn có thể khiến cô được thanh thản, cô đặt bó hoa lên đầu giường, nói: “Cảm ơn
anh. Sao anh lại tặng hoa cho tôi?”
“Cô không chú ý thấy đây là một bó hoa màu trắng hay sao? Tôi
nghe nói Đồng Niên đã đi rồi, hoa trắng là để tưởng niệm vong linh.”
Vũ Nhi nhìn những cánh hoa màu trắng, những cánh hoa đó trông
thật là thuần khiết, tinh khôi, cô đau khổ gật đầu: “Đúng vậy, Đồng Niên đã mãi
mãi ra đi.”
“Cô biết tại sao anh ấy phải ra đi không?” Người đàn ông tiến
sát vào cô, nói. Vũ Nhi chợt nhìn thấy trên trán anh ta có một vết thương, có
vẻ như là vết thương mới.
“Bởi vì anh ấy phải chuộc tội. Anh ấy đã phạm tội, tội rất
nặng, anh ấy cho rằng anh ấy cần phải lấy tính mạng để chuộc tội.”
“Anh ấy phạm tội với ai?”
Vũ Nhi ngừng giây lát rồi nói: “Anh ấy giết người, giết rất
nhiều người, đó là những cô gái vô tội.”
Người đàn ông lắc đầu, từ tốn nói: “Ngoài những người đó, còn
có thêm một người nữa.”
“Anh muốn ám chỉ ai?”
“Cô.”
Ngón tay anh ta chỉ thẳng vào mặt Vũ Nhi, sau đó từ từ thu
tay lại.
“Tại sao lại là tôi?”
“Bởi vì nhìn cổ cô, tôi có thể nhận ra.” Anh ta mỉm cười.
Vũ Nhi giơ tay lên sờ cổ, ngoài sợi dây chuyền, trên cổ cô
vẫn còn lưu lại một vết xiết cổ mờ mờ, trong mắt cô thoáng xuất hiện sự sợ hãi,
nhưng cô không nói gì.
“Ai đã làm việc này?”
Vũ Nhi quay đầu đi hướng khác, nhìn màn đêm mênh mang ngoài
cửa sổ, không kìm lòng nổi và nước mắt đã thi nhau rơi xuống.
“Tôi đoán, chắc là Đồng Niên gây ra, có phải không?”
Cuối cùng Vũ Nhi cũng quay đầu lại, nói trong tiếng nấc nghẹn
ngào: “Đúng vậy!”
Người đàn ông gật đầu, nói: “Tôi đoán không sai. Cô biết tại
sao anh ta lại muốn giết cô không?”
“Tại sao?” Vũ Nhi hỏi lại anh ta.
“Bởi vì anh ta nghi ngờ cô phản bội anh ta, anh ta sợ sẽ mất
cô.”
“Không, bởi vì anh ấy yêu tôi.” Vũ Nhi cố gắng phản bác lại.
“Yêu và hận chỉ là một giới hạn vô cùng mong manh, yêu đến
cực điểm chính là hận.” Anh ta nói nhẹ nhàng bên tai Vũ Nhi, ánh mắt anh ta vô
cùng u uất, có lúc, Vũ Nhi thích kiểu ánh mắt này, anh ta tiếp tục nói: “Vũ
Nhi, cô đã đọc cuốn hầu công án “Tứ tất bình” chưa?”
“Tứ tất bình? Tôi đọc rồi.” Trước mắt Vũ Nhi dường như xuất
hiện cảnh tượng bức bình phong hãi hùng được miêu tả trong truyện.
“Cô có biết tại sao Đằng huyện lệnh lại dùng câu chuyện Tứ
tất bình để che đậy kế hoạch mưu sát vợ của ông ta không?”
Nghe đến đây, Vũ Nhi nhớ đến bức ảnh của mẹ Đồng Niên được
kẹp trong mấy trang cuối của cuốn “Tứ tất bình” trong thư phòng, có đợt cô còn
tưởng đó chính là cô. Bỗng nhiên, Vũ Nhi cảm thấy vô cùng căm ghét và phẫn nộ
đối với Đằng huyện lệnh trong tiểu thuyết, nên cô nói đầy căm phẫn: “Bởi vì ông
ta đố kỵ.”
“Cô nói đúng lắm, đố kỵ.” Khi nói, anh ta đặc biệt nhấn mạnh
hai âm cuối, “Đố kỵ khiến con người phát rồ, đố kỵ khiến con người phạm tội. Đố
kỵ, hung ác, tham lam, lười biếng, phẫn nộ, kiêu ngạo và dâm dục, tất cả các
tội lỗi đều bắt đầu từ những thứ này, bao gồm cả Đồng Niên của cô.”
Vũ Nhi mở to mắt: “Cho nên anh ấy mới muốn giết tôi?”
“Đúng vậy, anh ta đố kỵ. Bây giờ, cô còn hận anh ta không?”
“Tôi...” Trong đầu Vũ Nhi bỗng lướt qua những thứ vô cùng kỳ
quái, trước mắt cô hiện lên một khoảng không mơ hồ, mờ ảo, cô không biết nên
trả lời thế nào, cuối cùng, cô lắc đầu: “Sao tôi phải hận anh ấy chứ?”
“Bởi vì anh ấy đã bóp cổ cô!” Người đàn ông chợt tỏ rõ sự bực
tức, giơ tay ra sờ lên cổ Vũ Nhi, Vũ Nhi cảm thấy đôi tay anh ta lạnh như băng,
sự lạnh giá ngấm vào cơ thể cô.
Cô muốn phản kháng, nhưng cô nhận ra mình không thể nhúc
nhích được gì, dường như thân thể cô không còn thuộc về cô, trong khoảnh khắc,
cô đã nhận ra, người đàn ông trước mắt cô chắc chắn đã bỏ thuốc vào trong cốc
nước và đưa cô uống.
“Anh muốn làm gì? Rốt cuộc anh là ai?”
“Tôi muốn làm gì à? Rốt cuộc tôi là ai à? Lẽ nào cô đã quên
tối nào tôi cũng chăm chú ngắm nhìn cô từ cửa sổ?” Người đàn ông cười đau khổ: “Không,
cô không thể quên được, không thể quên được! Trên ngực cô đeo viên đá mắt mèo,
cô có một con mèo trắng đáng yêu, cô có thể vẽ những bức tranh sơn dầu tuyệt
đẹp, cô thích ngồi trước cửa sổ thư phòng đọc sách.”
“Không anh nhớ nhầm rồi! Đó không phải là tôi.” Vũ Nhi nói
thật to, lúc này đây cô chỉ còn đủ sức để nói, trong mắt cô tràn ngập nỗi sợ
hãi khi nhìn người đàn ông trước mắt.
“Tôi sao có thể nhớ nhầm được chứ? Bởi vì tôi yêu cô.”
“Anh nói gì cơ?” Vũ Nhi ngẩn người nhìn anh ta.
“Tôi nói tôi yêu cô, từ rất lâu rồi, tôi luôn yêu cô, lúc đó
tôi mới chỉ là cậu thiếu niên mười sáu tuổi. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn yêu
cô. Người đàn ông đó nghi ngờ cô phản bội, có phải vậy không? Ông ta còn thường
xuyên đánh đập cô, phải vậy không? Để tôi nói cho cô biết, chỗ này của ông ta
có vấn đề, thực sự có vấn đề.” Anh ta chỉ tay vào đầu mình.
“Chỗ này của anh đúng là có vấn đề thật.” Vũ Nhi bạo gan nói.
Nhưng anh ta lại cười, nói: “Xem ra, cô thật sự đã quên rồi. Tối
hôm đó, trong phòng ở tầng ba, ông ta đã bóp chặt cổ cô, càng lúc càng chặt.”
Anh ta tiếp tục vuốt ve cổ Vũ Nhi, khiến Vũ Nhi run lẩy bẩy, anh ta vừa vuốt ve
vừa nói: “Cuối cùng ông ta bóp chết cô. Đúng vậy, cô đã bị kẻ điên khùng đó sát
hại, sau đó, để che giấu tội lỗi vô liêm sỉ của mình, ông ta đã dùng vữa và
gạch để chôn chặt cô vào bức tường.”
Vũ Nhi lập tức hiểu ra mẹ Đồng Niên rốt cuộc đã chết như thế
nào, nhưng cô không hiểu được vì sao người đàn ông trước mặt cô lại biết được
hết những việc này.
Người đàn ông tiếp tục nói: “Cho đến tận tối hôm đó, cuối
cùng cô cũng được cứu thoát ra, có người đã đập vỡ bức tường đó, cô đã được tự
do, cô lại trở về chốn nhân gian. Giờ đây, người yêu cô tha thiết đang đứng
trước mặt cô.”
“Anh điên rồi!” Vũ Nhi vừa khóc vừa nói.
“Đúng thế, tất cả mọi người đều nói tôi điên, thực ra, bọn
chúng mới là đồ điên! Chỉ có bọn điên mới cho rằng thiên tài là kẻ điên. Tại
sao bọn chúng lại nói như vậy? Đó là những linh hồn xấu xa tà ác, linh hồn xấu
xa tà ác.” Anh ta hằn giọng nguyền rủa, trông bộ dạng anh ta lúc này thực sự
giống một tên ác quỷ: “Cho nên, bọn chúng nhất định phải bị trừng phạt, cách
tốt nhất để trừng phạt bọn chúng, chính là...”
Thoáng một cái, đôi tay lạnh giá của anh ta bóp chặt lấy cổ
Vũ Nhi, Vũ Nhi cảm thấy cổ họng đau nhức, khó thở, cô muốn hét lên, nhưng lại
không thể phát ra bất cứ âm thanh gì.
Vừa bóp chặt cổ Vũ Nhi, anh ta vừa nói: “Thật tuyệt quá, ta
cũng bóp cổ những cô gái khác như vậy đấy, từ đứa đầu tiên, đứa thứ hai, thứ
ba, thứ tư, thứ năm, tối qua là đứa thứ sáu, còn cô là đứa thứ bảy. Ta đã đưa
bọn chúng lên thiên đàng như vậy đấy. Ở trên đó chắc chắn rất đẹp, các cô hẳn
phải biết ơn tôi lắm, haha. Ví dụ, cái cô tên La Tư, cô ta biết cô, khi ta nhắc
cô với cô ta, cô ta còn khen ngợi cô, khi cô ta còn chưa nói hết câu, ta đã bóp
chặt cổ cô ta, giống y như lúc này vậy, chỉ mấy phút sau, cô ta đã tắt thở. Khi
ta bước ra khỏi nhà La Tư, ta đã nhìn thấy một người đàn ông tên Đồng Niên đi
đến trước cửa nhà cô ta, con người tội nghiệp đó đang mộng du. Khi anh ta tỉnh
lại, chắc chắn anh ta sẽ cho rằng chính anh ta giết La Tư.”
Nơi khóe mắt Vũ Nhi chảy ra hai hàng lệ nóng bỏng, giọt lệ
này dành cho Đồng Niên đáng thương vô tội của cô.
“Cô khóc à?” Người đàn ông ghé sát vào tai cô, nói: “Không
phải khóc đâu. Tối hôm ta nói chuyện với Đồng Niên ở tầng ba, anh ta cũng khóc.
Bởi vì ta nói cho anh ta biết, mẹ anh ta bị chôn trong bức tường trong gian
phòng đó. Anh ta là kẻ dã man, anh ta thừa hưởng tính hung tàn của bố anh ta,
anh ta đã đánh ta, khiến đầu ta bị một vết thương lớn, chảy rất nhiều máu, máu
của ta đã chảy xuống sàn nhà tầng ba.”
Vũ Nhi nhìn vết thương trên đầu anh ta, cuối cùng cô đã hiểu
vết máu cô phát hiện ra trong phòng ở tầng ba là của ai.
“Được rồi, đừng khóc nữa. Cô có biết không? Vốn dĩ, ta đã
chuẩn bị để Đồng Niên thay ta hoàn thành kế hoạch của ta, ta vẫn tưởng anh ta
hoàn toàn thừa hưởng gen di truyền của gia tộc họ Đồng, tiếc rằng ta đã sai. Thật
không ngờ, trong thời khắc then chốt anh ta lại tha cho cô, điều này chứng tỏ
anh ta là một kẻ nhu nhược. Ta thật sự cảm thấy rất lạ, lạ lắm, trải qua bao
nhiêu việc như vậy, ảo giác và sự hoang tưởng đã hoàn toàn chiếm ngự trái tim
anh ta, nhưng đến thời khắc cuối cùng tại sao anh ta đột nhiên lại không căm
giận cô nữa? Sự phẫn nộ của anh ta sao bỗng dưng lại tiêu tan hết? Ta thực sự
không tài nào hiểu được.” Anh ta lắc đầu thật mạnh.
Giờ thì những giọt nước mắt nóng hổi của Vũ Nhi thi nhau rơi
xuống, nếu lúc này cô có thể nói, cô muốn lớn tiếng nói với kẻ máu lạnh trước
mặt cô rằng. Anh không hiểu được Đồng Niên của tôi, có thể, nỗi sợ hãi và thù
hận có thể hủy diệt linh hồn và thể xác của một con người, nhưng lại không thể
hủy diệt được tình yêu.
Hơi thở của người đàn ông thổi vào mặt Vũ Nhi, anh ta chậm
rãi nói: “Chắc cô muốn nói gì phải không? Không cần nói, ta biết rõ trong lòng
cô đang nghĩ gì. Bây giờ, ta đành phải tự mình ra tay. Nói thực, ta cũng hơi
chán ngán cái trò chơi này rồi đấy.”
Cuối cùng cô đã tuyệt vọng.
“Vũ Nhi, để ta nói cho cô biết, ta yêu cô, hãy để chúng ta
mãi mãi ở bên nhau.” Ánh mắt người đàn ông toát ra tia nhìn hung dữ, sức mạnh
nơi bàn tay anh ta ngày càng tăng, Vũ Nhi chỉ còn nghe thấy âm thanh kỳ quái
bên tai, như là tiếng Đồng Niên từ trên trời cao đang vẫy gọi cô, rồi cô dần
dần ngất lịm đi.
Chương 83
“Mình đã chết chưa nhỉ?”
Vũ Nhi tự hỏi mình, cô cảm thấy mình đang nằm trong lòng Đồng
Niên, hơi thở từ mũi anh đang dịu dàng phả vào mặt cô.
Họ đã lại được ở bên nhau, họ mãi mãi rời xa ngôi nhà đen,
rời khỏi thành phố này, trở lại thành phố nơi họ đã gặp gỡ nhau.
Bây giờ cô muốn nhìn thấy Đồng Niên, xem anh có đang mỉm cười
giống như trước đây không, thế nên, Vũ Nhi từ từ mở mắt.
Người cô nhìn thấy lại là Diệp Tiêu.
“Vũ Nhi, cuối cùng em cũng đã tỉnh lại rồi.”
“Đồng Niên đâu? Đồng Niên đâu?”
Nghe Vũ Nhi gọi tên Đồng Niên, trái tim Diệp Tiêu chợt nhói
đau, anh không biết tại sao mình lại có cảm giác này, có thể là do trong tiềm
thức của mình nảy sinh một thứ hoang tưởng nực cười đối với Vũ Nhi. Nhưng anh
lập tức thoát ngay ra khỏi cảm giác không nên tồn tại này, anh nâng đầu Vũ Nhi
lên, nói: “Vũ Nhi, em hãy nhận xem, là anh mà.”
“Anh Diệp Tiêu.” Cuối cùng Vũ Nhi cũng đã dần dần tỉnh táo, “Em
vẫn còn sống sao?”
“Đương nhiên em vẫn còn sống.” Diệp Tiêu cười.
Vũ Nhi chợt nhớ ra điều gì, nhìn xung quanh vẫn là trong
phòng bệnh, bầu trời bên ngoài cửa sổ đã hơi sáng, trong phòng chỉ có cô và
Diệp Tiêu, cô lo lắng hỏi: “Cái người đó đâu anh?
“Em nói đến Hứa Thiên Minh à? Để anh từ từ nói cho em nghe,
mấy giờ đồng hồ trước, anh gọi điện thoại đến bệnh viện, bệnh viện nói cho anh
biết vừa có một người tự xưng là người của công ty em đến thăm em. Anh cảm thấy
sự việc này rất khả nghi, liền lập tức đến bệnh viện, khi anh bước vào phòng
bệnh, anh nhìn thấy một người đàn ông đang bóp cổ em, còn em thì đã ngất lịm. Anh
liền lao đến ngăn anh ta lại, anh và hắn đã giằng co một trận kịch liệt trong
gian phòng này, anh ta cũng liều mình phản kháng, em nhìn trán anh này.”
Quả nhiên, Vũ Nhi nhìn thấy một vết thương hiện rõ trên trán
Diệp Tiêu, còn để lại một vết máu đỏ sẫm.
“Anh Diệp Tiêu, vết thương của anh có nghiêm trọng không?”
“Đã được xử lý sơ qua rồi, anh không sao?” Anh thở dài tiếp
tục nói: “Nhưng anh ta không phải là đối thủ của anh, cuối cùng anh ta cũng bị
anh dồn đến bên cửa, không còn đường rút chạy. Lúc anh định còng tay anh ta để
đưa anh ta về quy án, anh ta chợt nhìn anh mỉm cười, nụ cười vô cùng quái đản,
ôi, ánh mắt đó khiến người ta cảm thấy hãi hùng. Anh đã dự cảm được điều gì đó
khác thường, khi anh lao đến ôm lấy anh ta, thật không ngờ anh ta đã nhanh hơn
một bước lao mình nhảy ra ngoài cửa sổ.”
“Anh ta đã chạy thoát rồi sao?” Vũ Nhi hoảng hốt nhìn ra
ngoài cửa sổ phòng bệnh, tưởng tượng ra cảnh tượng người đàn ông đó nhảy ra
khỏi cửa sổ.
“Đây là tầng 23 của bệnh viện. Anh ta chết ngay tại chỗ, xác
đã bị đưa đi rồi.”
Vũ Nhi vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ dường như ngoài đó là vực sâu
vạn trượng. Cuối cùng cô gật đầu, sau đó giơ tay sờ lên cổ mình, vẫn cảm thấy
hơi đau, nhưng cô vẫn cố tỏ ra vững vàng, cô nói: “Cảm ơn anh, Diệp Tiêu, anh
đã cứu em thoát chết.”
“Vũ Nhi, em đừng nói thế. Thứ nhất, đây chính là chức trách
của anh, anh cũng đã hứa với chị gái em phải dùng tính mạng của anh để bảo vệ
em.” Diệp Tiêu nhớ đến Tuyết Nhi rồi lại nhìn Vũ Nhi, thực ra trong lòng anh
rất nặng nề, anh nghĩ nếu mình đến sớm hơn một chút nữa thôi, thì Vũ Nhi cũng
không đến nỗi suýt bị bóp cổ chết.
Vũ Nhi lại thở dài, nước mắt lại trào dâng, chậm rãi nói: “Diệp
Tiêu, em phải nói cho anh biết, Đồng Niên vô tội, anh ấy không phải là kẻ giết
người, anh ấy không có tội, anh ấy không đáng phải chết. Tất cả mọi tội danh
anh ấy thừa nhận lúc ở trên mái nhà ngôi nhà đen, thực ra là do anh ấy tưởng
tượng ra mà thôi, anh ấy đã bị tên ác quỷ đó bức hại đến chết.” Sau đó, Vũ Nhi
kể lại toàn bộ những gì Hứa Thiên Minh nói với cô lúc nãy.
Sau khi nghe xong, Diệp Tiêu cũng thở dài, anh lặng lẽ nhìn
Vũ Nhi nước mắt đã đầm đìa trên khuôn mặt Vũ Nhi, chắc chắn cô đang đau đớn
trước sự ra đi của Đồng Niên. Diệp Tiêu không kìm lòng được, giơ tay lên vuốt
mái tóc cô an ủi: “Lẽ ra anh cần phải đoán trước mới phải. Vũ Nhi, em có quen
một nữ bác sĩ tâm lý tên Mễ Nhược Lan phải không?”
“Em có quen, chị ấy bị làm sao?”
“Cô ấy chết rồi.” Sau đó Diệp Tiêu kể hết lại cho Vũ Nhi biết
về cái chết của Mễ Nhược Lan cùng những sự việc liên quan đến Hứa Thiên Minh mà
Hứa Văn Minh đã cung cấp.
Mãi lâu sau mà Vũ Nhi vẫn chưa định thần khỏi nỗi sợ hãi, cô
lẩm bẩm: “Chả trách mà tên công ty của Hứa Văn Minh lại lấy tên là công ty
quảng cáo Đối Song. Em nghĩ Hứa Văn Minh chắc là vô tội.”
“Cũng có thể, Vũ Nhi, chiều hôm qua, anh đã tháo những mắt
mèo đính trên cửa phòng trong ngôi nhà đen xuống và đưa đến phòng nghiên cứu,
tiến hành một cuộc kiểm nghiệm toàn bộ. Kết quả cuộc kiểm nghiệm khiến ai cũng
phải ngỡ ngàng, những mắt mèo đó không đơn giản được tạo thành từ kính thông
thường mà là một thứ nguyên liệu vô cùng đặc biệt. Theo suy đoán của chuyên
gia, đó là một loại nguyên liệu thiên nhiên có tính phóng xạ yếu.”
“Tính phóng xạ?” Vũ Nhi lập tức liên tưởng đến những nguyên
tử đáng sợ.
“Em không phải sợ đâu, chỉ là tính phóng xạ vô cùng yếu ớt cơ
bản không ảnh hưởng tới sức khỏe của con người, nhưng loại nguyên liệu này lại
có khả năng ảnh hưởng đến sóng điện từ của não người, khiến đại não con người
nảy sinh ảo giác.”
“Ý anh là, ảnh nền và bóng người giống như âm hồn mà em nhìn
thấy qua mắt mèo đều chỉ là ảo giác của đại não em thôi sao?”
“Đúng vậy, chính anh cũng bị mắc lừa chúng. Và không chỉ là
những thứ em nhìn thấy, còn có những âm thanh đáng sợ mà em nghe thấy, ví dụ
tiếng bước chân và tiếng thét thất thanh mà người phụ nữ giữa đêm khuya đều bắt
nguồn từ sự tác động của tính phóng xạ của những con mắt mèo lắp ngược đối với
sóng điện từ bộ não em.”
“Thì ra đây chính là âm hồn và bóng ma mà em đã nhìn thấy.”
Vũ Nhi lắc mạnh đầu.
“Đúng vậy, có lẽ cũng chính vì nguyên nhân này mà Đồng Niên
mới sinh ra chứng mộng du, hơn nữa còn nảy sinh ký ức sai lệch và hoang tưởng. Anh
suy đoán, thậm chí sáu mươi năm trước cụ nội Đồng Niên là Đồng Tuyết Thôn cũng
chính vì nguyên nhân này mà dẫn đến tinh thần hoảng loạn, sản sinh hai loại
nhân cách, cuối cùng đã gây ra những tội ác kinh khủng.”
Diệp Tiêu chợt nhớ đến vị Trưởng mật thám người Pháp, Joke
Saphia đã mất tích giữa biển đại dương, có lẽ ông ta cũng vì vậy mà nảy sinh
nỗi sợ hãi tột cùng đối với ngôi nhà đen mà biến mất khỏi thế giới này. Có thể
còn có cả những người sinh sống trong ngôi nhà đen hồi thời kỳ “Cách mạng văn
hóa”, ông Kim Văn Dung thật đáng thương, mẹ ông đã chém chết bố ông, rồi suýt
nữa lại giết chết ông, cuối cùng mẹ ông cũng tự sát. Còn chính Kim Văn Dung
cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn, hai mươi năm sau ông vẫn bị mắt mèo làm cho
hồn bay phách lạc đến độ lao xuống đường ray tàu điện ngầm. Tất cả mọi chuyện
đều bắt nguồn từ Mắt mèo.
“Trời ơi.” Vũ Nhi há to miệng kinh ngạc hỏi: “Nhưng ai là
người lắp ngược những con mắt mèo đáng sợ đó lên cửa?”
“Chỉ có thể là Đồng Tuyết Thôn. Còn về việc tại sao ông ta
làm như vậy và bằng cách nào ông ta có được những nguyên liệu tạo nên con mắt
mèo đều trở thành một bí mật không thể nào giải đáp được.” Diệp Tiêu lắc đầu
nói: “Trên thế giới này có lẽ rất nhiều bí mật không cho phép chúng ta điều tra
đến cùng.”
“Giống như sợi dây chuyền mắt mèo này vậy.” Vũ Nhi từ từ nâng
mắt mèo trước ngực mình lên, “Nó đã khiến rất nhiều người sợ hãi, tất cả những
người đã từng sống trong ngôi nhà đen, có lẽ họ đều gặp ác mộng vì sợi dây
chuyền này.”
“Em có còn nhớ người đàn ông nhảy xuống đường ray xe điện
ngầm không? Ông ta vô cùng sợ hãi sợi dây chuyền mắt mèo của em, vào những năm
70 ông ta đã từng sống trong ngôi nhà đen. Ông ta chắc chắn cũng là nạn nhân
của ngôi nhà đen, sợi dây chuyền này có thể đã đem lại cho ông ta những ký ức
vô cùng đáng sợ thời niên thiếu.
“Thì ra là vậy.” Vũ Nhi hồi tưởng lại ngày đầu tiên cô đi
làm, sự việc đáng sợ xảy ra tại ga tàu điện ngầm.
Diệp Tiêu tiếp tục nói: “Còn hung thủ thực sự của vụ án bóp
cổ liên hoàn Hứa Thiên Minh, anh đoán thực ra mấy năm nay anh ta luôn ẩn cư
trong căn phòng ở tầng ba của ngôi nhà đen, anh ta ở bên cạnh người anh ta yêu
cũng chính là mẹ Đồng Niên, bị giấu trong bức tường. Cũng chính vì thế mà anh
ta - một người vốn bị mắc bệnh trầm cảm khi sống trong ngôi nhà đen thì bệnh
càng trở nên trầm trọng hơn. Một năm trước, khi Thành Thiên Vũ bước vào ngôi
nhà đen, những âm thanh hãi hùng được quay trong cuốn băng, e rằng chính là do
Hứa Thiên Minh ngụy tạo nên, để cảnh cáo những kẻ tự tiện bước vào ngôi nhà đen.
Thành Thiên Vũ thật đáng thương, thần kinh của anh ta lại quá yếu ớt, cuối cùng
đã không chịu đựng được mà tự sát. Còn khi em và Đồng Niên quay trở về ngôi nhà
đen, sự xuất hiện của em đã kích thích mạnh mẽ Hứa Thiên Minh đang ẩn cư nơi
góc khuất bởi vì em trông rất giống mẹ Đồng Niên, thế nên điều này đã tác động
mạnh khiến Hứa Thiên Minh thực sự trở nên điên loạn.”
Nghe xong câu cuối cùng của Diệp Tiêu, mặt Vũ Nhi càng tái
nhợt: “Em xin lỗi, đây chính là lỗi của em, em không nên quay lại, nếu như
không có em, có lẽ tất cả mọi sự việc này sẽ không xảy ra.”
“Không, Vũ Nhi, em là nạn nhân vô tội.”
“Đồng Niên mới thực sự là nạn nhân. Em vẫn còn sống còn Đồng
Niên anh ấy đã ra đi vĩnh viễn. Mặc dù ngôi nhà đen và kẻ điên cuồng đã hủy
hoại lý trí và tinh thần của anh ấy, nhưng cuối cùng tình yêu anh ấy, chính là
tình yêu của anh ấy đã chiến thắng mọi nỗi sợ hãi và thù hận, chiến thắng cả
ngôi nhà đen, chiến thắng cả kẻ điên dại đó. Đồng Niên là một người phi thường,
em mãi mãi yêu anh ấy.” Vũ Nhi thoáng bị kích động.
Nghe xong lời cô nói, trong lòng Diệp Tiêu bỗng có cảm giác
hụt hẫng, anh trầm tư một lúc, rồi anh bỗng có cảm giác ngưỡng mộ Đồng Niên.
Vũ Nhi thở dài, cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Bất giác Diệp Tiêu cảm nhận được ánh sáng từ ngoài cửa sổ
chiếu vào trong phòng, anh vội nói: “Vũ Nhi, em nhìn kìa mặt trời mọc rồi.”
Vũ Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ của tầng 23, mặt trời đang hiện
lên. Rồi ánh sáng nhanh chóng lọt vào trong gian phòng bệnh chiếu vào sợi dây
chuyền mắt mèo treo trước ngực Vũ Nhi, từ mắt mèo phát ra một luồng ánh sáng
thần bí tuyệt đẹp phản xạ vào trong đồng tử mắt Diệp Tiêu.
4,838 từ






