Mắt mèo
Mắt mèo - Chương 63 - 64 - 65 - 66
Chương 63
Vũ Nhi mơ thấy chị gái.
Cô chỉ nhớ Tuyết Nhi mỉm cười với cô, ngồi giữa một bông hoa
trắng mờ ảo, giống như thiên thần vậy, và nói gì đó với cô. Khi Vũ Nhi tỉnh lại
thì không nhớ được chị đã nói gì với cô trong giấc mơ. Cô quay đầu về phía bàn,
lại thấy khuôn mặt chị, cô mỉm cười với chị gái.
Đã 7 giờ 30, cô nhớ Diệp Tiêu nói rằng 8 giờ sẽ đến đón nên
cô vội vàng dậy chuẩn bị. Diệp Tiêu đến rất đúng giờ, Vũ Nhi phát hiện ra mắt
anh hơi đỏ, chắc là không ngủ đủ giấc. Cô nói đầy áy náy: “Diệp Tiêu, làm phiền
anh quá, làm anh không được ngủ ngon.”
“Không sao, chỉ cần em ổn là được.”
Vũ Nhi im lặng một lúc rồi nói: “Diệp Tiêu, đưa em về ngôi
nhà đen đi.”
Diệp Tiêu thoáng ngẩn người, sau đó chậm rãi nói: “Anh hy
vọng em có thể suy nghĩ thật kỹ lưỡng và cẩn thận.”
“Em đã suy nghĩ kỹ rồi, em nghĩ, em có thể tha thứ cho Đồng
Niên, em tin anh ấy không phải là loại người ưa bạo lực.”
“Em thực sự hiểu cậu ấy sao? Vũ Nhi, có đôi khi, chúng ta
không thể quá tin tưởng vào cảm giác của mình.”
“Xin lỗi, anh Diệp Tiêu, em đã quyết định rồi, em sẽ cẩn thận.”
Diệp Tiêu gật đầu, anh cũng không có lý do gì để giữ cô lại,
anh trịnh trọng nói: “Vũ Nhi, anh tôn trọng sự lựa chọn của em, nhưng em nhất
định phải cẩn thận. Được rồi, bây giờ anh sẽ đưa em về.”
Nửa tiếng sau, họ đã về đến ngôi nhà đen. Diệp Tiêu ấn chuông
cửa, cánh cổng sắt nhanh chóng được mở ra, gương mặt Đồng Niên xuất hiện.
“Đồng Niên, tôi đưa Vũ Nhi về cho cậu đây.”
“Mau vào đi!” Đồng Niên nói đầy sợ hãi, cúi đầu, đón Diệp
Tiêu và Vũ Nhi vào nhà.
Ngồi trong phòng khách, Đồng Niên cúi đầu nói với Vũ Nhi: “Vũ
Nhi, anh xin lỗi, em hãy tha thứ cho anh. Anh cũng không biết tại sao lại giết
con mèo đó, anh thực sự không cố ý, sau khi em bỏ đi, anh mới hiểu rốt cuộc
mình đã gây ra chuyện gì. Anh thực sự rất hối hận, tối qua anh đã ra ngoài tìm
em khắp nơi, cả đêm qua anh không chợp mắt được.”
Diệp Tiêu bí mật gật đầu, tối qua anh nấp ở tầng ba trong căn
nhà đối diện, quả thực anh nhìn thấy mãi quá nửa đêm Đồng Niên mới trở về ngôi
nhà đen.
Vũ Nhi không chú ý đến điều này, cô không nói một lời nào,
chỉ nhìn Đồng Niên, trong lòng xót xa.
“Vũ Nhi, anh biết tất cả những việc làm anh làm đã khiến em
sợ hãi, nhưng đây không phải do anh cố ý, anh xin thề sẽ không bao giờ xảy ra
chuyện như thế nữa. Vũ Nhi, em biết anh không thể sống mà không có em, nếu em
đi, có lẽ anh sẽ chết mất.”
Diệp Tiêu không thích kiểu nói này của Đồng Niên, anh cảm
thấy nói như vậy cứ như là cố ý lấy tính mạng của mình ra để uy hiếp, nhưng qua
ánh mắt và nét mặt Đồng Niên khi nói, có lẽ Đồng Niên thực sự chân thành, điều
này khiến Diệp Tiêu cũng dần cảm thấy mơ hồ.
Rõ ràng Vũ Nhi bị xúc động mạnh trước những lời nói của Đồng
Niên, cô hiểu Đồng Niên không thể rời xa cô. Cô thở dài, sau đó nói với Diệp
Tiêu: “Diệp Tiêu, cảm ơn anh. Em nghĩ bây giờ em và Đồng Niên cần nói chuyện
riêng với nhau một lát.”
Đồng Niên cũng đứng dậy, khuôn mặt nặng nề cao giọng nói: “Tôi
xin thề, nếu như tôi ức hiếp Vũ Nhi, tôi sẽ ngã từ trên đỉnh mái nhà đen này
xuống mà chết.”
“Đừng...” Vũ Nhi ngăn anh lại.
Diệp Tiêu lại nói với Vũ Nhi: “Vũ Nhi, em cũng tự cẩn thận
đấy.”
Nói xong anh quay người bước đi, đúng lúc đó nghe thấy tiếng
Đồng Niên ở đằng sau: “Diệp Tiêu, cảm ơn anh.”
Diệp Tiêu không trả lời, đi thẳng ra khỏi ngôi nhà đen, bỗng
bên tai anh dường như lại vang lên lời thề vừa rồi của Đồng Niên.
Chương 64
Nửa đêm, đèn trong phòng hồ sơ của Sở công an vẫn sáng, trong
từng ô đều lưu giữ lại tất cả hồ sơ của mấy chục năm qua, những hồ sơ gần đây
đã được lưu vào vi tính, nhưng những hồ sơ vụ án trước đây thì vẫn nằm im trong
ô cùng lớp bụi thời gian.
Diệp Tiêu phải tốn rất nhiều thời gian mới tìm thấy hồ sơ vụ
án mất tích của mẹ Đồng Niên. Anh giở tập hồ sơ dày cộm, giống như hít thở thấy
mùi thời gian. Trước tiên, anh xem những ghi chép đầu tiên.
Ngày 12 tháng 6 năm 1988, cha Đồng Niên là Đồng Gia Hưng đến
đồn cảnh sát khu vực nơi họ sinh sống báo án. Theo như lời khai của Đồng Gia
Hưng, vợ ông là Tô Tiểu Vân sáng ngày 12 tháng 6 năm 1988 đi làm, nhưng tối hôm
đó lại không về nhà. Đồng Gia Hưng đã đến học viện mỹ thuật nơi Tô Tiểu Vân làm
việc hỏi, nhưng người trong trường bảo hôm đó Tô Tiểu Vân không hề đến trường. Ông
đợi hai ngày, cuối cùng phải đến đồn cảnh sát khu vực báo án mất tích.
Lúc đó, cảnh sát đến nhà Đồng Niên xem xét, nhưng không phát
hiện ra điều gì khác thường, về phía Đồng Gia Hưng cũng không có điều đáng nghi
ngờ. Nhưng, khi cảnh sát đến học viện Mỹ thuật nơi Tô Tiểu Vân làm việc điều
tra, có người nói với cảnh sát, quan hệ giữa Tô Tiểu Vân và chồng cô không được
tốt lắm, bởi Đồng Gia Hưng nghi ngờ vợ mình có mối quan hệ mờ ám với đồng
nghiệp của cô. Nhưng những người quen biết Tô Tiểu Vân đều cho rằng đây là suy
đoán vô căn cứ của Đồng Gia Hưng. Nhưng, không lâu sau, Đồng Gia Hưng lại không
may ngã từ mái ngôi nhà đen xuống mất mạng, nên vụ án cũng chấm dứt luôn.
Còn về cái chết của Đồng Gia Hưng, có người suy đoán là ông
tự tử, nhưng rốt cuộc là tự sát hay sự cố thì cũng không ai dám chắc. Sau khi
mẹ mất tích, bố lại bị tai nạn qua đời, cậu Đồng Niên liền đưa đứa cháu đáng
thương đến một thành phố nhỏ sinh sống. Từ đó ngôi nhà đen bị đóng cửa bỏ
trống, đã từng có người muốn mua ngôi nhà này, nhưng cuối cùng không hiểu vì lý
do gì mà bỏ cuộc.
Diệp Tiêu lấy hồ sơ cá nhân của Tô Tiểu Vân ra xem, khi anh
nhìn thấy ảnh của Tô Tiểu Vân, anh chợt ngẩn người, bởi vì người trong ảnh
giống hệt Vũ Nhi.
Diệp Tiêu chớp mắt mấy cái, xác định rõ mình không bị hoa mắt
nhìn nhầm, ảnh thẻ chứng minh thư đen trắng trước mắt như thể chính là ảnh chụp
của Vũ Nhi. Trên đời này, ngoài anh chị em sinh đôi, thực sự có hai người giống
y hệt nhau sao? Diệp Tiêu gật đầu, anh tin như vậy.
Có lẽ, đây là một việc duy nhất La Tư biết mà chưa nói với
Diệp Tiêu. Rõ ràng La Tư đã sớm nhận ra gương mặt của Vũ Nhi rất giống với mẹ
Đồng Niên. Nhưng tại sao La Tư lại không nói cho anh biết nhỉ? Diệp Tiêu thở
dài.
Anh lại nhìn tấm ảnh đó, Tô Tiểu Vân trông vẫn còn rất trẻ,
chắc bức ảnh này bà chụp khi mới hơn hai mươi tuổi, trong ánh mắt dường như còn
ẩn chứa điều gì đó, là duy mỹ hay thê lương? Ánh đèn chiếu vào khuôn mặt bà
trong bức ảnh, Diệp Tiêu từ từ tưởng tượng ra dáng vẻ của người phụ nữ đó lúc
còn sống.
Chương 65
Mễ Nhược Lan cảm thấy mấy hôm nay hơi mệt mỏi, cô luôn cảm
thấy trong vườn hoa nhỏ đằng sau mình luôn ẩn nấp cái gì đó. Mỗi lần nhìn những
bông hoa rung rinh, một số suy nghĩ mông lung lại xuất hiện. Có lúc thậm chí
khiến cô không dám quay đầu lại nhìn. Cô làm bác sĩ tâm lý bao năm nay, vài
tháng nay, bệnh nhân của cô càng ngày càng đông và càng kỳ quái hơn, đó là
những trạng thái tâm lý kỳ quái giống như thức ăn bị mốc trong mùa mưa, cứ liên
tục mọc ra những sợi lông nhỏ màu xanh khiến ta phát buồn nôn.
Chuông điện thoại reo vang, cô biết anh ta sẽ gọi điện đến,
lúc này tiếng chuông điện thoại giống như tiếng chuông khánh giữa vũ trụ, như
thê lương mang theo khả năng ru ngủ. Mễ Nhược Lan nhấc máy: “Chào bạn, đây là
phòng khám tâm lý Mễ Nhược Lan.”
“Lần trước tôi vẫn chưa nói xong.”
Quả đúng là anh ta, Mễ Nhược Lan thoáng cười nhẹ trên điện
thoại: “Tôi vẫn luôn chờ đợi anh, anh hãy kể cho tôi nghe đi.”
“Lần trước tôi nói đến một người đàn ông và vợ ông ta sống
trong một ngôi nhà cổ, ngôi nhà đó màu đen, vào mùa hè hàng năm đều phát ra mùi
vị thối rữa. Nhưng người phụ nữ đó đã làm thay đổi bầu không khí trong ngôi nhà
đó, sự u tối của ngôi nhà ngược lại càng làm nền cho vẻ đẹp của người phụ nữ. Đúng
vậy, cô ấy có vẻ đẹp mà cô không thể tưởng tượng ra được. Trên ngực cô ấy luôn
đeo sợi dây chuyền mặt đá mắt mèo. Ánh mặt trời chiếu rọi hoặc ánh đèn chiếu của
ban đêm, đều có thể khiến ngọc đá mắt mèo đó phát ra ánh sáng tuyệt đẹp. Có lẽ,
cô ấy là người duy nhất trên thế giới này xứng đáng được đeo sợi dây chuyền mắt
mèo đó. Chắc cô có thể hiểu được ý tôi?”
“Đúng thế, đương nhiên là tôi hiểu.” Mễ Nhược Lan cười.
“Vậy thì tốt. Ngoài việc này, cô ấy còn là một họa sĩ, thích
trốn trong căn phòng ở tầng ba vẽ tranh sơn dầu. Tranh của cô ấy cũng đẹp như
chính con người cô vậy, có điều, tranh của cô luôn toát ra một vẻ u uất, như là
bị ảnh hưởng từ ngôi nhà đen đó. Cô ấy còn thích đọc sách trong thư phòng ở
tầng hai, ở đó có rất nhiều sách, khi không ngồi vẽ cô ấy thường đọc sách cả
ngày, mái tóc dài của cô ấy xõa xuống bàn, che khuất nửa khuôn mặt. Những lúc
này, thường có một con mèo trắng ngủ bên cạnh cô ấy, con mèo đó cũng rất đẹp,
trên đuôi của nó có mấy đốm lông đỏ rực, có thể hút hồn tất cả mọi người.”
“Nhưng anh không nói đến người đàn ông đó.” Mễ Nhược Lan xen
vào một câu.
“Người đàn ông đó à?” Điện thoại bỗng im lặng một lúc, rồi
mới phát ra giọng anh ta: “Ông ta đánh cô ấy.”
“Anh nói gì? Anh nói là người đàn ông ấy đánh vợ của ông ta?”
“Đúng vậy, ông ta đánh cô ấy, không phải một lần, cũng không
phải hai lần mà là thường xuyên. Giữa đêm khuya, dưới ánh đèn lu mờ, ông ta
đánh cô ấy. Nhưng cô ấy chưa bao giờ phản kháng, thậm chí chưa bao giờ khóc. Rõ
ràng cô ấy rất yêu ông ta, cô ấy không muốn rời xa ông ta. Sau đó có một lần,
khi người đàn ông đó dang tay đánh vợ ông ta, con mèo trắng xinh đẹp đó vì bảo
vệ chủ nhân xinh đẹp của nó mà cắn xé người đàn ông đó, khiến ông ta vô cùng
tức giận, ông ta đã trừng phạt con mèo đó.”
“Trừng phạt như thế nào?”
“Ông ta giết nó, nhân lúc người phụ nữ đó không có ở nhà, con
mèo trắng đã bị người đàn ông bóp cổ, sau đó, ông ta lọc bộ da lông tuyệt đẹp
của nó, treo ở trong nhà, hơn nữa còn lấy thịt nó nấu một nồi canh.”
Mễ Nhược Lan chợt cảm thấy buồn nôn, nhưng cô vẫn nhịn được,
cô nhẹ nhàng hỏi: “Người phụ nữ đó chắc là rất đau khổ?”
“Đúng vậy, vô cùng đau khổ khi cô ấy phát hiện ra con mèo
mình nuôi bị chồng giết chết, lần đầu tiên cô ấy khóc, dáng vẻ cô ấy lúc rơi lệ
rất đẹp, thực sự rất đẹp.” Tiếng nói ở phía bên kia lại im bặt.
“Anh còn muốn nói gì với tôi nữa?”
“Hôm nay tôi mệt rồi, lần sau sẽ nói tiếp.” Đối phương đột
ngột gác máy.
Mễ Nhược Lan đặt điện thoại xuống, chợt quay đầu lại, một cơn
gió thổi lướt qua vườn hoa, bóng bông hoa đang đung đưa trên bức tường.
Chương 66
Vũ Nhi vừa tắm gội xong, ngồi trước bàn phấn chải đầu, tóc cô
tỏa làn hơi nóng, khiến chiếc gương ở bàn phấn trở nên lờ mờ. Bất chợt, qua
phản xạ của tấm gương mờ, cô dường như nhìn thấy có một người phụ nữ đang đứng
ngay sau cô chải đầu. Vũ Nhi giật mình hoảng sợ, suýt kêu lên, vội quay đầu
lại, thì nhận ra phía sau lưng chẳng có ai cả, cô đứng dậy, vuốt ngực mình.
“Lẽ nào trong ngôi nhà này đúng là có âm hồn ẩn hiện?” Vũ Nhi
thầm hỏi mình. Cô lại nhìn vào gương, chiếc gương trong đêm tối luôn là nhân tố
đáng sợ nhất, cô ra sức lau làn nước nóng bao phủ trên gương, tấm gương lại trở
lại sáng tỏ như cũ, cô nhìn thấy đằng sau không có gì cả. Vũ Nhi trở nên thận
trọng hơn, cô cầm cuốn sách có tên “Mắt mèo” đang để trên bàn phấn, đến chập
tối ngày hôm nay, cô đã đọc xong toàn bộ cuốn sách này.
Cô sờ trang bìa cuốn sách, sợi dây chuyền mắt mèo trên trang
bìa trông vô cùng nổi bật. Chợt cánh cửa bật mở, Đồng Niên bước vào, anh nhìn
thấy cuốn sách trên bàn phấn, sau đó lạnh lùng nói: “Vũ Nhi, anh đã nói, em
đừng đọc cuốn sách này mà.”
“Đồng Niên, hãy nói cho em biết, những điều viết trong cuốn
sách này đều là thật sao? Em luôn cảm thấy ngôi nhà được miêu tả chính là ngôi
nhà đen, ở đây đúng là có âm hồn ẩn hiện như trong cuốn sách viết sao?”
“Em sao vậy? Cứ nghi ngờ không đâu. Đây chỉ là cuốn tiểu
thuyết được xuất bản vào những năm 30, là tiểu thuyết, em có hiểu không?”
“Đương nhiên em biết thế nào là tiểu thuyết. Nhưng cuốn tiểu
thuyết này miêu tả chân thực quá, chân thực đến độ khiến người ta phải sợ hãi.”
Vũ Nhi lại giơ tay sờ ngọc đá mắt mèo trước ngực.
“Cho nên cuốn sách này mới có thể bán rất chạy vào thời kỳ đó.”
“Nhưng, những người phụ nữ được kể trong cuốn sách thì sao. Họ
thực sự đã chết cả rồi sao?”
Đồng Niên lắc đầu, nói: “Vũ Nhi, em cần phải nghỉ ngơi.”
“Tác giả cuốn truyện này là Đồng Tuyết Thôn, anh đã từng nghe
thấy tác giả này chưa?”
Đồng Niên lạnh lùng nói: “Đó là cụ nội anh.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên, cụ là một nhà văn. Cụ nội anh đã kiếm được số
tiền bản quyền lớn nhờ cuốn sách “Mắt mèo” này, mới dựng nên được cơ nghiệp
này, hơn nữa, ngôi nhà cũng là do cụ tự thiết kế.” Nét mặt Đồng Niên lại dịu
trở lại.
Vũ Nhi nâng sợi dây chuyền mắt mèo trước ngực, giơ trước mặt
Đồng Niên, nói: “Nói như vậy, sợi dây chuyền mắt mèo được viết trong cuốn sách
này chính là nó, có phải không?”
Đồng Niên nói không chắc chắn lắm: “Cũng có thể.”
“Lẽ nào, trong viên đá mắt mèo này, cũng thực sự ẩn chứa sức
mạnh của âm hồn như trong cuốn sách miêu tả?” Cô nhìn chằm chằm vào mặt đá mắt
mèo nói.
“Vũ Nhi, đó chỉ là một cuốn tiểu thuyết mà thôi, một cuốn
tiểu thuyết trinh thám nhiều điều huyền bí, không phải là sự thực.” Anh giơ tay
ra vuốt tóc Vũ Nhi.
“Thật không anh?” Vũ Nhi nhẹ nhàng hỏi, giống như trẻ con vậy.
Đồng Niên cười, nói: “Trông em sợ hãi kìa. Vũ Nhi, không còn
sớm nữa, chúng ta lên phòng đi.”
“Không, đêm nay em sẽ ngủ ở đây.” Vũ Nhi lắc đầu, lùi lại một
bước.
“Em không yêu anh sao?” Đồng Niên giơ tay ra, định lại gần cô.
“Đừng động vào em. Em chỉ muốn yên tĩnh một mình.”
“Nếu đã thế, sao em còn quay lại đây? Sao em không ở lại chỗ
Diệp Tiêu đi? Anh ta chẳng phải là anh rể của em sao? Anh ta sẽ bảo vệ em, em
có thể đi tìm anh ta được đấy?” Đồng Niên nói liền một mạch.
Vũ Nhi thất vọng lắc đầu: “Em thật không ngờ anh lại nói như
vậy.”
Chợt nơi khóe miệng Đồng Niên lộ ra một sự khinh mạn: “Chắc
là em đã qua đêm ở chỗ Diệp Tiêu chứ gì? Giữa hai người có phải đã xảy ra
chuyện gì rồi không?”
“Anh đang nghi ngờ chúng tôi?” Vũ Nhi há to miệng ngạc nhiên,
cô không dám tin đây là câu nói do chính miệng Đồng Niên nói ra.
Đồng Niên cười nhạt một tiếng: “Thực ra, tôi đã sớm nhìn
thấu, anh ta chẳng có ý định tốt đẹp gì với cô đâu, còn cô thì cũng không biết
liêm sỉ, có phải cô cũng đã hiến mình cho anh ta không? Đúng vậy, anh ta là anh
rể của cô, cô đương nhiên có nghĩa vụ thay thế chị gái cô.”
Vũ Nhi không thể nhẫn nhịn được thêm nữa, cô giơ tay lên,
giáng cho Đồng Niên một cái bạt tai.
Đây là lần đầu tiên cô đánh anh.
Đồng Niên ôm mặt không nói gì, sắc mặt u ám lạ thường, anh
gật gật đầu nhìn Vũ Nhi, trong ánh mắt lộ ra tia nhìn hung dữ, sau đó nhanh
chóng rời khỏi căn phòng đó.
Khi chỉ còn lại một mình, cuối cùng Vũ Nhi đã không kìm lòng
nổi, cô khóc nấc nghẹn không thành tiếng trước bàn phấn. Hồi lâu sau, cô mới
ngẩng đầu lên, nhìn vào gương, thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt, sau đó cô từ từ
đứng dậy, mở cánh cửa tủ quần áo đó.
Trong tủ toàn là quần áo mẹ Đồng Niên để lại. Cô ngửi thấy
mùi phụ nữ trong đám quần áo đó. Lẽ nào thứ mùi này có thể lưu giữ được lại
trong tủ những mười mấy năm sao? Không, cô lắc đầu, cô nghĩ, có lẽ chỉ là sự
tưởng tượng của mình thôi.
Vũ Nhi muốn sắp xếp lại tủ quần áo của mẹ Đồng Niên. Cô lấy
những bộ quần áo đấy ra ngoài, để từng bộ lên giường.
Thoạt nhiên, cô nhìn thấy một cái váy dài màu trắng, chiếc
váy dài được đặt ngay ngắn trên giường, như thể thực sự có người phụ nữ dáng
người cao ráo đang nằm ngửa trên giường. Ngoài ra còn có rất nhiều quần và áo,
đều có kiểu dáng của thời đó, mặc dù có hơi cũ, nhưng đều sạch sẽ. Từ những
trang phục của người phụ nữ có thể nhận ra được gu thẩm mỹ của người đó. Vũ Nhi
phát hiện ra con mắt thẩm mỹ của mẹ Đồng Niên rất giống mình, màu sắc ưa thích
cũng rất giống, có lẽ, bởi vì đều làm về mỹ thuật.
Chợt Vũ Nhi phát hiện ra mấy vết đỏ mờ trên một chiếc áo lót.
Lúc đầu cô tưởng là hoa văn, nhưng khi nhìn kỹ thì phát hiện ra không phải thế,
những vết màu đỏ nhạt đó, thực ra là... vết máu.
Đúng vậy, vết trên áo lót chính xác là vết máu. Mới nhìn
trông giống như mấy bông hoa đào mới hé nở. Trên áo lót mười mấy năm trước, sao
lại có vết máu được nhỉ? Chỉ có thể là máu người chủ mặc chiếc áo này.
Bỗng chốc, Vũ Nhi nghĩ ngay tới một số điều rất đáng sợ.
Cô nhìn chiếc áo lót có vết máu này, trong đầu bỗng hiện lên
cảnh tượng trên người phụ nữ đó cứ trào ra máu tươi, vết thương chồng chéo. Vũ
Nhi lập tức liên tưởng đến bức tranh trong phòng tranh ở tầng ba, một người phụ
nữ lưng trần, trên lưng đầy kín vết thương.
Cuối cùng Vũ Nhi đã hiểu ra - chủ nhân của chiếc áo lót này
bị đánh đập và ngược đãi.
Bên tai cô liền vang lên tiếng kêu thét thảm thiết của một
người phụ nữ, nó vang lên từ từng ngóc ngách trong ngôi nhà. Cô không dám tiếp
tục nhìn vào những trang phục mẹ Đồng Niên để lại, cô lại cất số quần áo đó vào
trong và đóng chặt cửa tủ lại.
Sau đó, Vũ Nhi hít thở một hơi thật sâu, cảm giác toàn thân
không còn chút sức lực, cô ngã vật người xuống giường. Không biết mất bao lâu,
cô chìm dần vào trong giấc ngủ.
Có lẽ đã quá nửa đêm, một thứ âm thanh kỳ quái lọt vào tai
cô, từ từ kéo cô ra khỏi giấc ngủ. Đó là tiếng bước chân người, từ tầng trên
truyền xuống, từ xa đến gần, trong ngôi nhà vắng vẻ này, nó càng trở nên âm u
đáng sợ. Cuối cùng cô cũng mở mắt ra, sờ tay lên ngực, âm thanh đó càng lúc
càng gần. Vũ Nhi lặng lẽ bước xuống giường, sau đó mở cửa phòng. Mặc dù trong
hành lang tầng hai không có ánh sáng, nhưng Vũ Nhi vẫn nhìn thấy một bóng đen.
Bóng đen đó càng lúc càng tiến lại gần, khiến con tim Vũ Nhi
đập loạn xạ, nhưng cô không muốn lẩn trốn, ngược lại, cô còn dồn hết dũng khí tiến
đến, cuối cùng cô đã nhìn rõ - đó là Đồng Niên.
Nhưng Đồng Niên mặc dù mở to mắt nhưng lại không có chút phản
ứng gì đối với Vũ Nhi chỉ có cách anh trong gang tấc, như thể Vũ Nhi không hề
tồn tại. Vũ Nhi cũng không lay gọi anh, mà giữ một khoảng cách nhất định với
anh cho đến tận khi Đồng Niên đi vào phòng ngủ. Nhìn vào mắt Đồng Niên, Vũ Nhi
cảm thấy vô cùng kỳ lạ, cô giơ tay huơ huơ trước mắt Đồng Niên, nhưng anh không
hề chớp mắt, như thể người mù vậy. Vũ Nhi nín thở, đứng ngay cạnh Đồng Niên,
quan sát mọi cử chỉ kỳ quái của anh.
Đồng Niên bắt đầu đi vòng quanh phòng, đi hết vòng này đến
vòng khác, khiến Vũ Nhi hơi choáng đầu. Cuối cùng, anh mở ngăn kéo bàn, lấy ra
một cây nến, anh lấy bật lửa châm nến, ánh nến trong tay anh tỏa sáng.
Sau đó, Đồng Niên cầm nến bước ra khỏi phòng, Vũ Nhi đi theo
sau anh, nhìn thấy mắt anh ghé sát vào mắt mèo trên cửa thư phòng bên cạnh. Đồng
Niên mở cửa thư phòng, đặt nến lên bàn viết, rồi rút từ trong tủ sách một cuốn
sách. Dưới ánh nến lờ mờ, Vũ Nhi không nhìn thấy rõ tên sách, chỉ nhìn thấy
không biết Đồng Niên lấy ở đâu ra một cái bút mực, viết vào trang đầu cuốn
sách:
“Chẻ đôi miếng gỗ ta tất sẽ xuất hiện, di chuyển phiến đá
người tất sẽ tìm thấy ta.”
Vũ Nhi nhìn thấy hai hàng chữ đó, toàn thân run rẩy, cô vội
lấy tay bịt chặt miệng, không cho mình kêu lên.
Rồi Đồng Niên đặt bút xuống, anh gục đầu xuống bàn, nhắm mắt
lại. Chỉ một lát sau, Vũ Nhi đã nghe thấy hơi thở đều đều phát ra từ mũi Đồng
Niên, anh đã ngủ say.
Giờ thì Vũ Nhi cũng đã hiểu, thì ra Đồng Niên bị mắc bệnh
mộng du. Cô sống cùng Đồng Niên lâu như vậy, nhưng Vũ Nhi chưa bao giờ phát
hiện ra anh bị mắc căn bệnh này, không còn nghi ngờ gì nữa, chính ngôi nhà đen
này đã khiến anh bị bệnh mộng du. Đồng Niên không hề biết mình đang làm gì, có
lẽ khi anh tỉnh dậy, anh sẽ chẳng nhớ gì hết, điều băn khoăn duy nhất là tại
sao mình lại nằm đây.
Nhưng Vũ Nhi không muốn đánh thức anh dậy. Cô đóng cửa sổ thư
phòng, sau đó lấy từ phòng bên cạnh một cái chăn dạ, cẩn thận đắp lên người
Đồng Niên. Cuối cùng, cô thổi tắt nến, trở về phòng ngủ.
Cô lại nằm lên giường, từ từ nhắm mắt lại, thầm nói với mình:
“Ngày mai sẽ ra sao đây?”
4,357 từ






