Mắt mèo
Mắt mèo - Phần dẫn
Phần Dẫn
Joke Shaphia tỉnh dậy lúc 5h sáng, cằm anh bỗng run rẩy, gần
như có thể nghe thấy được tiếng va đập của răng. Anh tham lam hít thở sâu mấy
cái như thể vừa mới được vớt từ dưới nước lên, để cho không khí lạnh giá buổi
sáng sớm luồn vào cơ thể mình.
Anh từ từ mở mắt, nhìn thấy cửa sổ đang mở, anh cảm thấy vô
cùng kỳ lạ, một cơn gió thổi vào cổ anh, khiến anh cảm giác như bị ai đó bóp cổ.
Joke nhớ rõ rằng, trước khi đi ngủ, cửa sổ đã được chốt chặt rồi, anh giơ đôi
tay hơi run run, đóng cửa sổ lại. Lúc này, bầu trời màu tím nhạt ngoài cửa sổ
đã bắt đầu hừng sáng, đêm sắp qua, ánh ban mai sắp sửa chiếu rọi khắp Thượng
Hải.
Joke vuốt mái tóc rối bù và ướt sượt, phát hiện ra trên trán
mình đầy mồ hôi. Giấc mơ khốn kiếp đó, Joke nhớ lại cơn ác mộng anh vừa phải
chịu đựng. Mười mấy ngày nay, cứ đến thời điểm này, giấc mộng giống hệt nhau
lại đến thăm viếng linh hồn anh, bám riết lấy anh, nuốt chửng anh. Người đàn
ông Trung Quốc trong giấc mơ luôn mang theo nụ cười kỳ quái, nhìn Joke, giơ bàn
tay nhợt nhạt dị thường, ngón tay trỏ chậm rãi chỉ thẳng vào con ngươi mắt Joke...
Joke vụt giơ hai tay lên bảo vệ con ngươi mắt mình, không dám hồi tưởng lại
cảnh tượng giấc mơ hãi hùng đó.
Nhưng, hôm nay Joke vẫn phải đi thăm anh bạn Trung Quốc này,
bởi người này sẽ bị xử tử hình vào sáng sớm ngày hôm nay. Trong chớp mắt, ngôi
nhà màu đó lại lướt qua trước mắt Joke.
Anh hơi ngạt thở, lập tức xuống khỏi giường, mặc đồng phục
cảnh sát tô giới, bước ra ngoài. Đây là con đường tô giới Pháp ở Thượng Hải năm
1936, trời đã bắt đầu rạng sáng. Joke rùng mình, bước chân lạnh lẽo của anh
vang lên trên đường cái tịnh không một bóng người, chỉ có hàng cây ngô đồng hai
bên đường nghe thấy những thứ được cất giấu trong bước chân anh.
Trời bỗng đổ mưa lất phất, Joke rảo bước thật nhanh.
Sáu giờ sáng, cảnh sát Joke Shaphia bước vào ngục Tô giới
Pháp, đi xuyên qua hành lang ngầm dưới đất âm u dài hun hút, anh đến một gian
phòng nhỏ. Trong phòng có mấy người Trung Quốc và người Pháp, họ đều mặc đồng
phục, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Joke hỏi người đồng nghiệp Trung Quốc của anh: “Anh ta tỉnh dậy
chưa?”
“Tỉnh rồi, mọi việc đều ổn cả. Bây giờ gọi anh ta ra chứ?”
Joke trầm ngâm một lát, nhẹ nhàng gật đầu.
Vài phút sau, mọi người trong phòng nghe thấy tiếng xích
chân, họ đều khá căng thẳng, đặc biệt là Joke. Cửa mở, tiếng kim loại va đập
vào nhau rất chói tai. Cuối cùng, Joke lại gặp anh ta lần nữa.
Người đó vô cùng bình thản, mặc một bộ quần áo sạch tinh, chỉ
có còng tay và xích chân nhắc nhở mọi người rằng, đây là một phạm nhân bị xử tử
hình. Joke không hề muốn nhìn khuôn mặt đó, bỗng anh ta mỉm cười với Joke. Joke
không kìm nổi lùi lại một bước, nhưng anh ta lập tức nhận ra hành động này làm
anh ta mất mặt trước đồng liêu. Chính anh ta đã tự tay tống giam người đứng
trước mặt vào ngục, và nhờ vậy anh đã trở thành trưởng mật thám nổi tiếng nhất
trong tô giới.
Người tử tội lên tiếng trước, anh ta mỉm cười, cất lời chào
bằng tiếng Pháp thành thục: “Joke, chào buổi sáng.”
Joke cúi đầu tránh ánh mắt thân quen của đối phương, lặng im
không nói.
“Là hôm nay phải không?” tử tội rất ung dung.
Joke ngẩn người, cuối cùng cũng gật đầu.
Đối phương tiếp tục nói: “Tôi biết rồi, chính là hôm nay. Joke,
bên ngoài trời mưa à?”
Giọng nói rất dịu dàng, như thể đang tán gẫu chuyện lặt vặt
trong gia đình. Joke không thể chịu đựng nổi giọng nói này, ho khan mấy tiếng,
sau đó dùng khẩu khí nghiêm khắc, quan cách nói: “Anh có muốn ăn gì không?”
Đồng liêu bày một bữa ăn thịnh soạn trước mặt tử tội. Tử tội
gật đầu, nói: “Bữa sáng cuối cùng?” Sau đó anh ta giơ đôi tay bị còng lên, nói:
“Có thể giúp tôi mở ra được không?”
Joke do dự trong giây lát, thận trọng mở còng tay.
Tử tội khởi động cổ tay một chút, rồi nhẹ nhàng nói: “Cám ơn.”
Sau đó, anh ta ngồi xuống ghế, bắt đầu thong thả thưởng thức các món ăn. Sau
khi ăn xong, anh ta bình thản nói: “Tôi ăn no rồi, cảm ơn.”
Một cánh cửa khác được mở ra, mấy người mặc đồng phục vây
quanh tử tội, dẫn anh ta tới nơi hành hình.
Đây là một căn phòng bí mật, kín mít, trên bức tường lạnh lẽo
dường như khắc lên đó thứ gì đó rất kỳ quái. Mỗi lần bước vào căn phòng này để
giám sát việc hành hình của phạm nhân, Joke đều ngửi thấy một mùi vị vô cùng
đặc biệt, đó là cảm giác mà các phạm nhân đã để lại, sợ hãi hay vui mừng? Chính
giữa phòng đặt một giá treo cổ vừa tầm. Dây thừng đã được thắt xong, treo lên
xà ngang, trông giống như con rắn cuộn tròn, lúc nào cũng có thể thè lưỡi nhe
răng với bất cứ ai.
Không ai thúc giục, tử tội một mình đi lên giá treo cổ. Anh
ta không cần trùm khăn lên che mắt, lặng lẽ nhìn tất cả mọi người trong phòng,
sau đó, anh ta thòng dây thừng vào cổ mình.
Anh ta chậm rãi nói với Joke: “Có thể bắt đầu được rồi.”
Joke trả lời: “Bắt đầu cũng chính là kết thúc.”
Người tử tội để cổ trong thòng lọng dường như muốn cải chính,
lại nói: “Không, vừa là kết thúc, mà cũng là bắt đầu.”
Hai chữ “bắt đầu” được kéo dài, dư âm ngân nga mãi. Joke
không kịp nghĩ ra ý nghĩa của câu nói này, nhưng anh vẫn thoáng run lên. Lúc
này, ghế để chân dưới giá treo đã bị đẩy ra.
Joke bỗng buồn nôn, anh lao ra khỏi phòng, dựa người vào bức
tường lạnh giá.
Mười phút sau, các đồng liêu bước từ phòng hành hình ra, nói
với Joke, người đó đã chết rồi. Họ hỏi anh có muốn vào xem hay không? Joke lắc
đầu, anh không bao giờ muốn phải nhìn thấy khuôn mặt đó nữa. Giờ phút này, anh
chợt nảy ra một ý tưởng, đó là rời khỏi đây, rời khỏi thành phố Thượng Hải này,
mãi mãi rời xa, không bao giờ quay trở lại nữa. Bởi nơi đây luôn có cơn ác mộng
khiến anh sợ hãi, cái người vừa mới trút hơi thở, và cả ngôi nhà màu đen đó nữa.
Một tháng sau, Joke Shaphia bước lên chiếc tàu khách đi đến
Mac-xây, khi tàu tiến vào Ấn Độ Dương, ban đêm có người phát hiện ra một người
đàn ông da trắng khoảng 30 tuổi lao mình xuống biển, rồi lập tức bị những con
sóng đêm nhấn chìm.
Sau khi chiếc tàu cập bến đỗ nơi đến là cảng Mac-xây, trong
toàn bộ số hành khách, chỉ có mình anh cảnh sát tô giới Pháp ở Thượng Hải, Joke
Shaphia bị mất tích.
1,313 từ






