TruyenVip

Lâu đài kinh hoàng

Lâu đài kinh hoàng - Chương 01 - 02

Mục lục

Ba cậu thám tử trẻ

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người
yêu sách.]

Bob
Andy để chiếc xe đạp trước bậc thềm và bước vào nhà.

-
Có phải coi con đó không hả Bob?

-
Dạ con đây, mẹ ơi.

Bob
chạy xuống bếp, nơi mẹ cậu, một phụ nữ trẻ tóc đen mảnh mai, đang nhồi bột bánh
chiên.

-
Công việc ở thư viện có tốt không con?

-
Không chê vào đâu được. - Bob trả lời.

Để
kiếm thêm ít tiền túi, Bob làm việc ở thư viện thành phố vài giờ trong tuần,
cậu sắp xếp các quyển sách và làm phiếu. Công việc không phải lúc nào cũng
thích thú lắm.

-
Hannibal, bạn con, có gọi điện - Bà Andy vừa nhồi bột vừa nói.- Cậu ấy có nhắn
lại cho con.

- Nhắn
gì hả mẹ? Mẹ nói nhanh đi!

Nghe
tên Hannibal, Bob nhảy phốc dậy.

-
Mẹ có ghi lại trên giấy, - mẹ Bob đáp. - Mẹ sẽ đưa cho con ngay khi tay mẹ sạch
bột.

-
Có thế mẹ nhớ Hannibal nhắn con gì không? Lỡ Hannibal cần con đến ngay.

-
Lời nhắn bình thường thì mẹ không bao giờ quên. Nhưng lời nhắn của Hannibal lúc
nào cũng quá kỳ quặc... Mẹ không thể nào nhớ nổi.

-
Phải Hannibal thích từ ngữ kỳ lạ - Bob công nhận. - Bạn ấy đọc quá nhiều sách
đến nỗi, có lúc, thoạt nghe, không thể nào hiểu bạn ấy nói gì.


Andy phản đối:

-
Con nói chuyện buồn cười thế. Hannibal là đứa con đặc biệt nhất mà mẹ biết.
Chắc mẹ sẽ không bao giờ quên cách cậu ấy tìm lại được chiếc nhẫn đính hôn của
mẹ.

Đúng
vậy, vài tháng trước, bà Andy làm mất chiếc nhẫn có đính hột kim cương.
Hannibal jones đã phỏng vấn bà thật tỉ mỉ về những gì bà đã làm trong ngày bị
mất chiếc nhẫn. Sau đó, cậu ta bình thản ra phòng bếp phụ và thò tay phía sau
một hàng keo cà chua hộp, chiếc nhẫn đã lăn vào đó trong khi bà Andy nấu chín
những keo khác.

-
Mẹ vẫn còn ngạc nhiên làm thế nào mà cậu ấy đoán ra được là chiếc nhẫn nằm chỗ
đó. - Mẹ của Bob nhận xét.

-
Hannibal không bao giờ đoán, cậu ấy lý luận. Mẹ không thể đưa cho con lời nhắn
của Hannibal ngay bây giờ, hả mẹ?

-
Mẹ cho ngay. À còn cái chuyện gì mà mẹ đọc trong báo ngày hôm qua kìa? Bộ
Hannibal trúng được chiếc xe Rolls thuê trong một tháng hả?

-
Dạ phải, mẹ ạ. Đó là cuộc thi do một công ty cho thuê xe tổ chức. Có một cái lu
chứa đầy hạt đậu khô đặt sau cửa kính cửa hàng, và phải đoán ra số hạt đậu.
Người nào đưa ra con số gần sát nhất so với con số đúng sẽ được quyền sử dụng
chiếc xe Rolls có tài xế trong ba mươi ngày! Hannibal đã thực hiện những phép
tính để tính ra tổng thể tích của cái lu, thể tích trung bình của các hạt đậu
v.v... Và cậu ấy đã thắng! Mẹ ơi, mẹ cho con lời nhắn của Hannibal nhé?

-
Mẹ đưa đây - bà Andy đáp và bắt đầu lau tay - Mẹ không biết Hannibal sẽ làm gì
với chiếc xe Rolls và tài xế nhỉ?

-
Mẹ biết không - Bob nói, chúng con dự dịnh...

Nhưng
mẹ cậu không nghe nữa.

-
Lời nhắn đây - bà thông báo: "Cửa xanh số một. Máy in đang quay".

-
Ồ! Con cám ơn mẹ!.

Bob
đã bước ra tới cửa. Mẹ cậu vừa kịp gọi lại:

-
Con nói cho mẹ nghe, lời nhắn như thế này có ý nghĩa gì hả con? Có phải viết
bằng mật mã không?

- Ồ
không phải đâu mẹ ạ. Đây là một bài viết thông thường nhất. Dạ, con đi đây.

Rồi
cậu leo lên xe đãp đi đến Thiên Đường buôn bán đồ cổ.

Máy
chỉnh hình mà Bob phải đeo ở chân, từ khi cậu bị gãy chân trong một lấn thử leo
núi, gần như không làm phiền cậu khi đạp xe, nên cậu nhanh chóng rời khỏi trung
tâm thành phố và không trục trặc gì đến mục đích chuyến đi của mình.

Chính
Hannibal đặt ra cái tên Thiên đường buôn bán Đồ cổ. Trước kia chỗ đó tên là
Hiệu đồ cũ. Chính tại nơi này, ông Jones, chú của Hannibal bán đủ loại đồ vật
hỗn tạp. Việc thay đổi tên cửa hàng đã rất có lợi cho ông: bây giờ, ở mấy chục
cây số quanh vùng, người ta đến Thiên đường buôn bán đồ cổ để làm áp phe.

Bob
vượt qua cổng chính - một cổng sắt vĩ đại mua ở nhà biệt thự lân cận - và chỉ
dừng lại xa hơn ba trăm mét, ngay trước góc, nơi tranh tường có vẽ một cảnh biển
giận dữ và chiếc buồm sắp chìm đắm. Bob nhảy xuống đất trước hai tấm ván nơi
Hannibal đã tự làm cho mình một cửa vào bí mật đặt tên là cửa xanh số một.
Trong mắt của một con cá đang bơi giữa hai làn nước có giấu một nút ấn. Bob ấn
ngón trỏ vào đó: các tấm ván xoay đi.

Bob
đẩy xe đạp vào và đóng cánh cửa mật lại.

Hiện,
Hannibal đang ngồi trong chiếc ghế bành đu cũ kỹ và đang dùng hai ngón tay bóp
chặt môi dưới, điều này luôn là dấu hiệu của một hoạt động trí óc dữ dội. Còn
bạn của cậu, Peter Crentch, thì đang cho chạy cái máy in nhỏ, trước kia hư
hỏng, nhưng được Haninibal vá víu thành công.

Máy
in kêu kích cắc, Peter, cao lớn tóc đen, đang cho vào máy in những tấm carton
trắng vuông mà cậu rút ra ngay sau đó.

Như
vậy là Bob nói đúng: không có gì bí mật trong lời nhắn của Hannibal và lời nhắn
chỉ có nghĩa: máy in đang chạy; hãy đến gặp mình ngay bằng cách đi qua cửa xanh
số một.

Bob
cất xe đạp vào góc xưởng; Peter ngừng chạy máy in và đưa cho Bob một tấm carton
vừa mới in.

-
Cậu xem này! - Peter nói.

Đó
là một tấm danh thiếp, loại "làm ăn". Trên đó có thể đọc:

Ba
Thám Tử Trẻ.

Điều
tra các loại.

Thám
tử trưởng: Hannibal Jones.

Thám
tử phó: Peter Crentch.

Lưu
trữ và nghiên cứu: Bob Andy.

- Được
đấy! - Bob la lên. - Có thể nói là lịch sự. Vậy cậu vẫn đeo đuổi ý nghĩ của
cậu, hả Hannibal?

-
Chúng ta đã định thành lập hãng tình báo từ lâu rồi - Hannibal nghiêm trang
đáp. - Nay mình đã trúng được chiếc Rolls để sử dụng thoải mái trong ba mươi
ngày, thì ta có thể dễ dàng lao đi tìm những bí ẩn để làm sáng tỏ. Vậy, đến đâu
hay đó! Chúng ta chính thức trở thành ba thám tử trẻ.

-
Là thám tử trưởng, mình sẽ có trách nhiệm hiệu chính chiến lược mọi vụ thao
tác. Là thám tử phó, Peter sẽ lo về mọi hành động cần có tính lực sĩ. Còn cậu,
Bob à, vì hiện cậu đang bất lợi để theo dõi những kẻ khả nghi, để vượt rào, v.v...
cậu sẽ chịu trách nhiệm về nghiên cứu tìm kiếm ở thư viện và cập nhật hồ sơ lưu
trữ của chúng ta.

-
Mình cũng đang làm ở thư viện, cho nên như thế hoàn toàn phù hợp - Bob tán
thành.

-
Vào thời đại ta, - Hannibal nói tiếp, - bất kỳ công việc điều tra nào cũng đòi
hỏi nghiên cứu tìm tòi sâu sắc. Nhưng tại sao cậu nhìn danh thiếp chuyên nghiệp
của chúng tả với nét mặt như thế? Hay nội dung không vừa ý cậu?

-
Mấy dấu chấm hỏi ấy - Bob nói - Để làm gì vậy?

-
Mình biết thế nào cậu cũng hỏi - Peter nói. - Hannibal đã dự kiến là cậu sẽ đặt
câu hỏi này. Hannibal khẳng định là mọi người sẽ đặt câu hỏi này.

-
Dấu chấm hỏi - Hannibal giải thích, - là biểu tượng phổ biến... của câu hỏi.
Bởi vì chúng ta sẵn sàng trả lời những câu hỏi có thể đặt ra, dĩ nhiên dấu chấm
hỏi phải là nhãn hiệu chế tạo của ta. Cũng dĩ nhiên là ta có ba dấu chấm hỏi
bởi vì chúng ta có ba người.

Bob
tưởng Hannibal đã kết thúc bài phát biểu nhưng cậu con trai thông thái chỉ mới
bắt đầu.

-
Ngoài ra - Hannibal nói tiếp, - những dấu chấm hỏi này sẽ gợi lên sự quan tâm
của công chúng. Người ta sẽ tự hỏi về ý nghĩa của chúng, y như cậu vừa mới hỏi.
Như vậy người ta sẽ nhớ rõ về chúng ta hơn. Những ký hiệu bí ẩn này sẽ quảng
cáo cho chúng ta; mà bất kỳ vụ làm ăn nào cũng cần đến quảng cáo để thu hút
khách hàng.

-
Hết xảy - Bob nói và đặt danh thiếp trở lại chồng nơi Peter đã lấy. - Bây giờ
chúng ta chỉ còn thiếu một cái gì đó để điều tra.

Peter
ra vẻ có thần cảm.

-
Cậu lầm rồi, Bob ạ. Chúng ta có một bí mật.

Hannibal
ngồi thẳng người lên, trông cậu đỡ béo mập hơn.

-
Chỉnh lại! - Hannibal can thiệp - Chúng ta chưa có, nghĩa là chúng ta biết về
sự tồn tại của bí mật, nhưng chúng ta chưa được thuê để làm sáng tỏ nó. Có một
trở ngại nhỏ.

-
Vấn đề gì? - Bob hỏi, hết sức chăm chú.

-
Ông Alfred Hitchcock đang tìm một ngôi nhà có ma cho bộ phim sắp tới - Peter
giải thích. - Ở trường quay, ba nghe nói như thế.

Ông
Crentch thật sự làm việc ở Hollywood, nơi ông lo về các xảo thuật.

-
Một ngôi nhà có ma hả? - Bob nhíu mày hỏi. - Nhưng đâu có điều tra. Có liên
quan gì đến chúng ta?

-
Chúng ta có thể tìm hiểu xem một ngôi nhà nào đó thật sự có ma hay không. Dù có
hay không, thì cũng sẽ là quảng cáo cho chúng ta, và thế là nhóm của ta được
lăng xê!

-
Có thể, nhưng ông Hitchcock chưa bao giờ yêu cầu bọn mình làm việc cho ông ấy. -
Bob phản đối. - Đó là cái mà cậu gọi là "trở ngại nhỏ" đó hả?

-
Vấn đề chỉ là thuyết phục ông ấy dùng đến dịch vụ của ta - Hannibal đáp. - Mà
chúng ta sẽ làm hết sức mình để thuyết phục.

-
Tất nhiên. - Bob nói mỉa mai. - Chúng ta sẽ xếp hàng từng người một bước vào
phòng làm việc của một trong các đạo diễn danh tiếng nhất thế giới, rồi nói ông
ta: "Xin chào ông chủ. Ông chủ cần người hả?".

-
Các chi tiết thì hơi sai nhưng ý chung thì gần đúng. - Hannibal trả lời. - Mình
đã gọi điện cho ông Hitchcock để thỏa thuận về một cuộc gặp.

-
Và ông ta trả lời chịu gặp cậu sao - Peter ngạc nhiên hỏi.

-
Không - Hannibal công nhận nhưng không bối rối. - Nói thật thì cô thư ký không
cho mình nói chuyện với ông ấy.

-
Hứa hẹn quá há! - Peter nhận xét.

-
Còn hơn nữa, chị ấy dọa sẽ kêu công an đến bắt tất cả bọn mình nếu bọn mình thử
đi gặp ông ấy. - Hannibal nói rõ. - Các cậu biết không, thư ký tạm thời của ông
Hitchcock hóa ra là một cô gái ở thành phố Rocky thân thương của ta, và chị ấy
học cùng trường chúng ta. Chắc chắn hai cậu nhớ, chị ấy tên là Henrietta
Larson.

-
Henrietta Phá Đám! Làm sao mà không nhớ được! - Peter la lên.

-
Khi cần phá quấy những đứa nhỏ hơn chị ấy, thì chị ấy còn tệ hơn cả giám thị, -
Bob nói thêm. Nếu Henrietta Larson là thư ký của ông Hitchcock, thì bọn mình có
thể đành chịu thua không lo bất cứ cái nhà có ma nào cả. Cả hổ cũng phải sợ một
cô gái như thế.

-
Những trở ngại, - Hannibal đáp, - đã được phát minh ra để ta vượt qua. Sáng mai
ta sẽ đến Hollywood trong chiếc xe ô tô của ta, và ta sẽ đến thăm ông
Hitchcock.

-
Để cho Henrietta gọi công an theo dõi bọn mình à? - Bob phản đối. - Mình thì
sáng mai làm việc ở thư viện.

-
Vậy thì Peter sẽ cùng đi với mình. Mình sẽ gọi điện thoại ngay cho công ty thuê
xe để báo là ngày mai mình cần xe Rolls từ lúc mười giờ. Còn cậu, Bob ạ, vì
trước sau gì cậu cũng ở thư viện, cậu tìm trong báo và tạp chí cũ cho mình
thông tin về...

Hannibal
viết nguệch ngoạc vài chữ phía sau một tấm danh thiếp vừa mới in và đưa cho
Bob. Bob đọc:

-
"Lâu Đài Kinh Hoàng".

-
Được, Babal ạ! - Bob nói. - Tuân lệnh cậu!

Ba
thám tử trẻ bắt đầu làm việc. Hannibal hài lòng nhận xét:

-
Các cậu hãy luôn luôn mang theo danh thiếp bên mình, danh thiếp sẽ là quốc thư
cho các cậu. Còn ngày mai thì việc ai nấy làm!

Chương
hai: Một cuộc gặp nhiều hậu quả

Rất
sớm trước giờ chiếc Rolls-Roys đến Thiên Đường Buôn Bán Đồ Cổ, Peter và
Hannibal đã đứng trước cổng chính. Hai cậu mặc bộ đồ ngày chủ nhật, áo sơmi
trắng, cà vạt, chải đầu cẩn thận. Hai cậu thật sự sáng loáng!

Tuy
nhiên, khi chiếc ô tô dừng lại sát bên cạnh, ánh chói lọi của chiếc xe làm phai
mờ đi ánh chói lọi của hai cậu.

Đó
là một chiếc Rolls-Roys kiểu xưa, có đèn pha to đùng như cặp trống, capô dài vô
tận, thân xe hình trống cái. Nhưng trên thùng xe đen bóng như chiếc gương, óng
ánh những bộ phụ tùng sang trọng, mà tất cả, kể cả thanh bảo hiểm đều mạ vàng.

-
Thế này, - Peter khâm phục nói khẽ, - là xe dành cho người trăm tuổi tỉ phú,
hoặc cho tỉ phú trăm tuổi.

-
Xe Rolls là xe đắt tiền nhất được sản xuất hàng loạt, trên khắp thế giới. -
Hannibal nói rõ. - Chiếc này trước kia là của một tù trưởng ả Rập thích xa hoa.
Bây giờ thì xe được dùng chủ yếu để quảng cáo.

Tài
xế nhảy phóc ra khỏi chỗ ngồi. Đó là một người cao lớn, gầy nhưng khoẻ mạnh, có
gương mặt dài với nét mặt nhu nhược. Tay cầm mũ kết, ông nói với Hannibal
Jones.

-
Có lẽ cậu là ông Hannibal - Ông ta nói. - Tôi là Warrington, tài xế.

- Ơ
ơ... dạ cháu hân hạnh được làm quen với chú, thưa ông Warrington. Chú cứ gọi
cháu là Hannibal.

Chú
tài ra vẻ thấy chướng tai.

-
Trái lại, tôi buộc phải xin phép cậu chỉ gọi tôi là Warrington. Thông lệ là
thế. Phía tôi, tôi phải nói chuyện với những người chủ hết sức kính trọng. Đó
cũng là thông lệ. Bởi vì có thể nói rằng cậu hiện là ông chủ của tôi...

-
Thôi, thôi, được rồi Warrington ạ - Hannibal nói. - Nếu là thông lệ thì cứ làm
thế.

-
Cám ơn cậu. Chiếc xe và chính tôi sẽ thuộc quyền sử dụng của cậu trong vòng ba
mươi ngày.

- Ba
mươi ngày hai mươi tư tiếng. Thể lệ cuộc thi qui định thế.

-
Tất nhiên, thưa cậu - Warrington vừa nói vừa mở cửa sau. - Xin mời cậu lên xe.

-
Cám ơn Warrington. Nhưng chú biết không, cháu và bạn cháu có thể tự mình mở cửa
lấy.

-
Nếu cậu không phiền, tôi thích không để mất thói quen.

-
Cháu nghĩ, - Hannibal nói tiếp, - chú sẽ thấy bọn cháu không trịnh trọng như
những người mà chú đã chở trước đây. Và có thể, có những ngày bọn cháu yêu cầu
chú chở đến những nơi kỳ cục. Đây là lời giải thích.

Hannibal
chìa cho chú tài một danh thiếp làm việc. Warrington chăm chú đọc.

-
Tôi hiểu, - chú tài tuyên bố. - Tôi có thể mạn phép nói thêm là tôi rất lấy làm
thích được chở những người trẻ tuổi và có tính phiêu lưu. Phần lớn khách hàng
của tôi không đáp ứng những đặc điểm ấy. Bây giờ thì tôi phải chở cậu đi đâu?

Peter
và Hannibal nhìn nhau: rõ ràng, hai cậu thích chú tài này.

-
Đến trường quay phim Worlds, ở Hollywood, - Hannibal trả lời. - Cháu muốn gặp
ông Hitchcock. Cháu... cháu đã điện thoại cho ông ấy hôm qua.

-
Được, thưa cậu Hannibal. Tôi xin nói thêm là xe này có điện thoại, và tủ lạnh
có thức uống, cả hai để cậu dùng.

-
Cám ơn, - Hannibal nói rất trang nghiêm.

Cậu
mở cái túi nhỏ phía bên phải và lấy chiếc máy điện thoại mạ vàng ra. Không có
mặt quay số: chỉ có một nút.

-
Ta bấm nút rồi xin tổng đài, - Hannibal giải thích cho Peter. Nhưng bây giờ thì
e rằng ta không có số để gọi.

Cậu
nuối tiếc bỏ máy điện thoại lại vào chỗ cũ và ngã lưng vào ghế nệm da.

-
Babal ơi, - Peter nói khẽ, cậu biết rất rõ là các trường quay phim đầu có tường
bao quanh, tường thì có cổng sắt, cổng sắt thì có bảo vệ, còn bảo vệ thì có một
nhiệm vụ: không để những kẻ như bọn mình vào.

-
Mình đã nghĩ ra một chiến thuật, - Hannibal đáp. - Hy vọng chiến thuật sẽ có
hiệu quả.

Chiếc
Rolls đang chạy dọc theo một bức tường có đá hoa cường giả trang trí và phía
trên có đề: Trường quay World. Cổng sắt đang mở và tài xế không hề do dự cho xe
chạy vào lối đi. Nhưng đúng vậy, có bảo vệ, và hắn la lên:

-
Dừng lại! Các người đi đâu vậy?

Warrington
thắng lại.

-
Đến chổ ông Hitchcock.

-
Anh có giấy thông hành không?

-
Chúng tôi không biết là cần phải có giấy thông hành. Cậu chủ đây đã nói chuyện
với ông Hitchcock qua điện thoại.

Điều
này đúng sự thật. Nếu ông Hitchcock không trả lời, thì có hề gì?

- Hừ!
- Bảo vệ nói và gãi đầu.

Hannibal
kéo kính xuống và thò đầu ra ngoài:

-
Sao thế, hả ông bạn, - cậu nói bằng giọng Anh quốc lịch sự nhất, - tại sao lại
bắt tôi phải chờ?

Peter
nín thở, Hannibal thổi phình cặp má đã khá to lên và, nhìn lé xuống mũi, cậu đã
tạo cho mình khuôn mặt theo kiểu Hitchcock! Giống nhau lạ lùng.

- Ờ
ơ... - nhân viên bảo vệ lúng túng. - Tôi phải biết ai đến gặp ông chủ chứ.

Hannibal
khinh bỉ nhìn hắn.

-
Có lẽ - Cậu nói, - tôi phải gọi điện cho chú tôi.

Rồi
cầm lấy máy điện thoại mạ vàng, cậu ấn nút và xin số. Số điện thoại của chú
cậu, tức là ông chú ở Thiên Đường Buôn Bán Đồ Cổ.

-
Thôi, thôi, đi đi - bảo vệ nói. - Tôi sẽ gọi lên văn phòng để báo các anh đang
đến.

-
Cám ơn ông bạn. Đi thôi, Warrington ạ.

Chiếc
Rolls dừng trước một ngôi nhà gỗ rộng, hiên khá lớn có đề tên Alfred Hitchcock.

-
Chú chờ bọn cháu nhé, Warrington - Hannibal ra lệnh, trong khi chú tài xế mở
cửa cho cậu. Cháu không biết sẽ đi bao lâu.

-
Dạ được, thưa cậu.

Hannibal,
cùng Peter, bước vào phòng tiếp tân có máy lạnh. Một cô thư ký tóc vàng, ngồi
sau bàn làm việc, đang gác ống nghe điện thoại lại. Thoạt nhìn, Peter không
nhận ra Henrietta Larson, nay đã lớn và ăn mặc màu mè. Nhưng khi cô đặt hai nắm
tay lên hông và mở miệng nói, Peter nhận thấy là dù sao, ít nhất về tính tình,
thì cô không thay đổi.

-
Các cậu đây rồi, đồ vô lại! Cô thét
lên. ủa Hannibal? jones! Mập thù lù. Khoan đã. Cậu sẽ xem
cảnh sát trường quay sẽ nói gì với cậu.


đang đưa tay về phía máy điện thoại.

-
Chờ một chút- Hannibal nói.

-
Không được cãi! Cậu đạ lén vào đây bằng cách tự? xưng là cháu ông Hitchcock,
rồi cậu...

-
Không đúng- Peter xen vào. Chính ông bảo vê...

-
Còn cậu, đừng có xía vào chuyện của người khác- Henritta ngắt lời. Hannibal là
tên quậy phá công cộng và đã đến lúc nó phải câm họng vì thói ba hoa khoác lác.

Một
lần nữa, cô đưa tay về phía điện thoại.

-
Thường không nên hành động vội vã, cô Larson ạ - Hannibal vừa nhận xét bằng
giọng nói Anh lịch sự, vừa thổi phình má lên và nhìn lé xuống mũi. Tôi tin chắc
là ông Hitchcock sẽ chú ý đến tôi, nếu thấy tôi.

Giống
nhau đến nỗi cô Larson bỏ ống nghe xuống như bị giật.

-
Cậu... cậu... cô nói cà lăm.

Rồi
cô nói tiếp bằng một giọng hung dữ:

-
Phải, tôi tin chắc ông Hitchcock sẽ chú ý đến hai cậu, khi ông nhìn thấy hai
cậu.

-
Cô Larson ơi...

Một
giọng nói vang lên phía sau lưng, hai cậu quay lại. Chính ông Hitchcock đang
đứng ngay khung cửa.

-
Chuyện gì thế? Tôi gọi cô, cô không trả lời, - vĩ nhân nói.

- Chuyện
gì hả, thưa ông Hitchcock,
chuyện là cậu này muốn cho ông xem một thứ mà chắc chắn sẽ làm ông quan tâm.

-
Rất tiếc. Hôm nay tôi không có thời gian gặp bất kỳ ai. Cô cho khách về.

-
Dạ thưa ông Hitchcock, tôi tin chắc ông cần phải nhìn thấy cái đó.

Peter
hoàn toàn không thích giọng nói của Henrietta, nhưng ông Hitchcock nhún vai.

-
Được, các cậu đi theo tôi.

Ông
bước sang văn phòng của mình và ngồi sau một cái bàn làm việc rộng.

-
Chuyện gì vậy? Tôi chỉ có thể dành cho các cậu năm phút thôi.

-
Đây là cái cháu mong được cho bác xem, thưa bác. Hannibal trịnh trọng nói và
đưa cho vĩ nhân danh thiếp của Ba thám tử trẻ.

-
Hừm! - Ông Hitchcock nói khi xem danh thiếp - Thám tư, phải. Tôi có thể hỏi ba dấu chấm hỏi này dùng để làm gì? Có
phải ba dấu chấm hỏi nói lên là các
cậu nghi ngờ vào khả năng của chính mình?

- Hoàn
toàn không phải, thưa bác. Ba
dấu chấm hỏi tượng trưng cho những điều bí ẩn mà chúng cháu dự định làm sáng tỏ
và có thể nói chúng là bảng hiệu của bọn cháu. Công chúng sẽ tự hỏi ba dấu chấm hỏi có ý nghĩa gì và như
thế sự tồn tại của chúng cháu sẽ được khắc vào trí nhớ mọi người.

- Tôi
hiểu. Các cậu theo chủ nghĩa quảng cáo.

-
Mọi vụ làm ăn trong sạch đều cần đến quảng cáo trong sạch - Hannibal nhận xét.

-
Rất đúng. Nhưng hai cậu chưa nói với tôi hai cậu đến đây để làm gì.

-
Chúng cháu muốn tìm cho bác một ngôi nhà có ma.

Alfred
Hitchcock kéo đôi mày lên cao.

-
Các cậu muốn tôi làm gì với một ngôi nhà có ma?

-
Theo thông tin mà chúng cháu có, bác đang tìm một ngôi nhà có ma thật sự cho bộ
phim sắp tới của bác. Ba thám tử trẻ muốn được giúp bác trong việc tìm kiếm

Ông
Hitchcock cười sẵn:

- Hai hãng thuê nhà hiện nay đang làm
việc về vụ này. Một ở Salem, và ở Boston; một ở Charleston và Mew Orleans. Thế
nào hai hãng cũng tìm ra cho tôi một cái gì đó, các cậu không nghĩ thế sao?

-
Nhưng nếu chúng cháu tìm được cho bác một ngôi nhà có ma tại Californie, gần
đây, dù sao cũng tiện hơn cho bác.

-
Rất tiếc, cậu ạ. Tôi không cần đến các cậu.

-
Thưa ông Hitchcock, chúng cháu sẽ không yêu cầu bác trả tiền. Để trả công cho
chúng cháu, chỉ cần bác nhận viết lời giới thiệu cho quyển sách tường thuật lại
những cuộc phiêu lưu của chúng cháu, sẽ do bố của hội viên của chúng cháu là
Bob Andy viết lại. Ông Andy là nhà báo...

Alfred
Hitchcock nhìn đồng hồ.

-
Nhất định là không có chuyện đó. Các cậu hãy bước ra và gọi cô Larson đến cho
tôi.

-
Dạ, thưa bác.

Vẻ
mặt ủ rũ, Hannibal bước ra cửa, Peter đi theo sau, cũng không kém ủ rũ. Vụ
Hitchcock kết thúc bằng một thất bại thảm hại.

-
Các cậu chờ một lát.

-
Dạ, thưa bác.

Hannibal
và Peter quay lại. Vĩ nhân nhíu mày nhìn hai cậu.

-
Tôi đang tự hỏi hai cậu có hoàn toàn thành thật với tôi không. Cô Larson bảo
tôi là cái hai cậu muốn cho tôi xem rất là quan trọng đối với tôi. Chắc chắn
không phải là danh thiếp của hai cậu...

-
Thưa bác, thế này, Hannibal rất bối rối giải thích. Cháu khá có tài bắt chước
và cô Larson nghĩ bác sẽ thích xem cháu bắt chước Alfred Hitchcock lúc trẻ.

-
Bắt chước tôi ấy à?

Giọng
của nhà sản xuất phim đổi tông. Giọng nói lớn lên, đầy đe dọa.

- Ý cậu nói sao?

-
Như vậy đây, thưa bác.

Hai
má phình to, cặp mắt lé, vẻ mặt hỗn xược, giọng nói Anh, Hannibal lại biến dạng
một lần nữa:

-
Thưa bác, cháu nghĩ có thể có ngày bác sẽ quan tâm đến việc làm bộ phim về tiểu
sử của chính bác và có thể, để quay cảnh thời thơ ấu, khi ấy bác sẽ cần...

-
Cậu hãy ngưng ngay cái màn diễn khó chịu ấy! - Ông Hitchcock gầm lên.

Như
có phép lạ, Hannibal trở lại với nhân cách của chính cậu.

-
Bác thấy giống chứ, phải không ạ? - Cậu
hỏi.

-
Hoàn toàn không giống chút nào! Trước kia tôi là một chàng trai mảnh khảnh
thanh nhã. Hoàn toàn không có gì giống với cái màn châm biếm thô lỗ mà cậu vừa
mới làm!

-
Vậy thì cháu phải tiếp tục tập dợt thêm, - Hannibal
thở dài. - Mấy bạn cháu thấy như vậy là
khá lắm rồi.

-
Tôi cấm tuyệt đối không được diễn lại cái màn bắt chước buồn cười ấy nữa. Nếu
cậu hứa với tôi là không bao giờ làm nữa, kể cả trước công chúng và ở nhà
riêng, tôi sẽ chịu tất cả.

-
Bác chịu để cho chúng cháu tìm cho bác một ngôi nhà có ma phải không ạ?

-
Phải.

-
Và bác sẽ viết lời tựa cho sách tường thuật lại những cuộc phiêu lưu của bọn
cháu phải không ạ?

-
Phải, phải ngàn lần. Bây giờ các cậu hãy rời khỏi phòng trước khi tôi mất hết
chút bình tĩnh còn lại. Một lời cuối. Tôi thông báo cho các cậu biết là tôi
hoàn toàn không thích cái kiểu của các cậu. Nhất là cậu, anh bạn trẻ ạ - Ông
Hitchcock nói với Hannibal - tuổi cậu như thế mà cậu quá tinh ranh.

Vừa
kịp ấp úng vài tiếng cám ơn, Hannibal và Peter trở ra xe theo nhịp chạy đua.

Alfred
Hitchcock ở lại một mình, rầu rĩ và suy tư.


Mục lục

4,810 từ

Lâu đài kinh hoàng
Lâu đài kinh hoàng

Alfred Hitchcock

11 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1