Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân - Chương 99
Chương 99
Bạn đang đọc truyện Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân chương 99 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Tuy rằng hằng năm quốc gia đều sẽ phát trợ cấp cho họ, nhưng bọn họ vẫn rất nghèo.
Bọn họ ở trong nhà ngói tự xây, một số người còn ở trong nhà gỗ, nhà xây bằng đất đá.
Lúc ấy mỗi khoa trong bệnh viện đều cử một bác sĩ đi tham gia, nhưng Đỗ Khanh làm bác sĩ khoa sản tuyệt đối là người mệt nhất.
Câu nói kia nói như thế nào nhỉ, càng nghèo càng phải sinh.
Những lời này tuyệt đối không sai, phần lớn người ở vùng núi hẻo lánh này đều dựa theo đầu người nhận trợ cấp, cho nên bọn họ không có cố kỵ, vì có thêm tiền trợ cấp, chưa bao giờ tránh thai, một đứa lại một đứa sinh không ngừng.
Con gái trong vùng núi, rất nhiều người mới mười sáu, bảy tuổi liền kết hôn, các cô ấy không có ý thức tránh thai, kết hôn xong liền mang thai, có thai cũng không cần khám thai, thậm chí đến bệnh viện cũng không đi, tự sinh con ở nhà, sau đó lại nhờ cán bộ trong thôn tới làm nhân chứng, thêm vào hộ khẩu.
Trước khi tới thôn trang suối nước nóng, Đỗ Khanh cảm thấy người dân vùng núi hẻo lánh trong trí nhớ là những người nghèo khổ nhất rồi, nhưng mà hôm nay, suy nghĩ trong lòng cô đã thay đổi.
Ở hiện đại, thôn dân vùng núi hẻo lánh không giàu được, phần lớn nguyên nhân là do bọn họ sinh ra ở địa phương quá nghèo, còn có một phần nhỏ là do bọn họ đã quen với cách sinh hoạt này, không dễ thay đổi.
Nhưng những người ở thôn trang suối nước nóng thì khác, bọn họ rất chăm chỉ, Đỗ Khanh vừa rồi nhìn thấy, có một thai phụ, vác một cái bụng phải hơn tám tháng, vẫn từng gùi, từng gùi bắp đi về nhà.
Nơi bọn họ sinh sống cũng không quá xa xôi, ngồi xe ngựa nửa canh giờ là có thể đến kinh thành, nơi phồn hoa nhất Khánh triều.
Nhưng cuộc sống của bọn họ vẫn rất vất vả.
Đỗ Khanh người này phải nói thế nào nhỉ —— bởi vì từ nhỏ cô chưa biết khổ là gì, cha mẹ đều tận lực cung cấp điều kiện sinh hoạt tốt nhất cho cô trong phạm vi năng lực của bọn họ, cho nên tính cách của cô hơi thiện lương quá mức.
Câu nói kia nói như thế nào, mình sống tốt thì không thể nhìn người khác vất vả.
Lúc ấy chữa bệnh miễn phí, Đỗ Khanh lấy ra hơn hai tháng tiền lương, mua sữa bột và thực phẩm dinh dưỡng cấp cho những thai phụ sinh hoạt khó khăn đó.
Anan
Hiện giờ Đỗ Khanh nhìn nhóm tá điền trong thôn trang suối nước nóng vất vả, lại không biết nên trợ giúp bọn họ như thế nào mới tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-99-suoi-nuoc-nong-4.html.]
Tống Gia Thành nhạy bén nhận ra cảm xúc của cô hơi không tốt, nhưng lại không biết vì sao, chỉ có thể quan tâm hỏi:
“Làm sao vậy? Có phải nàng không thoải mái không?”
Đỗ Khanh lắc lắc đầu, duỗi tay gỡ túi tiền bên hông xuống, từ bên trong lấy ra bốn, năm viên kẹo trái cây.
Kẹo trái cây này là Đỗ Khanh mua ở siêu thị, cũng không phải loại kẹo rẻ tiền lúc trước cho Tống Hải.
Lúc ấy cô mau không ít kẹo cứng ở quầy bán quà vặt dưới cô, cô chỉ ăn mấy viên, Tống Gia Thành tặng cô mật ong, cho nên những viên kẹo cứng đó đều bị cô chia cho Tống Hải, Tống Châu cùng Vân nhi.
Đỗ Khanh duỗi tay gọi một cô bé gầy trơ cả xương trước mặt lại đây.
Cô bé nhìn không lớn lắm, nhìn qua bề ngoài, hẳn là khoảng 3, 4 tuổi.
Bộ dạng của cô bé không thể nói là tốt, trên người mặc áo vải thô, cổ tay áo cùng ống quần đều bị ngắn hơn một đoạn không nói, còn đi chân trần, tóc trên đầu cũng chỉ dùng một mảnh vải tùy ý buộc lại, tóc mái không buộc chặt liền lộn xộn rũ trên trán, sau tai và trên cổ cô bé.
Đứa nhỏ tầm tuổi này, chưa thể giúp đỡ người nhà làm việc, trong nhà cũng không có điều kiện để chia ra một người trông non mấy đứa, cho nên liền để mặc bọn nó chạy loạn khắp thôn trang.
Cô bé không biết Đỗ Khanh gọi mình tới làm cái gì, nhưng chỉ từ cách ăn mặc, cô bé liền biết —— đây là quý nhân mà cha mẹ hay nhắc tới.
Là người bọn họ không đắc tội nổi.
Cô bé sợ hãi nhìn Đỗ Khanh, thoạt nhìn rất sợ cô.
Đỗ Khanh ngồi xổm xuống, duỗi tay đến trước mặt cô bé, mở ngón tay ra.
Côôn nhu nói: “Chị mời em ăn kẹo nha.”
Kẹo? Tuy rằng tuổi cô bé không lớn, nhưng cũng biết keọ trông như thế nào, năm trước cha đem lương thực dư thừa trong nhà bán đi, liền cho cô bé và anh trai mỗi người một viên kẹo mạch nha.
Kẹo mạch nha màu nâu vàng tuy rằng chỉ to bằng ngón tay cái, nhưng là bảo bối của cô bé và anh trai, mỗi ngày chỉ dám l.i.ế.m hai miếng, ước chừng ăn vài ngày mới hết.
Cô bé cảm thấy tỷ tỷ xinh đẹp đang lừa mình, kẹo rõ ràng là màu vàng, thứ trong tay lại có vỏ bọc đẹp như vậy, thấy thế nào cũng không giống kẹp.
Đọc full truyện Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân
993 từ
Xem đầy đủ truyện Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raSs Tần
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
