Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh! Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về? ‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Quay về cố hương Chương 2: Hỗ trợ? Chương 3: Nghe vậy Chương 4: Gia tài lớn thì đã sao? Chương 5: Về nhà tôi hả? Chương 6: Thế còn tạm được Chương 7: Cô phải nghĩ cách khác Chương 8: Cô cả! Chương 9: Muốn bao nhiêu? Chương 10: Hơn nữa còn có hai phần Chương 11: Cô muốn thử liên lạc với nhà họ Diệp Chương 12: Tôi sẽ đợi anh ở trong xe Chương 13: Hoan nghênh ghé thăm! Chương 14: Chẳng lẽ thật sự muốn gả cho Lâm Thiên Sinh sao? Chương 15: Kim Đan kỳ đại viên mãn sao? Chương 16: Cô xin lỗi tôi làm gì chứ Chương 17: Chị Tô Nhiên là người như thế nào chứ? Chương 18: Nhìn căn bệnh hết thuốc chữa của anh kìa! Chương 19: Ồn ào gì vậy chứ Chương 20: Vậy cô thử nói xem nào Chương 21: Cho dù lần này không thể khiến cho bọn họ ly hôn Chương 22: Mà mỗi lần cô mở mắt ra Chương 23: Cả người lập tức sững sờ! Chương 24: Mày câm miệng cho tao! Chương 25: Bóng đen Chương 26: Trước kia là do tôi sai được chưa? Chương 27: Anh rể! Chương 28: Còn cô cả từ nhỏ đã yếu ớt Chương 29: Cô hai! Chương 30: Cậu chủ đi thong thả Chương 31: Điện thoại nổ thật sự có uy lực lớn đến thế à? Chương 32: Một vũ khí lợi hại của cường giả Kim Đan kỳ? Chương 33: Chú Thất nhất định là người tốt Chương 34: Con của ông ta chết vì cha cô ư? Chương 35: Đúng vậy Chương 36: Tô Nhiên không nói nên lời Chương 37: Anh có ý gì vậy? Chương 38: Nếu điều xấu nhất xảy ra Chương 39: Xin lỗi Chương 40: Cha của cô Chương 41: Cũng không phải nhà họ Tô của cô! Chương 42: Cô chủ Chương 43: Tô Nhiên nghiêm túc Chương 44: Mười ngàn năm? Chương 45: Anh rể của em đâu? Chương 46: Sao anh lại nói vậy với em gái tôi? Chương 47: Cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ Chương 48: Các chú ở nhà khinh thường cô Chương 49: Ra khỏi đây ngay! Chương 50: Vượt qua ngưỡng sử dụng Chương 51: Nói xong Chương 52: Em đã đột phá Chương 53: Kể cả trong giấc mơ Chương 54: Làm ăn chậm chạp thế Chương 55: Thật sự là ngưỡng mộ đã lâu! Chương 56: Sau khi đến nơi Chương 57: Quên đi Chương 58: Tô Nhiên nghe xong Chương 59: Lăng Phong? Chương 60: Nếu muốn nói Chương 61: Cậu ba Chương 62: Kịch hay sắp bắt đầu rồi Chương 63: Là chị cả nhà Mộ Dung Chương 64: Nam Sơn phương sĩ? Chương 65: Em cứ ngồi yên đợi anh Chương 66: Ngô phụng thiên địa sắc Chương 67: Đúng đó Chương 68: Thôi được rồi Chương 69: Đúng đó Chương 70: Diệp gia chủ Chương 71: Trong lòng anh ta thầm nghĩ Chương 72: Coi như mua một bộ quần áo Chương 73: Dù tính như thế nào cũng không đáng Chương 74: Sao lại như vậy Chương 75: Đúng là Kim Đan kỳ! Chương 76: Ảo cảnh? Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về? Chương 78: Kiếm Tru Tiên? Chương 79: Không phục đúng không? Chương 80: Nhỏ ư? Chương 81: Cô ta là Lục Tiểu Tiên Chương 82: Cô thật sự là kiếm Lục Tiên à? Chương 83: Sau này cô ở phòng này Chương 84: Đây chính là người đàn ông Chương 85: Đau chết mất Chương 86: C86: Em tỉnh dậy rồi à Chương 87: C87: Đủ rồi ư Chương 88: C88: Cháu đừng để cô ta giết chú Chương 89: C89: Sư phụ Chương 90: C90: Tao liều mạng với mày Chương 91: C91: Nhưng kể cũng phải thôi Chương 92: C92: Vừa dứt lời Chương 93: C93: Tu sĩ cảnh giới Chương 94: C94: Gia chủ Chương 95: C95: Dứt lời Chương 96: C96: Có thể nói là xuất thế ngang trời Chương 97: C97: Vậy chúng ta bắt đầu khởi công đi Chương 98: C98: Lăng quyền nói Chương 99: C99: Sau đó Chương 100: C100: Ba vị xin chờ một chút Chương 101: C101: Phải là tư chất xuất sắc Chương 102: C102: Cảnh sát trưởng hạ dương Chương 103: C103: Cái gì Chương 104: C104: Ngài lâm Chương 105: C105: Xin tiền bối sẽ không trách phạt Chương 106: C106: Tự hỏi tên người phàm Chương 107: C107: Hơn nữa Chương 108: C108: Mọi việc đã được giải quyết xong chưa Chương 109: C109: Mặc dù cô ấy không bằng tô nhiên Chương 110: C110: Trước giờ cô không thích tiếp xúc Chương 111: C111: Ý của em là gì Chương 112: C112: Vừa trở lại nhà họ tô Chương 113: C113: Nếu không thì sao có thể đơn giản như vậy Chương 114: C114: Thưa ngài Chương 115: C115: Quả nhiên là tạo hóa thiên đại Chương 116: C116: Có muốn đuổi theo không Chương 117: C117: Cương tiên tướng thần Chương 118: C118: Nam sơn lão đạo là một trong số đó Chương 119: C119: Tuy rằng người nọ cố ý che giấu tu vi Chương 120: C120: Mau nhìn kìa Chương 121: C121: Đạo chết thì ma sinh Chương 122: C122: Chỉ sau hai giờ Chương 123: C123: Đặc biệt là đối với người bình thường Chương 124: C124: Sau hai lần vồ hụt liên tiếp Chương 125: C125: Nghe vậy Chương 126: C126: Nhà họ tô sao Chương 127: C127: Trên thế giới này Chương 128: C128: Thay vào đó Chương 129: C129: Từ nhỏ đến lớn Chương 130: C130: Đây chẳng phải là tân lam Chương 131: C131: Anh nhìn tôi Chương 132: C132: Mong các ngài rộng lượng Chương 133: C133: Trời đã tối Chương 134: C134: Lâm thiên sinh khẽ chau mày Chương 135: C135: Khuôn mặt cô ngập tràn hạnh phúc Chương 136: C136: Chắc là anh lâm Chương 137: C137: Lúc trước Chương 138: C138: Đôi mắt Chương 139: C139: Chết rồi ư Chương 140: C140: Sắc mặt tô nhiên Chương 141: C141: Không hay rồi Chương 142: C142: Nếu không phải Chương 143: C143: Nhà họ nghiêm dám ức hiếp Chương sau ›Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Đôi mắt màu đỏ tươi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt trống rỗng vô hồn. “Này, khí tức của người này sao lại biến mất rồi?” Tô Khả Hân đi đến trước mặt hắn ta, tò mò quan sát. Lâm Thiên Sinh lạnh lùng nói: “Người đã chết thì còn có khí tức gì nữa?” “Được rồi, chúng ta trở về thôi.” Nói xong anh liền dẫn theo Tô Nhiên rời khỏi phòng đấu giá. Thấy vậy, Tô Khả Hân cũng vội vàng đuổi theo. Chờ đến khi Lâm Thiên Sinh đi rồi, tất cả tu sĩ có mặt ở hội trường vẫn không dám đến gần. Bởi vì vừa rồi Lăng Phong bị Vô Ảnh đoạt xác, uy áp bộc phát trên người chính là ở cảnh giới Kim Đan kỳ! Kim Đan kỳ đối với tất cả mọi người có mặt ở đây chẳng khác nào thần thánh. Nam Sơn Đạo Nhân căng thẳng nuốt ngụm nước bột trong cổ họng, sau đó lấy lại bình tĩnh, cầm kiếm chắn trước mặt, thận trọng đi về phía Lăng Phong vẫn không hề cử động. Đi đến trước mặt anh ta, Nam Sơn Đạo Nhân nhẹ nhàng dùng kiếm đâm một nhát. Kết quả, cơ thể của Lăng Phong vậy mà lại hóa thành tro bụi trong nháy mắt! “Chết, chết rồi?” Cảnh tượng này khiến mọi người đều choáng váng tại chỗ. Diệp Phong chạy tới nói: “Đây nhất định là do ngài Lâm làm!” Trên mặt Nam Sơn Đạo Nhân lộ ra vẻ khó tin, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cũng không nhìn thấy cậu ta ra tay, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì…" Trên mặt Diệp Vô Thiên cũng tràn ngập kinh hãi: “Nếu như Lăng Phong vừa rồi thật sự là bị ngài Lâm gi ết chết, vậy thì cuối cùng cảnh giới tu vi của ngài ấy cao bao nhiêu?” Không ai biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, bọn họ chỉ có thể suy đoán dựa trên ý kiến của mình. Đương nhiên, chỉ dựa vào những lời đoán mò kia là đã không thể tưởng tượng được. Đây là bản lĩnh của Bất Hủ Tiên Vương, đối với anh mà nói, bước nửa bước đến cảnh giới Nguyên Anh chẳng qua cũng chỉ là một con kiến, con kiến có to một chút thì vẫn là con kiến, vận dụng chút ý niệm đã là dư thừa. Trên đường về, trời đã xế chiều. “Anh rể, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế?” “Lăng Phong kia thật sự chết rồi sao?” Trong lòng Tô Khả Hân vẫn còn cảm thấy khó hiểu, dù sao vừa rồi khi tên kia thể hiện cảnh giới của mình đã khiến bọn họ run rẩy vì sợ hãi. Tô Nhiên cũng rất tò mò, nhìn Lâm Thiên Sinh bằng ánh mắt dò hỏi. Suy cho cùng, nếu một người như Lăng Phong không chết thì sau này chắc chắn sẽ gây ra tai họa lớn. Ánh mắt của Lâm Thiên Sinh vẫn đang đặt trên thanh kiếm rỉ sét, khẽ nói: “Đúng vậy, chết rồi.” “Không sót lại bất kỳ dấu vết nào, cả cơ thể và linh hồn đều bị hủy diệt, ngay cả cơ hội luân hồi cũng không có.” Nghe vậy, cả Tô Khả Hân lẫn Tô Nhiên đều lộ ra vẻ mặt kinh hãi. Sau khi tận mắt chứng kiến bản lĩnh của Lâm Thiên Sinh, hai người tự nhiên không hề có chút nghỉ ngờ nào trước những gì Lâm Thiên Sinh nói. Chỉ là chuyện lần này thật sự quá mức đáng kinh ngạc mà thôi. Một lát sau, Tô Nhiên đột nhiên nhớ tới gì đó, lại hỏi: “Đúng rồi Thiên Sinh.” “Thanh kiếm trong tay của Lăng Phong không phải là một bảo vật hiếm có sao?” “Sao vừa rồi anh không mang theo về?” Cô vẫn không thể hiểu được, thanh kiếm rỉ sét này trông có vẻ kém xa so với thanh kiếm Thanh Phong kia. Lâm Thiên Sinh hỏi lại: “Kiếm Thanh Phong?”
‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Quay về cố hương Chương 2: Hỗ trợ? Chương 3: Nghe vậy Chương 4: Gia tài lớn thì đã sao? Chương 5: Về nhà tôi hả? Chương 6: Thế còn tạm được Chương 7: Cô phải nghĩ cách khác Chương 8: Cô cả! Chương 9: Muốn bao nhiêu? Chương 10: Hơn nữa còn có hai phần Chương 11: Cô muốn thử liên lạc với nhà họ Diệp Chương 12: Tôi sẽ đợi anh ở trong xe Chương 13: Hoan nghênh ghé thăm! Chương 14: Chẳng lẽ thật sự muốn gả cho Lâm Thiên Sinh sao? Chương 15: Kim Đan kỳ đại viên mãn sao? Chương 16: Cô xin lỗi tôi làm gì chứ Chương 17: Chị Tô Nhiên là người như thế nào chứ? Chương 18: Nhìn căn bệnh hết thuốc chữa của anh kìa! Chương 19: Ồn ào gì vậy chứ Chương 20: Vậy cô thử nói xem nào Chương 21: Cho dù lần này không thể khiến cho bọn họ ly hôn Chương 22: Mà mỗi lần cô mở mắt ra Chương 23: Cả người lập tức sững sờ! Chương 24: Mày câm miệng cho tao! Chương 25: Bóng đen Chương 26: Trước kia là do tôi sai được chưa? Chương 27: Anh rể! Chương 28: Còn cô cả từ nhỏ đã yếu ớt Chương 29: Cô hai! Chương 30: Cậu chủ đi thong thả Chương 31: Điện thoại nổ thật sự có uy lực lớn đến thế à? Chương 32: Một vũ khí lợi hại của cường giả Kim Đan kỳ? Chương 33: Chú Thất nhất định là người tốt Chương 34: Con của ông ta chết vì cha cô ư? Chương 35: Đúng vậy Chương 36: Tô Nhiên không nói nên lời Chương 37: Anh có ý gì vậy? Chương 38: Nếu điều xấu nhất xảy ra Chương 39: Xin lỗi Chương 40: Cha của cô Chương 41: Cũng không phải nhà họ Tô của cô! Chương 42: Cô chủ Chương 43: Tô Nhiên nghiêm túc Chương 44: Mười ngàn năm? Chương 45: Anh rể của em đâu? Chương 46: Sao anh lại nói vậy với em gái tôi? Chương 47: Cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ Chương 48: Các chú ở nhà khinh thường cô Chương 49: Ra khỏi đây ngay! Chương 50: Vượt qua ngưỡng sử dụng Chương 51: Nói xong Chương 52: Em đã đột phá Chương 53: Kể cả trong giấc mơ Chương 54: Làm ăn chậm chạp thế Chương 55: Thật sự là ngưỡng mộ đã lâu! Chương 56: Sau khi đến nơi Chương 57: Quên đi Chương 58: Tô Nhiên nghe xong Chương 59: Lăng Phong? Chương 60: Nếu muốn nói Chương 61: Cậu ba Chương 62: Kịch hay sắp bắt đầu rồi Chương 63: Là chị cả nhà Mộ Dung Chương 64: Nam Sơn phương sĩ? Chương 65: Em cứ ngồi yên đợi anh Chương 66: Ngô phụng thiên địa sắc Chương 67: Đúng đó Chương 68: Thôi được rồi Chương 69: Đúng đó Chương 70: Diệp gia chủ Chương 71: Trong lòng anh ta thầm nghĩ Chương 72: Coi như mua một bộ quần áo Chương 73: Dù tính như thế nào cũng không đáng Chương 74: Sao lại như vậy Chương 75: Đúng là Kim Đan kỳ! Chương 76: Ảo cảnh? Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về? Chương 78: Kiếm Tru Tiên? Chương 79: Không phục đúng không? Chương 80: Nhỏ ư? Chương 81: Cô ta là Lục Tiểu Tiên Chương 82: Cô thật sự là kiếm Lục Tiên à? Chương 83: Sau này cô ở phòng này Chương 84: Đây chính là người đàn ông Chương 85: Đau chết mất Chương 86: C86: Em tỉnh dậy rồi à Chương 87: C87: Đủ rồi ư Chương 88: C88: Cháu đừng để cô ta giết chú Chương 89: C89: Sư phụ Chương 90: C90: Tao liều mạng với mày Chương 91: C91: Nhưng kể cũng phải thôi Chương 92: C92: Vừa dứt lời Chương 93: C93: Tu sĩ cảnh giới Chương 94: C94: Gia chủ Chương 95: C95: Dứt lời Chương 96: C96: Có thể nói là xuất thế ngang trời Chương 97: C97: Vậy chúng ta bắt đầu khởi công đi Chương 98: C98: Lăng quyền nói Chương 99: C99: Sau đó Chương 100: C100: Ba vị xin chờ một chút Chương 101: C101: Phải là tư chất xuất sắc Chương 102: C102: Cảnh sát trưởng hạ dương Chương 103: C103: Cái gì Chương 104: C104: Ngài lâm Chương 105: C105: Xin tiền bối sẽ không trách phạt Chương 106: C106: Tự hỏi tên người phàm Chương 107: C107: Hơn nữa Chương 108: C108: Mọi việc đã được giải quyết xong chưa Chương 109: C109: Mặc dù cô ấy không bằng tô nhiên Chương 110: C110: Trước giờ cô không thích tiếp xúc Chương 111: C111: Ý của em là gì Chương 112: C112: Vừa trở lại nhà họ tô Chương 113: C113: Nếu không thì sao có thể đơn giản như vậy Chương 114: C114: Thưa ngài Chương 115: C115: Quả nhiên là tạo hóa thiên đại Chương 116: C116: Có muốn đuổi theo không Chương 117: C117: Cương tiên tướng thần Chương 118: C118: Nam sơn lão đạo là một trong số đó Chương 119: C119: Tuy rằng người nọ cố ý che giấu tu vi Chương 120: C120: Mau nhìn kìa Chương 121: C121: Đạo chết thì ma sinh Chương 122: C122: Chỉ sau hai giờ Chương 123: C123: Đặc biệt là đối với người bình thường Chương 124: C124: Sau hai lần vồ hụt liên tiếp Chương 125: C125: Nghe vậy Chương 126: C126: Nhà họ tô sao Chương 127: C127: Trên thế giới này Chương 128: C128: Thay vào đó Chương 129: C129: Từ nhỏ đến lớn Chương 130: C130: Đây chẳng phải là tân lam Chương 131: C131: Anh nhìn tôi Chương 132: C132: Mong các ngài rộng lượng Chương 133: C133: Trời đã tối Chương 134: C134: Lâm thiên sinh khẽ chau mày Chương 135: C135: Khuôn mặt cô ngập tràn hạnh phúc Chương 136: C136: Chắc là anh lâm Chương 137: C137: Lúc trước Chương 138: C138: Đôi mắt Chương 139: C139: Chết rồi ư Chương 140: C140: Sắc mặt tô nhiên Chương 141: C141: Không hay rồi Chương 142: C142: Nếu không phải Chương 143: C143: Nhà họ nghiêm dám ức hiếp Chương sau ›656 từ