Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh! Chương 56: Sau khi đến nơi ‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Quay về cố hương Chương 2: Hỗ trợ? Chương 3: Nghe vậy Chương 4: Gia tài lớn thì đã sao? Chương 5: Về nhà tôi hả? Chương 6: Thế còn tạm được Chương 7: Cô phải nghĩ cách khác Chương 8: Cô cả! Chương 9: Muốn bao nhiêu? Chương 10: Hơn nữa còn có hai phần Chương 11: Cô muốn thử liên lạc với nhà họ Diệp Chương 12: Tôi sẽ đợi anh ở trong xe Chương 13: Hoan nghênh ghé thăm! Chương 14: Chẳng lẽ thật sự muốn gả cho Lâm Thiên Sinh sao? Chương 15: Kim Đan kỳ đại viên mãn sao? Chương 16: Cô xin lỗi tôi làm gì chứ Chương 17: Chị Tô Nhiên là người như thế nào chứ? Chương 18: Nhìn căn bệnh hết thuốc chữa của anh kìa! Chương 19: Ồn ào gì vậy chứ Chương 20: Vậy cô thử nói xem nào Chương 21: Cho dù lần này không thể khiến cho bọn họ ly hôn Chương 22: Mà mỗi lần cô mở mắt ra Chương 23: Cả người lập tức sững sờ! Chương 24: Mày câm miệng cho tao! Chương 25: Bóng đen Chương 26: Trước kia là do tôi sai được chưa? Chương 27: Anh rể! Chương 28: Còn cô cả từ nhỏ đã yếu ớt Chương 29: Cô hai! Chương 30: Cậu chủ đi thong thả Chương 31: Điện thoại nổ thật sự có uy lực lớn đến thế à? Chương 32: Một vũ khí lợi hại của cường giả Kim Đan kỳ? Chương 33: Chú Thất nhất định là người tốt Chương 34: Con của ông ta chết vì cha cô ư? Chương 35: Đúng vậy Chương 36: Tô Nhiên không nói nên lời Chương 37: Anh có ý gì vậy? Chương 38: Nếu điều xấu nhất xảy ra Chương 39: Xin lỗi Chương 40: Cha của cô Chương 41: Cũng không phải nhà họ Tô của cô! Chương 42: Cô chủ Chương 43: Tô Nhiên nghiêm túc Chương 44: Mười ngàn năm? Chương 45: Anh rể của em đâu? Chương 46: Sao anh lại nói vậy với em gái tôi? Chương 47: Cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ Chương 48: Các chú ở nhà khinh thường cô Chương 49: Ra khỏi đây ngay! Chương 50: Vượt qua ngưỡng sử dụng Chương 51: Nói xong Chương 52: Em đã đột phá Chương 53: Kể cả trong giấc mơ Chương 54: Làm ăn chậm chạp thế Chương 55: Thật sự là ngưỡng mộ đã lâu! Chương 56: Sau khi đến nơi Chương 57: Quên đi Chương 58: Tô Nhiên nghe xong Chương 59: Lăng Phong? Chương 60: Nếu muốn nói Chương 61: Cậu ba Chương 62: Kịch hay sắp bắt đầu rồi Chương 63: Là chị cả nhà Mộ Dung Chương 64: Nam Sơn phương sĩ? Chương 65: Em cứ ngồi yên đợi anh Chương 66: Ngô phụng thiên địa sắc Chương 67: Đúng đó Chương 68: Thôi được rồi Chương 69: Đúng đó Chương 70: Diệp gia chủ Chương 71: Trong lòng anh ta thầm nghĩ Chương 72: Coi như mua một bộ quần áo Chương 73: Dù tính như thế nào cũng không đáng Chương 74: Sao lại như vậy Chương 75: Đúng là Kim Đan kỳ! Chương 76: Ảo cảnh? Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về? Chương 78: Kiếm Tru Tiên? Chương 79: Không phục đúng không? Chương 80: Nhỏ ư? Chương 81: Cô ta là Lục Tiểu Tiên Chương 82: Cô thật sự là kiếm Lục Tiên à? Chương 83: Sau này cô ở phòng này Chương 84: Đây chính là người đàn ông Chương 85: Đau chết mất Chương 86: C86: Em tỉnh dậy rồi à Chương 87: C87: Đủ rồi ư Chương 88: C88: Cháu đừng để cô ta giết chú Chương 89: C89: Sư phụ Chương 90: C90: Tao liều mạng với mày Chương 91: C91: Nhưng kể cũng phải thôi Chương 92: C92: Vừa dứt lời Chương 93: C93: Tu sĩ cảnh giới Chương 94: C94: Gia chủ Chương 95: C95: Dứt lời Chương 96: C96: Có thể nói là xuất thế ngang trời Chương 97: C97: Vậy chúng ta bắt đầu khởi công đi Chương 98: C98: Lăng quyền nói Chương 99: C99: Sau đó Chương 100: C100: Ba vị xin chờ một chút Chương 101: C101: Phải là tư chất xuất sắc Chương 102: C102: Cảnh sát trưởng hạ dương Chương 103: C103: Cái gì Chương 104: C104: Ngài lâm Chương 105: C105: Xin tiền bối sẽ không trách phạt Chương 106: C106: Tự hỏi tên người phàm Chương 107: C107: Hơn nữa Chương 108: C108: Mọi việc đã được giải quyết xong chưa Chương 109: C109: Mặc dù cô ấy không bằng tô nhiên Chương 110: C110: Trước giờ cô không thích tiếp xúc Chương 111: C111: Ý của em là gì Chương 112: C112: Vừa trở lại nhà họ tô Chương 113: C113: Nếu không thì sao có thể đơn giản như vậy Chương 114: C114: Thưa ngài Chương 115: C115: Quả nhiên là tạo hóa thiên đại Chương 116: C116: Có muốn đuổi theo không Chương 117: C117: Cương tiên tướng thần Chương 118: C118: Nam sơn lão đạo là một trong số đó Chương 119: C119: Tuy rằng người nọ cố ý che giấu tu vi Chương 120: C120: Mau nhìn kìa Chương 121: C121: Đạo chết thì ma sinh Chương 122: C122: Chỉ sau hai giờ Chương 123: C123: Đặc biệt là đối với người bình thường Chương 124: C124: Sau hai lần vồ hụt liên tiếp Chương 125: C125: Nghe vậy Chương 126: C126: Nhà họ tô sao Chương 127: C127: Trên thế giới này Chương 128: C128: Thay vào đó Chương 129: C129: Từ nhỏ đến lớn Chương 130: C130: Đây chẳng phải là tân lam Chương 131: C131: Anh nhìn tôi Chương 132: C132: Mong các ngài rộng lượng Chương 133: C133: Trời đã tối Chương 134: C134: Lâm thiên sinh khẽ chau mày Chương 135: C135: Khuôn mặt cô ngập tràn hạnh phúc Chương 136: C136: Chắc là anh lâm Chương 137: C137: Lúc trước Chương 138: C138: Đôi mắt Chương 139: C139: Chết rồi ư Chương 140: C140: Sắc mặt tô nhiên Chương 141: C141: Không hay rồi Chương 142: C142: Nếu không phải Chương 143: C143: Nhà họ nghiêm dám ức hiếp Chương sau ›Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Cảnh tượng này vừa lúc bị Diệp Phong đang giao lưu cách đó không xa nhìn thấy. Anh ta nhanh chóng đuổi theo Lâm Thiên Sinh và Tô Nhiên: “Anh Lâm, tôi xin lỗi, vừa rồi tôi không thấy anh đến." "Có phải Triệu Lôi đang tự chuốc lấy phiền phức không?" “Tôi sẽ đi giải quyết bọn họ ngay bây giờ” Diệp Phong nói xong liền định đi tới. Lâm Thiên Sinh bình tĩnh nói: "Người chết không cần phải xử lý" Diệp Phong nghe được lời này, trong lòng lập tức sửng sốt. Anh ta nghĩ thâm, Triệu Lôi và con trai đứng đó bất động, chẳng lẽ là chết rồi ư? Sau khi đến nơi, Diệp Phong duỗi tay, vừa mới chạm vào. người Triệu Lôi, kết quả là Triệu Lôi lập tức biến thành bột mịn. Sau đó Triệu Tiểu Thiên cũng giống như vậy! Hít~ Cảnh tượng như vậy khiến Diệp Phong hít một hơi khí lạnh. Tu sĩ với thủ đoạn mạnh mẽ quả thật không tầm thường. "Cậu chủ Diệp, xảy ra chuyện gì thế?" Những người xung quanh thấy vậy cũng chạy tới hỏi. Diệp Phong trầm giọng nói: "Triệu Lôi và con trai ông ta đáng chết, nhà họ Triệu phải bị tiêu diệt!" Lời này vừa nói ra, mọi người xung quanh đều không dám hít thở mạnh, trong lòng đều cho rằng Triệu Lỗi đã đắc tội nhà họ Diệp. Sau đó, dưới sự sắp xếp của Diệp Phong, thế lực của nhà họ Diệp trực tiếp tấn công nhà họ Triệu. Cảnh tượng này tình cờ bị người nhà họ Lăng vừa bước vào hội trường bắt gặp. Lăng Phong dừng lại, liếc mắt nhìn Diệp Phong, trong mắt tràn đầy vẻ tà ác. Sau đó anh ta cũng không dừng lại quá lâu, theo kịp tốc độ của Lăng Sơn Thủy. Dưới sự sắp xếp của Diệp Phong, Tô Nhiên dẫn Lâm Thiên Sinh và Tô Khả Hân ngồi vào một bàn VỊP. Một lúc sau, Diệp Phong lại đi tới nói: "Anh Lâm, tôi đã xử lý nhà họ Triệu, bây giờ anh hãy để thuộc hạ đến tiếp quản đi." Nghe Diệp Phong nói như vậy, Tô Nhiên sửng sốt. Nhà họ Triệu ở Giang Nam tốt xấu gì cũng được xếp vào †op 10 nhưng cứ như vậy lại bị tiêu diệt ư? Thực lực của nhà họ Diệp đúng là nghịch thiên. Nếu họ đối phó với nhà họ Tô, nhà họ Tô của cô thật sự không biết phải ứng phó thế nào. Và xét theo ý của anh ta, anh ta muốn giao toàn bộ tài sản của nhà họ Triệu cho Lâm Thiên Sinh ư. Lâm Thiên Sinh cười nói: "Tốt lầm, cậu đi đúng hướng đó" Sau đó anh lại nói với Tô Nhiên: "Em còn thất thần ra đó làm gì? Mau gọi người tới đi, nếu muộn thì có thể bị người ta tiếp quản mất đó." Tô Nhiên nhanh chóng tỉnh táo lại, nhận lấy điện thoại từ Tô Khả Hân, nhanh chóng gọi cho Tô Tiểu Ninh. "Alo, cô út, cô dẫn người đến tập đoàn Triệu thị ngay bây. giờ đi… Sau khi sắp xếp xong, cô lập tức cúp điện thoại. Diệp Phong cười cười nói: "Anh Lâm quá khen." "Ồ, đúng rồi, chị gái tôi ở đãng kia. Tôi sẽ gọi chị ấy qua đây" Nói xong, anh ta nhanh chóng chạy ra ngoài mà không cho Lâm Thiên Sinh và Tô Nhiên có cơ hội phản ứng. Tô Nhiên không phải đồ ngốc, cô hiểu được tâm tư nhỏ bé của Diệp Phong, nhưng lúc này cô không thể nói được gì, chỉ có thể trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng ngồi bên cạnh Lâm Thiên Sinh. Lâm Thiên Sinh chú ý tới tâm trạng của cô, liền nói: "Diệp Đình cũng không bằng một nửa của em, không biết em lo lắng cái gì nữa."
‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Quay về cố hương Chương 2: Hỗ trợ? Chương 3: Nghe vậy Chương 4: Gia tài lớn thì đã sao? Chương 5: Về nhà tôi hả? Chương 6: Thế còn tạm được Chương 7: Cô phải nghĩ cách khác Chương 8: Cô cả! Chương 9: Muốn bao nhiêu? Chương 10: Hơn nữa còn có hai phần Chương 11: Cô muốn thử liên lạc với nhà họ Diệp Chương 12: Tôi sẽ đợi anh ở trong xe Chương 13: Hoan nghênh ghé thăm! Chương 14: Chẳng lẽ thật sự muốn gả cho Lâm Thiên Sinh sao? Chương 15: Kim Đan kỳ đại viên mãn sao? Chương 16: Cô xin lỗi tôi làm gì chứ Chương 17: Chị Tô Nhiên là người như thế nào chứ? Chương 18: Nhìn căn bệnh hết thuốc chữa của anh kìa! Chương 19: Ồn ào gì vậy chứ Chương 20: Vậy cô thử nói xem nào Chương 21: Cho dù lần này không thể khiến cho bọn họ ly hôn Chương 22: Mà mỗi lần cô mở mắt ra Chương 23: Cả người lập tức sững sờ! Chương 24: Mày câm miệng cho tao! Chương 25: Bóng đen Chương 26: Trước kia là do tôi sai được chưa? Chương 27: Anh rể! Chương 28: Còn cô cả từ nhỏ đã yếu ớt Chương 29: Cô hai! Chương 30: Cậu chủ đi thong thả Chương 31: Điện thoại nổ thật sự có uy lực lớn đến thế à? Chương 32: Một vũ khí lợi hại của cường giả Kim Đan kỳ? Chương 33: Chú Thất nhất định là người tốt Chương 34: Con của ông ta chết vì cha cô ư? Chương 35: Đúng vậy Chương 36: Tô Nhiên không nói nên lời Chương 37: Anh có ý gì vậy? Chương 38: Nếu điều xấu nhất xảy ra Chương 39: Xin lỗi Chương 40: Cha của cô Chương 41: Cũng không phải nhà họ Tô của cô! Chương 42: Cô chủ Chương 43: Tô Nhiên nghiêm túc Chương 44: Mười ngàn năm? Chương 45: Anh rể của em đâu? Chương 46: Sao anh lại nói vậy với em gái tôi? Chương 47: Cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ Chương 48: Các chú ở nhà khinh thường cô Chương 49: Ra khỏi đây ngay! Chương 50: Vượt qua ngưỡng sử dụng Chương 51: Nói xong Chương 52: Em đã đột phá Chương 53: Kể cả trong giấc mơ Chương 54: Làm ăn chậm chạp thế Chương 55: Thật sự là ngưỡng mộ đã lâu! Chương 56: Sau khi đến nơi Chương 57: Quên đi Chương 58: Tô Nhiên nghe xong Chương 59: Lăng Phong? Chương 60: Nếu muốn nói Chương 61: Cậu ba Chương 62: Kịch hay sắp bắt đầu rồi Chương 63: Là chị cả nhà Mộ Dung Chương 64: Nam Sơn phương sĩ? Chương 65: Em cứ ngồi yên đợi anh Chương 66: Ngô phụng thiên địa sắc Chương 67: Đúng đó Chương 68: Thôi được rồi Chương 69: Đúng đó Chương 70: Diệp gia chủ Chương 71: Trong lòng anh ta thầm nghĩ Chương 72: Coi như mua một bộ quần áo Chương 73: Dù tính như thế nào cũng không đáng Chương 74: Sao lại như vậy Chương 75: Đúng là Kim Đan kỳ! Chương 76: Ảo cảnh? Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về? Chương 78: Kiếm Tru Tiên? Chương 79: Không phục đúng không? Chương 80: Nhỏ ư? Chương 81: Cô ta là Lục Tiểu Tiên Chương 82: Cô thật sự là kiếm Lục Tiên à? Chương 83: Sau này cô ở phòng này Chương 84: Đây chính là người đàn ông Chương 85: Đau chết mất Chương 86: C86: Em tỉnh dậy rồi à Chương 87: C87: Đủ rồi ư Chương 88: C88: Cháu đừng để cô ta giết chú Chương 89: C89: Sư phụ Chương 90: C90: Tao liều mạng với mày Chương 91: C91: Nhưng kể cũng phải thôi Chương 92: C92: Vừa dứt lời Chương 93: C93: Tu sĩ cảnh giới Chương 94: C94: Gia chủ Chương 95: C95: Dứt lời Chương 96: C96: Có thể nói là xuất thế ngang trời Chương 97: C97: Vậy chúng ta bắt đầu khởi công đi Chương 98: C98: Lăng quyền nói Chương 99: C99: Sau đó Chương 100: C100: Ba vị xin chờ một chút Chương 101: C101: Phải là tư chất xuất sắc Chương 102: C102: Cảnh sát trưởng hạ dương Chương 103: C103: Cái gì Chương 104: C104: Ngài lâm Chương 105: C105: Xin tiền bối sẽ không trách phạt Chương 106: C106: Tự hỏi tên người phàm Chương 107: C107: Hơn nữa Chương 108: C108: Mọi việc đã được giải quyết xong chưa Chương 109: C109: Mặc dù cô ấy không bằng tô nhiên Chương 110: C110: Trước giờ cô không thích tiếp xúc Chương 111: C111: Ý của em là gì Chương 112: C112: Vừa trở lại nhà họ tô Chương 113: C113: Nếu không thì sao có thể đơn giản như vậy Chương 114: C114: Thưa ngài Chương 115: C115: Quả nhiên là tạo hóa thiên đại Chương 116: C116: Có muốn đuổi theo không Chương 117: C117: Cương tiên tướng thần Chương 118: C118: Nam sơn lão đạo là một trong số đó Chương 119: C119: Tuy rằng người nọ cố ý che giấu tu vi Chương 120: C120: Mau nhìn kìa Chương 121: C121: Đạo chết thì ma sinh Chương 122: C122: Chỉ sau hai giờ Chương 123: C123: Đặc biệt là đối với người bình thường Chương 124: C124: Sau hai lần vồ hụt liên tiếp Chương 125: C125: Nghe vậy Chương 126: C126: Nhà họ tô sao Chương 127: C127: Trên thế giới này Chương 128: C128: Thay vào đó Chương 129: C129: Từ nhỏ đến lớn Chương 130: C130: Đây chẳng phải là tân lam Chương 131: C131: Anh nhìn tôi Chương 132: C132: Mong các ngài rộng lượng Chương 133: C133: Trời đã tối Chương 134: C134: Lâm thiên sinh khẽ chau mày Chương 135: C135: Khuôn mặt cô ngập tràn hạnh phúc Chương 136: C136: Chắc là anh lâm Chương 137: C137: Lúc trước Chương 138: C138: Đôi mắt Chương 139: C139: Chết rồi ư Chương 140: C140: Sắc mặt tô nhiên Chương 141: C141: Không hay rồi Chương 142: C142: Nếu không phải Chương 143: C143: Nhà họ nghiêm dám ức hiếp Chương sau ›631 từ