Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh! Chương 54: Làm ăn chậm chạp thế ‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Quay về cố hương Chương 2: Hỗ trợ? Chương 3: Nghe vậy Chương 4: Gia tài lớn thì đã sao? Chương 5: Về nhà tôi hả? Chương 6: Thế còn tạm được Chương 7: Cô phải nghĩ cách khác Chương 8: Cô cả! Chương 9: Muốn bao nhiêu? Chương 10: Hơn nữa còn có hai phần Chương 11: Cô muốn thử liên lạc với nhà họ Diệp Chương 12: Tôi sẽ đợi anh ở trong xe Chương 13: Hoan nghênh ghé thăm! Chương 14: Chẳng lẽ thật sự muốn gả cho Lâm Thiên Sinh sao? Chương 15: Kim Đan kỳ đại viên mãn sao? Chương 16: Cô xin lỗi tôi làm gì chứ Chương 17: Chị Tô Nhiên là người như thế nào chứ? Chương 18: Nhìn căn bệnh hết thuốc chữa của anh kìa! Chương 19: Ồn ào gì vậy chứ Chương 20: Vậy cô thử nói xem nào Chương 21: Cho dù lần này không thể khiến cho bọn họ ly hôn Chương 22: Mà mỗi lần cô mở mắt ra Chương 23: Cả người lập tức sững sờ! Chương 24: Mày câm miệng cho tao! Chương 25: Bóng đen Chương 26: Trước kia là do tôi sai được chưa? Chương 27: Anh rể! Chương 28: Còn cô cả từ nhỏ đã yếu ớt Chương 29: Cô hai! Chương 30: Cậu chủ đi thong thả Chương 31: Điện thoại nổ thật sự có uy lực lớn đến thế à? Chương 32: Một vũ khí lợi hại của cường giả Kim Đan kỳ? Chương 33: Chú Thất nhất định là người tốt Chương 34: Con của ông ta chết vì cha cô ư? Chương 35: Đúng vậy Chương 36: Tô Nhiên không nói nên lời Chương 37: Anh có ý gì vậy? Chương 38: Nếu điều xấu nhất xảy ra Chương 39: Xin lỗi Chương 40: Cha của cô Chương 41: Cũng không phải nhà họ Tô của cô! Chương 42: Cô chủ Chương 43: Tô Nhiên nghiêm túc Chương 44: Mười ngàn năm? Chương 45: Anh rể của em đâu? Chương 46: Sao anh lại nói vậy với em gái tôi? Chương 47: Cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ Chương 48: Các chú ở nhà khinh thường cô Chương 49: Ra khỏi đây ngay! Chương 50: Vượt qua ngưỡng sử dụng Chương 51: Nói xong Chương 52: Em đã đột phá Chương 53: Kể cả trong giấc mơ Chương 54: Làm ăn chậm chạp thế Chương 55: Thật sự là ngưỡng mộ đã lâu! Chương 56: Sau khi đến nơi Chương 57: Quên đi Chương 58: Tô Nhiên nghe xong Chương 59: Lăng Phong? Chương 60: Nếu muốn nói Chương 61: Cậu ba Chương 62: Kịch hay sắp bắt đầu rồi Chương 63: Là chị cả nhà Mộ Dung Chương 64: Nam Sơn phương sĩ? Chương 65: Em cứ ngồi yên đợi anh Chương 66: Ngô phụng thiên địa sắc Chương 67: Đúng đó Chương 68: Thôi được rồi Chương 69: Đúng đó Chương 70: Diệp gia chủ Chương 71: Trong lòng anh ta thầm nghĩ Chương 72: Coi như mua một bộ quần áo Chương 73: Dù tính như thế nào cũng không đáng Chương 74: Sao lại như vậy Chương 75: Đúng là Kim Đan kỳ! Chương 76: Ảo cảnh? Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về? Chương 78: Kiếm Tru Tiên? Chương 79: Không phục đúng không? Chương 80: Nhỏ ư? Chương 81: Cô ta là Lục Tiểu Tiên Chương 82: Cô thật sự là kiếm Lục Tiên à? Chương 83: Sau này cô ở phòng này Chương 84: Đây chính là người đàn ông Chương 85: Đau chết mất Chương 86: C86: Em tỉnh dậy rồi à Chương 87: C87: Đủ rồi ư Chương 88: C88: Cháu đừng để cô ta giết chú Chương 89: C89: Sư phụ Chương 90: C90: Tao liều mạng với mày Chương 91: C91: Nhưng kể cũng phải thôi Chương 92: C92: Vừa dứt lời Chương 93: C93: Tu sĩ cảnh giới Chương 94: C94: Gia chủ Chương 95: C95: Dứt lời Chương 96: C96: Có thể nói là xuất thế ngang trời Chương 97: C97: Vậy chúng ta bắt đầu khởi công đi Chương 98: C98: Lăng quyền nói Chương 99: C99: Sau đó Chương 100: C100: Ba vị xin chờ một chút Chương 101: C101: Phải là tư chất xuất sắc Chương 102: C102: Cảnh sát trưởng hạ dương Chương 103: C103: Cái gì Chương 104: C104: Ngài lâm Chương 105: C105: Xin tiền bối sẽ không trách phạt Chương 106: C106: Tự hỏi tên người phàm Chương 107: C107: Hơn nữa Chương 108: C108: Mọi việc đã được giải quyết xong chưa Chương 109: C109: Mặc dù cô ấy không bằng tô nhiên Chương 110: C110: Trước giờ cô không thích tiếp xúc Chương 111: C111: Ý của em là gì Chương 112: C112: Vừa trở lại nhà họ tô Chương 113: C113: Nếu không thì sao có thể đơn giản như vậy Chương 114: C114: Thưa ngài Chương 115: C115: Quả nhiên là tạo hóa thiên đại Chương 116: C116: Có muốn đuổi theo không Chương 117: C117: Cương tiên tướng thần Chương 118: C118: Nam sơn lão đạo là một trong số đó Chương 119: C119: Tuy rằng người nọ cố ý che giấu tu vi Chương 120: C120: Mau nhìn kìa Chương 121: C121: Đạo chết thì ma sinh Chương 122: C122: Chỉ sau hai giờ Chương 123: C123: Đặc biệt là đối với người bình thường Chương 124: C124: Sau hai lần vồ hụt liên tiếp Chương 125: C125: Nghe vậy Chương 126: C126: Nhà họ tô sao Chương 127: C127: Trên thế giới này Chương 128: C128: Thay vào đó Chương 129: C129: Từ nhỏ đến lớn Chương 130: C130: Đây chẳng phải là tân lam Chương 131: C131: Anh nhìn tôi Chương 132: C132: Mong các ngài rộng lượng Chương 133: C133: Trời đã tối Chương 134: C134: Lâm thiên sinh khẽ chau mày Chương 135: C135: Khuôn mặt cô ngập tràn hạnh phúc Chương 136: C136: Chắc là anh lâm Chương 137: C137: Lúc trước Chương 138: C138: Đôi mắt Chương 139: C139: Chết rồi ư Chương 140: C140: Sắc mặt tô nhiên Chương 141: C141: Không hay rồi Chương 142: C142: Nếu không phải Chương 143: C143: Nhà họ nghiêm dám ức hiếp Chương sau ›Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) "Chị, anh rể, mọi người xong chưa? Làm ăn chậm chạp thế" Hai người vừa tới cầu thang liền nghe thấy giọng nói không hài lòng của Tô Khả Hân. Hóa ra khi biết hôm nay Tô Nhiên cũng sẽ đưa cô ấy đến bữa tiệc, Tô Khả Hân đã vô cùng vui mừng. Cô ấy đã lớn thế này nhưng chưa bao giờ đi đến mấy nơi đó. Nghe nói vào thời điểm này trong năm, không chỉ những nhân vật có máu mặt từ Giang Nam đến dự, ngay cả những gia tộc từ các thành phố khác, thế lực sơn môn và các tán tu cũng sẽ đến. Thú vị nhất là cuộc đấu giá đồ cổ. Vào thời điểm này, các cao thủ bản xứ từ khắp nơi trên thế giới sẽ mang chiến lợi phẩm của họ đến bữa tiệc để bán đấu giá. Nhà họ Diệp chịu trách nhiệm chính trong việc tổ chức và duy trì an ninh của hiện trường. Trong toàn bộ Giang Nam, nhà họ Diệp mạnh nhất về quân lực và tài chính. "Uầy, hai người đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp mà, em hâm mộ ghen tị quá đi." Tô Khả Hân không khỏi kêu lên khi nhìn thấy Lâm Thiên Sinh và Tô Nhiên. “Nhóc con, từ khi nào miệng em trở nên ngọt ngào như vậy hả?” Tô Nhiên đi tới nhéo nhéo mũi Tô Khả Hân. Cách ăn mặc của Tô Khả Hân thì hơi khác, quần jean bó, áo phông màu xám, giày cao cổ thường ngày và buộc tóc đuôi ngựa cao. Cũng không biết có phải vì cô ấy đang học Lâm Thiên Sinh hay không, hai ngày này cô ấy luôn đút hai tay vào túi rồi đi lại. "Khà khà, em không thể đợi được nữa rồi, đi thôi!" Nói xong, ba người bước ra khỏi nhà. "Cô cả, cậu chủ, cô hai." Một chiếc Rolls-Royce đỗ ngoài cửa, một tài xế trung niên đã đợi rất lâu chào đón ba người họ. Đây là tài xế tạm thời mới được nhà họ Tô thuê. Tài xế mở cửa cho ba người rồi lên xe lái đến địa điểm tổ chức tiệc. Bữa tiệc không được tổ chức ở trung tâm thành phố mà ở một trang viên sang trọng ở ngoại ô. Toàn bộ hành trình đều im lặng. Lái xe mất khoảng một giờ mới đến nơi. Lúc này, bên ngoài trang viên đã rất náo nhiệt. Thậm chí, bên đường còn có vệ sĩ mặc đồng phục màu đen và đeo kính râm. Cảnh giới của những vệ sĩ này thấp nhất là võ giả cấp bốn, cao nhất cũng có cấp sáu. Võ giả cấp sáu cũng được coi là cao thủ trong những gia đình giàu có bình thường. Nhưng trong nhà họ Diệp, họ chỉ là một người vệ sĩ thôi. Có hơn một trăm vệ sĩ được bố trí bên ngoài hội trường. Một đội cảnh sát từ thành phố Giang Nam cũng xuất hiện ở đây. Họ thường giải quyết những xung đột của người bình thường. Suy cho cùng, người bình thường vẫn chiếm đa số trên thế giới này. Tất nhiên, cũng có những bộ phận chịu trách nhiệm đối phó với các võ giả và người tu đạo. Nhưng những người có thể phục vụ ở những bộ phận như vậy đều là tu sĩ có cảnh giới cao thâm. Sau khi xuống xe, Tô Nhiên nắm lấy cánh tay Lâm Thiên Sinh, đi về phía cổng hội trường. Tô Khả Hân đi theo họ với hai tay đút túi, trông giống như một cô tiểu thư giàu có. "Anh Lâm, cô Tô, mời vào trong!" Người phục vụ ngoài cửa lịch sự chào đón ba người bước vào. Tô Nhiên đáp lại rất lễ phép: "Cảm ơn."
‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Quay về cố hương Chương 2: Hỗ trợ? Chương 3: Nghe vậy Chương 4: Gia tài lớn thì đã sao? Chương 5: Về nhà tôi hả? Chương 6: Thế còn tạm được Chương 7: Cô phải nghĩ cách khác Chương 8: Cô cả! Chương 9: Muốn bao nhiêu? Chương 10: Hơn nữa còn có hai phần Chương 11: Cô muốn thử liên lạc với nhà họ Diệp Chương 12: Tôi sẽ đợi anh ở trong xe Chương 13: Hoan nghênh ghé thăm! Chương 14: Chẳng lẽ thật sự muốn gả cho Lâm Thiên Sinh sao? Chương 15: Kim Đan kỳ đại viên mãn sao? Chương 16: Cô xin lỗi tôi làm gì chứ Chương 17: Chị Tô Nhiên là người như thế nào chứ? Chương 18: Nhìn căn bệnh hết thuốc chữa của anh kìa! Chương 19: Ồn ào gì vậy chứ Chương 20: Vậy cô thử nói xem nào Chương 21: Cho dù lần này không thể khiến cho bọn họ ly hôn Chương 22: Mà mỗi lần cô mở mắt ra Chương 23: Cả người lập tức sững sờ! Chương 24: Mày câm miệng cho tao! Chương 25: Bóng đen Chương 26: Trước kia là do tôi sai được chưa? Chương 27: Anh rể! Chương 28: Còn cô cả từ nhỏ đã yếu ớt Chương 29: Cô hai! Chương 30: Cậu chủ đi thong thả Chương 31: Điện thoại nổ thật sự có uy lực lớn đến thế à? Chương 32: Một vũ khí lợi hại của cường giả Kim Đan kỳ? Chương 33: Chú Thất nhất định là người tốt Chương 34: Con của ông ta chết vì cha cô ư? Chương 35: Đúng vậy Chương 36: Tô Nhiên không nói nên lời Chương 37: Anh có ý gì vậy? Chương 38: Nếu điều xấu nhất xảy ra Chương 39: Xin lỗi Chương 40: Cha của cô Chương 41: Cũng không phải nhà họ Tô của cô! Chương 42: Cô chủ Chương 43: Tô Nhiên nghiêm túc Chương 44: Mười ngàn năm? Chương 45: Anh rể của em đâu? Chương 46: Sao anh lại nói vậy với em gái tôi? Chương 47: Cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ Chương 48: Các chú ở nhà khinh thường cô Chương 49: Ra khỏi đây ngay! Chương 50: Vượt qua ngưỡng sử dụng Chương 51: Nói xong Chương 52: Em đã đột phá Chương 53: Kể cả trong giấc mơ Chương 54: Làm ăn chậm chạp thế Chương 55: Thật sự là ngưỡng mộ đã lâu! Chương 56: Sau khi đến nơi Chương 57: Quên đi Chương 58: Tô Nhiên nghe xong Chương 59: Lăng Phong? Chương 60: Nếu muốn nói Chương 61: Cậu ba Chương 62: Kịch hay sắp bắt đầu rồi Chương 63: Là chị cả nhà Mộ Dung Chương 64: Nam Sơn phương sĩ? Chương 65: Em cứ ngồi yên đợi anh Chương 66: Ngô phụng thiên địa sắc Chương 67: Đúng đó Chương 68: Thôi được rồi Chương 69: Đúng đó Chương 70: Diệp gia chủ Chương 71: Trong lòng anh ta thầm nghĩ Chương 72: Coi như mua một bộ quần áo Chương 73: Dù tính như thế nào cũng không đáng Chương 74: Sao lại như vậy Chương 75: Đúng là Kim Đan kỳ! Chương 76: Ảo cảnh? Chương 77: Sao vừa rồi anh không mang theo về? Chương 78: Kiếm Tru Tiên? Chương 79: Không phục đúng không? Chương 80: Nhỏ ư? Chương 81: Cô ta là Lục Tiểu Tiên Chương 82: Cô thật sự là kiếm Lục Tiên à? Chương 83: Sau này cô ở phòng này Chương 84: Đây chính là người đàn ông Chương 85: Đau chết mất Chương 86: C86: Em tỉnh dậy rồi à Chương 87: C87: Đủ rồi ư Chương 88: C88: Cháu đừng để cô ta giết chú Chương 89: C89: Sư phụ Chương 90: C90: Tao liều mạng với mày Chương 91: C91: Nhưng kể cũng phải thôi Chương 92: C92: Vừa dứt lời Chương 93: C93: Tu sĩ cảnh giới Chương 94: C94: Gia chủ Chương 95: C95: Dứt lời Chương 96: C96: Có thể nói là xuất thế ngang trời Chương 97: C97: Vậy chúng ta bắt đầu khởi công đi Chương 98: C98: Lăng quyền nói Chương 99: C99: Sau đó Chương 100: C100: Ba vị xin chờ một chút Chương 101: C101: Phải là tư chất xuất sắc Chương 102: C102: Cảnh sát trưởng hạ dương Chương 103: C103: Cái gì Chương 104: C104: Ngài lâm Chương 105: C105: Xin tiền bối sẽ không trách phạt Chương 106: C106: Tự hỏi tên người phàm Chương 107: C107: Hơn nữa Chương 108: C108: Mọi việc đã được giải quyết xong chưa Chương 109: C109: Mặc dù cô ấy không bằng tô nhiên Chương 110: C110: Trước giờ cô không thích tiếp xúc Chương 111: C111: Ý của em là gì Chương 112: C112: Vừa trở lại nhà họ tô Chương 113: C113: Nếu không thì sao có thể đơn giản như vậy Chương 114: C114: Thưa ngài Chương 115: C115: Quả nhiên là tạo hóa thiên đại Chương 116: C116: Có muốn đuổi theo không Chương 117: C117: Cương tiên tướng thần Chương 118: C118: Nam sơn lão đạo là một trong số đó Chương 119: C119: Tuy rằng người nọ cố ý che giấu tu vi Chương 120: C120: Mau nhìn kìa Chương 121: C121: Đạo chết thì ma sinh Chương 122: C122: Chỉ sau hai giờ Chương 123: C123: Đặc biệt là đối với người bình thường Chương 124: C124: Sau hai lần vồ hụt liên tiếp Chương 125: C125: Nghe vậy Chương 126: C126: Nhà họ tô sao Chương 127: C127: Trên thế giới này Chương 128: C128: Thay vào đó Chương 129: C129: Từ nhỏ đến lớn Chương 130: C130: Đây chẳng phải là tân lam Chương 131: C131: Anh nhìn tôi Chương 132: C132: Mong các ngài rộng lượng Chương 133: C133: Trời đã tối Chương 134: C134: Lâm thiên sinh khẽ chau mày Chương 135: C135: Khuôn mặt cô ngập tràn hạnh phúc Chương 136: C136: Chắc là anh lâm Chương 137: C137: Lúc trước Chương 138: C138: Đôi mắt Chương 139: C139: Chết rồi ư Chương 140: C140: Sắc mặt tô nhiên Chương 141: C141: Không hay rồi Chương 142: C142: Nếu không phải Chương 143: C143: Nhà họ nghiêm dám ức hiếp Chương sau ›619 từ