
Giới thiệu
Tên gốc: 从头开始 - Tòng đầu khai thủy
Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, chủ công, đổi thụ, trọng sinh, ngược luyến tình thâm HE.
CP chính: Tiêu Giác x Tô Hành Ngạo
Biên tập: Phùng Điệp
Tình trạng bản gốc: 20 chương + 4 phiên ngoại
(Trích chương 3 - Theo Phùng Điệp)
Tiêu Giác nằm trên giường bệnh, đầu anh hiện giờ rất loạn, nhưng cảm giác đau đớn trong đầu vẫn chẳng hề tiêu giảm. Tiêu Giác giống như đang xem một bộ phim quay chậm về cuộc đời của mình, sự tuyệt vọng khi bị gãy chân, sự mỏi mệt khi săn sóc Cẩn Du, sự gian nan khi gây dựng sự nghiệp, sự không cam tâm trước khi chết, còn có cả nỗi hận của mình đối với Tô Hành Ngạo! "Tô...Tô Hành Ngạo, mày đợi..." Tiêu Giác nằm trên giường vô thức nỉ non.
Tào Qua vốn định đi, đột nhiên lại nghe được động tĩnh của người nằm trên giường, gã cúi đầu lắng nghe, người này thế nhưng lại gọi tên Tô Hành Ngạo, điều này khiến cho sắc mặt gã nháy mắt biến hóa thành đủ loại biểu cảm. Nhưng gã vẫn kêu lên: "Bác sĩ! Bác sĩ! Anh ta nói chuyện, phải chăng anh ta sắp tỉnh rồi?"
Tiêu Giác tỉnh lại trong một mớ hỗn độn ồn ào, đầu óc anh đã rõ ràng hơn rồi, chỉ là trong phút chốc vẫn chưa phản ứng kịp nên anh đơn giản tiếp tục làm bộ vẫn đang hôn mê. Đợi đến khi bác sĩ và y tá đi hết Tiêu Giác mới mở mắt ra một lần nữa, hiện tại anh đã hiểu, anh hoặc là sống lại, hoặc là được trời cao chiếu cố, cho anh sở hữu ký ức của vận mệnh nguyên bản.
Nhưng mặc kệ thế nào, kiếp này anh sẽ tuyệt đối không để bản thân mình thảm như kiếp trước nữa.
Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, chủ công, đổi thụ, trọng sinh, ngược luyến tình thâm HE.
CP chính: Tiêu Giác x Tô Hành Ngạo
Biên tập: Phùng Điệp
Tình trạng bản gốc: 20 chương + 4 phiên ngoại
(Trích chương 3 - Theo Phùng Điệp)
Tiêu Giác nằm trên giường bệnh, đầu anh hiện giờ rất loạn, nhưng cảm giác đau đớn trong đầu vẫn chẳng hề tiêu giảm. Tiêu Giác giống như đang xem một bộ phim quay chậm về cuộc đời của mình, sự tuyệt vọng khi bị gãy chân, sự mỏi mệt khi săn sóc Cẩn Du, sự gian nan khi gây dựng sự nghiệp, sự không cam tâm trước khi chết, còn có cả nỗi hận của mình đối với Tô Hành Ngạo! "Tô...Tô Hành Ngạo, mày đợi..." Tiêu Giác nằm trên giường vô thức nỉ non.
Tào Qua vốn định đi, đột nhiên lại nghe được động tĩnh của người nằm trên giường, gã cúi đầu lắng nghe, người này thế nhưng lại gọi tên Tô Hành Ngạo, điều này khiến cho sắc mặt gã nháy mắt biến hóa thành đủ loại biểu cảm. Nhưng gã vẫn kêu lên: "Bác sĩ! Bác sĩ! Anh ta nói chuyện, phải chăng anh ta sắp tỉnh rồi?"
Tiêu Giác tỉnh lại trong một mớ hỗn độn ồn ào, đầu óc anh đã rõ ràng hơn rồi, chỉ là trong phút chốc vẫn chưa phản ứng kịp nên anh đơn giản tiếp tục làm bộ vẫn đang hôn mê. Đợi đến khi bác sĩ và y tá đi hết Tiêu Giác mới mở mắt ra một lần nữa, hiện tại anh đã hiểu, anh hoặc là sống lại, hoặc là được trời cao chiếu cố, cho anh sở hữu ký ức của vận mệnh nguyên bản.
Nhưng mặc kệ thế nào, kiếp này anh sẽ tuyệt đối không để bản thân mình thảm như kiếp trước nữa.
Danh sách chương (24)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8: Phiên ngoạiChương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21: Phiên ngoại 1Chương 22: Phiên ngoại: Bạch TuyếtChương 23: Phiên ngoại: Bạch Tuyết 2Chương 24: Phiên ngoại: Gặp lại