
Giới thiệu
Văn án
Năm ấy cha mẹ ly hôn, Anh Đào theo mẹ trở về nông thôn sống, trấn nhỏ ấy bởi vì cô tới đã có thêm nhiều màu sắc mới, không ít những cậu con trai đã trộm thích cô.
Trình Kiệt lần đầu tiên gặp cô, khi ấy cô đang cầm một cái ô che nắng, đi được hai bước đã phải dừng lại thở dốc hai lần, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt hẳn đi.
Anh cười lạnh, thật mẹ nó yếu ớt mà..
**
Sau khi yêu cô.
Trình Kiệt mỗi ngày đều cõng cô về nhà, còn dỗ dành: “Bảo bối, đồng ý làm bạn gái anh có được không?”
Nhưng chưa chờ được câu trả lời của Anh Đào thì đã nhận được tin tức cô ra nước ngoài, lúc anh tìm tới chỉ còn lại một lá thư với lời lẽ vũ nhục, cô mắng anh si tâm vọng tưởng.
Vài năm sau, ngay lúc Anh Đào vừa về nước đã có thể nhìn thấy ảnh chụp quảng cáo của Trình Kiệt được dán khắp thành phố, thiếu niên ở trấn nhỏ lúc trước bây giờ đã trở thành ảnh đế trẻ tuổi chói mắt rồi.
Công việc đầu tiên của Anh Đào là bác sĩ vào đoàn làm phim dạy cho các diễn viên biết một số cách sơ cứu thông thường, tất cả mọi người đều rất thích cô bác sĩ xinh đẹp này, nhưng duy chỉ có Trình Kiệt khi nhìn thấy cô thì tuyệt sẽ không cho cô chút mặt mũi nào, anh đập bàn, lạnh mắt vội vàng rời đi.
Cô cho là mỗi quan hệ của bọn họ đã chấm dứt tại đây rồi, không nghĩ rằng ngày kết thúc buổi huấn luyện cuối cùng, Trình Kiệt liền nắm chặt lấy tay cô, từng chữ nói ra đều gian nan run rẩy.
“Anh hiện tại, có thể si tâm vọng tưởng không?”
**
Em hỏi anh thích em bao nhiêu?
Anh chính là không có tiền đồ.
Em chỉ cần nhẹ nhàng liếc mắt qua đây một cái, vô thanh vô tức.
Anh liền cúi đầu cam chịu.
~ Trình Kiệt
Ảnh đế đỉnh lưu kiệt ngạo khó thuần Vs Bác sĩ khoa ngoại ôn nhu xinh đẹp thiện lương
#Cửu biệt trùng phùng#
Năm ấy cha mẹ ly hôn, Anh Đào theo mẹ trở về nông thôn sống, trấn nhỏ ấy bởi vì cô tới đã có thêm nhiều màu sắc mới, không ít những cậu con trai đã trộm thích cô.
Trình Kiệt lần đầu tiên gặp cô, khi ấy cô đang cầm một cái ô che nắng, đi được hai bước đã phải dừng lại thở dốc hai lần, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt hẳn đi.
Anh cười lạnh, thật mẹ nó yếu ớt mà..
**
Sau khi yêu cô.
Trình Kiệt mỗi ngày đều cõng cô về nhà, còn dỗ dành: “Bảo bối, đồng ý làm bạn gái anh có được không?”
Nhưng chưa chờ được câu trả lời của Anh Đào thì đã nhận được tin tức cô ra nước ngoài, lúc anh tìm tới chỉ còn lại một lá thư với lời lẽ vũ nhục, cô mắng anh si tâm vọng tưởng.
Vài năm sau, ngay lúc Anh Đào vừa về nước đã có thể nhìn thấy ảnh chụp quảng cáo của Trình Kiệt được dán khắp thành phố, thiếu niên ở trấn nhỏ lúc trước bây giờ đã trở thành ảnh đế trẻ tuổi chói mắt rồi.
Công việc đầu tiên của Anh Đào là bác sĩ vào đoàn làm phim dạy cho các diễn viên biết một số cách sơ cứu thông thường, tất cả mọi người đều rất thích cô bác sĩ xinh đẹp này, nhưng duy chỉ có Trình Kiệt khi nhìn thấy cô thì tuyệt sẽ không cho cô chút mặt mũi nào, anh đập bàn, lạnh mắt vội vàng rời đi.
Cô cho là mỗi quan hệ của bọn họ đã chấm dứt tại đây rồi, không nghĩ rằng ngày kết thúc buổi huấn luyện cuối cùng, Trình Kiệt liền nắm chặt lấy tay cô, từng chữ nói ra đều gian nan run rẩy.
“Anh hiện tại, có thể si tâm vọng tưởng không?”
**
Em hỏi anh thích em bao nhiêu?
Anh chính là không có tiền đồ.
Em chỉ cần nhẹ nhàng liếc mắt qua đây một cái, vô thanh vô tức.
Anh liền cúi đầu cam chịu.
~ Trình Kiệt
Ảnh đế đỉnh lưu kiệt ngạo khó thuần Vs Bác sĩ khoa ngoại ôn nhu xinh đẹp thiện lương
#Cửu biệt trùng phùng#
Danh sách chương (48)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26: Tới Cục Dân ChínhChương 27: Muốn anh hôn nơi nào?Chương 28: Hôm nay là ngày hẹn hò đầu tiênChương 29: Đều bị anh hôn đến đau rồiChương 30: Cô thế mà lại thật sự hôn!Chương 31: Một ngày chưa gặp được em, nghĩ tới anh liền đau đầuChương 32: Sao lại xúc động như vậy chứ!!Chương 33: Mặc kệ em hư hay xấu xa, đều là quả tim nhỏ của anhChương 34: Người bệnh: Dụ Anh ĐàoChương 35: Đem của anh cho emChương 36: Trình Kiệt bị trêu đến muốn mạngChương 37: Anh có thua em cũng sẽ hôn anh mà, chồngChương 38: Bà cô nhỏ, xin em đóChương 39: Không nghĩ tới em còn biết ghenChương 40: Hôm nay là ngày thứ 14 em gả cho anhChương 41: Trình Kiệt đành phải đầu hàng hôn khóe môi côChương 42: Vợ là của tôi, cậu nói xemChương 43: Anh hôn cực kỳ mãnh liệtChương 44: Ảnh đế thế mà lại rửa chân cho bà xãChương 45: Mùa hè ở trấn Cố ThủyChương 46: Tớ biết có người có thể cứu chị ấy đóChương 47: Có thể tùy hứng bao nhiêu cũng đượcChương 48: Toàn văn hoàn