Kỳ nghỉ hè của Poirot
Kì nghỉ hè của Poirot - Chương 01
1
Năm
1782, lúc đại úy Roger Angmering cho xây một biệt thự trên một hòn đảo ở ngoài
khơi vịnh Leather, ai cũng kêu là ông ta chơi ngông. Người như ông lẽ ra chỉ
cần một ngôi nhà khiêm tốn giữa đồng cỏ xanh rờn, nếu có dòng suối róc rách
chảy qua càng tốt.
Nhưng
đại úy chỉ có niềm say mê lớn là biển cả. Vậy nên ông quyết xây một biệt thự
to, đẹp, xứng với cảnh quan, sừng sững trên mỏm núi hứng gió quanh năm, Hải u bay
lượn ngày đêm, đã thế hễ nước triều lên cao là bị cắt khỏi đất liền.
Ông
không lập gia đình, chỉ lấy biển làm bạn. Khi ông chết, cả ngôi nhà và hòn đảo
về tay một người em họ xa, ông này dửng dưng chẳng biết làm gì với cái gia tài
vô tích sự. Rồi đến lượt các con cháu thừa hưởng không lấy gì làm hăm hở. Việc
làm ăn của họ gặp nhiều khó khăn thật, song cái nhà và hòn đảo heo hút ấy chẳng
giúp họ thoát khỏi cơn khủng hỏang.
Năm
1922, cả nước bắt đầu lên cơn sốt đi nghỉ mát ở biển, mà các bãi tắm ở Devon và
Cornouailles thì nóng kinh người. Cả ngôi nhà và hòn đảo do đại úy Roger
Angmering để lại bỗng trở nên có giá. Và hậu duệ của ông đã đem bán nó đi để
trang trải nợ nần.
Ngôi
nhà được tôn tạo và mở rộng. Đường xá trên đảo cũng được sang sửa, cả đường lớn
lẫn đường mòn để đi dạo. Người ta đắp một con đập thấp bằng bê tông nối đảo với
đất liền, có thể đi qua lúc triều thấp. Ngoài ra còn xây thêm hai sân quần vợt,
một số bãi tắm nắng, cầu nhảy, v.v...
Ngôi
biệt thự xưa, nay trở thành khách sạn Jolli Roger, và trở thành một sự kiện
trong ngành du lịch. Từ tháng sáu đến tháng chín, khách đổ về đông nghịt. Được
đà, khách sạn ngày càng được mở rộng, thêm nhiều cơ sở và trang bị mới. Trong
thành phố, người ta kháo nhau:
-
Ông có biết nơi nghỉ mát mới ở vịnh Leather không? Khách sạn rất oách, ăn ngon,
phong cảnh đẹp. Lúc nào ta đi nhé.
Và
mọi người lại đổ về đó.
Trên
một khỏanh sân của khách sạn Jolli Roger, Hercule Poirot thỏai mái ngồi nghỉ,
ngắm nhìn toàn bộ quang cảnh khu vịnh. Bãi tắm chi chít những phao bơi, ca nô,
thuyền thể thao, đồ chơi bằng cao su, bóng... Có một cầu nhảy rất đẹp, và cứ
cách một quãng lại có một ụ nổi để neo thuyền.
Trong
số khách "đi tắm", có người tắm thực sự, có người ra phơi nắng, nhiều
người xoa dầu bóng nhoáng khắp thân thể.
Ngồi
trên sân nhìn ra bãi tắm, những "người không tắm" chuyện trò râm ran
về đủ mọi thứ: về thời tiết, về tin tức nóng hổi trên báo, và về những gì đang
diễn ra trước mắt mình.
Ngồi bên trái Hercule Poirot, là bà Gardener. Bà
vừa đan vừa nói luôn mồm, giọng đều đều, toàn những chuyện linh tinh. Chồng bà,
ông Odell Gardener, nằm ườn trên chiếc ghế vải, mũ sụp đến tận mũi, thỉnh thoảng
lại gật gù hứ, hứ, tỏ vẻ đồng tình với những gì vợ nói.
Bên phải Poirot, là cô Brewster, dáng người thể
thao, mặt rám nắng, từng lúc phát ra vài câu hấm hứ.
Bà Gardener thao thao:
- Thế là tôi bảo với ông Gardener nhà tôi rằng, du
lịch thì hay thật, và đã thăm một nước nào, thì phải đi tới cùng. Nhưng tôi
cũng nói, chúng mình cũng đi khắp nước Anh rồi, nay tôi chỉ muốn một nơi nào
thật yên tĩnh trên bờ biển, để nghỉ ngơi. Có phải tôi nói thế không, ông Odell?
Chỉ để nghỉ ngơi... Tôi cần nghỉ ngơi, tôi nói thế đấy. Có phải không, ông
Odell?
- Phải, phải, ông Gardener nói lí nhí dưới mũ.
Bà Gardener tiếp tục không ngớt:
- Và thế là tôi nói với ông Kelso của hãng Cook -
ông ấy đã tổ chức cho chúng tôi chuyến đi này, hay quá, nếu không có ông ấy
chúng tôi chẳng biết đi đâu! Và thế là, ông Kelso bảo không có nơi nào tốt hơn
vịnh Leather. Ông ấy bảo: cảnh đẹp, xa xôi hẻo lánh nhưng rất đủ tiện nghi. Tất
nhiên, ông Gardener nhà tôi liền hỏi ngay tình hình y tế thế nào. Vì này, ông
Poirot ạ, nói ra chắc ông không tin, một cô em chồng tôi đã đi nghỉ ở một nơi
bảo là cũng lắm khách lắm, nhưng eo ơi, ông có tin hay không, ở đó khi ốm đau,
người ta chỉ dùng thuốc sao tẩm từ lá cây! Cho nên ông Gardener nhà tôi cứ nghe
nói nơi nào xa xôi hẻo lánh là cảnh giác ngay, có phải không ông, ông Odell?
- Phải, phải.
[Chúc các bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách]
- Nhưng ông Kelso đã làm chúng tôi yên tâm ngay.
Ông nói, cơ sở y tế ở đây rất hiện đại, bếp ăn lại ngon. Và phải công nhận ông
ấy nói đúng. Hơn nữa, cái tôi thích nhất ở đây, là như ở nhà, ông hiểu tôi định
nói gì. Chỗ này không to lắm, nên mọi người đều biết nhau, chuyện trò với nhau.
Ông Kelso cũng nói là nhiều người có tiếng đến nghỉ ở đây, và ông ấy nói không
sai. Trước hết, có ông, ông Poirot, rồi có cô Darnley. Ôi! Khi thấy ông cũng có
mặt ở đây, tôi mừng quá, phải không ông Odell?
- Phải, phải, mình nói phải.
- Hừm! Cô Brewster giọng ồm ồm - tóm lại ở đây
chúng tôi được sát cánh toàn những người sang trọng, ông Poirot nhỉ!
Hercule Poirot vội đưa tay chống chế, vì lịch sự
khiêm nhường hơn là vì phản đối.
- Ông Poirot, ông biết không - bà Gardener vẫn
thao thao bất tuyệt - tôi được nghe Comelia Robson kể về ông rất nhiều. Tháng
năm, tôi và ông Gardener gặp bà ấy ở Badenhof. Lập tức bà ấy kể ngay cái vụ xẩy
ra ở Aicập, lúc Linnet Ridgeway bị ám sát. Nghe nói ông đã phá án một cách
tuyệt vời, từ đó tôi luôn luôn mong được làm quen với ông, phải không Odell?
- Phải, phải, mình nói phải.
- Cũng như cô Darnley, tôi là khách hàng thường
xuyên của nhà hàng Rose Mond-Rose Mond, chính là cửa hàng cô ấy đấy! Quần áo
cửa hàng cô ấy hợp mốt, bán rất chạy. Bộ váy áo tôi diện tối qua là may ở cửa
hàng của cô. Không chỉ quần áo, chính bà chủ - cô Darnley - là một phụ nữ tuyệt
vời, cô ấy có...
Ngồi ngay phía sau cô Hrowstor, thiếu tá Barry trố
mắt ngắm nghía các cô gái mặc áo tắm:
- Tuyệt, tuyệt diệu! - ông lẩm bẩm vẻ thích thú.
Bà Gardener cố tình khoắng đôi que đan kêu lách
cách:
- Ông Poirot, tôi phải thú thật điều này, lúc nhận
ra ông, tôi hơi bị sốc đấy. Không phải tôi không mừng gặp được ông, vì thực sự
là tôi mừng, ông Odell nhà tôi biết đấy. Nhưng tôi lại băn khoăn có phải ông có
mặt ở đây là vì... nghề nghiệp? Ông hiểu tôi nói gì chứ? Là vì tính tôi cực kì nhạy
cảm. Có ông Odell nhà tôi làm chứng, tôi là chúa sợ phải dây vào một vụ án, bất
kể là thế nào...
Ông Gardener hắng giọng:
- Vâng, ông Poirot ạ, tính nhà tôi rất nhạy cảm.
Hercule Poirot giơ hai tay trong một cử chỉ trịnh
trọng, nói bằng tiếng Anh trọ trẹ pha lẫn giọng Bỉ:
- Thưa quý bà, cho phép tôi được chính thức tuyên
bố, tôi đến đây nhằm mục đích y hệt các vị: nghỉ ngơi, thư giãn! Tôi bỏ lại
đằng sau mọi khái niệm về tội phạm!
Cô Brewster cười phá:
- Ha ha! Trên hòn đảo này sẽ không có xác chết nào
hết!
- Cô nói vậy, không hoàn toàn đúng - Poirot vừa
nói vừa khoát tay chỉ xuống bãi tắm - Cô hãy nhìn mọi người nằm dài thành hàng
trên cát. Trông họ giống cái gì? Giống người đàn ông và đàn bà? Không. Chỉ là
những thân người, hoàn toàn vô danh!
Thiếu
tá Barry ra vẻ sành sỏi:
-
Trong số đó, có nhiều quý cô xinh đẹp đấy chứ. Phải cái hơi gầy...
-
Nhưng còn đâu là hương vị? Đâu là bí ẩn? - Poirot phản đối. - Tôi cổ lỗ thế đấy!
Thời tôi, nhìn phụ nữ may lắm chỉ thấy gót chân. Tiếng váy sột soạt, ôi cảm
hứng! Chỉ nhìn thấy bắp chân thoáng hiện trong các loại váy lót đủ làm cho trí
tưởng tượng bay bổng...
-
Gớm, ông này cũng ma mãnh ghê! - thiếu tá kêu.
Cô
Brewster nói chen:
-
Cách ăn mặc của chúng ta ngày nay hợp lí hơn nhiều.
- Phải đấy, bà Gardener phụ hoạ. Ông Poirot ạ, tôi
cho là thanh niên ngày nay có cuộc sống tự nhiên hơn, lành mạnh hơn. Họ nô đùa
với nhau mà không hề, hừ...
Vốn có tính xấu hổ, nên bà hơi đỏ mặt, rồi nói
tiếp:
- Mà không nghĩ đến chuyện ấy, ông hiểu tôi chứ.
- Thì thế tôi mới nói - Poirot đáp. - Thật thảm hại.
- Thảm hại?
- Không còn gì là bí mật, không còn gì là lãng mạn
nữa. Bây giờ, cái gì cũng bày ra chằn chặn.
Ông giơ tay chỉ đám người nằm trên cát:
- Trông chẳng khác gì nhà xác ở Paris.
- Ông Poirot! - Bà Gardener bất bình kêu.
- Như những miếng thịt trên phản anh hàng thịt.
- Sao ông độc mồm thế?
- Phải, có lẽ tôi nói quá một chút - Poirot công
nhận.
Bà Gardener nói như đế kết luận:
- Dù sao, tôi rất muốn đồng ý với ông về một điểm.
Bọn con gái mà cứ nhông nhông suốt ngày dưới mặt trời thế kia thì sẽ mọc lông ở
khắp chân tay. Tôi đã cảnh báo con Irène, đó là tên con gái tôi, ông Poirot ạ.
Tôi bảo nó, “này Irène, mầy mà cứ phơi nắng lắm thì rồi người mày sẽ đầy lông,
lông trên cánh tay, lông trên đùi, và lông cả ở ngực, lúc bấy giờ mày ra cái
hình thù gì?”. Đấy tôi bảo nó thế. Đúng không, ông Odell?
- Phải, phải, bà có nói thế - ông Gardener xác
nhận.
Mọi người im lặng, có lẽ đế thử tưởng tượng Irène
sẽ ra sao nếu có sự đột biến khủng khiếp ấy.
Bà Gardener xếp đồ đan lại:
- Có lẽ đã đến lúc xin phép...
- Phải đấy, mình ạ.
Ông Gardener nhỏm dậy khỏi ghế, cầm lấy cái áo và
quyển sách của vợ. Ông hỏi:
- Cô Brewster, cô có muốn vào uống một cốc với
chúng tôi?
- Không, cảm ơn, lúc này thì chưa.
Vợ chồng Gardener đi trở vào khách sạn. Cô Brewster nhìn theo, thốt lên:
-
Ôi, những ông chồng người Mỹ!
Chỗ
trống do bà Gardener để lại được cha Stephen Lane đến thay thế. Ông là mục sư
trạc năm mươi, người cao lớn vạm vỡ, nước da sạm đen, mặc bộ đồ hè giản dị. Ông
hồ hởi nói:
-
Phong cảnh vùng này tuyệt đẹp! Tôi đi bộ từ Leather đến tận Harford rồi vòng về
theo bờ biển.
-
Trời nóng thế này mà đi bộ, tôi xin kiếu - ông thiếu tá nói, ông này vốn rất
lười dùng đến đôi chân.
- Đó
là một cách luyện tập tốt - Cô Brewster nói. Hôm nay tôi chưa chèo thuyền. Chèo
thuyền rất tốt cho cơ bụng.
Hercule
Poirot bất giác buồn rầu nhìn xuống cái bụng tròn trĩnh của mình. Cô Brewster
nhác trông thấy, an ủi:
-
Nếu ngày nào cũng chịu khó chèo thuyền một chút, bụng sẽ bé đi ngay, ông Poirot
ạ.
-
Xin cám ơn cô, nhưng tôi chúa sợ tàu thuyền, cả tàu to lẫn thuyền nhỏ.
Ông
nhắm mắt, cố nén rùng mình:
-
Và tôi không chịu được say sóng.
-
Ồ, hôm nay biển lặng như nước hồ!
-
Làm gì có biển lặng - Poirot đáp trịnh trọng. - Biển lúc nào cũng vận động.
Thiếu
tá nói xen:
-
Theo tôi, say sóng, chín phần mười là do thần kinh.
-
Miệng lưỡi sói biển có khác, phải không thiếu tá? - Mục sư mỉm cười, nói.
-
Tôi chưa bao giờ say sóng, trừ một lần - mà lại là lần đi qua biển Manche, thế
mới lạ! Phương châm của tôi là: "Đừng nghĩ đến nó, nó sẽ tha mình".
-
Cái chuyện say sóng, cũng lạ thật - cô Brewster nói. - Tại sao có người say, có
người không? Thật không công bằng. Mà đây không phải là vấn đề khỏe hay yếu.
Khối người yếu đuối, ẻo lả lại đi tàu thuyền như không. Người ta nói cái này có
liên quan đến tủy xương sống. Giống như những người sợ leo cao. Tôi lên cao là
hay chóng mặt, song chưa thấm vào đâu với bà Redfern. Hôm nọ, lúc đi trên đường
mòn sát vách biển, bà ấy bị chóng mặt, phải bíu chặt lấy tôi. Bà ấy kể, lần đi
thăm Milan ở Ý, lúc từ đỉnh Dôme đi xuống thang, đến nửa chừng, bà ấy dúm cả
người lại, không dám bước tiếp. Lúc lên không sao, lúc xuống lại hãi.
Cha
Lane nận xét:
-
Thế thì bà ấy không nên mạo hiểm mà leo cái thang thẳng đứng dẫn xuống vịnh Yêu
tinh.
Cô
Brewster nhăn mặt:
-
Ối giời, lúc leo cái thang ấy, tôi khiếp quá. Bọn trẻ thì không sao. Tôi thấy
lũ trẻ con cứ leo trèo ở đó suốt ngày như khỉ.
-
Ô, đây này, bà Redfern đi tắm đã về - cha Lane nói. Ông Poirot hẳn phải khen
ngợi bà, bà không nằm ườn tắm nắng như mọi người.
Bà
Redfern bỏ chiếc mũ cao su trùm đầu, lắc lắc bộ tóc vàng hoe. Bà còn trẻ, nước
da trắng nhợt, như các cô phụ nữ tóc vàng thường vậy. Bà khoác vội chiếc áo
choàng, thong thả bước lên bậc tam cấp dẫn đến sân Poirot đang ngồi. Chân tay
nhỏ nhắn, nét mặt nghiêm trang, đôi mắt sáng trong, không thể gọi Christine
Redfern bằng từ nào khác hơn là "duyên dáng". Nàng kín đáo khép chiếc
áo choàng, tươi cười ngồi phệt xuống đất, cạnh mọi người. Cô Brewster nói:
-
Bà được ông Poirot đánh giá cao đấy. Ông ấy không ưa những người tắm nắng. Theo
ông, họ trông giống những đống thịt trên phản ngoài chợ.
Christine
Redfern mỉm cười ngao ngán:
-
Tôi có muốn tắm nắng cũng chẳng được! Da sẽ khô bong thành mảng rơi lả tả, cánh
tay sẽ nổi mụn lấm tấm đỏ.
-
Thế còn hơn là mọc lông đầy người như cô Irène, con gái bà Gardener - cô
Brewster trêu.
Christine
Redfern không hiểu, đưa mắt dò hỏi. Cô Brewster giải thích:
-
Bà Gardener vừa ở đây xong, vẫn thao thao như mọi khi, lúc nào cũng: "Phải
không, ông Odell? - Phải, phải".
Cô
ngừng một lát, rồi nói tiếp:
-
Ông Poirot này, tiếc quá, lúc nãy ông không cho bà ấy vào tròng. Sao ông không
bảo ông đến đây để điều tra một vụ giết người cực kì tàn bạo, thủ phạm nhất
định là khách đang trọ trong khách sạn này?
Poirot
thở dài:
-
Nếu tôi nói thế, bà ấy sẽ tin ngay. Vì vậy tôi không nỡ.
-
Chưa chắc đâu! Có thể bà Gardener sẽ cho là ông nói đùa. Một nơi như thế này,
làm gì có chuyện giết người cướp của!
-
Tại sao không? - Poirot nói. - Căn cứ vào cái gì mà cô bảo không thể có xác
chết trên cái đảo mệnh danh là đảo Buôn lậu này?
-
Mặc kệ. Nhưng tôi cứ hình dung là có những nơi ít xẩy ra tội ác hơn nơi khác.
Khách sạn Jolli Roger có vẻ không phải là nơi...
Có
lẽ khó tìm lời nói tiếp, cô bỏ lửng câu nói.
-
Phải, nơi đây thật lãng mạn - Poirot công nhận. - Yên bình, biển xanh, mặt trời
chói sáng. Nhưng cô Brewster ạ, cô quên rằng cái ác có mặt khắp nơi dưới gầm
trời.
Ông
mục sư ngọ nguậy ngồi không yên, quay nhìn Poirot với đôi mắt chăm chú. Cô
Brewster nhún vai:
-
Vâng, biết vậy, nhưng dù sao...
-
Dù sao cô vẫn cho là tội ác sẽ chừa nơi đây? Cô quên một điều.
-
Sự nham hiểm của con người, chắc vậy?
-
Phải, có chuyện ấy. Song tôi không định nói điều đó. Tôi định lưu ý cô rằng mọi
người đến đây là để đi nghỉ mát.
Emili
Brewster ngước nhìn Poirot:
-
Tôi không hiểu.
Poirot
cười rộng miệng, vừa nói vừa đưa tay chặt lên chặt xuống:
-
Hãy hình dung có có một kẻ thù. Nếu cô muốn theo dõi hắn ở nhà, ở công sở, hay
ngoài phố, cô phải có một lí do - để nếu cần thì biện minh cho sự có mặt của
mình. Còn ở đây, bên bờ biển, không ai cần viện lí do gì. Cô đang ở vịnh
Leather, tại sao? Có gì đâu, vì đang là tháng Tám, mọi người đều ra nghỉ ở bãi
biển, thì tôi cũng ra nghỉ, giống như cha Lane, thiếu tá Barry và vợ chồng ông
Redfern. Ở nước Anh, cái mốt là ra biển vào tháng Tám.
-
Ừ, có thế thật, - cô Brewster công nhận. - Nhưng vợ chồng Gardener thì sao? Họ
là người Mỹ.
-
Cả bà Gardener - chính miệng bà ấy nói - cũng có nhu cầu thư giãn. Hơn nữa, bà
đang ở thăm nước Anh, thì với tư cách là khách du lịch chính cống, bà không thể
không ra biển. Bà cũng thích quan sát xem thiên hạ sống ra sao.
-
Ông cũng vậy, ông cũng thích quan sát thiên hạ, phải không? - bà Redfern hỏi
nhỏ.
-
Vâng, thú thật là thích.
-
Và chắc ông quan sát được... nhiều điều - Christine Redfern trầm ngâm nói thêm.
Yên
lặng một lát, rồi Stephen Lane hắng giọng, nói hơi căng:
-
Vừa rồi, ông nói một câu rất hay. Ông bảo cái ác hoành hành khắp nơi dưới gầm
trời. Hệt như một câu trích trong Kinh Thánh.
Ông
nhắm mắt một lát, rồi nét mặt như đổi khác, cũng đọc một câu trong Kinh Thánh:
-
"Sự thực, trong lòng các con dân của người luôn có cái ác ngự trị, cái ác
ở trong tim họ suốt cả đời". Nghe ông nói lúc nãy, tôi rất tâm đắc. Ngày
nay, ít người tin vào cái ác. Cùng lắm họ chỉ cho ác là phủ định của thiện. Họ
bảo, những kẻ làm ác chẳng qua là vì thiếu hiểu biết, thiếu giáo dục, phải
thương họ chứ không nên chê trách họ. Song, ông Poirot nhỉ, cái ác là một sự
thật, là một thực tế. Tôi tin vừa có cái Ác, vừa có cái Thiện. Cái Ác là hiện
hữu! Nó rất mạnh! Nó đang điều khiển thế giới!
Ông
ngừng bặt, miệng hổn hển, và lấy khăn lau mồ hôi trên trán, rồi nói tiếp:
-
Tôi xin lỗi, nói hăng quá.
Poirot
điềm nhiên đáp.
-
Tôi hiểu cách nhìn của ông. Và tôi đồng ý với ông ở một mức độ nào đó. Đúng là
cái Ác đang thống trị thế giới.
-
Nhân nói chuyện ấy, thiếu tá Barry nói xen, ở ấn Độ có những thầy tu...
Thiếu
tá ở khách sạn Jolli Roger đã khá lâu, nên ai cũng biết tính ông, nếu để ông
nói chuyện Ấn Độ thì không biết đến bao giờ mới dứt ra được. Vì vậy, cả cô
Brewster và Christine Redfern đều đánh trống lảng:
-
Ô, bà Redfern, có phải chồng bà đang bơi về không? Ông ấy bơi giỏi quá, chẳng
khác vận động viên!
-
Ồ, nhìn còn thuyền có buồm đỏ chót kia! Phải ông Blatt không? Đúng là một chiếc
thuyền buồm đang đi vào cửa vịnh.
-
Buồm đỏ chót! Thật lạ! - Thiếu tá gầm gừ trong miệng.
Như
thế là thoát được câu chuyện về các thầy tu Ấn Độ.
Hercule
Poirot chăm chú nhìn người đàn ông vừa ngoi khỏi mặt nước, bước lên bờ. Patrick
Redfern là một anh chàng đẹp trai. Thân hình lực sĩ, da như đồng hun, ở anh
toát ra một niềm vui sống dễ lây lan, làm tất cả phụ nữ và hầu hết đàn ông đều
mến. Anh chàng vừa lắc người cho ráo nước, vừa tươi cười nhìn về phía vợ, cô
này giơ tay đáp lại và gọi:
-
Lại đây anh!
-
Anh đến đây.
Anh
bước lên vài bước, nhặt chiếc khăn tắm.
Vừa
lúc đó, một phụ nữ từ khách sạn xuống bãi tắm, đi qua chỗ nhóm người đang ngồi.
Sự xuất hiện của cô tỏa sáng như một ngôi sao bước lên sân khấu. Xem dáng đi
của cô, yểu điệu một cách tự nhiên, cũng biết là cô ý thức được điều đó. Có lẽ
cô đã quen với cách ra mắt như thế.
Người
dỏng cao, thon thả, mặc chiếc áo tắm hở lưng, cô có vẻ đẹp của một pho tượng:
mỗi phần vuông trên làn da rám nắng rực lên một màu đỏ như đồng hun, làn tóc
nâu đỏ lòa xòa trên gáy. Nhìn mặt thấy cô đã xấp xỉ ba mươi, song điều đáng chú
ý nhất ở cô vẫn là sức sống sôi sục của tuổi trẻ. Cô đội một cái nón bằng
các-tông ép màu xanh ngọc bích, trông rất lạ mắt.
Lập
tức, tất cả phụ nữ trên bãi tắm trở nên mờ nhạt và vô nghĩa, còn tất cả đàn ông
đều hau háu nhìn về phía nàng.
Hercule
Poirot hé một mắt nhìn, râu mép rung rung. Mắt thiếu tá Barry càng trố ra nhiều
hơn, còn cha Lane căng hết cả người, nín thở:
-
Arlena Stuart! - thiếu tá Barry thầm thì: Đó là tên cô ấy trên sân khấu, trước
khi lấy Marshall. Tôi đã xem cô ta trong vở Dạo quanh một chút rồi đi hẳn,
trước khi cô ta rời bỏ sân khấu.
Christine
Redfern thong thả nói, giọng lạnh như băng:
-
Cô ta đẹp thật. Nhưng trông như con thú bất kham.
Cô
Brewster phát biểu thẳng thừng:
-
Ông Poirot, ông vừa nói đến cái ác. Theo tôi, người đàn bà này là hiện thân của
cái ác. Đồ thối tha. Tôi dám nói thế đấy.
Thiếu
tá Barry chợt lai láng kỷ niệm xưa:
-
Tôi bỗng nhớ đến một con bé rất lẳng lơ ở Ấn Độ. Cũng tóc nâu đỏ như cô này. Nó
lấy một hạ sĩ quan của tôi, và gần như làm cả trại lính bốc cháy! Anh lính nào
cũng mê, còn phụ nữ thì muốn băm vằm cô ta thành nghìn mảnh. Nó làm cho khối
gia đình khốn khổ.
Thiếu
tá cười nói tiếp:
-
Thằng chồng cô ta là người tốt. Rất yêu vợ, không hay biết gì, hoặc tảng lờ như
không biết.
-
Những ngữ ấy tệ hại như dịch hạch - cha Lane gầm lên, nhưng ngừng lại ngay.
Arlena Stuart ra tới mép nước. Hai thanh niên, mặt
non choẹt như học trò, vội chạy ra đón. Nàng nhoẻn cười với họ, nhưng mắt lại
nhìn ra xa, phía Patrick Redfern đang đi dọc bãi cát.
Trong đầu Hercule Poirot bỗng hiện lên hình ảnh
một la bàn. Patrick Redfern lập tức đổi hướng, như kim nam châm luôn hướng về
phía bắc. Vậy là Patrick Redfern theo gót Arlena Stuart.
Nàng đợi anh, miệng vẫn cười tươi. Hai người đi
sóng đôi trên bãi biển. Và khi nàng ngả mình xuống cạnh tảng đá, anh cũng nằm
xuống theo.
Christne Redfern lập tức đứng lên, quay ngoắt đi
về phía khách sạn.
*
Bà Redfern đi rồi, những người còn lại lúng túng
một lúc, không biết nói gì. Cuối cùng, cô Brewster lên tiếng:
- Tội nghiệp, bà ấy cũng xinh như ai. Họ mới lấy
nhau một, hai năm nay...
Thiếu tá Barry:
- Cái con bé tôi vừa nói ở Ấn Độ ấy, nó đã làm cho
hai cặp vợ chồng hạnh phúc cuối cùng phải đi đến li hôn. Khiếp không?
- Có những mụ đàn bà chuyên làm tan vỡ tổ ấm người
khác - cô Brewster bình luận, rồi thẳng thừng kết luận: Patrick Redfern là loại
chồng phản bội.
Hercule Poirot không nói gì. Ông vẫn ngắm bãi tắm,
nhưng không để ý đến Patrick Redfern và Arlena Stuart.
Chợt cô Brewster nói: đã đến lúc tôi đi chèo
thuyền đây.
Và cô đứng lên, đi. Thiếu tá Barry quay về phía
Poirot, hỏi:
- Thế nào, ông nghĩ gì vậy? Từ nãy không thấy ông
mở miệng, ý kiến ông về cô nàng xinh đẹp thế nào? Sao cứ bần thần vậy? A, a,
tôi biết, người Pháp các ông là gớm lắm!
- Tôi không phải là người Pháp. - Poirot lạnh lùng
đáp.
- Ôi dào, đừng nói là ông dửng dưng trước gái đẹp.
Nói đi, ông nghĩ gì về cô ta?
- Cô ta không còn trẻ lắm.
- Quan trọng gì chuyện ấy? Tuổi tác tùy người. Cô
ta trông rất ngon lành.
Poirot gật đầu:
- Đúng, cô ta đẹp, nhưng đó không phải là điều chủ
yếu! Không phải vì nhan sắc mà mọi cái đầu - trừ một cái - đều quay nhìn cô ta.
- Ông ơi, cô ta còn có khiếu gợi tình nữa. Phải
rồi... gợi tình.
Thấy thái độ Poirot hơi lạ, Barry bỗng hỏi:
- Nhưng có cái gì hấp dẫn mà ông nhìn về phía ấy
ghê thế?
- Tôi nhìn sự ngoại lệ. Người đàn ông duy nhất
không mảy may động lòng khi cô ấy đi qua.
Thiếu tá nhìn theo hướng Poirot, thấy một anh đàn
ông trạc tứ tuần, tóc vàng, da rám nắng, khuôn mặt đẹp đầy nam tính. Anh ta
ngồi trên cát, vừa hút píp vừa thản nhiên đọc tờ Thời báo.
- Ồ, hắn ư! - Barry kêu. - Chồng cô ta đấy, ông
Marshall.
- Tôi biết rồi. Poirot đáp.
- Hắn ta có vẻ tốt. Không gây chuyện. À, mà không
biết tờ Thời báo của tôi đã đến chưa.
Ông thiếu tá nhỏm dậy, đi về phía khách sạn.
Poirot liền quay sang nhìn cha Lane. Ông này từ
nãy không ngớt dõi theo Arlena Stuart và Patrick Redfern. Bỗng ông quay đầu
lại, ánh mắt lóe lửa cuồng tín, và nói:
- Mụ đàn bà này đúng là Quỷ cái. Ông có nghĩ vậy
không?
- Thật khó phát biểu - Poirot thong thả đáp.
-
Nhưng ông không thấy sao? - Stephen Lane gặng hỏi. Chung quanh chúng ta luôn có
mặt của cái Ác?
Một
lần nữa, Hereule Poirot thong thả lắc đầu.
4,703 từ






