Huyết án liên hoàn
Huyết án liên hoàn - Chương 07 - Phần 1
Chương 7: 5 – 3 = ?
36.
Quan Vũ Phi lại gầy đi thêm được nửa cân.
Từ khi tôi tặng cho cô ấy chiếc cân sức khỏe đến giờ, cô ấy
đã gầy đi được đúng ba cân.
Nhìn thấy cô ấy lại lấy một quả mướp đắng ra gặm, lòng tôi
cảm thấy xót xa. Tôi ngồi xuống cạnh cô, khẽ nói: “Quan Vũ Phi, hay là… đổi
sang phương pháp giảm cân khác đi? Ví dụ như…”
Còn chưa đợi tôi nói hết xong, cô đã ngắt lời tôi: “Sao lại
phải đổi chứ?” Khuôn mặt mũm mĩm nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Tôi chỉ vào quả mướp đắng trong tay cô, nói vẻ xót thương:
“Loại quả này khó ăn quá, mình biết mà…”
Quan Vũ Phi lại một lần nữa ngắt lời tôi: “Gì chứ? Chẳng khó
ăn chút nào cả, cậu nhìn này, mình đã gầy được ba cân rồi đấy, cho nên mình
quyết tâm kiên trì đến cùng, nhất định giảm đến lúc chỉ còn bốn mươi cân!” Tiếp
đến, cô lại nghiêng đầu, nhìn tôi vừa như cười vừa như không cười: “Cậu chắc
không phải là nhìn thấy mình giảm cân nhanh chóng như vậy nên đố kỵ với mình
đấy chứ?”
Tôi bất lực nhún nhún vai, chẳng có tâm trạng để đùa bỡn.
Cô cứ tưởng tôi giận, vội tươi cười ôm lấy vai tôi: “Mình
biết cậu xót mình, nhưng quả thực món mướp đắng này không đến nỗi khó nuốt
giống như cậu nghĩ đâu. Mặc dù có hơi đắng một chút, nhưng mà có tác dụng là
được mà, chẳng phải có một cậu nói là “có được tất phải có mất” sao?”
Tôi cảm thấy trong lời nói của cô có chất chứa điều gì đó,
nên quay đầu lại nhìn cô, trên mặt cô vẫn nở nụ cười rạng rỡ, nhưng trong mắt
cô lại tràn đầy nỗi đơn độc thê lương.
Rốt cuộc cô ấy đang giấu giếm điều gì?
Một lát sau, tôi quyết định hẹn cô đi ra ngoài trò chuyện,
bởi tôi luôn cảm thấy bí mật trong lòng cô chắc chắn có liên quan đến cô gái
tên gọi Trang Nghiên kia, hơn nữa, quyết không phải đơn giản chỉ là ghen tị như
tình địch.
Nghĩ vậy, tôi cân nhắc từ lâu, vừa đang có định mở miệng,
Lãnh Mộng Phàm đột nhiên hỏi tôi một cậu: “Cố Tiểu Yên, cậu có chú ý thấy, hôm
Tống Tịnh Như chết, trong tay cậu ấy có phải là cầm một lá bài tú lơ khơ hay
không?”
Tôi ngẩn người: “Bài tú lơ khơ? Mình không biết, hình như… là
như vậy, sao thế?”
Lãnh Mộng Phàm nói: “Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến
cảm thấy kỳ lạ, cậu nói xem, cầm quân bài tú lơ khơ làm gì?”
Diệp Hàn nói chen vào: “Chẳng phải lá bài tú lơ khơ đâu, mình
nghe nói, hình như là bài Tarot, lúc Châu Tử Dương chết, trong tay cũng cầm một
lá.”
Liên Thành vội hét lên: “Không đúng, không đúng! Chắc là một
lá bài nguyền rủa.”
Mấy người kia không hẹn mà cùng đồng loạt nhìn về phía cô:
“Lá bài nguyền rủa? Lá bài nguyền rủa là cái gì? Sao chưa nghe thấy bao giờ?”
Liên Thành đứng bật dậy, cố tình làm ra vẻ thần bí đi đến
giữa phòng, bộ dạng như chuẩn bị phát biểu một bài dài, hắng giọng, nói vẻ rất
nghiêm túc: “Lá bài nguyền rủa chính là… mình cũng không biết nữa!”
Câu nói vừa dứt, Diệp Hàn đã lấy một cuốn sách ném vào cô
bạn, Lãnh Mộng Phàm cũng cầm sách ném Liên Thành, cả phòng bỗng chốc trở nên ồn
ào nhộn nhạo.
Sau khi nô đùa thỏa thích, Diệp Hàn đi nhặt những cuốn sách
bị vứt vung vãi khắp nơi, vừa nhặt vừa nói: “Thực ra chúng ta cũng chỉ ở đây
đoán già đoán non, cảnh sát vừa đến đã cầm lá bài đó đi ngay, ai biết được đó
là bài gì chứ.” Nói đến đây, cô ngừng lại, ngồi xổm dưới đất, trầm tư nói:
“Nhưng mình lại tin lời Liên Thành nói, đó là một lá bài nguyền rủa.”
Lãnh Mộng Phàm hỏi: “Tại sao?”
Diệp Hàn lắc đầu nói: “Không biết, chỉ là cảm giác!”
Cô vừa nói xong, tôi đã cảm thấy hơi mơ hồ, ngữ khí của cô
khi nói câu này sao lại giống cách nói của La Thiên như vậy chứ?
Một lúc sau, Diệp Hàn đứng lên, nói vẻ u buồn: “Mình cảm thấy
họ chết thảm quá, đặc biệt là Châu Tử Dương và Tống Tịnh Như, một người bị chặt
đứt hai chân, một người đầu bị đập nát, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy lạnh cả
người, các cậu nói xem, sao hung thủ lại tàn nhẫn như vậy chứ?”
Liên Thành nói luôn không suy nghĩ: “Biến thái chứ sao, những
tên sát thủ cuồng dại biến thái ở trong phim đều tàn nhẫn như vậy mà.”
Lãnh Mộng Phàm nói: “Đó là diễn trên phim ảnh thôi, trong đời
sống thực, tên sát thủ tàn nhẫn như vậy cũng hiếm gặp, cho nên, mình vẫn tin
hung thủ là ma quỷ.”
Diệp Hàn xua xua tay: “Mặc kệ hắn là người hay ma quỷ, bây
giờ điều mình muốn biết nhất là ba người tiếp theo đây sẽ bị chết như thế nào?”
Tôi không nén được, lên tiếng: “Cậu muốn biết điều này làm
gì?”
Diệp Hàn lập tức giơ ngón tay trỏ lên môi, nói thì thầm: “Bởi
vì… ba người phải chết tiếp theo rất có khả năng là mấy người chúng ta.”
Câu nói vừa thốt ra, bèn nhận được những cái lườm nguýt của
các cô bạn cùng phòng, đặc biệt là Lãnh Mộng Phàm, thậm chí còn lấy dép lê ném
vào Diệp Hàn. Diệp Hàn vừa xin tha vừa giải thích: “Không phải đâu, các cậu hãy
nghe mình nói đã, lời mình nói không phải là không có căn cứ. Ba người tiếp
theo mất mạng là tham ăn, ngạo mạn và đố
kỵ. Không cần phải nói, tham ăn là Quan Vũ Phi.”
Quan Vũ Phi thoáng run rẩy, nhưng cũng không nói gì.
Sau đó, Diệp Hàn lại chỉ vào Lãnh Mộng Phàm: “Ngạo mạn là
cậu!”
Lãnh Mộng Phàm trừng mắt nhìn cô bạn: “Không phải mình, mình
chưa bao giờ ngạo mạn…”
Diệp Hàn hùng hổ ngắt lời Lãnh Mộng Phàm: “Nói cậu thì chính
là cậu, không được chối!” Tiếp đó lại quay sang nhìn tôi, “Cuối cùng chỉ còn
lại đố kỵ thôi…”
Tôi vội tiếp lời: “Không phải mình!”
Còn chưa đợi Diệp Hàn quay sang mình, Liên Thành đã vội kêu
lên: “Cũng không phải mình!”
Diệp Hàn đột nhiên chỉ tay vào chính cô, mặt ủ rũ, nói: “Vậy
thì chỉ còn lại mình thôi, thực ra mình đã phạm tội đố kỵ từ lâu rồi, mình đố
kỵ với từng người các cậu. Đố kỵ Lãnh Mộng Phàm xinh đẹp, đố kỵ Cố Tiểu Yên có
một ông anh họ đẹp trai…” Nói rồi, cô nằm bò ra giường giả vờ gào khóc thảm
thiết, “Các cậu nói xem, mình sống trên đời còn có ý nghĩa gì nữa? Thà chết
quách cho xong, còn hơn là lọt vào tay tên sát thủ, các cậu đừng có mà ngăn cản
mình…” Sau đó, cô lao về phía cửa sổ, làm ra vẻ như chuẩn bị lao xuống.
Chúng tôi chẳng buồn quan tâm, mặc kệ cô đứng run rẩy như kẻ
bị thần kinh ở đó.
Một lúc sau, Diệp Hàn mở to mắt, hét gọi như thể vừa phát
hiện ra một bí mật động trời: “Này! Các cậu mau lại đây, ông Phạm lại đi cùng
với một cô gái đấy!”
Lãnh Mộng Phàm lập tức nhảy từ trên giường xuống, lao đến bên
cửa sổ: “Đâu? Đâu?”
Ngay cả Quan Vũ Phi cũng chạy đến xem, đương nhiên là không
thể thiếu Liên Thành được.
Thấy bọn họ chen chúc nhau bàn tán xôn xao, trước ô cửa sổ bé
tẹo, tôi cũng không kìm lòng được, cũng nhập bọn, nhưng trong lòng cảm thấy hơi
băn khoăn, chẳng qua cũng chỉ là ông Phạm đi cùng với một cô gái sao? Có gì mà
phải kinh ngạc đến thế chứ?
Tôi nhìn theo hướng chỉ của bọn họ, quả nhiên nhìn thấy ông
Phạm. Con người bị mắc bệnh sạch sẽ đó hôm nay thật không ngờ lại mặc một chiếc
áo màu đỏ chót, trông rất chói mắt, do khoảng cách quá xa, nên không nhìn ra
được cô gái đi bên cạnh ông ta là ai, nhưng trông có vẻ họ đang đi dạo.
Tôi uể oải ngáp một cái vẻ chán chường, đi dạo thì có gì đáng
để xem chứ?
Đúng lúc đó, Diệp Hàn than thở, nói vẻ tiếc nuối vô hạn: “Xa
quá, nếu mà có cái kính viễn vọng thì hay biết mấy, có thể nhìn xem cô gái đó
là ai.”
Liên Thành vội nói: “Kính viễn vọng? Mình có đấy, mình đi lấy
ngay đây.” Nói xong, bèn lao ra ngoài cửa như một cơn gió. Cô nha đầu này cứ
luôn như vậy, làm gì cũng vội vã.
Sau này tôi mới biết tại sao bọn họ lại hứng thú với đời sống
riêng tư của ông Phạm đến thế, bởi vì ông Phạm đã 41 tuổi, nhưng vẫn sống độc
thân. Còn về nguyên nhân việc ông sống độc thân thì ít nhất cũng có N phiên
bản, dù sao cũng đều là không tốt đẹp gì. Nghe nói trước đây ông đã từng theo
đuổi một cô giáo ở khoa Trung văn, hai người đã qua lại một thời gian, thậm chí
còn lan truyền tin họ sẽ cưới nhau. Sau đó không biết vì sao, họ đột nhiên chia
tay, cô giáo đó ngày thứ hai sau khi họ chia tay cũng rời khỏi trường. Cho nên,
chỉ cần nhìn thấy ông Phạm lại đi cùng cô giáo nào, sẽ đều khiến mọi người vô
cùng hiếu kỳ.
Nếu như vậy, tôi càng cảm thấy ông Phạm rất khả nghi, người
đàn ông 41 tuổi đến giờ vẫn độc thân, vấn đề này đúng là rất đáng để tìm hiểu.
Liên Thành đi lấy kính viễn vọng mãi mà chẳng thấy bóng dáng
đâu, thế nên chúng tôi lần lượt rời khỏi ô cửa sổ. Diệp Hàn lôi một cuốn nhật
ký dưới gối ra, vẽ gì đó trên giấy, rồi ngẩng đầu lên hỏi chúng tôi hôm nay
ngày bao nhiêu.
Tôi nói: “Ngày 21, sao thế, viết nhật ký à?”
Cô vừa viết vừa nói: “Không đâu, không tin cậu đến đây mà
xem!”
Tôi đi đến, nhìn thấy trên đó ghi chật kín những thứ như là
các khoản thu chi:
Tháng X ngày X, TH 68 tệ (một bộ đồ lót)
Tháng X ngày X, BH 76 tệ (Dầu gội, sữa tắm)
Tháng X ngày X, TD 50 tệ (Thẻ điện thoại)
…
Tôi kinh ngạc hỏi: “Cậu ghi những thứ này là cái gì vậy? Sao
mình nhìn chẳng hiểu gì cả?”
“Thế mà cậu cũng không hiểu? Đây chính là viết ngày nào mua
đồ ở đâu mà.”
“Nhưng SH, BX, CY có ý nghĩa gì?”
“Ồ, cái này à, chính là tên viết tắt phiên âm chữ cái đầu
tiên của tên đường phố, ví dụ như TH là chỉ đường Tang Hoa, BH là phố đi bộ, TD
là đường Triều Dương. Mình học theo Lãnh Mộng Phàm đấy.”
Lãnh Mộng Phàm cười: “Đúng rồi, thuận tiện cho việc ghi chép,
hơn nữa còn khá thời trang nữa chứ.”
Đang nói, Liên Thành cầm kính viễn vọng hăm hở đi vào, mấy người
bọn tôi lại lao ngay đến bên cửa sổ. Diệp Hàn nhanh tay cướp được kính viễn
vọng để nhìn, sau đó ủ dột thốt lên: “Đi mất rồi còn đâu, chẳng nhìn thấy gì
nữa!”
Tôi cũng nhìn vào kính viễn vọng, ông Phạm đúng là đã đi khỏi
đó rồi, nhưng tôi cảm thấy kính viễn vọng rất thú vị, bèn nhìn ngó xung quanh,
vừa nhìn vừa hỏi: “Sao cậu lại có kính viễn vọng thế?”
Liên Thành nói: “Không phải của em đâu, là của Tiểu Huệ, cậu
ấy lúc rảnh rỗi cũng thích nhìn kính viễn vọng.”
Tôi lập tức hiểu ngay ra vấn đề: “À, mình hiểu rồi, thảo nào
mà hôm nọ cậu nói nhìn thấy mình ăn một lúc bốn quả táo! Chắc chắn là cậu lấy
kính viễn vọng nhìn trộm mình!”
Liên Thành vội giải thích: “Không phải đâu, đại ca, hôm đó em
đang nhìn chơi thôi, phòng ký túc xá của mọi người chính là phía đối diện mà,
hơn nữa lại đều là tầng 4, cho nên… là em vô tình nhìn thấy thôi.”
Khi Liên Thành nói đến đây, tôi vừa vặn nhìn đến sân bóng rổ,
trên một chiếc ghế dài ở sân bóng, có một người đàn ông trung niên đang ngồi
nhàn tản, vừa nhìn là tôi đã nhận ra ngay, ông ta là Bồ Bằng.
Sau đó, tôi trả kính viễn vọng cho Liên Thành, bước ra khỏi
ký túc xá. Liên Thành tưởng tôi giận, vội chạy theo, luôn miệng nói xin lỗi,
nói cô ấy không hề cố ý nhìn trộm tôi. Tôi phải an ủi hồi lâu, cô ấy mới chịu
nghe lời quay trở lại ký túc xá đợi tôi, tôi không muốn đi gặp Bồ Bằng mà lại có
cô ấy lẽo đẽo theo sau.
Sau đó, tôi bước nhanh về phía sân bóng, Bồ Bằng vẫn chưa đi,
vẫn đang ngồi thảnh thơi ở đó. Tôi bước đến, ngồi xuống bên cạnh ông ta, nói
một câu mở đầu mà tôi phải suy nghĩ rất lâu: “Chú Bồ, hôm đó cảm ơn chú quá!”
Câu nói đó của tôi ám chỉ về việc tôi gặp ông ở đầm hoa sen lúc đêm khuya, mặc
dù ông không làm gì cho tôi cả, tôi cũng không cần phải nói lời cảm ơn ông,
nhưng hiện giờ tôi đang muốn tạo sự thân thiện với ông. Không ngờ, ông chỉ hờ
hững liếc nhìn tôi một cái, chẳng nói gì, hơn nữa nét mặt hơi lạnh, còn mang
theo chút ngạo mạn.
Tôi vừa liếc nhìn ông qua khóe mắt, vừa giả vờ tỉnh bơ tiếp
tục nói: “Chú ở đây chắc nhiều năm rồi ạ?”
Ông ta vẫn không nói, nhưng lần này nét mặt đã thay đổi,
không lạnh lùng như trước nữa, mà nhìn tôi vẻ hào hứng. Đây là lần đầu tiên tôi
tiếp xúc với ông ta ở cự ly gần như vậy. Tôi lập tức phát hiện ra đây là một
người đàn ông có sức hấp dẫn lớn, mặc dù ông ta đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng lại
có một đôi mắt rất có sức lôi cuốn. Tôi chỉ có thể hình dung được như vậy, vì
tôi không tìm ra được từ nào phù hợp hơn từ “lôi cuốn”. Đôi đồng tử ấy như thể
được phủ một lớp sương mù lên trên, tràn đầy sức cuốn hút, dường như chỉ cần
nhìn thẳng vào mắt ông ta, chất sợi trên toàn thân bạn đều bị nó cuốn hút.
Khi tôi nhận ra được điều này, tôi vội vàng chuyển dời ánh
mắt, hỏi thẳng luôn: “Chú là người đầu tiên phát hiện ra thi thể của Tống Tịnh
Như ạ?”
Cuối cùng ông ta cũng mở miệng nói, nhưng lại là một câu nói
vô cùng kỳ quặc: “Cô có biết 5 trừ 3 bằng mấy không?”
Tôi ngẩn người giây lát: “Lẽ nào không phải là 2 sao?”
Ông ta cười nhưng không nói gì, sau đó lại từ từ giơ một bàn
tay ra, lấy một bàn tay khác gập ba ngón tay cuối của bàn tay đầu tiên, chỉ còn
ngón cái và ngón trỏ, cười nói là bằng 8, rồi lại đổi kiểu, thu lại ba ngón tay
ở giữa, còn lại ngón cái và ngón út, nói là bằng 6[1]. Tôi nhìn ông
vẻ khó hiểu, tôi hỏi ông là thi thể Tống Tịnh Như có phải do ông phát hiện ra
không, ông ta biểu diễn cho tôi thứ này làm gì?
[1] Theo ký hiệu tay của Trung Quốc, mỗi chữ số ứng với 1
kiểu tay, hai kiểu tay đó ứng với số 6 và số 8.
Ông ta nhận ra sự băn khoăn của tôi, chậm rãi nói: “Tôi muốn
nói cho cô biết, bất cứ sự việc nào cũng đều không phải là tuyệt đối, cũng
không phải là cố định mãi mãi, nếu cứ nhất định theo đuổi đến cùng, vậy thì cô
sẽ đi vào ngõ cụt, không có lối ra, cũng không có đường lùi. Giống như 5 trừ 3
vậy, phản ứng thông thường của con người là trả lời bằng 2, họ cũng không suy
nghĩ xem nó có thể bằng 8, thậm chí bằng 6. Có một số thứ thực ra rất đơn giản,
chỉ cần xem cô nhận thức ra như thế nào.”
Tôi nghe mà không tài nào hiểu nổi, ông ta kiểu lấp lửng như
thế là có ý gì? Lẽ nào ông đã sớm đoán biết tôi đang nghi ngờ ông ta, cho nên
mới nói những câu này để ra hiệu cho tôi, ông ta không phải là hung thủ? Tôi
đột nhiên cảm thấy ông ta hơi giống thầy hiệu trưởng Uông, đây chẳng phải là
chứng tỏ “dưới đất không giấu hai trăm lượng” sao? Nếu như ông ta không phải là
hung thủ, thì cần gì phải vòng vo ám thị cho tôi chứ?
Một lát sau, ông ta đứng dậy, khẽ xoa xoa đầu, nói: “Cô là
một cô gái rất thú vị!” Sau đó bèn quay người bước đi.
Tôi nhất thời không kịp định thần lại, chỉ ngẩn người nhìn
theo bóng lưng ông càng lúc càng xa dần, tôi là một cô gái rất thú vị? Là ý gì?
3,080 từ






