Họ Đã Tu Tiên Như Thế Đó - Chương 25 Chương 25: Hoa Rơi Hữu Ý
Bạn đang đọc truyện Họ Đã Tu Tiên Như Thế Đó chương 25 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Ai Dạy Thiếu Niên Cười Chương 2: Thiếu Niên Bái Chân Tiên Chương 3: Tiên Nhân Thật Tốt! Chương 4: Tiên Nhân Thịt Dê Béo Chương 5: Hận Ý Nghiền Nát Thiện Lương Chương 6: Thiếu Nữ Gảy Đàn Chương 7: Cổ Mộng Như Đao Chương 8: Hoảng Loạn Chiến Chân Tiên Chương 9: Mười Hai Năm Chương 10: Hoa Hồng Có Gai Chương 11: Niềm Tự Hào Của Thiếu Niên Mù Chương 12: Hoa Đào Tỏa Hương Dược Liệu Chương 13: Thiên Minh Phong Chương 14: Tâm Nhãn Mù Lòa Chương 15: Thiếu Niên Có Tên, A Nhất Chương 16: Phệ Huyết Địa Long Chương 17: Là Ai Đang Cười Thiếu Niên Ngốc? Chương 18: Trước Đêm Vô Âm Chương 19: Trước Đêm Vô Ảnh Chương 20: Vô Âm, Vô Ảnh Chương 21: Tiên Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo? Chương 22: Phàm Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo? Chương 23: Kỷ Nguyên Săn Bắt Hái Lượm Chương 24: Muốn Chạy Trốn Cũng Phải Nhìn Phong Thủy Chương 25: Hoa Rơi Hữu Ý Chương 26: A nhất là đứa trẻ ngoan Chương 27: Anh hùng cứu mỹ nhân Chương 28: Mẫu thân giết gà nào có bận lòng Chương 29: Cổ cầm tặng cố nhân Chương 30: Đêm vắng vấn tâm Chương 31: Trò giỏi thường rất khó bái sư Chương 32: A Nhất Hồi Hương Chương 33: A Nhất Là Một Hiếu Tử Chương 34: Tu tiên mà! 120 tuổi không tính là già Chương 35: Tiên giới hay phàm giới đều có biến thái Chương 36: A nhất đã vào luyện tâm cảnh như thế đó! Chương 37: Đừng nên ăn trước khi xem kinh dị! Chương 38: Đó chính là A Nhất! Chương 39: Thức tỉnh Chương 40: Truyện cũ dài lê thê, tu tiên lại bận bịu! Chương 41: Trước lúc đánh nhau phải nói chuyện cho rõ ràng! Chương 42: Là ai vô tình đoạn tận nhân duyên? Chương 43: Thế gian còn bao nhiêu lá? Chương 44: Muốn trường thọ thì phải tu tiên Chương 45: Một thoáng diệu âm Chương 46: Ai kêu a nhất đó? Chương 47: A Nhất Bế Tử Quan Chương 48: Nhất vấn lâu, hữu danh vô thực Chương 49: A nhất đến để trao hơi ấm! Chương 50: Ba phần hồn, a nhất chỉ cần một Chương 51: A nhất lần đầu tham gia thí luyện Chương 52: Là đất mới có suy nghĩ Chương 53: Giá nhà mắc lắm có biết không? Chương 54: Lừa già dối trẻ Chương 55: Bế tắc Chương 56: Sinh âm ảnh cư, tử u minh táng Chương 57: Trần truồng cầm dao chạy rong không hẳn là biến thái Chương 58: Đằng sau bầu trời bình yên chưa hẳn là giông bão Chương 59: Là thợ săn hay con mồi? Chương 60: Kính lão đắc thọ Chương 61: Sơn quan hổ đấu Chương 62: Thất bại là mẹ thành công Chương 63: Mai nở trong đêm Chương 64: Trẻ ngoan phải ăn đúng bữa Chương 65: Đồng dao há cảo Chương 66: Bí ẩn Chương 67: Một cái tên, một chiếc lá Chương 68: Lạc nhạn song tiên Chương 69: Thủy nguyệt kính hoa Chương 70: Hí kịch Chương 71: Đoạt A Cửu, Lạc Chân Long Chương 72: Tu tiên không năm tháng Chương 73: Rùa bò mãi cũng đến đích Chương 74: Hỏi thế nhân, ai không đeo mặt nạ? Chương 75: Xuân sắc liêu nhân Chương 76: Cô quỳ mộ thái dương Chương 77: Lãnh Nhược Khuynh Tâm Chương 78: Yểu điệu thục nữ Chương 79: Kịch chưa kịp diễn đã hạ màn Chương 80: Gặp hang chớ vào! Chương 81: Về nhà! Chương 82: Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi Chương 83: Giả diện hồ nhân Chương 84: Trang Chu Điệp Mộng Chương 85: Rửa tay gác kiếm Chương 86: Tâm nhất bình an Chương 87: Dị cơ Chương 88: Hoạt kế hữu nhân tranh? Chương 89: Nhập mộc du hí Chương 90: Nhất quân giai kinh Chương 91: Tâm chi sở hướng Chương 92: Vô duyên Chương 93: Khúc chung, nhân tán Chương 94: Chim non mù lòa khó lòng giữ tổ Chương 95: Ba tháng Chương 96: Là ai lại mở xiềng xích thời gian Chương 97: Bài ca cuộc sống Chương 98: Nét cười diễm lệ Chương 99: Trận pháp Chương 100: Phá căn thứ hai Chương 101: Tham sân si Chương 102: Trước lúc chết thường hay nói nhiều! Chương 103: Họ đã tu tiên như thế đó! Chương 104: Đánh không lại thì phải gọi phụ huynh Chương 105: Hỗn chiến Chương 106: Mộc sinh hỏa Chương 107: Quỷ mộng Chương 108: Nhất niệm nhập quỷ Chương 109: Thái Bình Chương 110: Nợ Chương 111: Mọt sách Chương 112: Hào Khí Vạn Trượng Chương 113: Là ai luẩn quẩn không yên? Chương 114: Đào Mộ! Chương 115: Phải chăng em cô gái mở đường... Chương 116: Vui sướng tu tiên 300 năm như thế đó Chương 117: Ngoại Đan Chiến Tiên Chương 118: Năm dặm rõ hơn lòng bàn tay Chương 119: Hi vọng của a nhất Chương 120: Nhất hồn quy lai Chương 121: Thuyết Bất Đắc Chương 122: Thế gian rộng lớn, trùng tên thì có gì là lạ Chương 123: Kẻ ít nói hay nghĩ nhiều Chương 124: Trời đánh tránh bữa ăn Chương 125: Mộc Thanh Và Mộc Hi Là Tên Của Họ Chương 126: Huyết tu la biết ca biết khóc Chương 127: A nhất muốn sưu hồn Chương 128: Mấy khi qua loa... Chương 129: Tiên phong đạo cốt Chương 130: Kẻ tâm thần mới nghe thấy được họ Chương 131: Không phải vì vô duyên, chỉ là không muốn gặp \ Chương 132: Là nhập thế hay xuất thế? Chương 133: A nhất tiên sinh Chương 134: Tân giáo Chương 135: Thiên Âm Chi Hồn, Ba Phần Toàn Vẹn Chương 136: Sống đủ lâu... Thấy đủ nhiều Chương 137: Nói Gì Thì Nói, Vẫn Là Tại Mạc Nguyệt! Chương 138: "Linh" Chương 139: Chó già, gà non Chương 140: Là ai dạy hắn cứu người? Chương 141: Quỷ kế đa đoan Chương 142: Ghẹn Chương 143: Huynh Đệ Trọng Tình Chương 144: A Nhất diệt thần nào có bận lòng Chương 145: Tán Linh Quyết, phiên bản qua loa Chương 146: Quy khứ lai hề Chương 147: Mười năm Chương 148: Vạn Thánh Kinh sơ thành Chương 149: Câu chuyện về kẻ sắp chết Chương 150: Đáng thương hay đáng sợ? Chương 151: Tùy Duyên Thuận Pháp Chương 152: Chùa vắng Chương 153: Tái ngộ Chương 154: Mỗi thế giới, vạn con heo Chương 155: Lần đầu luyện đan Chương 156: Huyền Minh luận đạo Chương 157: Lăng Sơn Chương 158: Nhất vấn lâu, danh xứng với thực Chương 159: Mười đồng một hộp Chương 160: Đường xa Chương 161: Vạn dặm cát vàng Chương 162: Kẻ bất tử Chương 163: Tiên nhân chỉ lộ Chương 164: Thiếu Niên Hành Chương 165: Lam sương Chương 166: Lãm kính thiên la Chương 167: Nghẹn đắng Chương 168: Rễ uống máu nên mọc cao hơn trăng sáng Số từ: 1920 Chương 169: A Nhất đã trở về quá khứ như thế đó! Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Một làn gió nhẹ thoảng qua, cuốn đi vài chếc lá rơi trên mặt đất. Làn gió mang theo mùi máu tươi ngai ngái khiến những con Huyết Thử nhỏ bé nhát gan đánh bạo chui ra khỏi hang kiếm ăn, chạy tới chạy lui khiến đám lá khô vang lạo xạo. Đám người của Thanh Hư Môn đã tranh thủ cơ hội chạy trốn từ lâu, trên bãi đất trống lúc này chỉ còn lại Mạc Nguyệt bốn người cùng với xác chết của hai con yêu thú. Trên nền đất là từng đám máu đen kịt còn đang nhè nhẹ sôi. Mạc Nguyệt gắng hết sức ngồi dậy, đem một nắm đan dược nuốt vào miệng rồi khập khiễng tiến lại chỗ Triệu Duệ, Lục Linh c*̃ng vừa chạy tới, lúc này đang luống cuống lấy dược đổ lên miệng vết thương nhằm cầm máu nhưng có vẻ không mấy khả quan. Bạch Mộ Ngôn thì nằm yên không dám nhúc nhích vì sợ động đến miệng vết thương ghê người của Triệu Duệ. Máu tươi nhiễm đỏ chiếc áo trắng Triệu Duệ đang mặc trên người, c*̃ng nhiễm đỏ thân hình c*̉a Bạch Mộ Ngôn đang nằm bên dưới hắn. Trên lưng của hắn là một lỗ thủng lớn, máu tươi vẫn đang không ngừng tuôn ra từ nơi đó, mặc cho hàng đống dược được Lục Linh rải lên trên. Mơ hồ còn có thể thấy được xương cốt và cả trái tim đang nảy lên ngày càng yếu ớt ở bên trong. Mạc Nguyệt sững sờ, hốc mắt nóng lên. Nhìn miệng vết thương nàng đã có thể phán đoán ra được người thanh niên này sẽ không qua khỏi, huống hồ nàng còn có thể cảm nhận được sinh mệnh lực của hắn đang càng lúc càng yếu đi. Có lẽ Lục Linh cũng đã nhận ra điều này. Thế nhưng biết là một chuyện, tình cảm lại là một chuyện khác. Nàng bất chấp lãng phí, lôi ra một đống đan dược và linh nhũ, từng đám từng đám nhét vào miệng của Triệu Duệ, rải lên miệng vết thương với hy vọng mong manh rằng hắn có thể giành giật được sự sống. Một lúc sau, Triệu Duệ mím môi không đồng ý ăn bất kì viên đan dược nào nữa. Hắn nhìn Bạch Mộ Ngôn đang nằm luống cuống không biết phải làm sao ở phía dưới mình, nở một nụ cười sầu thảm. Máu tươi tràn đầy khóe miệng khiến hắn không thể nói ra được gì. Chỉ có đôi mắt đen nhánh ấy như chứa đầy cảm xúc. Có không tha, có bi thương, có may mắn, có luyến tiếc, và còn có cả một dòng cảm xúc cuồn cuộn không tên mà chỉ có một mình Bạch Mộ Ngôn mới có thể nhìn thấy. Thế nhưng cho dù đã quen biết nhau từ nhỏ đến lớn, Bạch Mộ Ngôn vẫn không thể phân biệt được đó là gì. Triệu Duệ mỉm cười, đưa tay sờ sờ má của Bạch Mộ Ngôn, miệng mấp máy như muốn nói gì đó rồi an bình nhắm mắt, khuôn mặt đặt lên ngực của Bạch Mộ Ngôn như muốn nghe thấy những âm thanh cuối cùng từ lồng ngực ấy. Trên khuôn mặt là một mảnh an tường nhưng khóe mắt còn lưu một giọt sương lấp lánh. Lục Linh bật khóc, Bạch Mộ Ngôn thẫn thờ, Mạc Nguyệt quay mặt ra hướng khác, một giọt nước mắt trong suốt lăn ra khỏi hốc mắt nàng, rơi xuống đôi bàn tay đầy máu đang xòe ra trước mặt. Đám Huyết Thử ríu rít gọi nhau như chê cười sự bất lực c*̉a họ. Nàng! Vẫn còn quá yếu ớt! Nàng! Cần phải nhanh chóng mạnh mẽ lên! Nàng cần bảo vệ đồng bọn, gia đình, tông môn của mình. Không thể khiến quá khứ lặp lại mà nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn từng người rời khỏi. Thanh! Hư! Môn! Thù mới, hận cũ! .................... Một lúc sau, Mạc Nguyệt lấy lại tinh thần: - Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi. Tật Phong thú thường sống theo cặp, chắc chắn là vẫn còn một con công thú có thể sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào. Chũng ta cần đem di hài c*̉a Triệu sư huynh hồi tông môn an táng cẩn thận. Như để chứng minh lời c*̉a cô, phía xa xa vang lên tiếng rống thê lương khiến đám chim chóc hoảng hồn cất cánh bay tán loạn. - Đi mau! Bạch Mộ Ngôn nhanh chóng nâng di hài c*̉a Triệu Duệ lên, Lục Linh thu hồi yêu đan c*̉a hai con thú. - Chạy ra khỏi nơi đây đã không còn kịp rồi, chúng ta sẽ vẫn tiếp tục đến Hắc Kỳ Sơn, muội biết một hang động có trận pháp ẩn dấu. Chúng ta sẽ tạm lánh ở nơi đó, hai vị sư huynh sư tỷ thấy sao? Bạch Mộ Ngôn và Lục Linh lập tức đồng ý, họ biết với tốc độ c*̉a họ nếu chạy ra khỏi rừng thì không đến một canh giờ sẽ lại táng thân nơi miệng yêu thú, nhờ trận pháp che dấu may ra còn có một đường hy vọng. Ba người lập tức lên đường, để lại bãi chiến trường tàn khốc cho con Tật Phong sắp điên cuồng vì mất đi bạn lữ và hậu duệ kia. Mảnh đất trống nhanh chóng lâm vào tĩnh lặng, chờ đợi cơn cuồng phong sắp tới. Khôn sống, mông chết. Đây là quy luật sinh tồn.
Đọc full truyện Họ Đã Tu Tiên Như Thế Đó
Chương 1: Ai Dạy Thiếu Niên Cười Chương 2: Thiếu Niên Bái Chân Tiên Chương 3: Tiên Nhân Thật Tốt! Chương 4: Tiên Nhân Thịt Dê Béo Chương 5: Hận Ý Nghiền Nát Thiện Lương Chương 6: Thiếu Nữ Gảy Đàn Chương 7: Cổ Mộng Như Đao Chương 8: Hoảng Loạn Chiến Chân Tiên Chương 9: Mười Hai Năm Chương 10: Hoa Hồng Có Gai Chương 11: Niềm Tự Hào Của Thiếu Niên Mù Chương 12: Hoa Đào Tỏa Hương Dược Liệu Chương 13: Thiên Minh Phong Chương 14: Tâm Nhãn Mù Lòa Chương 15: Thiếu Niên Có Tên, A Nhất Chương 16: Phệ Huyết Địa Long Chương 17: Là Ai Đang Cười Thiếu Niên Ngốc? Chương 18: Trước Đêm Vô Âm Chương 19: Trước Đêm Vô Ảnh Chương 20: Vô Âm, Vô Ảnh Chương 21: Tiên Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo? Chương 22: Phàm Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo? Chương 23: Kỷ Nguyên Săn Bắt Hái Lượm Chương 24: Muốn Chạy Trốn Cũng Phải Nhìn Phong Thủy Chương 25: Hoa Rơi Hữu Ý Chương 26: A nhất là đứa trẻ ngoan Chương 27: Anh hùng cứu mỹ nhân Chương 28: Mẫu thân giết gà nào có bận lòng Chương 29: Cổ cầm tặng cố nhân Chương 30: Đêm vắng vấn tâm Chương 31: Trò giỏi thường rất khó bái sư Chương 32: A Nhất Hồi Hương Chương 33: A Nhất Là Một Hiếu Tử Chương 34: Tu tiên mà! 120 tuổi không tính là già Chương 35: Tiên giới hay phàm giới đều có biến thái Chương 36: A nhất đã vào luyện tâm cảnh như thế đó! Chương 37: Đừng nên ăn trước khi xem kinh dị! Chương 38: Đó chính là A Nhất! Chương 39: Thức tỉnh Chương 40: Truyện cũ dài lê thê, tu tiên lại bận bịu! Chương 41: Trước lúc đánh nhau phải nói chuyện cho rõ ràng! Chương 42: Là ai vô tình đoạn tận nhân duyên? Chương 43: Thế gian còn bao nhiêu lá? Chương 44: Muốn trường thọ thì phải tu tiên Chương 45: Một thoáng diệu âm Chương 46: Ai kêu a nhất đó? Chương 47: A Nhất Bế Tử Quan Chương 48: Nhất vấn lâu, hữu danh vô thực Chương 49: A nhất đến để trao hơi ấm! Chương 50: Ba phần hồn, a nhất chỉ cần một Chương 51: A nhất lần đầu tham gia thí luyện Chương 52: Là đất mới có suy nghĩ Chương 53: Giá nhà mắc lắm có biết không? Chương 54: Lừa già dối trẻ Chương 55: Bế tắc Chương 56: Sinh âm ảnh cư, tử u minh táng Chương 57: Trần truồng cầm dao chạy rong không hẳn là biến thái Chương 58: Đằng sau bầu trời bình yên chưa hẳn là giông bão Chương 59: Là thợ săn hay con mồi? Chương 60: Kính lão đắc thọ Chương 61: Sơn quan hổ đấu Chương 62: Thất bại là mẹ thành công Chương 63: Mai nở trong đêm Chương 64: Trẻ ngoan phải ăn đúng bữa Chương 65: Đồng dao há cảo Chương 66: Bí ẩn Chương 67: Một cái tên, một chiếc lá Chương 68: Lạc nhạn song tiên Chương 69: Thủy nguyệt kính hoa Chương 70: Hí kịch Chương 71: Đoạt A Cửu, Lạc Chân Long Chương 72: Tu tiên không năm tháng Chương 73: Rùa bò mãi cũng đến đích Chương 74: Hỏi thế nhân, ai không đeo mặt nạ? Chương 75: Xuân sắc liêu nhân Chương 76: Cô quỳ mộ thái dương Chương 77: Lãnh Nhược Khuynh Tâm Chương 78: Yểu điệu thục nữ Chương 79: Kịch chưa kịp diễn đã hạ màn Chương 80: Gặp hang chớ vào! Chương 81: Về nhà! Chương 82: Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi Chương 83: Giả diện hồ nhân Chương 84: Trang Chu Điệp Mộng Chương 85: Rửa tay gác kiếm Chương 86: Tâm nhất bình an Chương 87: Dị cơ Chương 88: Hoạt kế hữu nhân tranh? Chương 89: Nhập mộc du hí Chương 90: Nhất quân giai kinh Chương 91: Tâm chi sở hướng Chương 92: Vô duyên Chương 93: Khúc chung, nhân tán Chương 94: Chim non mù lòa khó lòng giữ tổ Chương 95: Ba tháng Chương 96: Là ai lại mở xiềng xích thời gian Chương 97: Bài ca cuộc sống Chương 98: Nét cười diễm lệ Chương 99: Trận pháp Chương 100: Phá căn thứ hai Chương 101: Tham sân si Chương 102: Trước lúc chết thường hay nói nhiều! Chương 103: Họ đã tu tiên như thế đó! Chương 104: Đánh không lại thì phải gọi phụ huynh Chương 105: Hỗn chiến Chương 106: Mộc sinh hỏa Chương 107: Quỷ mộng Chương 108: Nhất niệm nhập quỷ Chương 109: Thái Bình Chương 110: Nợ Chương 111: Mọt sách Chương 112: Hào Khí Vạn Trượng Chương 113: Là ai luẩn quẩn không yên? Chương 114: Đào Mộ! Chương 115: Phải chăng em cô gái mở đường... Chương 116: Vui sướng tu tiên 300 năm như thế đó Chương 117: Ngoại Đan Chiến Tiên Chương 118: Năm dặm rõ hơn lòng bàn tay Chương 119: Hi vọng của a nhất Chương 120: Nhất hồn quy lai Chương 121: Thuyết Bất Đắc Chương 122: Thế gian rộng lớn, trùng tên thì có gì là lạ Chương 123: Kẻ ít nói hay nghĩ nhiều Chương 124: Trời đánh tránh bữa ăn Chương 125: Mộc Thanh Và Mộc Hi Là Tên Của Họ Chương 126: Huyết tu la biết ca biết khóc Chương 127: A nhất muốn sưu hồn Chương 128: Mấy khi qua loa... Chương 129: Tiên phong đạo cốt Chương 130: Kẻ tâm thần mới nghe thấy được họ Chương 131: Không phải vì vô duyên, chỉ là không muốn gặp \ Chương 132: Là nhập thế hay xuất thế? Chương 133: A nhất tiên sinh Chương 134: Tân giáo Chương 135: Thiên Âm Chi Hồn, Ba Phần Toàn Vẹn Chương 136: Sống đủ lâu... Thấy đủ nhiều Chương 137: Nói Gì Thì Nói, Vẫn Là Tại Mạc Nguyệt! Chương 138: "Linh" Chương 139: Chó già, gà non Chương 140: Là ai dạy hắn cứu người? Chương 141: Quỷ kế đa đoan Chương 142: Ghẹn Chương 143: Huynh Đệ Trọng Tình Chương 144: A Nhất diệt thần nào có bận lòng Chương 145: Tán Linh Quyết, phiên bản qua loa Chương 146: Quy khứ lai hề Chương 147: Mười năm Chương 148: Vạn Thánh Kinh sơ thành Chương 149: Câu chuyện về kẻ sắp chết Chương 150: Đáng thương hay đáng sợ? Chương 151: Tùy Duyên Thuận Pháp Chương 152: Chùa vắng Chương 153: Tái ngộ Chương 154: Mỗi thế giới, vạn con heo Chương 155: Lần đầu luyện đan Chương 156: Huyền Minh luận đạo Chương 157: Lăng Sơn Chương 158: Nhất vấn lâu, danh xứng với thực Chương 159: Mười đồng một hộp Chương 160: Đường xa Chương 161: Vạn dặm cát vàng Chương 162: Kẻ bất tử Chương 163: Tiên nhân chỉ lộ Chương 164: Thiếu Niên Hành Chương 165: Lam sương Chương 166: Lãm kính thiên la Chương 167: Nghẹn đắng Chương 168: Rễ uống máu nên mọc cao hơn trăng sáng Số từ: 1920 Chương 169: A Nhất đã trở về quá khứ như thế đó! 909 từ