TruyenVip

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng Lẽ

Chương 30: Chương 30

Mục lục

Ngày hôm sau.

Một tầng mây xám phủ kín hoàng cung.

Ta nhìn những đóa mai bên ngoài, cánh hoa đã rụng gần hết, liền cẩn thận tỉa sạch những nhành mai cuối cùng. 

Lần này, ngay cả cành chính cũng bị ta bẻ gãy làm đôi.

Những bước chân dồn dập vang lên, phá cửa xông vào. 

Phục Âm kinh hãi hét lên một tiếng. 

Thị vệ đông nghịt, bao vây nơi này không còn kẽ hở.

Tô Kiều Kiều rạng rỡ như hoa, khoác bộ cung trang lộng lẫy, kiều diễm vô song, nhưng ngón tay lại chỉ thẳng vào ta, tràn đầy căm ghét:

“Chính là ngươi! Con đàn bà độc ác này! Ngươi dám hạ độc Hoàng thượng! Bây giờ bệ hạ thổ huyết không ngừng, ngất đi rồi! Tội của ngươi nặng như núi, c.h.ế.t vạn lần cũng không đủ!

“Nhưng chỉ mình ngươi thì làm sao có gan làm chuyện này? Ai đứng sau lưng giúp ngươi? Mau khai ra! Có khi còn được toàn thây!”

Ta ngồi yên, khẽ cười hỏi ngược lại:

“Nương nương muốn ta nói ai? Hoàng hậu nương nương? Hay là vị Thái tử điện hạ còn non nớt kia?”

Sắc mặt nàng ta cứng đờ, không ngờ ta lại thẳng thừng đ.â.m trúng tim đen của mình. 

Ánh mắt nàng ta lập tức trở nên tàn độc:

“Cứ đợi đấy! Ngươi vào Thận Hình Ti hay Thiên Lao cũng như nhau thôi, ở đó có vô số cách khiến ngươi mở miệng! Lục soát!”

Vừa dứt lời, thái giám và cung nữ xung quanh lập tức tràn vào, lật tung đồ đạc trong điện.

Cuối cùng, nàng ta cũng đắc ý, vì nàng ta là kẻ chiến thắng.

Nhưng ngay sau lưng nàng ta, không biết từ khi nào, thiên tử vừa hồi tỉnh đã đứng đó, âm trầm lạnh lẽo, ánh mắt khóa chặt ta.

“Bệ hạ…” Tô Kiều Kiều hoảng sợ.

Nhưng Phó Khởi không để tâm đến nàng ta, từng bước từng bước đi về phía ta. 

Hắn bệnh nặng, bước chân có phần lảo đảo, giọng nói đè nén sát khí:

“Trần Tố Nương?”

Ta kính cẩn đáp: “Thần thiếp có mặt.”

“Cố Hành có quan hệ gì với ngươi?”

Ta vẫn thản nhiên nói thật, trong mắt còn thoáng chút hoài niệm:

“Bệ hạ, đó là phu quân đã tử trận vì nước của thần thiếp.”

“A—!”

Ta đột ngột nghẹn lại, bởi vì hắn đã siết chặt cổ ta.

Vị thiên tử luôn kiêu ngạo không ai sánh bằng, lúc này lại đỏ mắt, gằn từng chữ:

“Nên ngươi mới muốn g.i.ế.c trẫm! Trẫm đối xử với ngươi chưa đủ tốt sao? Vàng bạc, châu báu, chỉ cần ngươi muốn, trẫm đều cho ngươi! Vậy mà ngươi thì sao?

“Ngươi dám lừa trẫm! Vì một tên binh tốt nhỏ nhoi, ngươi hao tâm tổn trí muốn g.i.ế.c trẫm!”

Hắn gần như gào lên:

“Trần Tố Nương! Ngươi rốt cuộc có trái tim hay không!”

Cơn nghẹt thở khiến nước mắt ta trào ra theo phản xạ, hắn muốn bóp c.h.ế.t ta, nhưng ta không phản kháng.

Ta thậm chí suýt tưởng rằng hôm nay chính là ngày ta phải chết.

Nhưng ta biết, ta sẽ không chết.

Bên kia, giọng một thái giám run rẩy vang lên:

Vịt Bay Lạc Bầy

“Bệ… Bệ hạ… Không có.”

Động tác của Phí Khởi khựng lại, bàn tay chợt buông lỏng.

“Sao lại không có! Rõ ràng là nàng ta! Đã lục soát kỹ chưa?!” Tô Kiều Kiều gào lên, không tin nổi.

Tên cung nhân kia không dám nói dối:

“Thật sự không có.”

Phí Khởi kinh ngạc nhìn ta.

Ta bật cười, vừa khóc vừa cười, hỏi hắn:

“Bệ hạ đang nhìn gì thế? Nhìn thần thiếp đ*ng t*nh với kẻ thù của mình, hay là động tâm?”

“Giết thần thiếp đi.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Giết ngay bây giờ đi.”

“Thần thiếp không còn mặt mũi nào gặp lại Cố lang nữa.”

Ta bị hắn siết chặt vào lòng, giọng Phí Khởi nghiến qua kẽ răng, hung dữ:

“Ngươi đừng hòng!”


Mục lục

645 từ

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng Lẽ
Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng Lẽ

Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng Trước

43 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1