TruyenVip

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 98

Mục lục

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]


Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

 

Mục lục

1,765 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1