TruyenVip

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 92

Mục lục

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.


Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

 

Mục lục

1,422 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1