TruyenVip

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 87

Mục lục

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

 

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”


Mục lục

1,255 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1