TruyenVip

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 66

Mục lục

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

 

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.


Mục lục

1,535 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1