TruyenVip

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Chương 1397

Mục lục

Bóng ảnh màu máu như một ngọn núi, kiếm quang của nó phóng xuống như sấm sét, tựa như có thể quét sạch mọi thứ.

Lâm Nhất ở trên bệ đá trông rất nhỏ bé khi đứng trước kiếm quang này.

“Đáng ghét thật!”

Lâm Nhất không có thời gian để nghĩ nhiều, hắn vung tay xuất chiêu. Kiếm Táng Hoa còn chưa đáp xuống bệ đá đã hoá thành một luồng sáng, rơi vào trong tay hắn.

Vù vù!

Kiếm quang mang theo cuồng phong, thổi vù vù vào thanh sam trên người Lâm Nhất, mái tóc dài tán loạn, tung bay theo gió ở phía sau lưng.

Nhưng nói ra cũng lạ, rõ ràng ở ranh giới sinh tử nhưng lúc cầm vào chuôi kiếm của kiếm Táng Hoa.

Trong lòng Lâm Nhất lại trở nên tĩnh lặng.

Người bạn cũ, ta lại phải làm phiền ngươi rồi…

Một người một kiếm trải qua quá nhiều sinh tử, cả hai đã sớm tâm đầu ý hợp. Không cần phải nhiều lời, thân kiếm ngân vang, kiếm Táng Hoa đã thể hiện rõ thái độ của mình.

Khoé miệng Lâm Nhất hơi nhếch lên, lộ ra ý cười.

Ngẩng đầu lên nhìn, nụ cười trên mặt thiếu niên dần tắt, thay vào đó là lòng hướng kiếm và khí phách không sợ sinh tử.


Không, Lâm Nhất ta sẽ không chết ở đây!

Mắt thấy kiếm quang màu máu đã sắp quét sạch mọi thứ phía trước rồi rơi xuống đầu.

Lâm Nhất nhướng mày, tay phải cầm kiếm đặt trước mặt, hai ngón tay trái khép lại, đặt hờ trên thân kiếm vuốt về phía trước.

Tách tách tách!

Ngón tay khép lại chầm chầm lướt qua, hoa Tử Diên ở đan điền dần nở ra từng bông một.

Khi ngón tay hắn lướt qua mũi kiếm, bảy mươi hai cánh hoa đã nở rộ toàn bộ, kiếm thế không gì địch nổi bộc phát ra từ cơ thể Lâm Nhất.


“Lấy danh nghĩa của kiếm, ta lệnh cho hoa nở!”

Một đoá hoa Tử Diên khổng lồ chợt nở rộ trên đỉnh đầu Lâm Nhất, khuấy động phong vân trên trời, hai tay hắn cầm kiếm chặn kiếm quang màu máu đang giáng xuống này. . Truyện Quân Sự

Ầm!

Có tiếng động lớn vang lên, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện, Lâm Nhất nhìn như nhỏ bé nhưng đã ngăn được tia kiếm quang này.

Mặt đất ầm ầm run rẩy không ngừng, khoé miệng Lâm Nhất trào máu, sắc mặt hắn trong nháy mắt tái nhợt.

Bệ đá dưới chân xuất hiện từng vết nứt, nhìn như sắp sụp đổ.

“Cút!”

Lâm Nhất cắn răng nghiến lợi, dùng hết sức hét lên, cầm kiếm hất văng kiếm quang màu máu này.

Rầm!

Tranh thủ trong chốc lát, hắn giẫm một phát lên bệ đá cổ rồi lao ra nhanh như chớp.

Ầm!

Kiếm quang màu máu không còn bị cản trở, chém thẳng xuống đất, vẽ ra một khe hở lớn không thể nhìn thấy đáy.


Mục lục

511 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1