TruyenVip

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1185: “Chết cười mất!”

Mục lục

 “Bây giờ chúng tôi muốn hủy điều ước quốc tế, cũng chỉ cần một câu nói, hiểu không?”  

 

Đám võ giả ngoại quốc cười đầy xấu xa.  

 

Đùa cợt!  

 

Hài hước!  

 

Chế nhạo!  

 

“Muốn chết hả!”  

 

Lục Lâm Thiên nổi giận, phát ra một tiếng gào, tung một kiếm tới.  

 

Đột nhiên.  

 

Một bóng hình quỷ dị xuất hiện, hai tay chống xuống đất!  

 

Hai chân giơ lên trời!  

 

Đứng ngược trên mặt đất.  

 

Người treo ngược, xếp thứ bốn mươi hai bảng xếp hạng ngầm.  

 

Hai chân hắn xoay tròn, đạp mạnh trong không khí.  

 

“Rắc rắc” một tiếng vang lên, Lục Lâm Thiên cảm thấy xương cốt toàn thân sắp vỡ ra.  

 

Ông ta bay đi như chó chết, ngã mạnh xuống đất.  

 

Trường kiếm cũng tuột khỏi tay!  

 

“Bố!”  

 

Lục Khi Sương kêu thảm một tiếng, xông đến đỡ Lục Lâm Thiên.  

 

“Phế vật, ngay cả kiếm cũng không cầm chắc được, mà cũng đòi ngăn cản bọn tao?”  

 

Người treo ngược cười dữ tợn một tiếng: “Các người còn tự xưng là truyền nhân của rồng? Tao thấy dứt khoát gọi là truyền nhân của sâu cho rồi!”  

 

“Ha ha ha!”  

 

“Chết cười mất!”  

“Long Quốc vẫn luôn tự cho mình là nước lớn, không ngờ lại không chịu nổi một đòn!”  

 

Đám võ giả ngoại quốc khác đều hùa theo chế nhạo.  

 

“Vãi!”  

 

Một thanh niên trẻ quát lên, nhiệt huyết sôi trào: “Tao là Quách Kinh Phi, vì Long Quốc, tao không sợ chết!”  

 

Quách Kinh Phi xông ra, tay cầm một thanh bảo kiếm, chém ra một đường kiếm khí mười mấy trượng!  

 

“Đồ phế vật như sâu trùng, cũng dám l* m*ng trước mặt bọn tao?”  

 

Người treo ngược lạnh lùng cười, giơ chân đánh bay kiếm khí ập đến!  


Mục lục

298 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1