Điểm dối lừa
Điểm dối lừa - Chương 048 - 049 - 050
Chương 48
Đến khi Michael Tolland giật tờ giấy khỏi tay chị ta,
Norah Mangor vẫn còn quỳ nguyên trên mặt băng. Vẫn còn run rẩy sau khi nhìn
thấy xác tiến sĩ Ming trong hố nước. Tolland cố trấn tĩnh và nắm bắt tình hình.
Tolland thấy cái hố nước trong ảnh chạy từ mặt băng
xuống độ sâu hai trăm foot. Rồi đến xác ông Ming. Ông đưa mắt nhìn xuống sâu
hơn nữa, và thấy có cái gì đó rất bất thường. Thẳng cái hố xuống có một cột màu
đen chạy suốt xuống đến tận mặt biển. Cột đá nước biển thẳng đứng đó rất to, to
đúng bằng kích cỡ của tảng thiên thạch.
Lạy Chúa, - Rachel nhìn qua vai ông và thốt lên - cảm
tưởng như cái hố nước chạy thẳng một mạch xuống tận mặt biển!
Tolland đứng lặng người, trí não ông vẫn phản kháng
lại cách lý giải duy nhất hợp lý. Trông Corky cũng không kém phần kinh ngạc.
Norah thét lên:
- Có người đã khoan thủng phiến băng từ dưới lên! -
Mắt chị ta long lên sòng sọc. - Có kẻ đã cố tình đặt tảng đá vào đó!
Với tính cách cầu toàn, Tolland không muốn tin những
gì Norah vừa nói, nhưng là nhà khoa học, ông thừa hiểu rằng những lời đó có thể
rất chính xác. Phiến băng Milne nổi bồng bềnh trên mặt nước, và có rất nhiều
cách để tiếp cận bằng tàu ngầm. Vì trong môi trường nước, trọng lượng của mọi
vật đều giảm đi đáng kể, chỉ cần một chiếc tàu ngầm không lớn hơn chiếc tàu
nghiên cứu dành cho một người của ông cũng có thể di chuyển tảng đá. Con tàu có
thể xuất phát từ đại dương, tiếp cận phiến băng từ bên dưới, rồi từ đó khoan
ngược lên trên. Sau đó, con tàu có thể dùng cánh tay trọng lực hoặc khinh khí
cầu đưa tảng đá lên vị trí đó. Khi tảng đá đã được đặt vào vị trí, nước biển sẽ
tràn vào lấp kín lỗ hổng rồi bắt đầu đông cứng lại. Khi lỗ khoan đã đông cứng
và có thể giữ được tảng đá ở nguyên vị trí, người ta sẽ rút cánh tay trọng lực
ra, để mặc cho mẹ Thiên nhiên hàn gắn nốt lỗ hổng còn lại và che lấp hết mọi
dấu vết của sự lừa dối.
- Nhưng tại sao? - Rachel hỏi, giằng tờ giấy từ tay
Tolland để xem cho kỹ. - Tại sao người ta lại phải làm như thế? Máy GPR có trục
trặc gì không?
- Đó là chuyện dĩ nhiên, tôi đảm bảo! Và bức ảnh này
giải thích rất thoả đáng cho sự có mặt của sinh vật phù du và nước biển trong
hố nước!
Tolland buộc phải thừa nhận, buồn thay, logic của
Norah hoàn toàn thuyết phục. Loài khủng trùng hình roi phát sáng đã theo bản
năng bơi ngược lên trên lỗ khoan, bị mắc kẹt ngay bên dưới tảng đá, rồi bị đông
cứng lại. Sau đó, khi Norah nung nóng tảng đá, lớp băng ngay bên dưới mặt đá
cũng tan theo, giải phóng những loài sinh vật phù du đó. Lần này, chúng lại
theo bản năng tiếp tục bơi lên trên, đến tận mặt nước bên trong bán sinh quyển,
và chết vì thiếu nước mặn.
- Thật là điên rồ! - Corky kêu lên, - NASA có trong
tay một tảng thiên thạch có hoá thạch động vật, còn tìm đâu ra tảng đá đó thì
có gì quan trọng? Sao họ lại phải giở giói ra chôn nó vào giữa phiến băng để
làm gì cơ chứ?
- Ai mà biết được, - Norah đốp chát - nhưng thiết bị
GPR không lừa dối đâu. Chúng ta đã bị lừa. Tảng thiên thạch đó không hề liên
quan gì đến Jungersol Fall. Nó mới được ém vào đó gần đây thôi. Để lâu thì sinh
vật phù du sẽ chết.
Chị ta đã xếp xong thiết bị GPR lên xe trượt và cài
khoá. Phải quay lại và nói cho mọi người biết! Tổng thống sắp cung cấp cho công
chúng những dữ liệu láo toét! NASA lừa dối Tổng thống!
- Đợi đã! - Rachel hét to. - Ít ra thì cũng phải chạy
thử một lần nữa cho chắc đã. Thế này chưa kết luận ngay được. Ai sẽ tin chúng
ta đây?
- Ai cũng phải tin, - Norah vừa nói vừa sửa soạn - Khi
về đến bán sinh quyển, tôi sẽ khoan thăm dò một mũi nữa đúng tại mặt đáy của hố
nước. Nếu lấy lên được đá nước biển. tôi đảm bảo là mọi người đều phải tin!
Norah nhả phanh trên bánh xe trượt, kéo xe về hướng
bán sinh quyển, ngược lên dốc, dậm mạnh đinh giầy xuống mặt băng và kéo xe
nhẹ nhàng kỳ lạ. Chị ta quả là người rất sốt sắng với công việc.
- Đi thôi! - Norah thét lớn, kéo cả đội về phía trước,
đi theo hướng có những cây đèn phát sáng. - Tôi không biết NASA định làm gì ở
đây, nhưng tôi nhất định không để cho người ta lừa… Cổ Norah Mangor đột nhiên
ngửa gập về phía sau như thế bị cái gì đập rất mạnh vào trán. Chị ta thét lên
đau đớn, loạng choạng, rồi ngã ngửa xuống băng. Hầu như tức thì, Corky cũng
thét lên và loạng choạng như thể bị ai túm chặt lấy vai rồi đẩy mạnh về phía
sau. Nhà cổ sinh vật học ngã vật xuống băng, quằn quại đau đớn.
Ngay lập tức, Rachel quên bức ảnh, tiến sĩ Ming, tảng
thiên thạch và đường ngầm kỳ quặc bên dưới phiến băng. Cô cảm thấy một viên đạn
vừa bay sượt qua tai, suýt nữa thì trúng vào thái dương.
Theo bản năng, Rachel quỳ mọp xuống, Tolland cũng làm
theo.
- Chuyện gì thế nhỉ? - Tolland thét lên.
Rachel nghĩ đây hẳn phải là một cơn bão tuyết - những
cục băng bay vèo vèo từ trên đỉnh sông băng xuống - trông kiểu Corky và Norah
bị hạ gục, Rachel biết rằng những cục băng này phải bay với tốc độ hàng trăm
dặm một giờ. Kỳ lạ hơn nữa, một trận mưa rào rào những cục băng to bằng quả
bóng lúc này chỉ tập trung vào Rachel và Tolland, rơi chi chít quanh họ, làm
cho mặt băng bị cầy lên và bắn tung toé. Rachel cuộn người nằm sấp xuống, thúc
đinh ở mũi giầy cắm chặt xuống băng, nhoài người tới lá chắn duy nhất trong tầm
tay. Chiếc xe trượt. Một tích tắc sau, Tolland cũng bò đến núp bên cạnh cô. Ông
nhìn Norah và Corky nằm phơi mình trên băng.
- Dùng dây kéo họ vào đây! - Miệng hét, tay ông túm
sợi dây và bắt đầu kéo…
Nhưng sợi dây đã bị quấn chặt quanh chiếc xe kéo.
Rachel nhét bức ảnh vào túi bộ quần áo bảo hộ Mark IX,
và trườn về phía chiếc xe kéo, cố gỡ sợi dây bị mắc vào gần xe Tolland theo sát
đằng sau cô.
Trận mưa đá đột nhiên tập trung vào chiếc xe kéo, như
thế mẹ Thiên nhiên đã bỏ qua Corky và Norah, chỉ nhằm thẳng vào Rachel và
Tolland. Một viên đá đâm mạnh vào tấm vải trên nóc xe kéo, bị mắc vào đó rời
nẩy lên, và rơi đúng vào lòng Rachel.
Nhìn viên đá, Rachel sợ cứng người. Chỉ trong chớp
mắt, nỗi kinh ngạc đã nhường chỗ cho sự hãi hùng. Những hòn đá này là nhân tạo.
Cục băng nằm trên lòng Rachel là một hình cầu tròn trịa to bằng quả dâu tây. Bề
mặt mịn và bóng, chỉ có một đường viền chạy xung quanh chu vi của nó, giống như
quả đạn đúc bằng chì kiểu cổ dùng cho súng hoả mai. Những cục băng tròn xoe
này, không nghi ngờ gì nữa, là do con người làm ra.
Đạn băng…
Là người am hiểu quân sự, Rachel đã nghe nhiều về loại
đạn mới được thử nghiệm - vũ khí ngẫu tác (IM)
- những khẩu súng trường có thể nén tuyết thành đạn, súng trường sa mạc có thể
nung chảy cát thành những viên đạn thuỷ tinh, súng bắn nước có thể phụt tia
nước bắn ra với vận tốc có thể làm gẫy xương đối phương.
Vũ khí ngẫu tác có những ưu điểm rất đáng kể so với vũ
khí thông thường, bởi vì đạn được chế tạo ngay tại chỗ, cho phép binh lính tác
chiến trong mọi địa hình mà không cần phải mang theo đạn.
Những quả đạn băng đang bắn thẳng vào người họ lúc
này, Rachel biết, được tạo ra "có chủ đích" bằng tuyết được tiếp vào
báng súng.
Như chuyện thông thường trong giới tình báo, càng biết
nhiều thì người ta càng dễ nhận thấy tình hình đáng sợ trước mắt. Đây không
phải trường hợp ngoại lệ. Lúc ấy, Rachel đã thầm ước giá cô không hề biết gì,
nhưng những hiểu biết về vũ khí ngẫu tác ngay lập tức dẫn cô đến một kết luận
đáng sợ: Họ đang bị một đội lính tinh nhuệ nào đó tấn công, bởi họ là lực lượng
duy nhất ở Hoa Kỳ được sử dụng loại vũ khí ngẫu tác thử nghiệm này trên thực
địa.
Sự có mặt của một đơn vị vũ trang tinh nhuệ lại dẫn
Rachel đến suy luận thứ hai, còn hãi hùng hơn thế nữa: Khả năng sống sót khi bị
tấn công gần như không tồn tại.
Dòng suy nghĩ loạn xạ của Rachel bị cắt ngang khi một
viên đạn băng bay trúng vào lỗ hổng trên xe trượt, sượt qua một loạt dụng cụ
trên nóc xe, văng vào bụng Rachel. Bất chấp lớp đệm dầy của bộ quần áo bảo hộ,
Rachel tưởng như mình vừa bị võ sĩ hạng nặng thụi vào bụng. Đau nổ đom đóm mắt,
cô ngã ra sau, phải túm chặt đuôi xe để giữ thăng bằng. Michael Tolland vội bỏ
sợi dây buộc vào người Norah mà ông đang kéo để đỡ Rachel, nhưng không kịp.
Rachel ngã ngửa, kéo theo cả một đống dụng cụ. Cả cô lẫn Tolland nằm lẫn vào
giữa đống thiết bị điện tử ngổn ngang.
- Đấy là, đạn đấy… - Cô hổn hển, nói không ra hơi. -
Chạy đi!
Chương 49
Đoàn tàu điện ngầm Washington Metrorail vừa rời ga
Federal Triangie, Gabrielle thầm ước giá nó có thể chạy nhanh hơn nữa. Cô ngồi
co cứng trong một góc, lơ đãng nhìn những bóng người lướt qua ngay sát bên.
Chiếc phong bì lớn màu đỏ của Marjorie Tench nằm trên đùi cô, tưởng chừng nặng
cả chục tấn.
Mình phải nói chuyện với ngài Sexton! Lúc này đoàn tàu
đang dần tăng tốc, hướng tới văn phòng ngài Thượng nghị sĩ. Phải nói ngay lập
tức!
Giờ đây, ngồi trong toa tàu mờ tối, nhìn những
bóng sáng hắt qua cửa sổ tàu, Gabrielle tưởng như mình đang ngồi trên chuyến tàu trong mơ. Những
bóng sáng vụt qua rồi tắt lịm, hệt như những bóng đèn màu nhấp nháy trong sàn
nhảy nào đó. Nhìn phía nào cũng thấy những đường hầm hun hút y như những hẻm
núi sâu.
Ước gì tất cả những chuyện đó đều không có thật.
Thẫn thờ nhìn chiếc phong bì trong lòng, Gabrielle mở
ra, rồi cầm một bức ảnh để xem. Trong một tích tắc, bóng đèn huỳnh quang trong
toa chợt nhấp nháy, bức ảnh hiện lên như một ảo giác hãi hùng - Thượng nghị sĩ
Sexton đang nằm trong văn phòng, trần như nhộng, hướng vẻ mặt đầy thoả mãn về
camera, bên cạnh ông là Gabrielle, cũng không một mảnh vải che thân.
Cô thở giốc, dúi ngay bức ảnh vào phong bì, tay lẩy
bẩy đậy lại thật kỹ.
Thế là hết.
Khi đoàn tàu đã lên khỏi đường ray ngầm trong lòng đất
và lăn bánh đến gần L Enfant Plaza, Gabrielle lục túi tìm điện thoại cầm tay và
bấm số máy cá nhân của ngài Thượng nghị sĩ. Chỉ nghe thấy giọng thu sẵn trong
hộp thư thoại của ông. Thất vọng, cô bấm số máy văn phòng của ông. Lần này thì
cô thư ký nghe máy.
- Gabrielle đây mà. Thượng nghị sĩ có ở đó không?
Người thư ký có vẻ bực bội.
- Cô biến mất đi đằng nào thế? Ông ấy tìm cô mãi.
- Tôi có cuộc họp, không ngờ lại lâu thế. Cho tôi nói
chuyện với ông ấy ngay.
- Cô phải đợi đến sáng mai thôi. Ông ấy về Westhrook
rồi.
Khu căn hộ cao cấp Westbrook là nơi ở của Thượng nghị
sĩ tại thủ đô.
- Tôi gọi về nhà nhưng không thấy ông ấy nghe máy. -
Gabrielle nói.
Ông ấy đã lên lịch cho tối nay là dành cho việc riêng
rồi. - Cô thư ký nói. - Thượng nghị sĩ ra về rất sớm.
Gabrielle cau có. Việc riêng. Quá bồn chồn lo lắng, cô
quên mất ngài Sextơn đã dự định dành buổi tối nay để ở nhà một mình. Và Thượng
nghị sĩ cương quyết không để bất kỳ ai làm phiền mình trong những buổi tối việc
riêng như thế. "Nếu toà nhà đó bốc cháy thì hãy đập cửa nhà tôi", ông
vẫn thường nói vậy, "còn nếu là những việc khác thì hãy đợi đến sáng hôm
sau". Gabrielle tự quyết định coi như nhà Thượng nghị sĩ đang cháy.
- Chị hãy nối máy hộ tôi đi.
- Không thể được.
- Việc này nghiêm trọng lắm, tôi thực sự…
- Không được mà, theo đúng nghĩa đen của từ đó đấy.
Trước khi ra về, ông ấy còn để lại máy nhắn tin trên bàn và dặn kỹ là tối nay
đừng làm phiền ông ấy. Giọng cương quyết lắm. - Cô ta hơi ngập ngừng. - Cứng
rắn hơn lệ thường đấy.
- Khỉ thật. Thôi được, cảm ơn cô! - Gabrielle gác máy.
"L Enfant Plaza", - tiếng loa thông báo -
dừng tại tất cả các ga.
Nhắm mắt lại, Gabrielle cố thư giãn đầu óc, nhưng
những hình ảnh kinh hãi cứ ùa vào tâm trí… Những bức ảnh hãi hùng chụp cô và
ngài Thượng nghị sĩ… Đống tài liệu buộc tội ngài Thượng nghị sĩ ăn hối lộ. Tai
cô vẫn còn văng vẳng giọng nói rin rít của Tench.
"Cô hãy xử sự cho đúng đắn. Hãy ký vào bản khai
đi. Thừa nhận vụ việc đi".
Đoàn tàu vào đến sân ga, phanh kêu ken két, và
Gabrielle cố mường tượng xem ngài Thượng nghị sĩ sẽ làm gì nếu những bức ảnh
này đến tay cánh nhà báo. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu khiến cô thực sự bị
sốc và thất vọng.
Ngài Sexton sẽ nói dối.
Chẳng lẽ đây là trực cảm đầu tiên của cô về ứng cử
viên mà cô đang phò tá ư? Đúng thế. Ông ấy sẽ nói dối…, rất đạt.
Trong trường hợp Gabrielle không chịu thú nhận mà
những bức ảnh này vẫn đến tay cánh nhà báo, ngài Thượng nghị sĩ chỉ cần tuyên
bố đây là những bức ảnh giả mạo. Đây là thời đại kỹ thuật số, và bất kỳ ai đã
từng vào mạng đều có thể dễ dàng nhìn thấy những bức ảnh giả được tút lại rất
kỹ, trong đó khuôn mặt của các ngôi sao điện ảnh được ghép vào thân mình của
người khác, thường là của những kẻ chuyên nghề khiêu dâm trong những cảnh quay
dâm dật. Gabrielle từng chứng kiến khả năng nói dối của ngài Thượng nghị sĩ khi
ông nhìn thẳng vào ống kính camera mà nói dối một cách ngon lành về mối quan hệ
của họ; chắc chắn ông sẽ khiến cho cả thế giới phải tin rằng những bức ảnh đó
chỉ là thủ đoạn nhằm làm hại sự nghiệp của ông. Thượng nghị sĩ sẽ tỏ ra rất
phẫn nộ, và có thể còn bóng gió nói rằng chính Tổng thống đã lệnh cho tay chân
bày trò giả mạo này.
Chả trách Nhà Trắng chưa dám công bố những bức ảnh
này.
Gabrielle ngẫm thấy rằng những bức ảnh cũng có thể
phản lại họ y như khổ nhục kế lần trước. Dù trông rất sinh động và tự nhiên
chăng nữa thì rất có thể chúng sẽ chẳng đi đến đâu cả.
Gabrielle chợt thấy đầy hi vọng.
Nhà Trắng không thể chứng minh đó là những bức ảnh thật.
Đơn giản, nhưng đòn tấn công phủ đầu của bà Tench đối
với cô quả là hiệu quả: Thừa nhận mối quan hệ của cô với ông ta đi, nếu không
sẽ phải vào tù đấy. Nhà Trắng cần cô thừa nhận vụ việc đó, nếu không những bức
ảnh sẽ chẳng có giá trị gì. Niềm tin chợt loé lên trong Gabrielle giữa những
giờ khắc bấn loạn này.
Khi đoàn tàu dừng trên sân ga, những cánh cửa lên
xuống đã mở sẵn, cũng là lúc một cánh cửa xa xăm chợt hé ra trong tâm trí
Gabrielle, mở ra lối đi triển vọng.
Rất có thể tất cả những gì bà Tench nói với mình về vụ
hối lộ đều là giả dối… suy cho cùng thì Gabrielle đã nhìn thấy những gì? Dù gì
đi nữa thì cũng chẳng có gì xác thực cả - vài bản photocopy các chứng từ ngân
hàng, một bức ảnh xám xịt chụp cảnh Thượng nghị sĩ trong một ga ra ô tô. Rất có
thể bà ta đã xảo quyệt cho cô xem những chứng từ tài chính giả mạo đó cùng với
những bức ảnh sex thật vì hi vọng rằng cô sẽ tin tất cả đều là sự thật. Mánh đó
gọi là "xác thực bằng cách liên tưởng" mà các chính trị gia vẫn
thường xuyên sử dụng cách này để khiến công chúng tin vào những ý tưởng không
rõ ràng và dễ hiểu.
Ngài Thượng nghị sĩ vô tội, Gabrielle tự bảo mình, Nhà
Trắng đã lâm vào tình thế tuyệt vọng, và họ bày đặt ra canh bạc này để doạ cho
cô sợ, hòng công khai vụ việc đó. Họ muốn Gabrielle từ bỏ ngài Thượng nghị sĩ
một cách ầm ỹ và tai tiếng. "Hãy rút lui ngay khi vẫn còn có cơ hội", bà
Tench đã bảo cô thế. Cô có cơ hội đến muộn nhất là tám giờ tối nay. Trò lừa gạt
bằng cách dùng tối hậu thư này quả là đáng sợ. A, mọi tình tiết đều ăn khớp, cô
thầm nghĩ.
Trừ một chi tiết…
Miếng ghép duy nhất không khít trong trò ghép hình này
là những bức thư chống phá NASA mà Tench gửi cho cô. Từ đó có thể suy ra là
NASA muốn Thượng nghị sĩ bộc lộ rõ quan điểm chống NASA của ông, để lợi dụng
điều đó mà làm hại ông. Hay chính chi tiết này cũng trùng khớp nốt? Gabrielle
vừa nhận ra rằng chính những bức thư điện tử đó cũng có thể được lý giải một
cách rất logic.
Nhỡ những bức thư đó không phải do bà Tench gửi thì
sao?
Rất có thể bà ta đã khui ra kẻ phản bội, sa thải người
đó, rồi can thiệp bằng cách dùng địa chỉ đó để gửi thư cho cô, dàn xếp cuộc gặp
này. Rất có thể bà ta giả vờ cố ý gửi những bức thư đó cho cô, để đẩy cô lên vị
trí này.
Động cơ tàu đang phì hơi xì xì tại nhà ga L Enfant
Plaza, cửa lên xuống sắp đóng.
Gabrielle đưa mắt nhìn sân ga, đầu óc quay cuồng. Cô
không biết những suy luận của mình là đúng hay chỉ là những mơ tưởng hão huyền,
nhưng dù có chuyện gì đi nữa thì cô cũng phải cho Thượng nghị sĩ biết chuyện
này ngay - bất kể tối nay ông có việc nên hay không cũng mặc.
Tay cầm chặt chiếc phong bì, Gabrielle vội bước xuống
sân ga ngay trước khi cửa lên xuống đóng sập lại. Cô đã xác định được cái đích
cần phải đến.
Khu căn hộ Westbrooke.
Chương 50
Hoặc phải chống trả, hoặc phải tháo chạy.
Là nhà sinh vật học, Tolland biết rằng khi một sinh
vật cảm nhận được hiểm hoạ, sẽ có rất nhiều thay đổi về sinh lý.
Adrenaline dâng tràn lên vỏ não, nhịp tim tăng mạnh,
thúc đẩy bộ óc phải đưa ra những quyết định có tính bản năng nhất - hoặc là
chống trả, hoặc là tháo chạy.
Bản năng trong Tolland bảo ông hãy tháo chạy, ấy thế
nhưng lý trí nhắc nhở rằng ông và Norah Mangor cùng bị buộc vào một sợi dây. Và
dù sao thì cũng chẳng biết chạy đi đường nào. Nơi trú ẩn duy nhất trong bán
kính vài dặm chính là trong bán sinh quyển; và những kẻ tấn công này, bất kể
chúng là ai, đã chiếm giữ vị trí trên đỉnh dốc băng, chặn mất lối thoát ấy.
Phía sau ông, phiến băng nở rộng ra thành một dải đồng bằng dài hai dặm phủ lên
trên mặt biển băng giá. Tháo chạy về hướng đó có nghĩa là đối mặt với cái chết.
Tuy nhiên, cản trở chính lại là những người khác Tolland biết ông không thể bỏ
mặc họ. Norah và Corky đang nằm phơi mình trên băng, được nối với Tolland và
Rachel bằng một sợi dây.
Tolland cúi rạp bên cạnh Rachel khi những hòn đạn băng
tiếp tục nã như mưa xuống chiếc xe trượt đã bị lật sấp ông chộp lấy vài thứ
dụng cụ, cố tìm một thứ vũ khí nào đó, súng bắn pháo sáng, radio, hay bất kỳ
cái gì.
- Chạy đi! - Rachel hét to, vẫn thở một cách khó nhọc.
Sau đó, làn mưa đạn ngưng đột ngột. Dù gió vẫn đang
giật, đêm đột nhiên trở nên yên tĩnh, như thể cơn bão đã bất ngờ tan hẳn.
Lúc ấy, đang thận trọng nhòm qua khe xe trượt, Tolland
chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời.
Trượt ra chỗ sáng một cách nhẹ nhàng từ bóng tối, ba
hình bóng ma quái xuất hiện, chân đeo ván trượt tuyết. Những người này mặc áo
liền quần bảo hộ màu trắng. Họ không dùng sào trượt tuyết mà cầm trên tay những
khẩu súng trường lớn mà ông chưa từng thấy. Ván trượt của họ trông cũng rất lạ
lùng, ngắn và hiện đại trông giống giầy Rollerblades kéo dài ra.
Một cách điềm tĩnh như thể biết rằng đã nắm chắc phần
thắng, những người này dừng lại bên nạn nhân gần nhất - Norah Mangor giờ đã bất
tỉnh. Tolland run run nhổm người lên để nhòm cho rõ những người này. Họ quay
những cặp kính bảo hộ điện tử kỳ lạ về phía ông, nhìn chằm chằm. Rõ ràng là
chẳng quan tâm lắm.
Ít nhất là lúc này.
Delta-Một chăm chú nhìn người đàn bà nằm bất tỉnh trên
băng, không chút ân hận. Anh đã được đào tạo để thi hành mệnh lệnh mà không cần
biết lý do.
Người đàn bà này mặc bộ quần áo giữ nhiệt màu đen dầy,
một bên mặt bị sưng to. Chị ta thở gấp, khó nhọc. Một viên đạn từ những khẩu
súng trường của họ đã bắn trúng vào má, khiến chị ta bất tỉnh.
Giờ là lúc hoàn tất công việc.
Khi Delta-Một quỳ xuống bên người đàn bà không quen
biết, hai đồng đội của anh chĩa súng về những mục tiêu còn lại - một người đàn
ông bé nhỏ nằm bất động trên băng ngay gần họ, và hai nạn nhân khác đang nấp
sau chiếc xe trượt lật úp. Mặc dù họ có thể dễ dàng tiến tới để kết liễu tất
cả, nhưng những nạn nhân kia không có vũ khí và cũng chẳng thể chạy đi đâu. Cố
giết tất cả bọn họ ngay lúc này là hành động bất cẩn. Đừng bao giờ chút nhỏ
trọng tâm chú ý nếu không thực sự cần thiết. Hãy thanh toán từng đối thủ một.
Theo đứng bài bản, Đội Delta sẽ kết liễu từng đối
tượng một. Tuy nhiên, điều đặc biệt chính là không một dấu vết nào có thể hé lộ
những lý do khiến những người này phải chết.
Cúi xuống bên người đàn bà, Delta-Một tháo găng tay
giữ nhiệt và vốc một nắm tuyết. Anh ta gang miệng nạn nhân ra rồi nhét tuyết
vào họng. Delta-Một nhét thật đầy, ấn tuyết xuống tận khí quản. Trong vòng ba
phút chị ta sẽ chết.
Phương pháp này có tên là "belaya smert" -
cái chết trắng, do mafia Nga nghĩ ra. Nạn nhân sẽ bị chết ngạt trước khi tuyết
trong miệng tan ra. Nhưng sau khi chết rất lâu, cơ thể người vẫn còn đủ ấm để
làm đám tuyết ấy tan hết. Dù người ta có thể nghi ngờ, nhưng không ai tìm thấy
được bất kỳ hung khí hay bằng chứng nào để chứng minh cho hành động giết người.
Cuối cùng thì người ta cũng có thể nghĩ ra nguyên nhân thực sự, nhưng lúc ấy
thì chúng đã có đủ thời gian. Những viên đạn băng sẽ hoà lẫn vào băng tuyết
xung quanh, và vết sưng phồng trên mặt người đàn bà này sẽ trông giống như hậu
quả của cú ngã chí mạng - chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi gió thổi mạnh đến mức
này.
Ba người còn lại cũng sẽ bị hạ sát theo kiểu này, sau
đó Delta-Một sẽ chất họ lên xe, kéo đi xa vài trăm mét và lại buộc họ vào dây
rồi bố trí hiện trường giả. Vài giờ nữa người ta sẽ tìm thấy những thi thể đã
đông cứng, hiển nhiên giống hệt những nạn nhân của thời tiết xấu. Dĩ nhiên,
những người đi tìm sẽ băn khoăn không hiểu những người này ra ngoài trời để làm
gì Suy cho cùng thì những cây đèn báo sáng của họ đã tắt hết, thời tiết thì
thật kinh khủng, bị lạc lối trên phiến băng Milne có nghĩa là cái chết sẽ ập
đến tức thì.
Lúc này, Delta-Một đã nhồi xong tuyết vào cổ họng
người đàn bà. Trước khi chuyển sang những nạn nhân khác, anh tháo cái móc nối
vào sợi dây của nhóm trên thắt lưng chị ta. Sau này có thể móc vào lại nhưng
lúc này anh không muốn những nạn nhân kia nghĩ đến chuyện kéo chị ta ra chỗ
khác.
Hành động giết người này quả là dã man quá sức tưởng
tượng của Tolland. Sau khi đã tháo sợi dây buộc vào Norah Mangor, cả ba bắt đầu
quay sang Corky.
Cần phải tìm cái gì đó!
Corky lúc này đã tỉnh lại, đang rên rỉ, gắng sức ngồi
dậy, nhưng một người lính ấn ông ta xuống, ngồi đè cả người lên rồi dùng tay và
chân ghìm chặt chân tay Corky xuống tuyết. Corky kêu thét lên đau đớn, nhưng
tiếng kêu lập tức bị cơn gió dữ át đi.
Kinh hãi đến phát điên, Tolland lục lọi những đống
dụng cụ đổ xuống từ chiếc xe trượt. Chắc chắn phải có thứ gì đó! Một thứ vũ khí
nào đó! Chắc chắn phải có! Nhưng ông chỉ tìm thấy những dụng cụ phân tích băng,
thảy đều bị trận mưa đạn băng vừa nãy phá tan tành. Cạnh ông. Rachel đang chới
với cố thu người ngồi dậy bằng cách dựa người vào cây rìu đá.
- Phải chạy đi… Mike…
Tolland nhìn chiếc rìu mắc ở cổ tay Rachel. Có thể
dùng làm vũ khí được. Đại loại vậy. Ông mường tượng cảnh dùng chiếc rìu tí xíu
đó để tấn công ba người lính được vũ trang đến tận chân răng kia.
Làm thế là tự sát.
Rachel vừa ngồi hẳn dậy, Tolland chợt nhìn thấy một
vật sau lưng cô. Cái túi dù rất to. Thầm cầu Chúa trong túi đó có khẩu súng bắn
pháo sáng hay chiếc radio, ông bò qua người Rachel, tay lần cái túi. Trong túi
có một tấm vải Mylar rất to, được gấp cẩn thận. Chẳng ích gì. Trong túi dụng cụ
nghiên cứu biển của Tolland cũng có một cái gần giống thế này. Đây là quả khinh
khí cầu loại nhỏ được chế tạo để vận chuyển những dụng cụ quan trắc khí hậu có
trọng lượng chỉ bằng chiếc máy tính cá nhân. Cái khinh khí cầu của Norah chẳng
làm được nên trò trống gì trong hoàn cảnh này, nhất là khi không có bình khí
helium để gắn kèm vào.
Nghe tiếng Corky đang vật vã, Tolland càng tuyệt vọng.
Hoàn toàn tuyệt vọng. Thất bại thảm hại. Đúng như những gì ông thường nghe mọi
người nói về chuyện người ta thường nhớ lại những khoảnh khắc quan trọng trong
đời trước lúc lâm chung, những kỷ niệm ấu thơ chợt ùa về lấp đầy tâm trí
Tolland. Trong vòng một tích tắc, ông nhớ lại thuở còn ở trên chiếc thuyền buồm
tại cảng San Pedro, tập bay trên trục buồm lớn - một thú tiêu khiển ưa thích
của các thuỷ thủ - bám tay vào dây tời, đu đưa ngay trên mặt biển, lúc như lao
thẳng xuống mặt nước cuồn cuộn, lúc lại hả hê tung người lên cao hệt như một
đứa trẻ đang đu trên xà đơn phó mặc sinh mạng cho sợi dây buồm và những ngẫu
hứng của gió biển.
Tolland lập tức nhìn như muốn nuốt chửng chiếc khinh
khí cầu Mylar trong tay, hoá ra tâm trí ông đâu đã chịu đầu hàng, ông vừa nảy
ra một giải pháp! Bay trên trục buồm lớn.
Trong khi Corky vẫn đang đơn độc vật lộn với ba người
lính kia, Tolland giật mạnh lớp vải bảo hộ bao quanh chiếc khinh khí cầu ông
không ảo tưởng rằng đây là biện pháp hữu hiệu, nhưng ở lại đây có nghĩa là cả
ba người sẽ phải chết. Ông lôi mạnh khinh khí cầu ra. Có một dòng chữ in trên
móc gài hàng: CẨN TRỌNG: KHÔNG SỬ DỤNG KHI TỐC ĐỘ GIÓ QUÁ 10 HẢI LÍ.
Cẩn trọng cái con khỉ. Cố giữ tay thật chặt để khinh
khí cầu không nở phồng ra, Tolland bò đến bên Rachel lúc này đang nằm nghiêng
một bên. Ông đọc thấy vẻ ngỡ ngàng trong mắt cô khi quỳ xuống sát Rachel và hét
lớn:
- Giữ lấy cái này!
Ông đưa cho Rachel khinh khí cầu được gấp cẩn thận rồi
dùng tay kia móc cái móc gài vào thắt lưng mình, sau đó ông lăn người và kéo
chiếc móc ấy để gài vào thắt lưng Rachel.
Lúc này hai người đã bị buộc làm một.
Bị buộc chặt vào nhau ngang thắt lưng.
Sợi dây buộc giữa hai người lòng thòng kéo dài trên
tuyết đến chỗ Corky đang giãy giữa, rồi tiếp tục kéo dài thêm mười mét nữa đến
tận chỗ cái móc nằm chỏng chơ bên cạnh Norah Mangor.
Norah thì không cứu được nữa rồi, Tolland tự nhủ, mình
cũng có thể làm gì cho cô ấy nữa.
Ba kẻ kia đang xúm lại bên Corky, chúng đã vốc được
một nắm tuyết sắp sửa nhồi vào cổ họng nhà cổ sinh vật. Tolland biết họ không
còn thời gian để chần chừ nữa.
Tolland giật mạnh chiếc khinh khí cầu trên tay Rachel.
Chất vải dù này nhẹ như giấy, và rất chắc chắn. Đây rồi.
- Bám chắc nhé!
- Mike? - Rachel lên tiếng. - Cái gì…
Tolland huơ huơ tấm vải trên đầu. Cơn gió dữ lập tức
ùa vào giật tung các nếp xếp, tấm vải căng rộng ra như cánh dù giữa gió xoáy.
Không khí lùa đầy vào, quả khinh khí cầu căng phồng lên đánh phựt, trên tay
ông, tất cả chỉ trong tích tắc.
Tolland cảm thấy bị kéo rất mạnh ở thắt lưng, và ngay
tức thì.
Ông biết mình đã đánh giá không hết sức mạnh của loại
gió katabatic này. Chỉ trong chớp mắt, ông và Rachel đã bị kéo gần như lơ lửng
trong không khí, xuôi xuống dưới dốc băng. Sau một tích tắc, ông thấy thắt lưng
bị giật mạnh lần nữa khi sợi dây nối với Corky Marlinson bị kéo căng ra. Cách
ông hai mươi mét, ông bạn khốn khổ đang khiếp hãi của ông bị giật mạnh khỏi tay
lũ sát thủ, làm cho một tên chới với ngã lộn nhào. Corky kêu lên thất thanh khi
bị kéo lê trên băng với tốc độ kinh hoàng, suýt va vào chiếc xe trượt bị lật úp
bên cạnh đống dụng cụ ngổn ngang. Một sợ dây khác cũng bị lôi lượt sượt bên
Corky… Sợi dây đáng ra được móc vào Norah Mangor.
Mình đâu có thể làm được gì hơn, Tolland tự nhủ.
Cả ba bị kéo lê trên băng chẳng khác gì những con rối
bị buộc vào nhau. Đạn băng vãi như mưa quanh họ, nhưng Tolland biết những hung
thủ kia chẳng thể làm gì được nữa. Sau lưng ông, bóng ba người lính mặc quần áo
trắng đứng trong quầng sáng toả ra từ những cây đèn đang mờ dần đi.
Lúc này, Tolland thấy băng tuyết đang sượt qua dưới bộ
áo liền quần bảo hộ trên người ông với tốc độ mỗi lúc một cao hơn, và cảm giác
nhẹ nhõm vì thoát chết nhanh chóng tan biến. Phía trước họ, ở khoảng cách không
đầy hai dặm, điểm tận cùng dốc đứng như bờ vực của phiến băng Milne đang đợi
sẵn, và tiếp đến…, cách mặt băng một trăm foot…, là những con sóng chết người
của Biển Bắc.
5,810 từ






