Điểm dối lừa
Điểm dối lừa - Chương 127 - 128 - 129
Chương 127
Tàu Triton đang chìm…
Loạng choạng trên boong tàu nghiêng dốc, từ sau cuộn
dây tời, Tolland nhìn về chỗ trước đó tàu lặn Triton vẫn được treo lủng lẳng
bằng dây cáp. Rồi quay về phía mũi tàu, ông nhìn khắp mặt biển bên dưới. Tàu
Triton đang từ dưới nước trôi dần lên. Thở phào thấy chiếc tàu nhỏ vẫn còn
nguyên vẹn. Ông nhìn cửa tàu, mong được thấy Rachel mở cửa bước ra, nguyên vẹn
và an toàn.
Nhưng nắp tàu vẫn đóng im ỉm. Tolland băn khoăn, hay
Rachel đã bị văng ra ngoài khi con tàu nhỏ bị lắc mạnh và rơi xuống nước?
Dù ở tít trên cao, Tolland vẫn thấy ngay rằng tàu
Triton đang ở rất thấp dưới mặt nước, thấp hơn nhiều so với ngấn nước thông
thường của con tàu nhỏ này. Nó đang chìm! Tolland không thể hiểu lí do là gì,
nhưng lúc này cái đó không hề quan trọng chút nào.
Mình phải đưa Rachel ra ngoài! Ngay bây giờ!
Tolland vừa quay người định chạy ra mép boong thì một
làn mưa đạn bay chíu chít quanh ông, bắn trúng vào cuộn dây tời bằng thép, lửa
toé đỏ rực. Ông vội quỳ thụp xuống. Khỉ thật! Ông nhìn xuống phía đuôi tàu, và
thấy Pickering đang đứng đó, súng chĩa thẳng về phía ông như người làm vườn
đang cầm kéo hạ cành. Delta-Một đã quẳng súng để trèo lên chiếc phi cơ định
mệnh, giờ thì Pickering đã nhặt khẩu súng lên. Lúc này ông ta đang đứng ở vị
trí rất thuận lợi.
Bị kẹt sau cuộn dây tời, Tolland cúi xuống nhìn con
tàu nhỏ đang chìm dần. Cố lên nào, Rachel! Ra đi nào! Ông đợi nắp tàu mở ra.
Nhưng vẫn không thấy gì.
Quay lại nhìn quanh boong tàu Goya, Tolland ước lượng
khoảng cách từ chỗ ông đang đứng đến lan can ở mép boong.
Khoảng bảy mét. Không có vật che chắn thì khoảng cách
đó là quá lớn. Tolland hít một hơi thật sâu và hạ quyết tâm. Ông xé toạc áo sơ
mi và quăng sang bên phải chỗ mặt boong trống trải. Trong khi Pickering nã đạn
vào tấm áo vốn đã rách tơi tả, Tolland lao sang bên trái, dọc theo dốc nghiêng
của boong tàu, đến bên lan can ông nhảy thật mạnh qua lan can, nhảy khỏi boong
tàu. Lăng mạnh người trong không trung, ông nghe tiếng đạn réo khắp xung quanh,
và biết rằng chỉ cần một vết xây xước nhẹ cũng đủ để ông trở thành mồi ngon của
lũ cá mập đầu búa ngay khi chạm mặt nước.
Rachel Sexton cảm thấy mình giống như một con thú
hoang bị sa bẫy. Hết lần này đến lần khác, cô ra sức mở nắp tàu, nhưng vô hiệu. Rachel
nghe rõ tiếng nước ùng ục tràn vào một khoang nào đó bên dưới đáy tàu, và cảm
nhận rõ ràng là trọng lượng của con tàu đang tăng dần lên. Làn nước đen thẫm
đang từ từ dâng lên bên ngoài lớp vỏ tàu trong suốt, như tấm màn đen đang được
kéo dần từ dưới lên…
Nhìn xuyên qua lớp vỏ tàu bằng kính, Rachel thấy biển
mênh mông đen thẳm chẳng khác nào lăng mộ. Khoảng đen sẫm vô cùng ấy như muốn
nuốt chửng cả cô lẫn con tàu vào lòng nó. Cô lại túm lấy núm vặn cánh cửa và cố
sức quay, nhưng cái núm vẫn không hề nhúc nhích. Hai lá phổi của Rachel lúc này
đã bắt đầu thấy đau, không khí trong khoang lái thật nặng mùi, lượng khí CO2
quá lớn khiến hai lỗ mũi cô cay sè.
Mình sắp bị chết chìm trong đơn độc.
Rachel nhìn mọi cần gạt và núm điều khiển của con tàu,
nhưng tất cả các bảng chỉ dẫn đều đen ngòm. Không có điện. Cô bị mắc kẹt trong
một hầm mộ bằng thép, và đang chìm dần xuống đáy biển.
Tiếng nước chảy ùng ục mỗi lúc một nhanh và mạnh hơn,
chỉ còn chưa đến nửa mét nữa là con tàu sẽ chìm hẳn xuống nước. Xa xa, từ bên
kia khoảng tối vô tận của mặt nước hiện ra một dải sáng màu đỏ ối. Bình minh
đang lên. Rachel sợ, rất có thể đây sẽ là những tia sáng cuối cùng cô được
trông thấy. Nhắm chặt mắt để khỏi phải thấy kết cục không tránh khỏi, Rachel
chợt thấy những ác mộng ngày nào ùa về, tràn lấp toàn bộ trí não.
Ngã nhào qua lớp băng đang tan. Chìm xuống nước sâu.
Ngạt thở. Không thể nổi lên được. Chìm dần xuống.
Tiếng mẹ gọi thảng thốt: "Rachel! Rachel!"
Tiếng đập thình thình vào nắp tàu kéo Rachel khỏi cơn
mơ. Cô mở mắt.
- Rachel! - Tiếng gọi nghe nghèn nghẹt. Một khuôn mặt
ma quái hiện ra bên ngoài thân tàu, trong tư thế lộn ngược mái tóc đen bị nước
đẩy rối tung. Phải nhìn thật kỹ Rachel mới nhận ra.
Michael!
Tolland trồi lên mặt nước, thở phào nhẹ nhõm thấy
Rachel vẫn còn cử động. Rachel còn sống! Tolland sải tay thật mạnh, bơi vòng ra
khoang máy của con tàu ở đằng sau cabin. Dòng nước chảy xiết nóng rát như muốn
kéo ông xuống. Tolland tìm điểm tựa, khom người xuống để tránh đạn của
Pickering vẫn đang tiếp tục nã xuống, và nắm thật chắc khoá vít khung nắp tàu.
Thân tàu Triton vẫn chưa bị chìm hẳn xuống nước, và
Tolland biết nếu muốn cứu sống Rachel thì phải thật khẩn trương. Nóc tàu chỉ
còn cách mặt nước có mười inch, và khoảng cách ấy đang rút xuống rất nhanh. Mở
nắp con tàu sau khi nó đã chìm hẳn xuống có nghĩa là một luồng nước cực mạnh sẽ
chảy tràn vào trong thân tàu, khoá chặt Rachel trong đó, và con tàu sẽ nhanh
chóng chìm xuống tận đáy biển.
Hoặc là ngay lúc này, hoặc là không bao giờ.
Ông hít hơi thật mạnh, xiết chặt bánh răng điều khiển
nóc tàu, xoay ngược chiều kim đồng hồ. Không nhúc nhích. Ông thử lại lần nữa,
dồn toàn bộ sức mạnh cơ thể vào những ngón tay. Một lần nữa, nóc tàu không chịu
nhúc nhích.
Ông nghe tiếng Rachel đang nói, bên kia lớp kính dày,
đằng sau cánh cửa hình vòng cung:
- Em thử rồi! - Cô hét to. - Không mở được!
Nước bắt đầu dâng lên đến mép cửa trên nóc tàu Triton.
- Cùng xoay nào! - ông hét to bảo Rachel. - Em vặn
xuôi chiều kim đồng hồ!
Ông biết chiều vặn núm đã được chỉ dẫn rõ ràng trên
thành tàu.
- Nào!
Tolland tì người vào thùng đồ để có điểm tựa, lấy hết
sức vặn thật mạnh. Bên trong tàu, Rachel cũng đang làm y như thế. Núm điều
khiển xoay được khoảng một xăng ti mét rồi bị chết cứng.
Lúc này Tolland mới hiểu ra. Bờ mép của cánh cửa cong
không còn được phẳng và đều như trước nữa. Giống như cái nắp chai đã bị đè chặt
xuống và vặn hết cỡ, nó đã bị kẹt. Dù lớp đệm bằng cao su vẫn nguyên vẹn, mép
sắt của nó đã bị bẻ cong, có nghĩa là cách duy nhất để mở cánh cửa này là dùng
mỏ hàn.
Nóc tàu giờ đã chìm xuống dưới mặt nước, và Tolland
chợt thấy sợ hãi đến tột cùng. Rachel Sexton sẽ không thể ra khỏi con tàu nhỏ
này.
Bên dưới, cách con tàu gần một ngàn mét, chiếc máy bay
Kiowa bẹp dúm dó đang chìm rất nhanh, nó đã trở thành tù binh của cả trọng lực
lẫn sức hút của xoáy nước nóng khổng lồ dưới đáy biển.
Trong khoang lái, xác Delta-Một lúc này đã hoàn toàn
biến dạng bởi áp lực nước.
Chiếc máy bay lao thẳng xuống, những đầu đạn Hellfire
vẫn nguyên trên hai cánh, và vòm nham thạch nóng đỏ rực đang đợi sẵn dưới đáy
biển. Dưới lớp tro dày ba mét là một vùng nham thạch đang sôi sùng sục ở một
ngàn độ, một núi lửa mới sắp hình thành.
Chương 128
Tolland đứng trên khoang máy của con tàu Triton đang
dùm dần, nước đã dâng lên đến ngang gối, và ông vắt óc tìm cách đưa Rachel ra
ngoài.
Không được để cho nó chìm!
Ông quay sang nhìn tàu Goya, nghĩ đến chuyện móc con
tàu nhỏ này vào dây tời để giữ cho tàu Triton không chìm xuống quá sâu.
Không thể. Cuộn dây tời cách xa những năm mươi mét, và
Pickering vẫn đang đứng trên cao, ở một điểm nhìn bao quát, y như một hoàng đế
La Mã đang oai vệ ngồi bên chiếc ống nhòm Coloseum vấy máu.
Nghĩ đi! Tolland tự ra lệnh cho bản thân. Tại sao nó
lại chìm?
Cơ chế phao của chiếc tàu ngầm này vô cùng đơn giản:
Những bể đồ dằn được bơm đầy hoặc nước hoặc không khí để điều khiển con tàu di
chuyển hướng lên trên hoặc xuống dưới.
Dĩ nhiên là nước đang vào trong các bể dằn.
Nhưng sao lại thế được?
Mọi bể dằn đều được lắp hai van - một ở trên và một ở
dưới.
Van bên dưới, là "van lụt", luôn mở, trong
khi van bên trên - van khí có thể mở ra hoặc đóng vào để cho phép nước chảy vào
trong bể.
Hay là van khí đã bị mở vì lí do nào đó? Tolland không
thể nghĩ ra nổi. Ông nằm xoài trên sàn khoang máy, tay lần tìm những lỗ van
trên bể dằn. Van khí vẫn đóng. Nhưng trong khi lần tìm những cái van, Tolland
còn phát hiện ra một điều nữa.
Các lỗ đạn! Khỉ thật! Khi Rachel nhảy xuống tàu, con
tàu này đã bị trúng đạn rất nhiều. Tolland lập tức lặn xuống và bơi dưới đáy
con tàu, tay lần khắp mặt dưới của bể dằn quan trọng nhất - bể âm. Người Anh
gọi nó là "tàu cao tốc chạy xuống". Người Đức gọi nó là "đi giày
đế chì". Cả hai cái tên đều phản ánh đúng chức năng của nó.
Khi đầy nước, bể âm kéo con tàu xuống dưới.
Lấy tay sờ bên thành bể, Tolland tìm thấy hơn chục vết
đạn.
Nước đang chảy vào trong. Dù Tolland có muốn hay không
thì chiếc tàu ngầm nhỏ này cũng sắp chìm đến nơi…
Nóc tàu lúc này đã cách mặt nước một mét. Bơi vòng qua
mặt trước tàu Tolland áp sát mặt vào lớp vỏ kính để nhìn vào bên trong. Rachel
đang ra sức đập ầm ầm vào lớp vỏ kính và hét to điều gì đó.
Nỗi sợ hãi trong giọng nói của cô càng khiến Tolland
cảm thấy bất lực. Trong chốc lát, ông lại thấy mình trong bệnh viện lạnh lẽo,
thấy người phụ nữ ông yêu sắp chết mà không biết làm gì để cứu. Bơi bơi trước
con tàu, Tolland tự nhủ rằng ông sẽ không thể chịu đựng điều này thêm một lần
nữa. Anh là người sống sót, Celia đã nói thế, nhưng Tolland không muốn sống một
mình… thêm một lần nữa.
Phổi đau rát vì hết dưỡng khí, nhưng ông vẫn ở lại bên
con tàu. Mỗi lần Rachel đập mạnh vào kính, Tolland thấy bọt
khí nổi lên, và con tàu lại chìm sâu xuống thêm một chút. Rachel đang nói với
ông rằng nước lọt vào qua khe cửa sổ…
Cửa sổ quan sát bị rỉ nước sao? Thật khó tin. Hai lá
phổi sắp nổ tung đến nơi, Tolland phải nổi lên. Vừa trồi lên vừa lấy tay sờ
khắp gờ cửa sổ, ông phát hiện được một đoạn gioăng cao su đã bị trật ra.
Hoá ra một đoạn gioăng bên ngoài đã bị dập nát khi con
tàu rơi xuống. Vì thế cho nên khoang lái mới chìm. Lại thêm một tin xấu.
Lên đến mặt nước, Tolland hít ba hơi thật dài, cố suy
nghĩ cho thật mạch lạc. Nước vào trong khoang lái sẽ chỉ khiến cho con tàu chìm
nhanh hơn. Con tàu giờ đã cách mặt nước một mét rưỡi, và phải rướn thì chân
Tolland mới chạm được nóc tàu. Rachel vẫn đang đập mạnh vào thành tàu một cách
tuyệt vọng.
Tolland chỉ nghĩ ra được một giải pháp duy nhất. Nếu
ông lặn xuống chỗ khoang máy của tàu Triton và tìm được ống khí áp cao thì có
thể dùng nó để bơm đẩy khoang âm. Dù bơm khí vào khoang dằn thủng là một việc
làm vô ích, nhưng điều đó sẽ giúp cho con tàu nổi ở gần mặt nước thêm một phút
nữa trước khi nó lại tiếp tục chìm xuống sâu hơn.
Sau đó thì sao?
Không nghĩ ra cách nào khác, Tolland chuẩn bị lặn
xuống. Hít một hơi thật dài, ông cố kéo cho hai lá phổi giãn nở ra hết cỡ, giãn
đến phát đau. Thêm dung tích cho buồng phổi. Thêm khí oxy. Lặn được lâu hơn.
Nhưng khi hai buồng phổi giãn ra, ép vào mạng sườn, một ý tưởng lạ lùng xuất
hiện.
Nếu ông tăng áp suất bên trong khoang lái thì sao nhỉ?
Cửa quan sát đã có một đoạn gioăng bị trật ra. Nếu tăng được áp suất trong
buồng lái, ông có thể khiến cho khoang lái tách khỏi con tàu và cứu Rachel
thoát ra.
Ông thở ra, dừng lại trên mặt nước thêm giây lát, xem
xét tính khả thi của ý tưởng này. Chẳng phải làm thế là rất logic sao? Suy cho
cùng thì tàu ngầm bao giờ cũng được thiết kế để chịu sức ép chỉ từ một phía.
Chúng phải chịu được sức ép rất lớn từ bên ngoài, chứ không phải từ bên trong.
Thêm vào đó, để giảm thiếu số đồ phụ tùng dự trữ phải
mang theo trên tàu Goya, tất cả các van trên tàu Triton đều cùng một loại. Có
thể tháo van ở ống khí cao áp ra rồi lắp vào bộ phận điều khí cấp cứu bên phải
thành tàu! Tăng áp suất như thế sẽ làm cho cơ thể Rachel vô cùng đau đớn, nhưng
cũng có thể mở ra một con đường sống.
Tolland hít hơi thật sâu và lặn xuống.
Lúc này con tàu đã cách mặt nước gần hai mét rưỡi, và
dòng hải lưu cùng với bóng tối khiến ông phải vất vả mới xác định được phương
hướng, tìm được bể khí áp cao. Tolland nhanh chóng lắp vòi khí sang chỗ khác để
chuẩn bị bơm khí vào khoang lái. Chạm tay vào miệng van, ông thấy một hàng chữ
viết bằng sơn phản quang, và biết việc làm này nguy hiểm đến mức nào. CHÚ Ý:
KHÍ NÉN - 3000 PSI.
Ba ngàn pound trên một inch vuông, Tolland suy tính.
Hi vọng rằng áp suất sẽ khiến cho cửa quan sát bị bung ra trước khi Rachel bị
dập nát phổi. Tolland nối vòi rồng dập lửa vào khoang lái của chiếc tàu ngầm
với hi vọng rằng khoang lái sẽ nhanh chóng bị bật tung ta.
Ông chụp lấy khoá van, hạ quyết tâm. Lơ lửng trong
nước, ở đằng sau khoang lái của tàu Triton, Tolland vặn khoá, mở van. Ngay lập
tức cái vòi căng phồng lên, Tolland nghe tiếng khí tràn vào trong khoang lái
với tốc độ cực cao.
Bên trong tàu Traton, Rachel chợt cảm thấy một cơn đau
buốt nhói thọc mạnh khắp toàn thân. Cô hé môi, nhưng tiếng thét
đau đớn chưa kịp bật ra thì không khí đã xộc mạnh vào, ép mạnh đến mức tưởng là
hai lá phổi sắp nổ tung ra. Hai mắt như bị ấn sau mãi vào tận hộp sọ. Những
tiếng ùng ùng vang rền trong tai, Rachel tưởng như sắp ngất lịm đi. Theo bản
năng, cô nhắm nghiền mắt lại, lấy hai tay bịt chặt lỗ tai. Cảm giác đau đớn vẫn
tiếp tục tăng thêm.
Rachel nghe tiếng đập thình thình ngay trước mặt. Cô
dùng hết ý chí, hé hai mi mắt chỉ đủ để trông thấy bóng ma của Tolland trong
nước biển tối sẫm. Mặt ông áp sát vào lớp vỏ tàu bằng kính.
Tolland đang ra hiệu bảo cô làm gì đó.
Cái gì nhỉ?
Phải thật căng mắt Rachel mới nhìn thấy Tolland trong
bóng đêm đen kịt. Bị sức ép quá lớn, đồng tử của cô dường như đã biến dạng. Tuy
thế, cô vẫn biết con tàu nhỏ đã chìm sâu xuống dưới quầng sáng phát ra từ tàu
Goya. Khắp xung quanh lúc này chỉ còn một màu đen thăm thẳm.
Tolland bám vào vỏ tàu Triton, tiếp tục đập mạnh vào
kính. Lồng ngực đau tức vì thiếu dưỡng khí. Ông biết một vài
giây nữa thôi, ông sẽ phải nổi lên để lấy hơi.
Đẩy mạnh vỏ kính đi! - ông ra lệnh cho Rachel bằng ánh
mắt.
Tiếng bong bóng khí xì ra qua khe hở nghe rất rõ. Lớp
gioăng đệm đã bị bục ra ở một điểm nào đó. Tolland lần lần khắp mép cửa sổ quan
sát tìm một chỗ vênh lên để chêm ngón tay vào. Không thấy gì hết.
Phổi hết sạch dưỡng khí, tầm nhìn đã hẹp hẳn lại, ông
đập mạnh vỏ kính con tàu thêm một lần cuối cùng. Lúc này đã không còn trông
thấy Rachel được nữa. Tối đen như mực. Tận dụng chút dưỡng khí cuối cùng còn
lại trong phổi, ông hét to:
Rachel… phá… vỏ… kính… đi!
Những lời nói ấy không phát thành tiếng, chỉ là những
bọt khí nổi lên.
Chương 129
Trong khoang lái tàu Triton, đầu Rachel dường như đang
bị xiết chặt bằng những chiếc kẹp nhục hình thời Trung cổ oằn oại bên chiếc ghế
duy nhất trong cabin, cô cảm nhận cái chết đã rất gần kề.
Trước mắt cô là khung cửa sổ quan sát trơ trọi. Tối
đen. Không còn tiếng đập vào kính nữa…
Tolland không còn đó nữa. Ông đã bỏ mặc cô.
Tiếng không khí tiếp tục phun phì phì trên đầu làm cho
Rachel nhớ đến những cơn gió katabatic trên phiến băng Milne. Nước trên sàn
khoang lái giờ đã ngập đến gối. Hãy cho tôi ra ngoài! Muôn vàn ý tưởng và hồi
ức bắt đầu bủa vây tâm trí như hàng ngàn tia sáng màu tím sẫm.
Trong bóng đêm thăm thẳm, con tàu bắt đầu nghiêng đi,
Rachel mất thăng bằng. Lộn nhào khỏi chiếc ghế, cô ngã dúi về đằng trước, va
mạnh vào cửa sổ vòm bằng kính. Vai đau ê ẩm.
Rachel ngã sụp xuống bên cạnh cửa sổ, và ngay lúc đó
cảm thấy một sự khác biệt bất ngờ - áp suất đột nhiên giảm đáng kể. Những tiếng
ùng ùng trong màng nhĩ giảm đi nhanh chóng. Rachel còn nghe thấy tiếng không
khí đang xì mạnh ra ngoài.
Phải mất một tích tắc cô mới hiểu được những gì vừa
diễn ra.
Khi ngã văng vào cửa sổ, sức nặng của Rachel làm cho
tấm kính vốn đã bị hư hại lỏng ra để không khí bên trong thoát bớt ra ngoài. Rõ
ràng là cái vòm kính này không đến nỗi quá kiên cố!
Rachel chợt hiểu ra vì sao Tolland cho tăng áp suất
không khí trong khoang.
Mike muốn đẩy bung cánh cửa này ra!
Trên đầu cô, vòi khí áp cao vẫn tiếp tục phun phì phì.
Nằm trên sàn, Rachel thấy áp suất lại bắt đầu tăng trở lại, lần này cô hân hoan
đón nhận nó, dù áp suất cao khiến cô như sắp ngất đi.
Lồm cồm ngồi dậy, Rachel cố duỗi dài người, căng sức
đẩy thật mạnh vào lớp vỏ kính.
Lần này không nghe thấy tiếng nước ồng ộc. Tấm kính
không lay chuyển.
Cô lại một lần nữa lăng mạnh người vào tấm kính lớn.
Không tác dụng. Vết toạc ở vai nhức buốt, Rachel cúi xuống nhìn. Máu đã khô
lại. Rachel chuẩn bị lăng người lần nữa, nhưng không kịp. Con tàu ngầm tả tơi
bất thần xoay nghiêng về phía trước. Buồng máy nặng đã xoay xuống bên dưới
khoang lái và các bể dằn, tàu Triton bắt đầu lặn thụt lùi.
Rachel bị ngã ngửa trên sàn khoang lái. Nằm trong nước
ngập lõm bõm, Rachel nhìn lên cửa quan sát lúc này đã ở thẳng trên đầu, nước
vẫn tiếp tục rỉ vào trong, trông hệt như giếng trời trên mái của ngôi nhà nào
đó.
Bên ngoài chẳng có gì ngoài bóng đêm… và hàng ngàn tấn
nước đang ép xuống.
Rachel cố hết sức ngồi dậy, thân xác rã rời, kiệt quệ.
Lại một lần nữa, tâm trí cô sống lại hồi ức về làn nước băng giá ngày nào.
- Cố lên, Rachel! Mẹ đang cố túm lấy tay Rachel để kéo
lên. Nắm lấy tay mẹ!
Rachel nhắm nghiền mắt. Mình đang bị chìm. Hai chiếc
giày trượt nặng như chì, kéo cô xuống. Trên mặt băng, mẹ đang nằm xoài ra để
phân tán trọng lượng, chìa tay ra.
- Đạp đi, Rachel! Chân đạp mạnh vào!
Rachel cố sức quẫy chân thật mạnh. Người nhô lên được
một chút xíu. Một tia hi vọng. Mẹ túm chặt tay Rachel.
- Thế! - Mẹ thét to. - Giúp mẹ kéo con lên! Đạp mạnh
vào!
Vừa được mẹ túm tay kéo lên, Rachel vừa thu hết sức
lực co chân đạp thật mạnh. Vừa đủ, mẹ kéo Rachel lên khỏi cơn hiểm nghèo. Mẹ
kéo cô cơn gái ướt sũng nước thêm một đoạn nữa, rồi mới sụp xuống, khóc oà…
Giờ đây, trong khoang tàu ướt sũng và nóng nực, Rachel
mở mắt nhìn vực thẳm bóng đêm chung quanh. Tiếng mẹ thì thầm từ trong mộ, vang
vọng vào tận khoang tàu kín bưng.
- Đạp thật mạnh đi con.
Rachel ngước nhìn vòm kính trên đầu. Thu toàn bộ chút
sinh lực cuối cùng, cô trèo lên chiếc ghế lúc này đã nằm ngang hẳn ra y như ghế
nha khoa. Nằm ngửa, Rachel thu hai gối lại thật sát, hướng thẳng
bàn chân về phía trước, và đạp thật mạnh. Miệng thét lớn tuyệt vọng nhưng dũng
mãnh, Rachel sục chân thật mạnh vào tấm kính cong. Cảm giác đau buốt chạy dọc
ống chân, xuyên lên tận óc. Đột nhiên thấy sấm nổ bên tai, áp suất tức thì giảm
hẳn đồng thời với một tiếng rầm rất lớn. Đoạn gioăng bên trái vừa long ra, tấm
kính bung ra như cánh cửa chuồng gia súc bị gãy bản lề.
Một luồng nước xộc vào cực mạnh ấn chặt Rachel vào
lưng ghế. Nước biển ập vào khắp trong khoang, chảy ùa dưới lưng, nhấc cô ra
khỏi ghế. Rachel bị tung lên lộn xuống như một chiếc bít tất trong máy giặt. Cô
quờ tay tìm chỗ bấu, nhưng bị lẳng trượt đi.
Nước tràn vào lấp kín khoang lái, và con tàu nhỏ bắt
đầu chìm thẳng xuống đáy biển. Rachel bị hất ngược lên nóc khoang, bị xoay đảo.
Vô số bọt khí khí ùng ục xung quanh, xoay vần, kéo cô sang trái rồi lên trên.
Mép kính vỡ sắc lẻm sượt qua hông.
Lập tức Rachel được giải thoát…
Vừa ra đến vùng nước đen đặc bóng đêm, hai buồng phổi
đã thấy đau rát vì thiếu không khí. Phải ngồi lên mặt nước! Rachel nhìn quanh
tìm ánh sáng, nhưng chẳng thấy gì. Hướng nào cũng hệt như nhau. Đen kịt. Không
trọng lượng. Không biết đâu là trên, đâu là dưới.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, Rachel không biết
phải bơi về hướng nào.
Cách Rachel hàng ngàn mét, sát đáy biển, chiếc trực
thăng Kiowa nát nhừ đang lừ lừ chìm xuống do sức kéo của trọng lực. Mười lăm
quả tên lửa chống tăng hạng nặng Hellfire AGM-114 vẫn nguyên trên bệ phóng, vỏ
máy bay đã bị bẻ khum lại thành hình nón, và ngòi nổ của những quả tên lửa hơi
thụt vào trong, đầy chết chóc.
Ở cách đáy biển ba mươi mét, cột magma phun trào hút
mạnh máy bay Kiowa xuống, rồi kéo thẳng chiếc phi cơ đầy chết chóc vào giữa cái
chóp đỏ rực của vòm nham thạch nóng. Như một loạt que diêm lần lượt đánh lửa do
va mạnh vào thành hộp quẹt, chuỗi tên lửa Hellfire nổ tung, tạo thành một lỗ
thủng toang hoác ngay giữa miệng vòm dung nham nóng đỏ.
Nổi lên lấy hơi xong, Tolland lặn xuống độ sâu ba mét
và đang căng mắt tìm hình bóng Rachel trong bóng đêm đặc quánh thì những tên
lửa Hellfire nổ tung. Luồng sáng trắng xoáy cuộn lên trên, soi sáng cả một vùng
rộng lớn, một cảnh tượng kinh hoàng mà Tolland sẽ nhớ đến hết đời.
Bên dưới, cách ông ba mét, Rachel đang lập lờ như một
con rối cũ nát nhàu nhĩ. Tít bên dưới, tàu Triton đang chìm xuống rất nhanh,
miệng vòm mở toang. Lũ cá mập đều đang quay đầu bỏ chạy, chúng đã cảm nhận được
con quái vật dưới đáy đại dương vừa vùng đứt tung xiềng xích.
Tâm trạng phấn khởi trong lòng Tolland khi thấy Rachel
thoát được ra ngoài liền tắt lịm ngay bởi ông hiểu ra những hệ quả tiếp theo
của biến cố này. Ghi nhớ vị trí của Rachel sau khi luồng sáng đã tắt, Tolland
lặn sâu xuống, vươn tay túm chặt lấy cô.
Cách họ hàng ngàn mét, lớp vỏ dày bao phủ vòm dung
nham vỡ vụn ra, núi lửa ngầm trong nước lập tức phun trào, phụt luồng nham
thạch một ngàn hai trăm độ C vào lòng biển. Luồng magma nóng lập tức làm bốc
hơi toàn bộ lượng nước bao quanh nó, tạo thành luồng khí phụt mạnh lên mặt biển
theo phương thẳng đứng, đúng tâm miệng núi lửa. Bị chi phối bởi cơ chế động học
hệt như những cơn lốc xoáy ở vùng nhiệt đới, luồng năng lượng phụt mạnh lên
trên cân bằng với vòng nước xoáy nghịch hướng xuống dưới bao quanh nó, chuyển
năng lượng theo hướng ngược lại.
Di chuyển theo hình xoắn ốc quanh cột khí đang phụt
mạnh lên, luồng hải lưu mạnh lên nhanh chóng, giật, xoáy. Cột khí vọt lên tạo
thành một vùng chân không rộng lớn hút hàng ngàn ga-lông nước xuống dưới, tiếp
xúc với cột nham thạch nóng rẫy.
Xuống đến nơi, đến lượt luồng nước này hoá hơi và cần
có chỗ để thoát ra, vì thế hơi nóng tiếp tục khiến cho luồng khí phụt lên trên
lớn thêm lên, kéo thêm nhiều nước nữa xuống dưới đáy. Càng nhiều nước bị hút
xuống tiếp xúc với cột nham thạch, xoáy nước càng rộng ra và mạnh thêm, cứ mỗi
tích tắc trôi qua, đỉnh của nó lại càng tiến sát lên mặt biển.
Một lỗ đen trong lòng đại dương vừa chào đời.
Rachel thấy mình giống như một đứa bé nằm trong bụng mẹ. Đêm đen ẩm và ướt
bao kín lấy cô. Trí não mụ đi vì sức nóng tác động vào từng lỗ chân lông. Thở.
Rachel vật lộn kìm nén phản xạ, tự nhiên ấy. Luồng sáng vừa loé lên chắc chắn
là từ trên mặt biển, nhưng sao thấy xa xăm quá. ảo ảnh đấy. Ngoi lên mặt nước
nào. Một cách yếu ớt, Rachel bơi về hướng phát ra ánh sáng. Cô thấy ánh sáng
rực rỡ hơn… Một vùng đỏ kỳ lạ ở tít xa. Ánh bình minh chăng?
Cô sải tay mạnh thêm…
Một bàn tay túm lấy cổ chân Rachel.
Suýt nữa thì Rachel kêu thét lên, hắt nốt chút dưỡng
khí cuối cùng ra khỏi buồng phổi.
Bàn tay ấy kéo, rồi xoay Rachel về hướng ngược lại hai
bàn tay thân thuộc ôm chặt lấy Rachel - Michael Tolland - ông kéo Rachel theo
hướng ngược lại.
Trí não cô cho rằng ông kéo cô xuống dưới. Nhưng con
tim khẳng định rằng Michael biết rõ ông đang làm gì.
Chân đạp mạnh đi con, lại tiếng mẹ thì thầm.
Rachel cố sức đạp thật mạnh.
4,826 từ






